Slider[Style1]

Style2

Style3[OneLeft]

Style3[OneRight]

TTVH Âu Cơ: "Thi Ca & Sử Việt 3"

Phần 4 (Hết): Thi vấn đáp và kết quả cuộc thi Miss. & Mrs. VN USA 2015

Phần 1 và 2: Thi hoa hậu: Miss and Mrs. Vietnam USA 2015

Phần 3: Thi Áo Dài: Miss. & Mrs. Vietnam USA 2015

Style4

Chiến dịch "Rợp Bóng Cờ Vàng" ghi dấu 40 năm Quốc Hận 30/4

Style5

Người lao động Việt Nam tại Malaysia nghĩ gì về ngày 30/4 ?

Một cô gái làm cho quán ăn đang mời khách
Đối với hầu hết người Việt hải ngoại, ngày 30 tháng 4 là một ký ức đau buồn, thế nhưng, ngày 30 tháng tư có ý nghĩa gì với những công nhân xuất khẩu lao động ? Từ Malaysia, thông tín viên Tường An gửi đến quý thính giả một góc nhìn khác về ngày 30 tháng tư của những công nhân Việt Nam đang lao động tại đây.

Sinh sau thời điểm 30/4/1975

Là những người sinh sau thời điểm 30/4/1975, công nhân xuất khẩu lao động đa số ở lứa tuổi 20-40, phần lớn, họ xuất thân từ nông thôn, không hề tiếp cận với thế giới bên ngoài. Từ giã luỹ tre làng họ đến với đất nước tự do nhưng không mang trong người một hành trang về hai chữ dân chủ hay nhân quyền, cuộc sống của họ lại tiếp tục khép chặt trong những bức tường công xưởng. Với đầu óc giản đơn  và quen kiếp chịu đựng, dù bị đối xử tệ bạc, họ vẫn nghĩ đó là số phận của họ và là quyền của các chủ nhân ông. Ở Việt Nam , quảng đường dài nhất của họ được đếm từ nhà đến ruộng với hình ảnh của « Bác » lồng lộng từ các loa phường. Vì thế, không ngạc nhiên gì khi họ vẫn nghĩ rằng 30 tháng tư là ngày giải phóng, là một niềm vui. Từ Malaysia, một công nhân quê ở Nghệ An làm việc trong công ty nhựa nói về ngày 30 tháng tư đối với anh :

« 30/4 là ngày…giải phóng miền Nam, thống nhất đất nước …Hôm ấy bọn em được nghĩ 2 ngày : ngày 30/4 và ngày 1/5. Hai ngày ấy bọn em về giúp đỡ gia đình, không đi đâu chơi cả. »

Với một công nhân quê ở Bến Tre, làm việc trong một xưởng gỗ thì ngày 30/4 là một niềm vui, mặc dù ý nghĩa về ngày này đã quá xa vời với anh sau 11 năm làm việc tại Malaysia :

« 30 tháng 4 là một ngày quá xa vời rồi, không biết ngày đó là ngày gì ! Nói chung là em không nhìn thấy được ngày đó là ngày nào nhưng mà lớn lên người ta nói là ngày thống nhất miền Nam thôi. Em là người Việt Nam thì em phải vui mừng chứ, vì đó là ngày thống nhất đất nước, ngày mà mình hoàn toàn độc lập, hoàn toàn tự do »

Theo chị Liên, quê ở Thanh Hoá, ngày 30 tháng 4 là ngày giải phóng …Điện Biên Phủ !  Chị nói :

« 30/4 là ngày giải phóng Điện Biên Phủ, em cũng là gia đình cách mạng nên làm sao mà em không nghe nói được ? Bố em làm trong ngành kiểm lâm, Bác em làm trong quân đội. Ngày đó, mọi người vẫn đi làm bình thường. Ngày đó là ngày giải phóng Điện Biên Phủ nên người có điều kiện thì đi lên thăm Điện Biên Phủ. Dân binh thường thì người ta cũng vẫn đi làm bình thường »

Với một công nhân khác quê ở Nghệ An thì trong ngày trọng đại đó, ở quê anh… :

« Ngày đó thì quê em đi trồng mía thôi, có làm gì đâu…. !!! »

Thực sự độc lập, tự do đến bây giờ có hay không

Và thật bất ngờ, khi giữa đầu óc đơn giản của những công nhân cần cù, lam lũ kia nổi bật lên một ý nghĩa thật khác về « ngày Giải phóng » của một cô công nhân còn rất trẻ :

« Cái ngày ấy thì em chưa ra đời, nhưng theo sử sách ông bà, cha mẹ kể lại và theo sử sách em học thì mình gọi đó là ngày giải phóng hoàn toàn miền Nam, thống nhất đất nước. Thống nhất đất nước có nghĩa là thống nhất miền Bắc và miền Nam, giao thông, phương tiện đi lại thống nhất, không bị chế độ Mỹ, Pháp đàn áp. Nhưng những người hiểu ra được thì đấy không phải là giải phóng đất nước mà là đưa đất nước Việt Nam đi xuống, tuột dốc. Bởi vì nếu ngày xưa không đánh đuổi Mỹ mà để cho Mỹ đầu tư có thể Việt Nam bây giờ rất là giàu có, con người Việt Nam không phải tha phương cầu thực kiếm ăn như bây giờ. Mình nghĩ rằng Mỹ đàn áp mình, nó đánh, nó cướp bóc, nó giết người mình, mình phải đuổi nó ra khỏi đất nước mình để mình dành lại cái độc lập, tự do. Nhưng thực sự cái độc lập, tự do ấy đến bây giờ có hay không ? Đến bây giờ vẫn chưa có ai có câu trả lời chính thức là có độc lập tự do hay không ? Có giải phóng hoàn toàn không ? Để mà nói là hoàn toàn giải phóng đất nước thì đến bây giờ cũng chưa chắc là hoàn toàn giải phóng đất nước »

Trong khi những công nhân khác đã quen với nếp sống quy củ, không biết gì ngoài những tuyên truyền từ phường xã thì cô công nhân quê Phú Thọ này đã dám nhìn lại vai trò của đảng cầm quyền trong đời sống công nhân xuất khẩu lao động :

« Nếu như thời cha ông, bố mẹ mình, các cụ già nhà mình nghĩ rằng : À, chế độ Cộng sản rất là tốt, bởi vì nghĩ rằng Mỹ, Pháp sang đàn áp. Chế độ Cộng sản vươn lên đuổi Mỹ, đuổi Pháp ra khỏi để dành độc lập tự do. Mình phải xem nền độc lập tự do này có đúng là độc lập tự do hay không ? Độc lập tự do trên danh nghĩa. Em thì em ít tuổi thôi, nhưng em nghĩ chế độ cộng sản nhà mình quá tồi tệ chứ không phải là tồi tệ nữa. Ngay con người Việt Nam mình thôi, đến đấu tranh đòi hỏi một cái gì cũng không có quyền lợi. Anh có tiền, anh có người quen, có chức, có quyền giải quyết cho anh. Anh không có tiền, anh không có quyền, không giải quyết cho anh, anh về, còn anh làm ồn ào nơi công cộng, sẵn sàng bắt anh bỏ tù, chẳng có một cái ngôn luận, ngôn quyền nào của con người cả ! Chứng tỏ cái đảng nhà mình nó không thể phát triển được về ngôn luận, về nhân quyền và về kinh tế. Theo em thì em nghĩ như thế »

Với những nông dân chân quen lấm bùn, hiểu biết của họ chỉ dừng lại ở loa phường và những bài học tuyên truyền ở trường lớp. Trong những bài học về lịch sử ấy không hề có chữ « thuyền nhân » như một công nhân nói :

« Không chị ạ, em chưa nghe nói bao giờ vì lịch sử là em không tiếp thu nhiều »

Một nữ công nhân khác cũng nói :

Người ta vượt biên đi sang nước ngoài ở thì em không được nắm bắt, không được biết… »

Và nếu có, thì danh từ « thuyền nhân » luôn được kèm theo bằng tỉnh từ « phản động »

« Nói chung là làm nghề nông thì cũng không xem tin tức, báo chí, thời sự gì nhiều đâu cho nên cũng không am hiểu được nhiều. Thầy cô có dạy bảo là cũng có những người phản động vượt biên đi bằng thuyền, đi ra nước ngoài, sống ở nước ngoài và không bao giờ quay về Việt Nam nữa. Đấy ! gọi là phản động đấy ! »

Một công nhân khác, quê ở Bến Tre cũng không biết gì hơn về thuyền nhân qua sách vỡ nhà trường :

« Chỉ nói sơ qua thôi cô ạ, với lại dưới thời tụi em học là nói về lịch sử địa phương, còn lịch sử thì nói chung chung thôi chứ đâu có nói cái nào cụ thể rõ ràng như là mình đi học chuyên về cái ngành đó đâu ! »

Mãi đến khi qua Malaysia, qua những đĩa video hải ngoại, người công nhân Bến Tre này mới biết đến thuyền nhân và thảm cảnh vượt biên, anh nói tiếp :

« Trong đĩa hải ngoại nó vẫn có những video clip nói về thuyền nhân Việt Nam nè, rồi về những người tử nạn trên biển Đông, rồi thời gian đầu đi…..Mã Lai này cũng có nè….nhưng mà Mã Lai nó không chấp nhận người Việt.Theo em hiểu là tại vì những  người đó họ theo chế độ tự do, họ đi ra ngoài họ không muốn sống trong nước nữa…Như vậy thôi chứ còn nói nhiều hơn thì em không biết…(cười).. vì…mình là người bình thường thôi mà ! »

Riêng cô công nhân Phú Thọ khẳng định một các dứt khoát quan điểm của mình :

« Có thể là những người ấy người ta nghĩ : À, có khi chịu sống dưới sự đàn áp, bóc lột của Mỹ nó lại tốt hơn. Người ta không thích cái đảng Cộng sản , người ta thích cái đảng Tư bản, người ta đi theo cái đảng Tư bản người ta vượt biên. Bản thân em bây giờ nếu mà để cho được quyền lựa chọn, em cũng không theo đảng Cộng sản bởi vì theo đảng Cộng sản chẳng có cơm ăn, áo mặc, không ấm no, hạnh phúc. Các ông to bà lớn đều nói rằng dân tôi phát triển giàu mạnh này, no ấm, hạnh phúc này ! Nhưng nào thấy no ấm, hạnh phúc ? 15, 20 tuổi đều bỏ xứ xa quê đi ra nước ngoài Thái Lan, Đài Loan để kiếm cơm. Nào có thấy cái chế độ Cộng sản nhà mình nó tốt đâu ? Có chế độ Cộng sản nào quan tâm đến con người Việt Nam mình đâu ? Nếu như chế độ Cộng sản nhà mình mà tốt hơn chế độ Tư bản thì làm sao con người Việt Nam mình phải tha phương cầu thực kiếm ăn ?

Người Myanmar kia, người Indo kia…người ta rất bảo vệ công nhân của người ta. Công nhân người ta bị bắt, nhà nước người ta đứng ra  với làm việc với nhà nước Mã lai, nộp thuế cho công nhân người ta về. Nói ngay nhà nước nhà mình tại Malaysia này lên đại sứ quán kêu à ? Xin lỗi, không có tiền mời chị ra ngoài, không giải quyết. Làm gì có cái chế độ đảng Cộng sản nhà mình liên hệ với nhà nước Mã Lai đưa công nhân nước tôi về. Làm gì có ! Nếu như bản thân em, để mà lựa chọn, em cũng không lựa chọn đảng Cộng sản ! »

Khi ngọn gió Tự do không thổi được đến ruộng đồng, khi truyền thông đại chúng không xuyên qua được luỹ tre làng thì tầng lớp nông dân, công nhân thấp cổ bé miệng mãi mãi chỉ là tầng lớp bị trị của một chế độ độc tài khoát lớp áo Dân chủ. Với gần 70% dân số là lực lượng lao động nông thôn, cho đến bao giờ thì tầng lớp này mới thoát ra khỏi vũng lầy của học thuyết nhồi sọ như cô công nhân Phú Thọ kia ?

Hỗn loạn tại công viên nước Hồ Tây: lỗi tại ai?

Cảnh tượng hỗn loạn tại Công viên nước Hồ Tây ngày 19 tháng 4, 2015
Hàng chục nghìn người đổ xô vào Công viên Nước Hồ Tây khi nơi này mở cửa đón khách miễn phí trong hai tiếng đồng hồ. Khi không vào được cổng chính, người ta trèo rào xông vào. Bên trong công viên nước, cảnh tượng hỗn loạn chưa từng có diễn ra. Nhiều cô gái còn kể lại việc bị sàm sỡ giữa đám thanh niên trần trùng trục. Hải Ninh tìm hiểu nguyên nhân tại sao sự việc như thế này lại diễn ra.

Đây là âm thanh trong một đoạn video ghi lại cảnh tượng người ta trèo hàng rào nhọn hoắt của Công viên nước Hồ Tây hôm 19/4. Nếu chú ý   lắng nghe, người ta có thể thấy tiếng dân chúng giục nhau “cứ trèo vào đi”.

Đây là một cảnh tượng hỗn loạn có thể nói chưa từng có tại công viên nước ở Hà Nội. Nhà văn Trang Hạ, một chuyên gia về các vấn đề xã hội ở Việt Nam, nhận định những chương trình khuyến mại dựa trên lòng tham của con người dễ xảy ra hiện tượng hỗn loạn như thế này. Chị Trang Hạ nói:

Lòng tham của con người là khi họ thấy miễn phí, thấy được lợi, thấy không có một rào cản gì ngăn giữa họ với lợi ích thì họ sẵn sàng lao tới với một vận tốc rất nhanh. Ví dụ như đứng ở giữa ngã tư ở quận Ba Đình để phát áo mưa miễn phí [của đại sứ quán] Hà Lan, hoặc cửa hàng sushi ở [phố] Đoàn Trần Nghiệp mở cửa cho người ăn miễn phí hoặc siêu thị Trần Anh năm ngoái phát vé khuyến mại giảm giá vào đầu giờ sáng hoặc năm nay là công viên nước mở cửa vào miễn phí. Tất cả các chương trình đó đều tạo nên một mớ hốn độn vì nó thiết kế dựa trên lòng tham của con người, nó là một cái bản năng rồi.

Lỗi ở nhà tổ chức

Tuy nhiên, không giống như nhiều chuyên gia bình luận xã hội học khác, nhà văn Trang Hạ không đổ lỗi cho giáo dục hoặc ý thức của người dân kém. Theo chị, lỗi ở đây là thuộc về phía nhà tổ chức, khi mà họ không xây dựng được một chương trình hoàn chỉnh, cũng như không lường trước được những diễn biến như vừa rồi. Chị Trang Hạ nói:

Mỗi năm có hàng vạn chương trình khuyến mại lớn, thậm chí có những chương trình có cả vạn người tham dự như đại nhạc hội miễn phí, nhưng mà người ta vẫn kiểm soát được người vào cửa, thậm chí chưa diễn ra mà người ta đã biết bao nhiêu người sẽ tham gia, công tác an ninh, hỗ trợ, cứu trợ rất hoàn hảo và chưa từng để xảy ra sự kiện tương tự như thế này.

Nhà văn Trang Hạ cho rằng, nhà tổ chức Công viên Nước Hồ Tây đã coi thường những nguyên tắc tổ chức sự kiện cơ bản và coi thường khách hàng. Trang Hạ cho biết:

Có một điều rất kinh khủng đã xảy ra là sự miệt thị cư dân thành phố và điều này làm tổn thương tới sự văn minh của cộng đồng. Cá nhân mình tôi cho rằng cần nhiều hơn một lời xin lỗi, cần một chiến dịch CSR [chiến dịch về trách nhiệm của doanh nghiệp với cộng đồng] để lấy lại thương hiệu, lấy lại niềm tin của con người với thành phố, với không gian sống của thành phố, lấy lại niềm tin của những cô gái đã bị xâm phạm.

Một trong những hình ảnh được lan truyền nhiều nhất trên mạng xã hội trong những ngày vừa qua là hình ảnh một cô gái bị rách bikini và bị vây quanh bởi một loạt các cậu thanh niên cởi trần. Những người này thả sức trêu đùa cô gái mà không một ai giúp đỡ cô. Sau đó, trên mạng xã hội Facebook cũng có nhiều cô gái cho biết bị các cậu thanh  niên sàm sỡ ngay tại công viên nước.

Một số thiếu nữ mặc bikini còn bị đám trai trẻ sàm sỡ tập thể.
Nhà xã hội học Nguyễn Xuân Mai thì cho rằng chuyện người ta đổ xô vào công viên nước là hoàn toàn bình thường bởi tâm lý con người thích đồ miễn phí. Ông cho biết chuyện này cũng xảy ra ở nước ngoài chứ không chỉ một mình Việt Nam. Tuy nhiên, ông cũng thừa nhận trình độ văn hoá của người tham gia cũng là một phần yếu tố. Ông Xuân Mai nói:

Ở các thành phố lớn thì người nhập cư có thể chiếm hơn một nửa. Đứng về mặt văn hoá thì họ có thể kém hơn. Thực ra, để tiếp thu một lối sống mới, những nét văn hoá mới thì nó là cả một quá trình chuyển biến lâu dài, và có thể kéo dài nhiều thế hệ chứ không phải là trong một vài chục năm có thể có bước chuyển biến cơ bản.

Hà Nội ít chỗ chơi

Bản thân nhà xã hội học Nguyễn Xuân Mai cũng đã có cháu, tuy nhiên, con cháu của ông không có nhiều chỗ chơi bời. Ông cho biết, đi loanh quanh ở Hà Nội chỉ có những chỗ như Bờ Hồ Hoàn Kiếm, một số đài phun nước, một số công viên nhỏ. Trong khi đó, các khu chung cư khi xây dựng mới đều không chú ý đến việc xây dựng chỗ chơi cho thanh niên và trẻ em. Ông Xuân Mai cho biết:

Họ cũng có quy hoạch những điểm vui chơi, công viên ở các phường, xã thành phố hoặc các khu đô thị mới, nhưng thường các nhà đầu tư rất ít đầu tư cho các công trình xã hội. Họ ưu tiên cho việc xây nhà ở để bán trước, còn các công trình xã hội họ ít đầu tư hoặc đầu tư rất chậm so với nhu cầu. Đấy cũng là một cái khiếm khuyết trong quản lý đô thị.

Nhà văn Trang Hạ cũng đồng tình về việc người dân Hà Nội đói khát chỗ vui chơi. Chị nói:

Các ngôi nhà cao tầng càng xây càng cao, những đô thị ngày càng mở rộng với giá cao nhưng không gian sống, chất lượng sống hoạt động vui chơi, giải trí hoặc những hoạt động ít nhất là đáp ứng nhu cầu tinh thần thì gần như không có một chuẩn nào đó được tôn trọng trong lòng thành phố này cả.

Cả nhà xã hội học Nguyễn Xuân Mai và nhà văn Trang Hạ đều cho rằng rất may trong sự kiện ở công viên nước vừa qua, không có ai bị thương hoặc không có cô gái nào bị lạm dụng tập thể.

Hải Ninh, phóng viên RFA

Những người lính miền Bắc 40 năm sau

Những người lính Bắc Việt trong đồng phục quân đội mới diễu hành mừng chiến thắng ở Sài Gòn ngày 15 tháng 5 năm 1975.
40 năm trôi qua với 40 lần nhà nước Việt Nam tổ chức lễ hội vui mừng ngày thống nhất đất nước 30 tháng 4 lịch sử. Khi đến ngày tháng này, những người lính từ miền Bắc từng mang niềm tự hào của người chiến thắng khi đặt chân vào mảnh đất Sài Gòn năm xưa nghĩ gì? Cuộc sống của họ giờ đây ra sao? Và họ, một thế hệ tuổi trẻ hy sinh và chiến đấu vì lý tưởng, bây giờ nhìn nhận gì về xã hội và đất nước sau cuộc đại thắng mùa xuân năm ấy?

Lý tưởng của tuổi trẻ và nhận chân thực tế

Họ trở thành người lính khi tuổi đời còn rất trẻ. Khi đó, họ nghe theo tiếng gọi của Tổ Quốc, của dân tộc đi chiến đấu để thống nhất đất nước. Mục tiêu đất nuớc đuợc qui về một mối là tất cả những gì họ mơ ước đến. Sau khi chiến tranh kết thúc, những người lính Bắc Việt năm xưa đều không phủ nhận đó là lý tưởng một thời tuổi trẻ của họ. Thế nhưng, rồi cũng chính những người lính ấy, giờ đây nhận ra thực tế không như họ từng nghĩ.

Ông Phan Trọng Khang, trinh sát đặc công của Sư đoàn 2, Trung đoàn 3 cho biết:

“Khi xưa chúng tôi chiến đấu là mong mỏi cho đất nước được thống nhất, độc lập, tự do, dân chủ. Thế nhưng khi đất nước thì thống nhất, độc lập thì sự thật vẫn bị chi phối, không phải là độc lập hoàn toàn. Vẫn có một thế lực ngầm bán nước, chịu ảnh hưởng về ý thức hệ. Tự do thì tất nhiên tự do trong khuôn khổ của pháp luật. Nhưng quyền tự do của con người vẫn bị giới hạn. Dân chủ không được đảm bảo. Sự hy sinh của chúng tôi, anh em đồng đội cả một thế hệ, là sự hy sinh bị phản bội.”

Ông Cao Đình Đông, cũng là người lính, thì cho rằng thanh niên tuổi trẻ thế hệ của ông cầm súng chiến đấu là vì nghĩa vụ phải có đối với Tổ Quốc. Ông nói:

“Chiến tranh thì thanh niên theo tiếng gọi thiêng liêng của Tổ Quốc. người thanh niên lên đường nhập ngũ theo phía nào cũng là đi làm nghĩa vụ cả. Nhiệm vụ đi lính, đi bộ đội thì nghĩa vụ thôi, đến tuổi đó ai cũng phải đi cả. Khi mình đi chiến đấu là đi theo lý tưởng của tuổi trẻ, tiếng nói của Tổ Quốc, mong là sau này cuộc đời sẽ tươi đẹp hơn như mình ảo tưởng, ước mơ ban đầu của tuổi trẻ.”

Sau cuộc chiến ...

Khi cuộc chiến chấm dứt, rất nhiều người lính trờ về với cuộc sống dân sự và phải mưu sinh như những nguời khác.

Ông Phan Trọng Khang cho biết cuộc chiến mưu sinh của bản thân:

“Cuộc sống của tôi thì tôi phải tự bản thân mình, không lấy sự hy sinh đóng góp xương máu của mình xa xưa để làm công thần đối với tổ quốc. tôi tự phấn đấu bươn chải kiếm sống nuôi thân, không trong chờ vào sự trả ơn tri ân của chính phủ. Tôi tự bản thân mình là chính.”

Chấp nhận hiện tại với cái nhìn của người an phận, ông Đỗ Vĩnh Hưng, người lính thuộc sư đoàn 341 năm xưa nói:

“Đến bây giờ, cuộc sống của tôi cũng bình thường như bao người lính trở về. Mọi vất vả so với mọi người thì...tuỳ thuộc từng người. Cuộc sống thì an nhàn cuộc sống thôi. Về ngẫm nghĩ lại so với nhiều người lính khác thì khá hơn nhiều. Còn lại, về tinh thần thì nó cũng...khó nói lắm.”

Có lẽ vì cái khó nói ấy nên dù trong cái an phận của ông vẫn không tránh được sự dè dặt có chút ngậm ngùi:

“Thật sự mà nói về xã hội bây giờ thì...nếu nói thẳng thì không thể nói, giống như con ốc sên ấy, thụt cổ vào, tự mình biết cách xử sự, cuộc sống bây giờ sợ ngóc đầu ra nó chặt mất.”

Cũng trở về sau cuộc chiến, bên cạnh những người lính “buông súng vác cày” khác phải chải với đời sống cơm áo hàng ngày thì cũng có những người đi theo niềm đam mê của riêng mình, như trường hợp ông Cao Đình Đông giờ là nghệ sĩ nhiếp ảnh Việt Nam. Ông tự nhận mình là:

“ Một người chiến sĩ văn nghệ thôi. Thích sáng tác những bức ảnh về quê hương đất nước con người và những cái gì mình thích thì mình chụp, gọi là yêu ảnh.”

Có lẽ thế mà cái nhìn của ông khá nhẹ nhàng. Ông cho biết về cuộc sống của mình:

“ Cũng lăn lộn trong cuộc sống với mọi ngành nghề từ đi buôn đi bán, lao động, làm thuê, làm thợ mộc, đẩy xe ba gác, đủ các kiểu. Cuộc sống cũng vất vả. Đến nay hơn 60 tuổi, nói chung cũng sống như những người dân bình thường trong xã hội cũng không có gì thắc mắc cũng như ấm ức. xã hội nào thì cũng có những cái không thể hoàn thiện hoặc toại nguyện theo cuộc sống của từng người được.”

Mỗi năm, đến ngày 30.4, những tưởng rằng trong họ vẫn luôn tồn tại niềm tự hào về ngày đại thắng mà họ đã góp phần không nhỏ thời tuổi trẻ. Thế nhưng, trong mỗi người họ bây giờ là một suy nghĩ khác nhau, và qua những lời tâm sự của họ, không còn tìm thấy âm hưởng của hình ảnh oai hùng năm xưa. Ông Đỗ Vĩnh Hưng nói:

“Bây giờ cũng không biết nói thế nào. Nói vắn tắt thì không thể nói. Nói dài dòng thì không biết nhiêu cho đủ. Hiện tại nếu nói về sự hài lòng thì không ai hài lòng được cả. Có những người chiến đấu như tôi, khổ hơn tôi nhưng họ vẫn hài lòng, chấp nhận cuộc sống này thì làm sao tôi không hài lòng với cuộc sống của mình được.”

Riêng ông Phan Trọng Khang thì cho biết điều mà ông và đồng đội của ông mong mỏi là một điều khác, vượt cả sự thắng- thua, vui- buồn thường đuợc nêu ra nhân dịp 30/4. Ông cho biết:

“Mỗi năm đến ngày 30 tháng 4, tôi nghĩ rằng tôi không vui mừng gì cả. Tôi nghĩ bên cạnh niềm vui đó thì phía bên kia của tôi và đồng đội tôi sẽ có những nỗi buồn. Nên tôi thấy đó là sự bình thường. Đáng lý ra cả một thế hệ chúng tôi đã bỏ ra tuổi trẻ để giành lại giang sơn đất nước thì lẽ ra đất nước phải được phát triển tốt hơn và dân tộc tổ quốc phải được coi là trên hết. Những người lính dù phía bên này hay bên kia thì đồng bào dân tộc phải được coi là trên hết. Tất cả phải kết nối cùng nhau để xây dựng lại đất nước. Còn khuếch trương chiến thắng để làm nỗi buồn cho người khác, để gây ra chia rẻ trong đồng bào thì tôi cảm nhận điều đó cũng không nên.”

Những người đã từng chiến đấu cho ước mơ về một đất nước thống nhất ấy, họ đều mang một sự ngậm ngùi khi nhắc về đồng đội của mình, hoặc về mục tiêu mà họ đã cống hiến.

“Cái buồn là chúng tôi và đồng đội chúng tôi, những người may mắn còn sống sót được trở về, còn số anh em hy sinh không để lại dấu vết, mồ mả, tên tuổi thì rất nhiều. Chúng tôi không nghĩ là sự hy sinh đó đòi hỏi một công lao gì to lớn nếu điều đó vì mục tiêu tổ quốc, chính nghĩa. Cái người ta cảm thấy xót xa là sự hy sinh ấy nó không phải như mục tiêu, lý tưởng ban đầu đem lại. Người ta cảm thấy như bị lừa dối.”

40 năm trôi qua. Có thể là chiến tranh đã kết thúc. Nhưng mục tiêu và lý tưởng của những người lính Bắc Việt năm xưa có vẻ như vẫn còn rất xa vời.

Cát Linh, phóng viên RFA

Nepal mất đi nhiều di sản thế giới sau động đất

Hình ảnh đối lập quảng trường Durbar ở Katmandou, trước (trái) và sau trận động đất hôm 25/04/2015. DR / Reuters / Wikipedia
Nepal không chỉ nổi tiếng là trung tâm du lịch leo núi của thế giới mà còn là nơi tập trung nhiều công trình văn hóa lịch sử lâu đời. Trận động đất lớn hôm 25/4 đã bỗng chốc tàn phá tan hoang vùng Katmandou. Một phần di sản văn hóa lịch sử và tôn giáo của đất nước trở thành đống đổ nát không thể phục hồi.

Thủ đô Katmandou, thành phố được coi là trung tâm lịch sử của cả nước, sau trận động đất lớn hôm thứ Bảy, nhiều đền đài, công trình kiến trúc lịch sử được xây dựng từ thế kỷ thứ 12 và thế kỷ 18 giờ đây chỉ còn là những đống gạch đá đổ nát. Nhiều chuyên gia lo ngại một phần di sản văn hóa quý giá của Nepal sẽ vĩnh viễn bị mất sau trận động đất kinh khủng vừa qua.

Không thể chịu được sức rung chấn tới 7,8 độ Richter, ngọn tháp Dharhara, biểu tượng lịch sử của đất nước và là nơi thu hút chính du khách đến thăm thủ đô Nepal, đã bị đổ sập trong vòng vài phút. Tòa tháp trắng 9 tầng có cầu thang soắn ốc 200 bậc này được xây dựng từ thế kỷ thứ 19, giờ là một đống đổ nát.

Unesco đang cố gắng thu thập thông tin để đánh giá chính xác mức độ tàn phá đối với các cung điện Patan và Bhaktapur của các triều đại vua trước đây nằm trong khu thung lũng Katmandou. Đại diện của Unesco tại Nepal, Christian Manhart cho biết các di tích lịch sử quan trọng tại Katmandou đều bị hư hại nghiêm trọng.

« Nhiều khu đền đã bị sập. Trong đó có hai ngôi đền ở khu hoàng cung Patan bị sập hoàn toàn, còn khu vực quảng trường Durbar ở trung tâm Katmandou thì còn tồi tệ hơn ». Hiện tại vẫn còn quá sớm để có thể nói đến phục hồi các công trình đó cũng như nói đến sự trợ giúp của Unesco trong lĩnh vực này.

Mối quan tâm của Unesco giờ đây còn được dành cho di tích lịch sử Lumbini, nơi được cho là điểm phát tích của Đức Phật cách đây 2600 năm. Địa điểm được xếp hạng di sản thế giới của nhân loại cũng bị ảnh hưởng của trận động đất mặc dù Lumbini ở cách Katmandou 280 km.

Tại thủ đô Katmandou, khi động đất xảy ra lúc 11 giờ 59 phút hôm 25/4, quảng trường Durbar đang tập trung rất đông du khách trong và ngoài nước. Còn lúc này, mọi ưu tiên là đào bới đống đổ nát với hy vọng tìm được người sống sót. Không còn ai nghĩ tới tòa tháp được vua Nepal xây dựng từ thế kỷ 19, được Unesco xếp hạng di sản thế giới và là một biểu tượng của thủ đô Katmandou.

Unesco từng ghi nhận những công trình lịch sử của Nepal là « trung tâm xã hội, tôn giáo và đô thị của Katmandou, thành phố có lịch sử rất phong phú và truyền thống tôn giáo đa dạng. « Katmandou, với di sản kiến trúc độc đáo, những cung điện, đền đài, các khu nội cung luôn là nguồn cảm hứng cho rất nhiều văn nghệ sĩ , thi sĩ của Nepal cũng như nước ngoài », Unesco đánh giá trên trang mạng của tổ chức.

Theo chuyên gia Balaiji, không dễ gì các công trình như vậy có thể được phục dựng trở lại. Trận động đất này đã gây ra những tổn thất về di sản không thể nào bù đắp được cho Nepal cũng như cho cả nhân loại. Nhìn vào mức độ hủy hoại các công trình, các chuyên gia trong lĩnh vực đều cho rằng việc phục chế là hầu như không thể.

Nhưng Unesco cũng nhắc lại là vào năm 1833 và 1934, sau hai trận động đất kinh hoàng một số công trình của thung lũng Katmandou cũng đã được phục dựng.

Bắc Triều Tiên bị tố cáo ủng hộ khủng bố

Một chiếc máy bay của Gruzia bị tình nghi chuyên chở vũ khí chế tạo tại Bắc Triều tiênvà bị chặn bắt tại Bangkok hồi tháng 12/2009.  Reuters
Tổ chức nhân quyền Mỹ HRNK đòi Washington đưa Bắc Triều Tiên trở lại vào danh sách các quốc gia ủng hộ khủng bố. Trong báo cáo công bố ngày 27/04/2015 tổ chức phi chính phủ mang tên Ủy ban Nhân quyền Bắc Triều Tiên cáo buộc Bình Nhưỡng « ủng hộ vật chất » cho các tổ chức khủng bố.

Báo cáo mang tên « Kho vũ khí của khủng bố » của HRNK cho công bố do chuyên gia về Bắc Triều Tiên Joshua Stanton soạn thảo. Văn bản này nêu ra một số thí dụ cụ thể cho thấy Bình Nhưỡng là một quốc gia ủng hộ khủng bố. Báo cáo nói trên nhắc tới vụ tấn công tin học nhắm vào tập đoàn Sony Pictures hồi năm 2014, vào lúc Sony sắp cho công chiếu bộ phim hài The Interview nói về một âm mưu ám sát lãnh tụ Bắc Triều Tiên, hay các hành vi cho thấy Bắc Triều Tiên hỗ trợ Iran trong lĩnh vực hạt nhân bất chấp lệnh cấm vận quốc tế.

Tổ chức phi chính phủ HRNK cũng cho rằng Washington « thiếu rõ ràng và nhất quán » khi đề ra các tiêu chuẩn để xếp một quốc gia vào danh sách các nước hỗ trợ khủng bố. Về phần mình, giám đốc điều hành HRNK Greg Scarlatoiu khẳng định : « Những hành động gần đây của chính quyền Bắc Triều Tiên đe dọa đến các nhà hoạt động nhân quyền và các nhà bất đồng chính kiến đang lưu vong. Bình Nhưỡng đã nhiều lần đe dọa công dân Hàn Quốc và các nước khác, trong đó có Mỹ ». Do vậy tổ chức phi chính phủ HRNK của Mỹ kêu gọi Quốc hội và bộ Ngoại giao đưa Bình Nhưỡng trở lại danh sách các nước bảo trợ khủng bố.

Năm 2008, Bắc Triều Tiên đã được chính quyền của tổng thống Mỹ George W.Bush đưa ra khỏi danh sách các nước bảo trợ khủng bố với hy vọng Bình Nhưỡng tích cực hơn với các cuộc đàm phán sáu bên về chương trình hạt nhân Bắc Triều Tiên.

Tổng thống Hàn Quốc chấp nhận đơn xin từ chức của thủ tướng

Còn tại Hàn Quốc tổng thống Park Geun Hye vừa thông báo chấp nhận đơn xin từ chức của thủ tướng Lee Wan Koo. Ông này đang phải đối mặt với một vụ tai tiếng tiền bạc.

Thủ tướng Hàn Quốc bị cáo buộc nhận một khoản tiền bất chính 30 triệu won, tương đương với 26.000 euro, hồi năm 2013. Số tiền đó do một doanh nhân trong ngành xây dựng đưa cho ông Lee để tài trợ cho chiến dịch vận động tranh cử của ông. Doanh nhân nói trên vừa tự sát và đã tiết lộ điều này trong bức thu tuyệt mệnh.

Trước mắt, thủ tướng Hàn Quốc bác bỏ mọi cáo buộc bê bối tài chính. Tuy nhiên theo các nhà quan sát, vụ tai tiếng này có nguy cơ làm suy yếu tổng thống Park trong bối cảnh Hàn Quốc bầu lại Quốc hội vào đầu năm 2016. Điểm tín nhiệm của tổng thống Hàn Quốc tiếp tục giảm.

Hồng Kông bắt 8 người biểu tình đòi dân chủ

Biểu tình tại Hồng Kông ngày 26/04/2015, phản đối kế hoạch cải cách bầu cử trưởng đặc khu hành chính. REUTERS/Liau Chung-ren
Cuối ngày hôm qua, 26/04/15, tám người đã bị bắt giữ tại Hồng Kông sau nhiều cuộc ẩu đả giữa cảnh sát với người biểu tình ủng hộ dân chủ. Căng thẳng tăng lên từ khi Bắc Kinh công bố lộ trình bầu cử trưởng đặc khu Hồng Kông gây nhiều tranh cãi.

Các cuộc xô xát diễn ra tại khu trung tâm thương mại Mong Kok khi cảnh sát sử dụng dùi cui và hơi cay để giải tán khoảng vài chục người biểu tình đang cố ngăn cản giao thông trên trục đường chính.

Những người biểu tình tỏ ra tức giận khi cảnh sát áp giải hai trong số họ đang tranh cãi với một người ủng hộ chính phủ. Mười hai người đã chặn đường và đứng chắn xe của cảnh sát. Những người này đã bị bắt giữ và năm người trong số họ bị cáo buộc tấn công người thi hành công vụ.

Thứ Bẩy vừa qua, nhiều cuộc xô xát cũng đã xảy ra tại khu dân cư Kennedy Town khi người biểu tình chất vấn các nhà chức trách tại đoàn xe cổ động cho kế hoạch của chính phủ. Lộ trình bầu cử Trưởng đặc khu Hồng Kông, được công bố ngày 22/04 vừa qua, là nguyên nhân dẫn tới các cuộc biểu tình trên.

Trong nhiều tháng cuối năm ngoái, phong trào Occupy Central với nòng cốt là sinh viên đã biểu tình đòi có quyền lựa chọn trưởng đặc khu thông qua một cuộc bầu cử thực sự dân chủ. Trong khi đó, Trung Quốc quy định là các ứng viên phải được sự chấp thuận của Bắc Kinh. Việc chiếm đóng nhiều khu phố ở Hồng Kông chỉ kết thúc vào tháng 12/2014, khi cảnh sát được lệnh dỡ bỏ lều trại của người biểu tình.

Các nhà dân chủ đối lập chỉ trích cách tiến hành bầu cử này thể hiện nền dân chủ giả tạo.

Đảo nhân tạo của TQ nổi cộm tại Thượng đỉnh ASEAN

Hôm 20/4/2015, tướng Gregorio Pio Catapang Tư lệnh quân đội Philippine, giới thiệu các hình ảnh chụp vệ tinh cho thấy Trung Quốc đang tiến hành bồi đắp đảo tranh chấp trong Biển Đông .  REUTERS/Romeo Ranoco
Đảo nhân tạo của Trung Quốc ở Biển Đông nổi cộm tại Thượng đỉnh ASEAN

Các lãnh đạo 10 nước ASEAN họp thượng đỉnh tại Malaysia vào ngày 27/04/2015 sẽ không tài nào tránh né được hồ sơ nổi cộm hiện nay là việc Bắc Kinh đang rầm rộ bồi đắp các rạn san hô và bãi ngầm mà Trung Quốc chiếm đóng tại Biển Đông. Vấn đề lại càng gay gắt hơn nữa vì Bắc Kinh đang xây dựng trên đó hàng loạt công trình bị tình nghi là sẽ được dùng vào mục tiêu quân sự, nhằm khống chế vùng biển mà Trung Quốc đòi chủ quyền trên hầu như toàn bộ diện tích.

Quốc gia ASEAN đầu tiên cho biết là sẽ nêu bật vấn đề Trung Quốc bồi đắp đảo nhân tạo tại Biển Đông trước Hội nghị Thượng đỉnh toàn khối là Philippines. Trong một bài phỏng vấn gần đây dành cho hãng tin Pháp AFP Tổng thống Philippines Benigno Aquino đã cảnh báo rằng : « Phần còn lại của thế giới nên hãi sợ trước các hành động của Trung Quốc ».

Theo các quan chức Philippines, tại Malaysia, ông Aquino sẽ thúc giục toàn khối ASEAN ra một tuyên bố mạnh mẽ để bày tỏ mối quan ngại của mình.Nước thứ hai được cho là sẽ nêu bật vấn đề này là Việt Nam, cho dù đến lúc này, Hà Nội không có những tuyên bố dứt khoát như Philippines.

Nước thứ ba cũng bị buộc phải lên tiếng là chủ nhà Malaysia. Vấn đề là Kuala Lumpur cho đến nay vẫn nổi tiếng là kín đáo, tránh đụng chạm Trung Quốc một cách trực diện, cho dù là Malaysia cũng là một bên tranh chấp chủ quyền ở Trường Sa và cũng nhiều lần bị Bắc Kinh khiêu khích.

Một nguồn tin ngoại giao Đông Nam Á đã tiết lộ với hãng AFP rằng dự thảo ban đầu của bản Tuyên bố chung của Hội nghị Thượng đỉnh ASEAN lần này có đề cập đến Biển Đông, nhưng chỉ kêu gọi các bên « tự kiềm chế », không đe dọa hoặc sử dụng vũ lực để giải quyết tranh chấp, mà tránh chỉ trích trực tiếp Bắc Kinh.

Nội dung đó rất phù hợp với chủ trương ngoại giao kín đáo của Malaysia, nhưng giới quan sát đang chờ đợi xem là trong quá trình tranh luận tại Hội nghị Thượng đỉnh, liệu phe chủ trương có lập trường cứng rắn hơn trên vấn đề Biển Đông có thành công trong việc nêu bật trong văn kiện của ASEAN tính chất nguy hại tiềm tàng mà các công trình của Trung Quốc trên Biển Đông gây ra cho an ninh khu vực và thế giới hay không.

Phải nói rằng các hình ảnh vệ tinh mới được tiết lộ trong những tuần qua đã khiến rất nhiều nước quan tâm đến an ninh chung của khu vực, cũng như đến quyền tự do lưu thông tại Biển Đông lo ngại.

Từ cầu tàu đủ cho chiến hạm cập bờ, cho đến các phi đạo dài từ hai đến ba ngàn mét để chiến đấu cơ dễ dàng lên xuống, các công trình mà Bắc Kinh đang rốt ráo xây dựng trên gần một chục rạn san hô hay bãi ngầm ở cả Trường Sa lẫn Hoàng Sa đã gióng lên những hồi chuông báo động.

Theo chuyên gia Ian Storey thuộc Viện Nghiên cứu Đông Nam Á tại Singapore, các hoạt động bồi đắp, xây dựng của Trung Quốc tại Biển Đông là « một sự leo thang rất đáng kể », Đối với chuyên gia này, các công trình xây dựng cơ sở quân sự và dân sự cũng như hạ tầng cơ sở mà Bắc Kinh đang tiến hành có một quy mô « chưa từng thấy từ trước đến nay ».

Đối với giới chuyên gia, công trình xây dựng tại Trường Sa, kèm theo những công việc tương tự là Bắc Kinh đã và cũng đang làm tại Hoàng Sa đã làm dấy lên nỗi lo ngại về một sự hiện diện thường trực của quân đội Trung Quốc tại vùng biển rất xa này, với khả năng dựa vào các tiền đồn đang xây dựng đó để khống chế toàn khu vực.

Top