ads

Slider[Style1]

Style2

Style3[OneLeft]

Style3[OneRight]

Style4

Style5

Thông Điệp của TNS Janet Nguyễn nhân Ngày Cựu Chiến Binh


Thông Điệp của Thượng Nghị Sĩ Janet Nguyễn nhân Ngày Cựu Chiến Binh

Trong các ngày lễ mà chúng ta cùng chung vui với người Hoa Kỳ , ngày Cựu Chiến Binh là ngày có ý nghĩa rất quan trọng. Vào ngày này, không những Tôi được nhắc nhở đến hàng triệu nam nữ quân nhân dũng cảm phục vụ trong các lực lượng quân đội Hoa Kỳ, mà hơn thế nữa ,Tôi còn cảm kích những ký ức đáng kính về sự phục vụ quân đội của người thân trong gia đình Tôi, đã thúc giục tôi chọn con đường phục vụ cộng đồng.

Nhờ sự đóng góp của thân phụ và anh tôi, mà Tôi hiểu được những khó khăn khi nhìn người thân nhập ngũ, vì không biết tương lai sẽ ra sao. Tôi cũng biết thử thách lớn nhất của Cựu Chiến Binh như thế nào khi trở lại với đời sống dân sự, và sự giúp đỡ của một hệ thống vững chắc quan trọng như thế nào. Những kinh nghiệm cá nhân này cho tôi cái nhìn lớn rộng hơn đó là sự ưu tiên phục vụ các cựu chiến binh .

Trong sự tri ơn, Tôi rất vinh dự là một người luôn ủng hộ các Cựu Chiến Binh trong hai vai trò thành viên Ủy Ban Cựu Chiến Binh Thượng Viện và thành viên Hội Đồng Quân Sự Thống Đốc. Trong hai nhiệm vụ này, Tôi luôn tìm cách nhấn mạnh đến các vấn đề liên quan tới Cựu Chiến Binh, hầu trợ giúp các Cựu Chiến Binh những gì họ phải có được, và xứng đáng được hưởng. Trong nổ lực tri ân năm nay, Tôi đã đưa ra một số dự luật nhằm đem quyền lợi về cho các Cựu Chiến Binh đang bị ảnh hưởng tâm thần và cần được chữa trị, Tôi cố gắng đẩy nhanh việc giúp họ hội nhập vào cuộc sống dân sự và tưởng thưởng cho các Quân Nhân Trừ Bị và Hải Quân Trừ Bị vì sự tiếp tục phục vụ trong quân đội của họ.

Sau nhiều tháng vận động và tranh đấu cho các dự luật này tại Lưỡng Viện Quốc Hội, Tôi rất vui mừng khi thấy một trong những dự luật này, Dự Luật SB 410, nhận được sự ủng hộ của lưỡng đảng, và được ký ban hành luật. Đạo luật này sẽ gia tăng việc làm Tiểu Bang cho các Cựu Chiến Binh vừa giải ngũ, bằng cách cho phép Cựu Chiến Binh, trước khi giải ngũ, được nộp đơn do cấp trên ký, xác nhận sự phục vụ trong quân đội và sắp giải ngũ trong danh dự. Hiện nay, Cựu Chiến Binh phải trình đơn của Bộ Quốc Phòng, có tên là DD-214, xác nhận thời gian phục vụ quân đội, một tiến trình có thể mất vài tháng, và gây chậm trễ trong việc xin việc làm. Với việc thực hiện đạo luật này, Đạo Luật SB 410 sẽ giúp nới rộng thêm cơ hội trong việc chuyển tiếp từ quân đội sang đời sống thường dân. Ngoài ra, để ủng hộ Cựu Chiến Binh hơn nữa, Tôi là đồng tác giả Dự Luật SB 339, đòi hỏi nghiên cứu Các Hội Đồng Chữa Bệnh Cho Cựu Chiến Binh, tìm cách cung cấp thêm điều kiện trợ giúp và cố vấn cho các Cựu Chiến Binh cần đến dịch vụ này. Vì những cố gắng của Tôi trong việc thay mặt cho Cựu Chiến Binh, Tôi hãnh diện được nhận giải vinh danh của American Legion Legislator of the Year, và trong tuần qua, Tôi vui mừng được vinh danh là Nhà Lập Pháp Trong Năm 2017 của Cựu Chiến Binh Việt Nam Hoa Kỳ. Mặc dù Tôi rất vui khi đạt được những thành quả này nhưng Tôi thấy còn nhiều việc cần phải làm để bảo đảm là các Cựu Chiến Binh nhận được sự ủng hộ đúng mức trong việc hội nhập vào cuộc sống thường dân. Các Cựu Chiến Binh đã dấn thân vô điều kiện can đảm phục vụ cho đất nước . Với sự hy sinh lớn lao của họ, Tôi cam kết rằng Tiểu Bang chúng ta không chỉ vinh danh những đóng góp của các Cựu Chiến Binh qua những dịp lễ, mà còn phải cung cấp đầy đủ phương tiện để hỗ trợ cho họ thành công sau khi giải ngủ.

Vào ngày Cựu Chiến Binh năm nay, tôi kêu gọi tất cả công dân Hoa Kỳ hãy cùng tôi vinh danh các nam nữ quân nhân dũng cảm của quân đội Hoa Kỳ và hơn nữa ghi ơn tất cả các gia đình Cựu Chiến Binh, luôn là hậu phương vững chắc của họ.

Xin cám ơn các Cựu Chiến Binh của chúng ta, đã can đảm chiến đấu kiên cường, để bảo vệ Tự Do và Dân Chủ. Toàn thể nhân dân Hoa Kỳ sẽ không bao giờ quên những sự hy sinh và phục vụ quên mình của quý vị.

Chân thành tri ân.

Thượng Nghị Sĩ Janet Nguyễn


Lời nói và nhân cách của một vị Tổng Thống

Cố Tổng thống Ngô Đình Diệm.
Lời nói và nhân cách của một vị Tổng Thống
Nguyễn Quang

1- Tại Dinh Gia Long, nhân ngày Quốc Khánh 26-10-1963 đã có một không khí khác biệt. Sau những lời chúc từ của đại diện các cơ quan, đoàn thể, Tổng Thống Ngô Đình Diệm chỉ đáp từ rất vắn tắt, rồi đột nhiên, với một giọng cương quyết, nhấn mạnh từng chữ và tuyên bố:
“Tình thế biến chuyển, vận nước đổi thay ra sao, sử sách sau này sẽ ghi rõ… Riêng về phần tôi, nếu tôi tiến, các ông hãy theo tôi, nếu tôi lùi các ông cứ giết tôi. Nếu tôi chết các ông hãy theo gương tôi!”

Nói xong, Tổng Thống cáo từ, rồi rút lui. (Cao Văn Chiểu, nguyên Dân Biểu nền Đệ I VNCH kể lại )

2- “Tôi không phải là thần thánh, tôi chỉ là một người bình thường, tôi chỉ biết thức khuya, dậy sớm làm việc, một lòng hiến dâng đời tôi cho đất nước và dân tộc.”
Ngô Đình Diệm

3- Diễn văn buổi khánh thành đập Đồng Cam - Tuy Hòa 17-9-1955:

“Nếu bọn Việt Cộng thắng, thì quốc-gia Việt Nam cũng sẽ bị tiêu diệt và sẽ biến thành một tỉnh nhỏ của Trung Hoa Cộng sản. Hơn nữa toàn dân sẽ phải sống mãi mãi dưới ách độc tài của một bọn vong bản vô gia đình, vô tổ quốc, vô tôn giáo."
Ngô Đình Diệm

4- Tinh thần của Tổng Thống Ngô Đình Diệm được thể hiện trong cuộc sống của Ngài như chúng ta đã từng thấy. Nhất là trên cương vị một lãnh tụ Ngài cương quyết không chấp nhận bốn yêu sách của chính quyền Hoa Kỳ qua Đại Sứ Henry Cabot Lodge bắn tiếng thăm dò như sau:

1.- TT Ngô Đình Diệm nhường hải cảng Cam Ranh cho Hoa Kỳ.

2.- TT Ngô Đình Diệm chấp thuận cho Hoa Kỳ đưa quân vào Nam Việt Nam

3.- TT Ngô Đình Diệm đặt Bộ Quốc Phòng VNCH dưới quyền chỉ huy của Quân Đội Hoa Kỳ.

4.- TT Ngô Đình Diệm phải đưa ông cố vấn Ngô Đình Nhu ra nước ngoài.

Sau khi anh em Tổng Thống Ngô Đình Diệm bị thảm sát, bốn đề nghị trên đã thực sự diễn ra tại miền Nam Việt Nam chúng ta mà ai ai, và ngay cả thế giới đều thấy rất rõ. Đó là câu trả lời chính xác nhất. Thế rồi vào những giờ phút rất nguy khốn cho tính mạng, Tổng Thống vẫn tỏ ra can đảm và bất khuất nói thẳng với Đại Sứ Hoa Kỳ Henry Cabot Lodge (có ông Frederick Flot đứng cạnh) đề nghị Tổng Thống ra đi.

Tổng Thống vẫn lớn tiếng với ông Cabot Lodge rằng:
“Ông Đại Sứ có biết ngài đang nói chuyện với ai không? Tôi xin ngài biết cho rằng, ngài đang nói chuyện với Tổng Thống của một nước độc lập có chủ quyền. Tôi không bỏ dân tộc tôi. Tôi chỉ rời nước tôi, nếu đó là ý muốn của toàn dân tôi. Tôi sẽ không ra đi theo lời yêu cầu của ông Đại Sứ và của các tướng làm loạn. Chính phủ Hoa Kỳ phải hoàn toàn chịu trách nhiệm trước thế giới về vấn nạn khốn nạn này.” (Ông Cao Xuân Vỹ và vài sĩ quan tùy viên đứng gần đó nghe rất rõ).

Xin trích lại mấy đoạn sau đây về phía đối phương thuộc Cộng sản Bắc Việt đãnhận định:

1- Khi đuợc tin ông Diệm bị lật đổ, Hồ Chí Minh nói với ký giả cộng sản danh tiếng, Wilfrid Burchett:"Tôi không thể ngờ rằng tụi Mỹ ngu đến thế ".

2- Khi tướng Võ Nguyên Giáp và những đồng chí còn sống sót của ông gặp Ông McNamara ở Hà Nội tháng 11 năm 1995, họ nói rằng:"Chính sách Kennedy ở Việt Nam sai lầm hết chỗ nói. Ngô Đình Diệm là một người có tinh thần quốc gia, không khi nào ông chịu để cho người Mỹ dành quyền điều khiển chiến tranh, và sự người Mỹ dành quyền đã đưa người Mỹ đến thất bại đắt giá. Cho nên, kết quả của cuộc đảo chánh lật đổ ông Diệm năm 1963 là sự kết thúc sớm [sự hiện diện] Hoa Kỳ ở Việt Nam, một điều đáng làm cho người ta ngạc nhiên"

3- Và đài phát thanh Hà Nội nói: "Do sự lật đổ Ngô Đình Diệm và em ông là Ngô Đình Nhu, tụi đế quốc Mỹ đã tự mình hủy diệt những cơ sở chính trị mà họ đã mất biết bao nhiêu năm để xây dựng"

4-Về phía các lãnh tụ Mặt Trận Giải Phóng Miền Nam thì họ không ngờ là họ lại may mắn như thế. Nguyễn Hữu Thọ nói với báo Nhân Dân: "Sự lật đổ Diệm là một món quà mà Trời ban cho chúng tôi."

Và Phó Chủ Tịch Trần Nam Trung nói:"Tụi Mỹ quyết định đổi ngựa giữa dòng. Chúng sẽ không khi nào tìm được một người hữu hiệu hơn Diệm."

5- Bùi Kiến Thành, một chính khách trẻ nhất thường xuyên ra vào Dinh Gia Long phát biểu: Khi Mỹ muốn vào Việt Nam năm 1962 ông Diệm nói với người Mỹ rằng các ông nên nhớ trên đất nước tôi trong 4 nghìn năm lịch sử không có một chế độ nào đi theo quân đội nước ngoài mà có thể được nhân dân ủng hộ. Vì vậy ngày nào quân đội Mỹ đặt chân lên đất nước này chúng tôi sẽ mất chính nghĩa, mà khi mất chính nghĩa thì các ông không thể nào thắng được và chúng tôi cũng phải thua theo. Vì vậy ngày nào quân Mỹ đổ bộ lên đất nước này thì kể như ngày đó chính nghĩa Việt Nam đã mất rồi, chúng tôi không thể chấp nhận được.

Người Mỹ không chấp nhận cái lý luận của ông Ngô Đình Diệm nên họ tìm cách lật đổ ông Diệm đi, đó là vấn đề cốt lõi. (Ông Bùi Kiến Thành trả lời phỏng vấn với phóng viên Mạc Lâm, RFA ngày 29.10.2015, về nguyên nhân Ông Diệm bị lật đổ).

6- Trong cuốn hồi ký mang tên “In Retrospect, the Tragedy and Lessons of Vietnam”, ông McNamara cho biết những gì đã xẩy ra tại Tòa Bạch Ốc sau khi nghe tin Tổng Thống Ngô Đình Diệm đã bị giết. “Khi Tổng Thống Kennedy nhận được tin này, mặt ông tái xanh. Tôi chưa bao giờ thấy ông xúc động mạnh đến như thế. Sau này Forrestal thuật lại rằng cái chết của hai người “đã làm cho ông buồn bực về cả phương diện luân lý lẫn tôn giáo... làm lung lay lòng tin tưởng... về những gì ông đã khuyến cáo liên quan đến Nam Việt Nam.” Arthur Schlesiger Jr. ghi nhận rằng Tổng Thống “buồn thảm và bối rối”, tinh thần xem ra suy sụp chưa từng thấy từ sau vụ thất bại ở Vịnh Con Heo.”

“Trong hồi ức, sự xúc động lớn nhất là chúng ta phải đối phó với một khoảng trống chính trị hoàn toàn ở Nam Việt Nam và không có căn bản nào để xúc tiến về bất cứ tiến trình nào phù hợp với các mục tiêu của Hoa Kỳ.”

(Robert S. McNamara, In Retrospect, the Tragedy and Lessons of Vietnam”, Vintage Books, New York 1996, tr. 83 – 85).

7. Trong hồi ký The memoirs of Richard Nixon”, Tổng Thống Nixon kể lại rằng khi đến Pakistan, đã gặp lại người bạn cũ là Tổng Thống Ayub Khan. Tổng Thống Khan đã nói một cách đau buồn về việc hạ sát Tổng Thống Ngô Đình Diệm:
“Tôi không thể nói – lẽ ra các ông đừng bao giờ ủng hộ ông Diệm ngay từ đầu. Nhưng các ông đã ủng hộ ông ta trong một thời gian dài và mọi người ở Á Châu đều biết điều đó. Dù họ có tán thành hay không tán thành điều đó, họ biết điều đó. Rồi đột nhiên các ông ngừng ủng hộ ông ta – và ông Diệm đã bị giết.”

Ông ta lắc đầu và kết luận:

“Việc hạ sát ông Diệm có ba ý nghĩa đối với các nhà lãnh đạo Á Châu: làm một người bạn với Hoa Kỳ là nguy hiểm; trung lập phải trả cái giá của nó; và đôi khi làm kẻ thù (của Hoa Kỳ) lại tốt hơn! Lòng tin cậy như một sợi chỉ mong manh và một khi nó đã đứt, rất khó mà nối lại.”
(Richard Nixon, The memoirs of Richard Nixon, Touchstone, New York 1990, tr. 256 – 257).

Lịch sử dù có là một sự lập lại, nhưng “không ai tắm hai lần trên cùng một dòng sông”. Heraclite.

Nguyễn Quang

Thông điệp chửi Tàu cộng của T.T Donald Trump tại Đà Nẵng


Những thông điệp chửi Tàu cộng của T.T Donald Trump tại Đà Nẵng

CTV Danlambao - Diễn văn của Tổng thống Hoa Kỳ Donald Trump tại Hội nghị APEC 2017, diễn ra tại Đà Nẵng, nơi mà ông Trump đề cập đến trong bài diễn văn của mình "đã từng là nơi đóng quân của một căn cứ quân sự Mỹ, nơi nhiều người Mỹ và người Việt đã thiệt mạng trong một cuộc chiến tranh đẫm máu" (This city was once home to an American military base, in a country where many Americans and Vietnamese lost their lives in a very bloody war.)

Trong bài diễn văn này, những thông điệp chống Tàu đã được ông Trump đưa ra để tấn công Bắc Kinh theo lối xoa thì ít mà tấn công thì nhiều. Dù không trực tiếp nói đến kẻ bị tấn công nhưng ai cũng biết ông Trump nhắm đến quốc gia nào.

Trước khi đấm ông Trump đã mở màn "xoa":

"Ai cũng biết về những thành tựu đáng kể mà Trung Quốc đạt được trong nhiều thập kỷ. Suốt thời kỳ này và cũng là thời kỳ của những cải cách thị trường to lớn, phần lớn Trung Quốc đã kinh qua mức tăng trưởng kinh tế nhanh chóng, việc làm bùng phát, giúp hơn 800 triệu người dân trồi ra cảnh đói nghèo. Tôi mới rời Trung Quốc sáng nay và đã có một cuộc họp thực sự hiệu quả và một thời gian tuyệt vời với Chủ tịch Tập Cận Bình."

(Everyone knows of China’s impressive achievements over the past several decades. During this period -- and it was a period of great market reforms -- large parts of China experienced rapid economic growth, jobs boomed, and more than 800 million citizens rose out of poverty. I just left China this morning and had a really productive meeting and a wonderful time with our gracious host, President Xi.) 

Sau đó, Tổng thống Donald Trump bước vào phần tấn công toàn diện:

"Hoa Kỳ cổ xuý sự phát triển của doanh nghiệp tư nhân, sáng kiến và nền công nghiệp. Các quốc gia khác đã dùng kế hoạch doanh nghiệp nhà nước và các tổ chức kinh doanh do nhà nước làm chủ."

(The United States promoted private enterprise, innovation, and industry. Other countries used government-run industrial planning and state-owned enterprises.) 

"Chúng tôi tuân thủ nguyên tắc của WTO về bảo vệ quyền sở hữu trí tuệ và bảo đảm tính công bằng và bình đẳng trong việc tiếp cận thị trường. Họ tham gia vào việc bán phá giá, trợ giá hàng hoá, thao túng tiền tệ và những chính sách công nghiệp mang tính ăn cướp."

(We adhered to WTO principles on protecting intellectual property and ensuring fair and equal market access. They engaged in product dumping, subsidized goods, currency manipulation, and predatory industrial policies.) 

"Họ phớt lờ các quy tắc để giành lợi thế với những người tuân theo luật lệ, làm méo mó thị trường và đe dọa những nền tảng của thương mại quốc tế."

(They ignored the rules to gain advantage over those who followed the rules, causing enormous distortions in commerce and threatening the foundations of international trade itself). 

"Chúng tôi không thể tiếp tục chấp nhận những lạm dụng thương mại lâu dài này, và chúng tôi sẽ không dung thứ chúng. Mặc dù đã có nhiều thất hứa trong nhiều năm, nhưng chúng tôi được cho biết rằng một ngày nào đó mọi người sẽ hành xử một cách công bằng và có trách nhiệm. Người dân tại Hoa Kỳ và ở khắp khu vực Ấn Độ-Thái Bình Dương đã chờ đợi ngày đó sẽ đến. Nhưng ngày đó đã không đến và đó là lý do tại sao tôi ở đây hôm nay - để trình bày thẳng thắn về những thách thức của chúng ta và hướng đến một tương lai tươi sáng hơn cho tất cả."

(We can no longer tolerate these chronic trade abuses, and we will not tolerate them. Despite years of broken promises, we were told that someday soon everyone would behave fairly and responsibly. People in America and throughout the Indo-Pacific region have waited for that day to come. But it never has, and that is why I am here today -- to speak frankly about our challenges and work toward a brighter future for all of us.)

"Chúng tôi sẽ không dung thứ hành vi lừa đảo trộm cắp sở hữu trí tuệ. Chúng tôi sẽ phải đối đầu với những hành vi ép buộc doanh nghiệp tư nhân phải trao công nghệ của họ cho nhà nước và buộc họ phải liên doanh để đổi lấy việc tiếp cận thị trường."

(We will no longer tolerate the audacious theft of intellectual property. We will confront the destructive practices of forcing businesses to surrender their technology to the state, and forcing them into joint ventures in exchange for market access.) 

"Chúng tôi sẽ giải quyết vấn nạn các doanh nghiệp nhà nước đã có những hỗ trợ khổng lồ dành cho các ngành công nghiệp quốc doanh và khiến các doanh nghiệp tư nhân phải phá sản - một tình trạng xảy ra ở mọi thời điểm."

(We will address the massive subsidizing of industries through colossal state-owned enterprises that put private competitors out of business -- happening all the time.) 

"Chúng tôi sẽ không giữ im lặng khi các công ty Mỹ trở thành mục tiêu nhắm đến của các doanh nghiệp liên kết với nhà nước để đạt được thành quả kinh tế, cho dù là bằng tấn công qua mạng điện toán, cài cắm gián điệp trong các công ty hay các hoạt động cạnh tranh sai trái khác. Chúng tôi sẽ khuyến khích tất cả các quốc gia lên tiếng khi các nguyên tắc công bằng và tương trợ bị vi phạm."

(We will not remain silent as American companies are targeted by state-affiliated actors for economic gain, whether through cyberattacks, corporate espionage, or other anti-competitive practices. We will encourage all nations to speak out loudly when the principles of fairness and reciprocity are violated.) 

Những thông điệp lên án trên đều không nêu đích danh Bắc Kinh, Tàu cộng. Những "they", "other" là ai, chắc hẳn những người nghe và đọc lại bài diễn văn của ông Trump đều biết.  Và nhất Tập Cận Bình, người mà Donald Trump vừa mới có một "thời gian tuyệt vời" với ông ta chắc hẵn phải rõ hơn hết là Tổng thống Hoa Kỳ đang ném đá vào quốc gia / tập đoàn lừa đảo, khuynh loát, gián điệp, ăn cắp nào.

Toàn văn bài diễn văn bằng tiếng Anh của Tổng thống Donald Trump:

https://www.whitehouse.gov/the-press-office/2017/11/10/remarks-president-trump-apec-ceo-summit-da-nang-vietnam

12.11.2017

CTV Danlambao
danlambaovn.blogspot.com

Melania Trump, Mẹ Nấm, Donald Trump và Hai Bà Trưng


Vũ Đông Hà (Danlambao) - Việt Nam, nơi tổ chức Hội nghị APEC 2017 và là điểm dừng chính của mọi lãnh đạo quốc gia. Quyết định không tham dự của Đệ nhất phu nhân Hoa Kỳ là một quyết định chính trị. Đây là hành động tẩy chay, một phản ứng ngoại giao mạnh mẽ của bà Melania Trump đối với việc nhà cầm quyền Hà Nội đã bỏ tù blogger Mẹ Nấm - Nguyễn Ngọc Như Quỳnh, người mà vào ngày 29/03/2017 Bộ Ngoại giao Hoa Kỳ đã cùng với bà vinh danh là một trong những Phụ nữ Quốc tế Can đảm.

Thái độ của bà Trump cho thấy Mẹ Nấm - Nguyễn Ngọc Như Quỳnh là một vấn đề nổi cộm (dù không được nhắc đến và công bố ra ngoài) trong những thương thảo ngoại giao Hà Nội-Washington. Việc bắt giam Mẹ Nấm; những lá thư của con gái Mẹ Nấm là Nguyễn Bảo Nguyên gửi cho bà trong nhiều tháng qua; tinh thần trách nhiệm và tình cảm đối với người phụ nữ can đảm mà bà góp phần vinh danh; danh dự và thể diện buộc bà Melania Trump phải có một hành xử cần thiết, hợp lý và có thể làm được trong phạm vi quyền hạn của một Đệ nhất phu nhân.

Trong khi đó, kết thúc Bài diễn văn tại APEC 2017, Tổng thống Donald Trump nói:

"...hàng trăm năm sau chiến thắng của chúng tôi trong cuộc Cách mạng Hoa Kỳ, chúng tôi vẫn còn nhớ những lời của John Adam - người sáng lập ra nước Mỹ và là Tổng thống thứ hai của Hoa Kỳ. Trước khi ông qua đời, người yêu nước vĩ đại này được hỏi về những suy nghĩ của ông về kỷ niệm 50 năm tự do của Mỹ. Ông trả lời: Độc lập muôn năm.

Đó là tình cảm cháy bỏng trong tim của tất cả những người yêu nước và mọi quốc gia. Quốc gia tổ chức Hội nghị là Việt Nam đã có tình cảm này không chỉ trong 200 năm, mà trong gần 2000 năm. Vào khoảng năm 40 sau Công nguyên, khi hai chị em người Việt Nam, Hai Bà Trưng, đã đánh thức tinh thần của người dân tại đất nước này. Đó là lần đầu tiên, người dân Việt Nam đã đứng lên cho nền độc lập và niềm tự hào."

Trong những anh hùng dân tộc của Việt Nam, ông Trump đã chọn để vinh danh 2 người phụ nữ đã đứng lên vì độc lập dân tộc. Đây không phải là một ngẫu nhiên. Việc chọn lựa Hai Bà Trưng là một suy tính cẩn thận như mọi suy tính khác cho nội dung bài diễn văn của tổng thống. Đó là một thông điệp chính trị gửi đến những đầu xỏ Ba Đình đang ngồi chăm chú nghe - những kẻ đã bắt giam phụ nữ Việt Nam can đảm đứng lên tranh đấu và đánh thức tinh thần người dân Việt để bảo vệ nền độc lập của quốc gia.

Không phải ngẫu nhiên mà Bộ Ngoại giao vinh danh Mẹ Nấm - Nguyễn Ngọc Như Quỳnh, một người phụ nữ Việt Nam chống lại những âm mưu xâm lược, tàn phá môi trường của Bắc Kinh.

Không phải ngẫu nhiên mà Tổng thống Hoa Kỳ kết thúc bài diễn văn bằng hai người phụ nữ Việt Nam từ 2000 năm trước đã đứng lên đánh đuổi giặc ngoại xâm phương Bắc.

Những người phụ nữ can đảm của Việt Nam và khát vọng độc lập cháy bỏng trong tim những người ái quốc là thông điệp cho sự không có mặt của bà Melania Trump và phần kết thúc diễn văn của Tổng thống Donald Trump tại APEC 2017, Đà Nẵng, Việt Nam.

11.11.2017

Vũ Đông Hà
danlambaovn.blogspot.com

Ai đã chơi khăm ông Phúc?

Ông Nguyễn Xuân Phúc.
Ai đã chơi khăm ông Phúc?
Lê Anh Hùng - VOA- 06/11/2017

Hàng ngàn năm qua, quốc gia láng giềng phương Bắc luôn được hầu hết người Việt coi là kẻ thù truyền kiếp của dân tộc, bởi sau hơn một nghìn năm đô hộ, từ năm 111 TCN cho đến năm 905, những bộ óc Đại Hán vẫn chưa bao giờ từ bỏ dã tâm thôn tính dải đất phương Nam hình chữ S, luôn tìm mọi mưu hèn kế bẩn hòng tiêu diệt dòng giống Bách Việt cuối cùng chưa bị họ đồng hoá.

Mối tình Trọng Thuỷ - Mỵ Châu hiện đại

Thế nhưng sang kỷ nguyên cộng sản, mối bang giao hai nước đã thay đổi. Các nhà lãnh đạo CSVN, ngoại trừ một giai đoạn dưới thời Lê Duẩn, luôn coi Trung Quốc không chỉ là “bạn”, mà còn là “anh em”. Mối quan hệ giữa hai nước được bộ máy tuyên truyền ở Bắc Kinh và Hà Nội tô điểm bằng những mỹ từ đẹp nhất trong kho từ vựng, như “núi liền núi sông liền sông”, hay “4 tốt” và “16 chữ vàng”, v.v.

Mặc dù vậy, ngay trong “tuần trăng mật” của mối tình cộng sản Việt - Trung, khi cuộc chiến Pháp - Việt vừa mới kết thúc, Bắc Kinh đã lợi dụng việc Hà Nội nhờ vẽ bản đồ để lấn chiếm đất đai biên giới của một Việt Nam “vừa là đồng chí, vừa là anh em”.

Và sau thời kỳ “thao quang dưỡng hối” như lời truyền dạy của lãnh tụ Đặng Tiểu Bình, với tiềm lực kinh tế và quân sự không ngừng lớn mạnh, các ông chủ Trung Nam Hải đã không còn thèm che dấu cuồng vọng bành trướng, bá quyền vốn đã chảy trong huyết quản của họ từ thuở “khai thiên lập địa”.

Đã qua rồi cái thời Bắc Kinh cho quân đội lén lút đổ bộ lên nhóm đảo phía đông quần đảo Hoàng Sa năm 1956, hay tấn công chớp nhoáng và chiếm đóng phần còn lại của Hoàng Sa năm 1974, và đảo Gạc Ma của Trường Sa năm 1988.

Bắt đầu từ năm 2013 đến nay, Trung Quốc đã tiến hành bồi đắp và quân sự hoá một loạt thực thể chìm/nổi tại Trường Sa một cách công khai và rầm rộ, biến chúng thành chuỗi căn cứ quân sự liên hoàn hòng khống chế hoàn toàn Biển Đông. Từ ngày 1/5 đến 15/7/2014, Trung Quốc đã ngang nhiên đưa giàn khoan HD981 vào sâu trong thềm lục địa và vùng đặc quyền kinh tế của Việt Nam.

Trong chuyến thăm Việt Nam trung tuần tháng 6/2014, khi nói chuyện với lãnh đạo CSVN, Uỷ viên Quốc vụ Trung Quốc Dương Khiết Trì đã “thúc giục ‘đứa con hoang đàng’ Việt Nam trở về nhà”.

Gần đây nhất, trong một sự kiện được cộng đồng quốc tế chăm chú dõi theo hồi tháng 7 vừa qua, Bắc Kinh đã ngang ngược đe doạ sử dụng vũ lực, buộc Hà Nội phải yêu cầu công ty Repsol ngừng khoan dầu tại bãi Tư Chính, một khu vực nằm trong thềm lục địa của Việt Nam.

Tình trong thì đã, mặt ngoài phải che?

Trong bối cảnh đó, những màn ôm hôn thắm thiết mà lãnh đạo CSVN thường dành cho các đồng chí đến từ phương Bắc mỗi khi hai bên gặp nhau ngày càng trở nên khó coi trước một công chúng Việt Nam đã bắt đầu bộc trực và không ngần ngại bày tỏ quan điểm, chính kiến. Đơn giản, ai cũng hiểu là chỉ phường buôn dân bán nước thì mới ôm ấp kẻ thù của dân tộc mình.

Ngay cả TBT Nguyễn Phú Trọng, nhân vật “thân Tàu” số 1 Việt Nam, thời gian gần đây cũng không còn xuất hiện trên truyền thông với hình ảnh ôm hôn những người bạn đến từ phương Bắc của ông ta, dù trước cảnh hai bên bắt tay, clip truyền hình luôn cho thấy dấu hiệu mạch phim bị ngắt, nghĩa là màn ôm ấp kẻ thù của người đứng đầu Đảng CSVN đã bị che khỏi mắt công chúng một cách hữu ý.

Để củng cố hình ảnh nhân vật “chống Tàu số 1 Việt Nam” của mình, ngoài việc bô bô những câu như “không đánh đổi chủ quyền quốc gia lấy tình hữu nghị viễn vông”, cựu Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng cũng luôn che dấu những màn ôm hôn thắm thiết đối với kẻ thù của dân tộc.

Nhưng ở đời “không ai nắm tay được cả ngày”. “Đồng chí X” ít nhất cũng đã hai lần để cho công chúng biết được tình cảm đích thực mà ông ta vẫn dành cho các ông chủ Trung Nam Hải.

Lần thứ nhất là ngày 7/9/2011, khi chương trình thời sự 19h trên Đài Truyền hình Việt Nam (VTV) phát cảnh cặp đôi Nguyễn Tấn Dũng - Đới Bỉnh Quốc (Uỷ viên Quốc vụ Trung Quốc), với hai bộ complet và hai cà vạt y chang nhau, ôm hôn nhau thắm thiết tại số 1 Hoàng Hoa Thám.

Lần thứ hai là ngày 5/11/2015, khi Chủ tịch Trung Quốc sang thăm Việt Nam. Trong các màn nghênh tiếp mà bốn vị “tứ trụ triều đình” dành cho Tập Cận Bình được phát trên chương trình thời sự VTV thì “đồng chí X” là người duy nhất ôm hôn thắm thiết ông chủ Trung Nam Hải. Và sau khi phát hiện ra “sự cố” này, những hình ảnh “thắm tình anh em một nhà” ấy đã bị “ai đó” gỡ ra khỏi video clip thời sự được lưu trên trang mạng của VTV.

Đến lượt Thủ tướng đương nhiệm bị chơi khăm?

Trong chương trình thời sự VTV 19h ngày 3/11 vừa qua, tuy phần tin Thủ tướng Việt Nam tiếp đón Bộ trưởng Ngoại giao Trung Quốc không có cảnh hai người ôm nhau, song đoạn video clip vẫn cho thấy rõ một Nguyễn Xuân Phúc thay vì đứng tại chỗ như thông lệ ngoại giao thì lại tiến về phía Vương Nghị đang bước vào. Hình ảnh tiếp theo là Thủ tướng Việt Nam đã chủ động tiến về phía Vương Nghị, tay phải bắt tay với ông Nghị, tay trái đưa lên cao trong tư thế ôm. Màn hình bị cắt ngay đó.

Tuy chưa có những câu phát ngôn được tung hê như “lời hiệu triệu của non sông”, một “ngón nghề” sở trường của “đồng chí X”, nhưng trong số các vị “tứ trụ triều đình” tiếp đón hai quan chức cao cấp của Trung Nam Hải sang uý lạo lãnh đạo CSVN vừa rồi (“Thường uỷ” Lưu Vân Sơn và Ngoại trưởng Vương Nghị) thì Thủ tướng Nguyễn Xuân Phúc là người duy nhất dè dặt nêu vấn đề Biển Đông với phía Trung Quốc (TBT Nguyễn Phú Trọng và Chủ tịch Quốc hội Nguyễn Thị Kim Ngân thì im thin thít).

“Đồng chí X” đã lộ nguyên hình là người Việt lập được nhiều “chiến công” nhất cho Trung Quốc trong lịch sử Việt Nam hiện đại, một “thành tích” mà ngài đương kim Tổng Bí thư dường như đang cố gắng bắt kịp và vượt qua.

Còn người đứng đầu chính phủ Việt Nam hiện nay thì sao?

Lê Anh Hùng là một blogger/dịch giả/nhà báo độc lập ở Hà Nội và là người đấu tranh vì tự do, dân chủ và nhân quyền cho Việt Nam từ nhiều năm nay.

Bỏ hộ khẩu’: Thủ tướng Phúc ‘ghi điểm TBT’

Sổ hộ khẩu.
Bỏ hộ khẩu’: Thủ tướng Phúc ‘ghi điểm TBT’

Phạm Chí Dũng - VOA- 09/11/2017

Những lời có cánh và "có làm vẫn hơn không”

“Một quyết định hợp lòng dân”, “một quyết định thúc đẩy sự phát triển xã hội” hay tính từ xen động từ “vỡ òa sung sướng!”… là một số trong nhiều lời khen tặng có cánh nhưng có vẻ mang chút thực lòng mà các tờ báo nhà nước dành cho Chính phủ và cá nhân Thủ tướng Nguyễn Xuân Phúc, ngay sau khi Chính phủ Việt Nam bất ngờ ban hành Nghị quyết số 112/NQ-CP ngày 30/10/2017 về việc xóa bỏ nhiều thủ tục liên quan đến hộ khẩu.

Ngay cả giới bất đồng chính kiến và giới phản biện xã hội - thường chỉ trích lối suy nghĩ và cách làm việc theo kiểu “cờ lờ mờ vờ” của Thủ tướng Phúc - cũng không còn quá khó tính khi đề cập về ông với một lời khen vừa phải.

Một số trong giới bất đồng chính kiến hy vọng giễu cợt rằng từ sau bản nghị quyết 112 sẽ không còn cái cảnh các nhân viên cảnh sát khu vực, dân phòng cùng lực lượng an ninh cấp trên đập cửa rầm rầm nhà người hoạt động nhân quyền vào lúc nửa đêm để “kiểm tra hộ khẩu” - mà thực chất là một hình thức sách nhiễu hoặc khủng bố, hiểu theo cách nào tùy ý. Thay vào đó, công an có dựng đầu người hoạt động nhân quyền dậy cũng chỉ để kiểm tra… mã số định danh cá nhân.

Với một dân tộc Việt đã bị thuộc tính chịu đựng ăn sâu và quá dễ hài lòng chỉ với một vài động tác mị dân của chính quyền độc đảng, chính sách bỏ hộ khẩu quá trễ - dù mới chỉ trên phương diện phát ngôn chứ chưa hẳn hành động - đã có ý nghĩa “có làm vẫn hơn không”.

“Nhân hòa”

Dù mới có được một phần “Địa lợi” và chưa hẳn có “Thiên thời”, Thủ tướng Phúc đã biết “đánh trúng” vào “Nhân hòa”. Trong tình huống này, ông Phúc đã cho thấy ông có triển vọng trở thành một chính trị gia khôn ngoan khi biết tận dụng thời và thế trong một xã hội nháo nhác, bất ổn và dễ động loạn như lúc này.

Một trong những nguyên cớ chưa đến mức gây động loạn nhưng lại khiến 1/20 dân số Việt chán nản và phản cảm nhất đối với đảng và chính quyền là “vòng kim cô” hộ khẩu.

Nhìn từ góc độc chính trị, chế độ hộ khẩu ở Việt Nam rất gần gũi với “người anh em” Trung Quốc. Trong lịch sử phương Bắc từ thời Xuân Thu Chiến Quốc, chế độ “Ngũ gia liên bảo” đã bắt vạ những nhà còn lại trong tổ 5 nhà, nếu có một nhà làm phản triều đình. Chế độ hộ khẩu ở Việt Nam cũng khá tương đồng với cơ chế “Propiska” về quản lý nhân khẩu của Liên Xô trước đây. Nhìn chung, đây là một thói quen và cũng là một não trạng rất khó bỏ của các chính quyền quen độc trị. Riêng ở Việt Nam, chế độ hộ khẩu đã tồn tại đến nửa thế kỷ qua.

Những tờ báo nhà nước đã nhân dịp Nghị quyết 122 để “tố khổ” về cái dĩ vãng xã hội của chế độ hộ khẩu chẳng mấy đáng vinh danh kia: người có hộ khẩu chính thức ở các thành phố lớn nhiều khi đã thấy phiền toái nhưng phải là dân ngoại tỉnh, ngụ cư ở các thành phố lớn mới thấu hiểu nỗi khổ của người không có hộ khẩu thường trú. Đã có thời, muốn mua nhà Hà Nội, muốn đăng ký xe máy biển số Hà Nội, muốn xin việc ở Hà Nội hay Sài Gòn… thì phải có hộ khẩu ở thành phố đó. Những tưởng quản lý hành chính bằng hộ khẩu sẽ hiệu quả nhưng không, thực tế nó mang lại quá nhiều phiền toái, tiêu cực, là mảnh đất màu mỡ cho các cán bộ, công chức phụ trách các lĩnh vực, công việc liên quan kiếm tiền, “hành” dân. Nhiều người dân đã phải bỏ ra số tiền rất lớn để có được sổ hộ khẩu. Và suy đến cùng thì phần ấm ức, thiệt thòi vẫn thuộc về người dân. Đã có vô số những câu chuyện dở khóc, dở cười liên quan sổ hộ khẩu. Ai cũng thấy, sổ hộ khẩu thực sự là lực cản vô cùng lớn trong thực hiện các thủ tục hành chính, trong quyền tiếp cận các loại dịch vụ công của người dân, tạo cơ sở cho tiêu cực, tham nhũng… nhưng không thể thay đổi.

Một nguyên do để bỏ chế độ hộ khẩu mà báo đảng không quên nhấn mạnh: việc Chính phủ ban hành Nghị quyết 112 là phù hợp với các quy định hiện hành, các quyền hiến định của công dân (quyền tự do đi lại, tự do cư trú, tự do tìm việc làm…), cũng như thông lệ quốc tế…

“Thông lệ quốc tế” nào?

WB đã khuyến nghị từ 4 năm trước!

Từ năm 2013 khi Việt Nam ôm ấp động cơ “chuẩn bị tích cực tham gia vào Hiệp định TPP” và sau chuyến đi Mỹ của chủ tịch nước khi đó là Trương Tấn Sang, vấn đề bỏ hộ khẩu đã được Ngân hàng thế giới (WB) phối hợp với những cơ quan nghiên cứu của Việt Nam tổ chức khảo sát tại một số địa phương.

Về mặt xã hội, báo cáo của WB cho biết có khoảng 5,6 triệu người dân không có hộ khẩu mà do đó đã phải chịu tình cảnh bất tương xứng trong việc tiếp cận các dịch vụ công như trường học, bệnh viện, đăng ký xe… Đây cũng là những vấn đề mà các cơ quan quản lý nhà nước Việt Nam đã thừa nhận từ lâu nay, tuy chưa chịu tiến hành các biện pháp để cải thiện.

Vào đầu năm 2014, sau khi Việt Nam trở thành thành viên của Hội đồng nhân quyền Liên hiệp quốc, trong cuộc Kiểm điểm định kỳ phổ quát (UPR) tại Geneve đã xuất hiện khuyến nghị bỏ cơ chế hộ khẩu đối với Việt Nam. Khi đó, chính thể Hà Nội không trả lời.

Nhưng đến năm 2017, bối cảnh cực kỳ khó khăn của ngân sách Việt Nam đang khiến chế độ này “bơi” và có nguy “chìm” nếu không vay mượn được tín dụng quốc tế. Cũng bởi thế, đây là cơ hội để những khuyến nghị về nhân quyền của các tổ chức quốc tế có điều kiện “đưa ánh sáng nghị quyết vào thực tiễn” hơn hẳn.

Nhưng cũng còn một nguồn cơn khác không kém sống còn.

Với Nghị quyết 122, Thủ tướng Phúc đã vượt qua những đối thủ của ông để ghi một điểm quan trọng: “Điểm TBT”.

“Điểm TBT” là gì?

Tổng bí thư!

Từ khoảng nửa năm trước đại hội 12 của đảng cầm quyền, Nguyễn Xuân Phúc từ vai trò cấp phó mà trong thực tế chỉ là một cái bóng của Nguyễn Tấn Dũng, đã manh nha lọt vào “mắt xanh” của “cặp đôi hoàn hảo” Nguyễn Phú Trọng - Trương Tấn Sang. Tại đại hội 12 vào đầu năm 2016, ông Phúc đã chính thức trở thành thủ tướng và mang lại vòng nguyệt quế “vua” cho quê hương Quảng Nam của ông. Nhiều người đã thừa nhận rằng đó là một kết quả khá bất ngờ.

Nhưng “sao chiếu mệnh” với Nguyễn Xuân Phúc vẫn có vẻ muốn lóe sáng hơn nữa. Từ cuối năm 2016 đến nay, cùng với hai trường hợp “bỗng dưng bị bệnh” là Thường trực ban bí thư Đinh Thế Huynh và Chủ tịch nước Trần Đại Quang, Nguyễn Xuân Phúc bất chợt lại một lần nữa nổi bật vai trò ứng cử viên cho chức vụ tổng bí thư, nếu một mai Nguyễn Phú Trọng - hoặc vì lý do tuổi cao sức yếu, hoặc quá mệt mỏi trong công cuộc “chống tham nhũng” chẳng đi tới đâu, hoặc phải chịu một sức ép đủ sức công phá từ phía các đối thủ chính trị mà vào lúc này đã có dấu hiệu họ biết cách liên minh với nhau, dù chỉ là mối liên minh tạm thời - buộc phải “nghỉ”.

Cần nhắc lại, cả Đinh Thế Huynh và Trần Đại Quang - theo thứ tự người trước kẻ sau - đều là những ứng cử viên hạng nặng cho chức vụ tổng bí thư, sau một “thái tử đảng” trong quá khứ là Phạm Quang Nghị nhưng đã bị “biệt tích” tại đại hội 12.

Cho tới nay, cuộc chạy đua vừa ngấm ngầm vừa công nhiên vào ghế tổng bí thư ngày càng rộn rã và quyết liệt. Ngoài Trần Đại Quang có dấu hiệu “đang khỏe lại”, đã xuất hiện thêm một người được dư luận cho là ứng cử viên tiếp theo: Trần Quốc Vượng - Chủ nhiệm Ủy ban kiểm tra trung ương và kiêm một chức vụ chưa từng được liệt kê trong điều lệ đảng: “Thành viên thường trực ban bí thư”.

Nhưng sẽ có cơ hội hơn hẳn cho Nguyễn Xuân Phúc để trở thành tổng bí thư tại đại hội giữa nhiệm kỳ vào năm 2018 hoặc tại đại hội lần thứ 13 của đảng cầm quyền vào năm 2021, nếu còn có đại hội 13 này. Đó là trội hơn hẳn các đối thủ chính trị khác, Nguyễn Xuân Phúc đang trở thành nhân vật không chỉ có thâm niên làm phó thủ tướng và am hiểu nghề “tay hòm chìa khóa” của chính quyền và cả cho đảng, mà còn là thành viên hiếm hoi trong Bộ Chính trị biết cách và có một khả năng - dù chỉ ở mức khiêm tốn - kiếm tiền từ trong nước và quốc tế để nuôi bộ máy chính quyền và đương nhiên cả bộ máy của đảng.

Với lợi thế đó, dù đảng hay Tổng bí thư Trọng muốn hay không, Nguyễn Xuân Phúc vẫn đang trở thành ứng cử viên thực tế nhất cho ghế tổng bí thư.

Tuy khởi động “chính phủ kiến tạo và hành động” khá muộn màng, nhưng từ giữa năm 2017 đến nay, Thủ tướng Phúc đã vừa thao tác vừa “gợi ý” được hai việc quan trọng: sau chỉ đạo của ông Phúc, Bộ Công thương đã lần đầu tiên tự cắt bỏ hơn 600 giấy phép con, tương đương khoảng hơn 50% số thủ tục trong thẩm quyền của bộ này, cho dù vẫn còn một số giấy phép con được cắt giảm theo cách “gom nhiều gạch đầu dòng nhỏ thành một gạch đầu dòng lớn nhưng không mất đi nội dung nào của các gạch đầu dòng nhỏ”; và động tác thứ hai là “bỏ hộ khẩu”.

Nhưng khi nào mới bỏ?

Còn lâu!

Một số tờ báo nhà nước đã hoan hỉ quá sớm khi thốt lên “Vĩnh biệt hộ khẩu!”.

Chỉ vài ngày sau Nghị quyết 112 của Chính phủ về “bỏ hộ khẩu”, nỗi vui mừng quá sớm đã bị xẹp bớt. Thông tin từ giới chức công an - cơ quan luôn xem hộ khẩu là một công cụ hành chính không chỉ quản lý xã hội mà còn quản lý chính trị của chế độ Việt Nam và trong thực tế quyết định chuyện có muốn bỏ hộ khẩu hay không, cho biết trong hiện tại, chính quyền Việt Nam mới “thí điểm cấp mã số định danh cá nhân” ở 4 tỉnh, thành phố. Dự kiến đến năm 2019, Bộ Công An mới hoàn tất thông tin của hơn 90 triệu cư dân.

Một đại diện Cục Cảnh sát đăng ký, quản lý cư trú và dữ liệu quốc gia về dân cư, Bộ Công an, cho biết, việc bỏ sổ hộ khẩu tại thời điểm hiện tại là “chưa thể được”. Lý do vì “Chúng ta chỉ có thể bỏ sau khi đã xây dựng xong cơ sở dữ liệu quốc gia về dân cư”.

Cũng theo vị đại diện trên, việc bỏ sổ hộ khẩu cần phải có “lộ trình”, và ít nhất cũng phải đến năm 2020, chứ không phải năm 2019, “may ra mới thực hiện được”.

Tại sao chuyện bỏ hộ khẩu lại có độ trễ kinh hoàng đến 3 năm, tính từ năm 2017 “ra nghị quyết”?

Những giải thích như thể “nói lại cho rõ” của giới chức công an đã làm lộ ra một khoảng trống mênh mông: “bỏ hộ khẩu”, cho dù đã được thể hiện bằng một nghị quyết chính thức, mới chỉ là “ý tưởng” của Chính phủ và mang tính hứa hẹn nhiều hơn là làm thật. Một cơ chế mã số định danh cá nhân chỉ được chính thức thay thế cho hộ khẩu khi Bộ Công an hoàn tất cơ sở dữ liệu cho 90 triệu người Việt. Nếu giới chức công an đã mông lung về “năm 2020” thì cũng có thể hiểu là “hạn chót” sẽ rất có thể kéo dài qua năm 2020 một vài năm, thậm chí là nhiều năm, để từ đây đến đó hộ khẩu vẫn là hộ khẩu và vẫn có đến 6 - 7 triệu người dân bị đối xử bất công.

Cứ xem cái cách Bộ Công an “ngâm tôm” Luật Biểu tình từ năm 2011 đến nay, mà thậm chí cho đến giờ vẫn chẳng thấy tăm hơi nào về dự luật khốn khổ quyền dân này, thì đủ biết “thành tâm” của ngành công an là như thế nào trong cơ chế “hành dân là chính”.

Dấu hỏi còn lại là tại sao Thủ tướng Phúc không chờ đến khi Bộ Công an hoàn tất cơ sở dữ liệu rồi mới chính thức thông báo chính sách bỏ hộ khẩu?

Câu trả lời có lẽ tùy thuộc vào cá nhân ông Phúc và… ghế tổng bí thư.

Hứa hẹn, dù có quá sớm, vẫn luôn ngọt ngào cho 90 triệu người Việt đã quá quen với vô số hứa hẹn không mang tính “định danh” của “đảng và nhà nước ta” từ bao nhiêu năm qua.

Phạm Chí Dũng là nhà báo độc lập, tiến sĩ kinh tế sống và làm việc tại Sài Gòn, Việt Nam. Trước năm 2013, đã có thời gian 30 năm làm việc trong quân đội, chính quyền và khối đảng. Do viết bài chống tham nhũng, từng bị công an bắt vào năm 2012. Năm 2013, tuyên bố từ bỏ đảng Cộng sản Việt Nam. Năm 2014, cùng các cộng sự thành lập Hội nhà báo độc lập Việt Nam và giữ cương vị chủ tịch của tổ chức này. Cũng trong năm 2014, được Tổ chức phóng viên không biên giới vinh danh 'Anh hùng thông tin'. 

Bài học APEC: Phải tự cứu lấy mình trước!

Dọn dẹp phố cổ Hội An sau bão Damrey, 8 tháng 11.
Bài học APEC: Phải tự cứu lấy mình trước! 
Nhà báo Bùi Tín - VOA- 10/11/2017 

Tuần lễ APEC đang được tiến hành ở Đà Nẵng – Hội An.

Lãnh đạo đảng, Nhà nước, báo chí và ban Tuyên giáo đảng ở trong nước tỏ ra vui mừng, lạc quan về cuộc họp quốc tế hiếm có này.

Nào là cuộc họp này nâng cao vị trí, uy tín quốc tế của nước CHXH chủ nghĩa Việt Nam, chứng tỏ Việt Nam đang hội nhập sâu sắc với khu vực và thế giới, mở rộng cửa giao lưu với bạn bè khắp nơi, mở ra cơ hội mới cho tự do, phát triển, Việt Nam sẽ tăng cường đáng kể các mối quan hệ nhiều mặt và sẽ nhận được những làn sóng viện trợ và đầu tư lớn hơn trước của thế giới.

Xin chớ vội hý hửng rồi vỡ mộng.

Quả thật ít khi Việt Nam có đông khách quốc tế như lần này, lại là những nguyên thủ lớn nhất. Tổng thống Hoa Kỳ D. Trump, Chủ tịch Trung Quốc Tập Cận Bình, Tổng thống Nga V. Putin, Thủ tướng Nhật Bản S. Abe, Thủ tướng Canada J. Trudeau, bà Aung Sau Syu Ky lãnh đạo Myanmar, Thủ tướng Úc M.Turbill, Tổng thống Chilê M. Bachelet, Thủ tướng Malaysia N.Razak, Tổng thống Mehicô P.Nido, nữ Thủ tướng New Zealand J. Ardern (37 tuổi, là nhà lãnh đạo trẻ nhất cuộc họp này; trong khi ông D. Trump là người cao tuổi nhất – 72 tuổi, chưa kể ông Trọng chưa đến cuộc họp còn cao tuổi hơn: 73 tuổi).

Dự họp còn có vài trăm nhà kinh doanh nổi tiếng của thế giới và Việt Nam, trong đó có một số bản tham luận về nhiều đề tài liên quan đến kinh doanh và phát triển.

Đã có những báo hiệu chẳng lành. Ngày 7/11 - ngày kỷ niệm tròn 1 thế kỷ của cách mạng tháng Mười Nga – Tổng Thống Hoa Kỳ, Donald Trump, công bố ngày này là ngày «Tưởng niệm Nạn nhân của chủ nghĩa cộng sản trên toàn thế giới», ngay vào lúc tổng thống Hoa Kỳ đến gần nước cộng sản Bắc Triều Tiên và đặt chân lên đất Trung Quốc và Việt Nam, 2 quốc gia cộng sản. Một sự ngẫu nhiên không vui vẻ với nước đang mở hội đón APEC 2017.

Báo Hoa Kỳ, Pháp, Đức… nhân ngày này cũng đăng ảnh V/I. Lenin, với chú thích gọn «Đây là kẻ sáng lập ra chủ thuyết toàn trị». Trung Quốc và Việt Nam là 2 nước được cả thế giới nhận diện là đang một mực theo chế độ độc đảng toàn trị, 2 chính quyền cộng sản độc đoán lẻ loi còn sống sót trơ trọi sau khi Liên Xô và phe xã hội chủ nghĩa tan biến do bản chất phản dân chủ, phản nhân dân.

Tôi đã chăm chú nghe các tham luận của các nhà lãnh đạo kinh tế và doanh nhân Việt Nam tại cuộc họp thượng đỉnh doanh nghiệp mấy ngày qua ở Hội trường lớn Đà Nẵng APEC, do truyền hình VTC1 truyền đi, quả là mất thì giờ!

Nào là phải vực nông nghiêp dậy, coi là một trọng điểm của nền kinh tế, xây dựng những đơn vị sản xuất nông nghiệp quy mô lớn năng xuất cao, tạo ra hàng xuất khẩu có số lượng và chất lượng cao, đủ sức cạnh tranh với khu vực và thế giới. Nói thì hay vậy. Nhưng với cái xiềng xích «đất đai ruộng đồng là thuộc quyền sở hữu toàn dân do Nhà nước (cộng sản) thay mặt quản lý», biến đảng ủy các cấp thành chủ sở hữu trên thực tế, muốn thu hồi bao nhiêu lúc nào cũng được, với đền bù rẻ mạt, người nông dân vốn là chủ sở hữu bỗng trở thành bần cố nông làm công cho ông địa chủ lớn là đảng toàn trị, thì nông nghiệp làm sao mà khởi sắc nổi! Không một nhà kinh tế hay doanh nghiệp nào dám nói đến cái thảm cảnh của nông nghiệp, nông thôn và nông dân này. Chuyên gia nông nghiệp Võ Tòng Xuân gắn bó với vựa lúa đồng bằng sông Cửu Long đã có lần nói lên bế tắc do quan hệ sản xuất quái đản trên đây đã kìm hãm sức sản xuất nông nghiệp ra sao.

Đã có một số tham luận nêu lên vai trò của các nhà kinh doanh trẻ, có sức nghĩ, sức làm, sức trẻ sẽ làm cho nền kinh tế tư nhân khởi sắc mạnh mẽ như Bill Gates, như Jack Ma. Nhưng có ai nói đến cái xiềng xích trói chặt tay các doanh nghiệp tư nhân khi đảng một mực giữ phương châm lấy «sở hữu quốc doanh làm chủ đạo», nêu bật sự không bình đẳng trong kinh doanh, coi quốc doanh là con đẻ, tư nhân là con ghẻ, ưu tiên mọi thứ cho quốc doanh, từ các dự án to lớn, béo bở, đến ưu tiên tuyệt đối về cấp vốn không hạn chế từ ngân hàng Nhà nước với tiền lãi thấp nhất, với cả sự dễ dãi về xét duyệt dự án, sự ưu đãi ghi trong luật cho các Tập đoàn quốc doanh cá mập. Chính do đó mà các nhà kinh doanh tư nhân thân cô thế cô bị bóp chết, phá sản hàng lọat, kể cả các nhà kinh doanh có ý chí, kinh nghiệm, tiền vốn khá, trong khi các tập đòan quốc doanh chỉ phá của, lỗ lã hàng trăm, hàng nghìn tỷ đồng do tham nhũng tràn lan, ở mọi cấp, gắn liền với các phe cánh quan chức cao nhất. Số ít nhà kinh doanh tư nhân thành đạt phần lớn là sân sau của các phe nhóm quyền cao chức trọng, cũng được coi như các doanh nhân quốc doanh trá hình được ưu đãi, được chia ít lợi lộc không sạch sẽ.

Nhiều đại biểu nói đến một nền kinh tế Việt Nam dựa vào trí thức, trí tuệ, sản xuất các sản phẩm kỹ thuật tinh vi, mũi nhọn, nền sản xuất theo kỹ thuật số, mua bán qua hệ thống internet nhanh nhậy, đón đầu nhảy vọt vào giữa thế kỷ XXI, đuổi kịp các nền kinh tế tiền tiến nhất… nhưng đây chỉ là giấc mơ hão huyền.

Vì điều kiện trước hết cho mơ ước đó là cuộc cải cách giáo dục sâu rộng từ mẫu giáo đến đại học và sau đại học, sớm dạy toán, lý, hóa, kỹ thuật số cao cấp từ bậc trung học, dạy kỹ năng tự tìm tòi, thực nghiệm và sáng tạo. Muốn vậy phải đơn giản hóa một số bộ môn phụ, bỏ hẳn các môn Mác Lênin, lịch sử đảng trong chương trình và trong các kỳ thi rất có hại, phí thời gian, chỉ nuôi dưỡng tư duy cứng nhắc, giáo điều, triệt tiêu óc sáng tạo, năng động khởi nghiệp.

Nói tóm lại muốn phát triển kinh tế, mời gọi hợp tác đầu tư quy mô lớn, không có con đường nào khác là đổi mới chế độ cai trị, thực hiện mô hình dân chủ - pháp quyền, xây dựng nếp sống bình đẳng, trả lại cho nông dân và mọi người lao động quyền sở hữu cá nhân về đất đai, tải sản do họ vốn có và sáng tạo ra, cải cách tận gốc nền giáo dục quá lạc hậu, giáo điều, nhồi sọ…, xây dựng một xã hội tự do, bình đẳng, cởi mở, kết bạn thân với các quốc gia dân chủ trên cơ sở bình đẳng cùng có lợi.

Tuy các nguyên thủ chưa phát biểu, có thể dự đoán qua và sau cuộc họp, Trung Quốc vẫn được lãnh đạo Việt Nam tôn sùng; về kinh tế Trung Quốc vẫn sẽ khống chế, vẫn xuất siêu cực lớn, rất có hại cho Việt Nam. Hoa Kỳ sẽ hạn chế gắt gao thậm chí đánh thuế cao hơn hàng nhập từ Việt Nam như hàng may mặc, giày dép, nông phẩm, hạn chế xuất siêu từ Việt Nam, làm cho khó khăn về kinh tế tài chính tăng thêm gấp bội.

Có thể dự đoán, cuộc họp APEC sẽ qua, nước đăng cai sẽ chi phí tiếp khách, quà cáp, tặng rất phẩm lớn, hàng nghìn tỷ đồng nhưng thu về không đáng kể. Chỉ được một số lời khen xã giao, lời tự khoe mẽ bẽ bàng vì không thực chất. Chỉ thiệt cho người dân đang bị lũ lụt gây khốn khổ thêm, thiệt cho đất nước kinh tế đang khó khăn, tài chính đang kiệt quệ, thu không bù chi, nay lại phải chi rất lớn vào dịp cuối năm trong một không khí đất trời và tâm tư xã hội đều u ám, ảm đạm.

Câu châm ngôn «Hãy tự cứu mình trước, ông trời sẽ giúp sau» – Aide toi, le Ciel aidera. «Trời» đây là các nước quanh ta, là thế giới, lúc này có ý nghĩa rất sâu sắc vậy.

Nhà báo Bùi Tín hiện sống tự do ở Pháp, là một nhà báo chuyên nghiệp, một nhà bình luận thời sự quốc tế, và là cộng tác viên thường xuyên của đài VOA. Ðối tượng chính của nhà báo Bùi Tín là giới trí thức trong và ngoài nước, đặc biệt là tuổi trẻ Việt Nam quan tâm đến quê hương tổ quốc.

Top