ads

Slider[Style1]

Style2

Style3[OneLeft]

Style3[OneRight]

Last days in Vietnam Vietsub

Tiệc Tân Niên Ất Mùi của Trung Tâm Việt Ngữ Văn Lang San Jose (2015)

Mùng 3 Tết Ất Mùi tại Grand Century Mall

Style4

Style5

Sự hồi sinh của mác áo K-Way

K-Way từ áo gió thành sản phẩm thời trang. DR
(RFI) 7 triệu sản phẩm bán ra trong năm 2013. Trước đây, hầu như người tiêu dùng ở phương Tây đều biết đến áo gió K-Way, mỏng, nhẹ, chống mưa, chắn gió, bền và có thể cuộn tròn gọn nhẹ như một quả chuối. Thế rồi, mác áo này hầu như biến mất trong hai thập niên qua. Tuy nhiên, từ giữa 2013, K-Way đã hồi sinh, với nhiều loại sản phẩm khác nhau, đặc biệt là trong lĩnh vực thời trang.

Lịch sử ra đời của K-Way khá thú vị. Ông Léon Claude Duhamel, con một nhà công nghiệp ở phía bắc nước Pháp, kể lại : Mùa hè năm 1965, khi ngồi uống nước tại quán cà phê Hòa Bình ở Paris, trời xấu, mưa tầm tã, tình cờ, ông nhìn thấy một phụ nữ đi qua, mặc một áo mưa có mũ chùm, mầu đỏ. Ông nẩy ra ý nghĩ sáng chế một loại áo mưa đơn mầu, dùng cho cả nam lẫn nữ và đặt tên là « en cas » – hàm ý muốn nói « en cas de pluie », tức là « trong trường hợp trời mưa ». Tuy nhiên, công ty tư vấn quảng cáo truyền thông Havas khuyên ông chỉ nên giữ lại âm k và nên tìm một tên gì đó mang tính quốc tế hơn và mác K-Way ra đời, nghe có vẻ Mỹ hơn.

Ngay lập tức, K-Way đã nổi tiếng và bán rất chạy. Trong 25 năm, Léon Claude Duhamel đã bán tới 45 triệu áo.

Đến năm 1992, Léon Claude Duhamel nhượng lại mác này cho tập đoàn Ý Pirelli và cũng kể từ đó, doanh thu từ áo K-Way đã bị sụt giảm nhanh chóng, từ 500 triệu Franc mỗi năm, xuống chỉ còn 100 triệu Franc.

Theo giới chuyên gia, có nhiều lý do làm cho K-Way từng bước bị lu mờ : Kho hàng bị cháy rụi, K-Way trở thành một tên chung chỉ loại áo gió, kiểu áo mưa này đã bị sao chép khắp nơi trên thế giới, không thể cạnh tranh với các loại áo mưa rẻ tiền của Châu Á, chất liệu vải may – Nylon – và kiểu áo không chạy theo mốt. Nói tóm lại, K-Way không còn hợp thời trang nữa.

Năm 2004, tập đoàn Ý Basic Net mua lại mác K-Way và có một chiến lược thực sự để phục hồi mác này theo hướng đây là một sản phẩm thời trang, hàng hiệu, thể hiện phong cách sống. Cùng với việc cho tái xuất các mẫu áo chống gió cổ điển truyền thống trước đây như K-Way Claude, K-Way Léon, tập đoàn Ý cải tiến chất liệu vải may chống bí, thoát hơi, thay đổi kiểu áo và mầu sắc. Bên cạnh đó, nhiều sản phẩm khác mác K-Way cũng ra đời, như áo khoác, áo rét, túi, va li. Các nhà sáng tạo mốt nổi tiếng như Philippe Stark và Marc Jacobs, được mời thiết kế các sản phẩm cấp cao, có số lượng cực kỳ hạn chế. Mạng lưới phân phối có chọn lọc hơn.

Ngay từ năm 2013, K-Way được bán trong các cửa hiệu thời trang, thay vì tại các cửa hàng bán đồ thể thao như trước đây. Là sản phẩm thời trang, nên giá cũng khá cao. Một áo gió K-Way may theo kiểu cổ điển truyền thống có giá từ 50 đến 70 euro. Áo khoác dao động từ 250 tới 300 euro. Tại Ý, áo vét da mác K-Way lên tới 880 euro.

Để nâng cao hình ảnh một sản phẩm thời trang, mùa xuân 2014, K-Way ký hợp đồng đối tác với mác thời trang Paris Maje. Ba kiểu áo mưa, in hình da báo và có mác K-Way nổi bật, giá 195 euro mỗi áo, bán rất chạy.

Ông Yves Benoliel, Giám đốc tiếp thị của Maje cho biết : Maje có 300 cửa hàng trên thế giới và đã bán hết 80% khối lượng áo K-Way.

Tham vọng của K-Way tại Pháp rất lớn : Đa dạng hóa đối tượng người tiêu dùng. Trong ba năm tới, các áo K-Way của nam giới chiếm 40%, nữ 30%, trẻ em cũng như các đồ dùng khác, như túi, va li là 30% và mục tiêu doanh thu đề ra là đạt tới 25 triệu euro.

Tình báo Mỹ lo ngại TQ mở rộng các đảo ở Biển Đông

James Clapper, giám đốc cơ quan Tình báo Quốc gia Mỹ, ra điều trần trước Thượng viện Hoa Kỳ.
Ảnh ngày 26/09/2013.  REUTERS
(RFI) Lãnh đạo tình báo Mỹ cho rằng việc Trung Quốc mở rộng các « tiền đồn » ở Biển Đông là một phần của nỗ lực « hung hăng » nhằm xác quyết chủ quyền của nước này trên Biển Đông.

Giám đốc cơ quan Tình báo Quốc gia Mỹ James Clapper đã tuyên bố như trên ngày 26/02/2015, trong cuộc điều trần về các mối đe dọa toàn cầu trước Ủy ban Quân vụ Thượng viện Hoa Kỳ. Tuyên bố của ông Clapper phản ánh mối quan ngại của Washington về những hoạt động của Bắc Kinh bồi đắp các đảo trên Biển Đông, để có thể xây các bến đậu cho tàu thuyền hoặc các sân bay trên đó. Những hoạt động này, theo Hoa Kỳ có nguy cơ gây thêm căng thẳng giữa Trung Quốc với các nước láng giềng.

Giám đốc Tình báo Quốc gia Mỹ nói : « Mặc dù đang cố đạt đến mối quan hệ song phương ổn định với Hoa Kỳ, Trung Quốc lại không ngại gây ra những căng thẳng song phương và khu vực để theo đuổi lợi ích của họ, đặc biệt là trên các vấn đề chủ quyền biển ».

Ông Clapper mô tả đường 9 đoạn, còn gọi là đường « lưỡi bò », mà Bắc Kinh tự vẽ lên ở Biển Đông, bao phủ hơn 80 % diện tích vùng này, là « quá đáng ».

Tuy Hoa Kỳ không phải là quốc gia có tranh chấp chủ quyền ở Biển Đông, nhưng Washington tuyên bố có lợi ích quốc gia trong việc giải quyết hòa bình các tranh chấp ở khu vực có tính chất trọng yếu đối với thương mại thế giới này. Trung Quốc thì vẫn cho rằng chủ quyền của họ trên Biển Đông là « có cơ sở lịch sử » và vẫn phản đối điều mà Bắc Kinh cho là sự can thiệp của Mỹ.

Trong cuộc điều trần hôm 26/02/2015, chủ tịch ủy ban Quân vụ, thượng nghị sĩ John McCain đã đưa ra những hình ảnh vệ tinh thương mại cho thấy Trung Quốc tiến hành hoạt động mở rộng Đá Gaven, quần đảo Trường Sa trong năm qua. Ông cho biết đảo được mở rộng của Trung Quốc có thể cho phép Bắc Kinh triển khai các loại vũ khí, bao gồm vũ khí phòng không và các phương tiện quân sự khác.

Theo lời giám đốc Tình báo Quốc gia Mỹ Clapper, Trung Quốc vẫn đang trong giai đoạn xây dựng, nên hiện chưa rõ Bắc Kinh có thể triển khai vũ khí hoặc lực lượng nào đến khu vực này. Ông cho rằng hoạt động bồi đắp đảo của Trung Quốc trong một năm rưỡi năm qua, kết hợp với việc hạ đặt giàn khoan gần các đảo tranh chấp là một « xu hướng đáng lo ngại ».

Vụ án Việt Tân - Một Sài Gòn Nhỏ thứ hai???


Ở Hoa Kỳ, Hiến Pháp và Luật Pháp được đặt trên cả Tổng Thống.

Việc đảng Việt Tân vi phạm quyền riêng tư của Blogger Mẹ Nấm Nguyễn Ngọc Như Quỳnh, cộng thêm một số chuyện khác đảng Việt Tân có thể bị liên đới trách nhiệm đã mạ lỵ và vu khống Mẹ Nấm là an ninh cho Việt cộng. Vụ án có thể sẽ trở một vụ án Sài Gòn Nhỏ thứ hai???

Bài viết này nhằm chia sẻ suy nghĩ về 1 sự việc vô cùng quan trọng nhưng đã bị coi thường. Cũng như mọi bài viết khác, nó chỉ là quan điểm cá nhân, không dính líu đến bất cứ ai hay bất cứ tổ chức nào.

Chuyên môn của tôi không phải nghành luật và luật pháp Úc cũng khác luật pháp Hoa Kỳ. Tuy nhiên là 1 chuyên viên, làm việc có liên quan đến luật pháp Úc và Thế Giới, trong một cơ quan công quyền Úc gần 20 năm, bởi thế xin chia sẻ suy nghĩ cá nhân về việc này.

Vì đứng về lẽ phải để bảo vệ quyền làm người (Việt Nam) tôi đã đồng hành cùng Mẹ Nấm trong sự kiện này.

Khi nói đến pháp lý thì tình cảm đã bị bỏ sang một bên mọi quyết định là ở Tòa án và do bồi thẩm đòan. Tuy nhiên, cũng cần phải nắm rõ vấn đề để người đọc có thể khách quan nhận xét và đánh giá.

Đảng Việt Tân cổ vũ phương cách đấu tranh bất bạo động để chống lại đảng cộng sản Việt Nam. Trên cơ bản đấu tranh bất bạo động là đấu tranh công khai, nhưng mãi đến nay Việt Tân vẫn là 1 đảng họat động bí mật tại Việt Nam. Xét về họat động công khai đối đầu thì họat động của họ đến nay gần như không có hay không có gì đáng kể.

Cách đây 5 năm cơ sở Nam Cali đã làm 1 tấm bích chương với tiêu đề ĐỐI ĐẦU BẤT BẠO ĐỘNG. Rất có thể tất cả hình ảnh họ dùng là của người khác và cũng rất có thể tất cả những người trên tấm bích chương đều không phải là đảng viên đảng Việt Tân.

Và nếu đúng như vậy chỉ có chữ thật to ĐỐI ĐẦU BẤT BẠO ĐỘNG trên đầu và dòng chữ nhỏ Việt Nam Canh Tân Cách Mạng Đảng viết bằng tiếng Việt và tiếng Anh ở bên là thực sự của Việt Tân. Tấm bích chương vì thế chỉ là một sản phẩm của đảng Việt Tân để tuyên truyền cho phương cách bất bạo động của họ.

Bởi tấm bích chương dùng tuyên truyền cho phương cách đấu tranh của đảng Việt Tân, Mẹ Nấm đã chính thức tuyên bố Việt Tân cần chấm dứt việc sử dụng hình ảnh của cô ấy trên bích chương “ĐỐI ĐẦU BẤT BẠO ĐỘNG” nhằm xây dựng uy tín của đảng Việt Tân, chấm dứt việc sử dụng hình ảnh cá nhân, bài viết của cô ấy khi chưa hỏi ý kiến cô ấy.

Thay vì đảng Việt Tân chính thức giải thích lại để cho (các) đảng viên giải thích và bình luận tạo tranh cãi, có người ví như một “cái chợ” trên diễn đàn của một đảng viên. Việc làm đã tạo ra một dư luận kẻ bênh người chống và mặc cho Mẹ Nấm và nhiều người khác kêu gọi đảng Việt Tân cần chính thức giải thích, giới lãnh đạo đảng Việt Tân vẫn im hơi lặng tiếng như họ đã làm suốt 30 năm qua.

Thử xem một số các lập luận tương đối lành mạnh của hai phía:

Thứ nhất, vì đại cuộc cần chấm dứt tranh cãi. Nhưng nếu vì đại cuộc thì đảng Việt Tân đã vi phạm quyền riêng tư cần chính thức giải thích và xin lỗi phía đã bị họ tùy tiện sử dụng hình ảnh cá nhân.

Nhưng nếu vì đại cuộc thì dư luận cần đứng phía của người bị vi phạm quyền riêng tư, nhất là người này lại đang ở trong nước. Chế độ cộng sản chỉ là đỏan kỳ. Còn nhân quyền tự do dân chủ mới chính là mục tiêu cần đạt được.

Nếu tiếp tục dung túng việc vi phạm quyền làm người thì một mai nếu họ cầm quyền họ sẽ hành xử chẳng khác gì Việt cộng.

Việc họ bấy lâu nay coi thường dư luận và tiếp tục coi thường dư luận cho thấy rằng họ đã đặt mục tiêu quyền lực lên trên Dân Tộc, Tổ Quốc. Và rất có thể họ sẽ bắt tay với Việt cộng để chia sẻ quyền lực như bấy lâu nay dư luận đã loan truyền.

Thứ hai, lập luận khác là muốn thắng cộng sản thì phải có thực lực và phải đứng vào tổ chức. Nếu tổ chức có đạo đức đặt Tổ Quốc và Dân Tộc lên trên, tôn trọng quyền con người thì có thể đúng. Còn nếu tổ chức thiếu minh bạch, chà đạp quyền con người ngay cả khi họ chưa có quyền lực thì thật là nguy hiểm.

Thứ ba, có nhiều ý kiến cho rằng các tổ chức quốc tế cũng làm như vậy. Những người này quên rằng các tổ chức nhân quyền thuần túy đấu tranh cho nhân quyền là bảo vệ quyền làm người. Qua kinh nghiệm cá nhân tôi biết các tổ chức quốc tế rất cẩn thận trong việc sử dụng tư liệu hay tài liệu cá nhân.

Chính trị gia, giới ngọai giao, báo chí và dân chúng Tây Phương thực sự rất ghê tởm phương cách chính trị vơ của người làm của ta, xem thường nhân quyền, không dân chủ như sự việc này.

Thứ tư, bằng lập luận cho rằng các tổ chức chính trị khác cũng làm như vậy, như cô Hồng Thuận đưa ra một bích chương của Tập Hợp Thanh Niên Dân Chủ làm dẫn chứng.

Về luật, nếu ai làm sai thì người đó phải chịu trách nhiệm. Mẹ Nấm lên tiếng với đảng Việt Tân thì trách nhiệm của đảng Việt Tân là phải chính thức giải thích. Việc ngụy biện về lý không thể thuyết phục được ai.

Thứ năm, các tổ chức yểm trợ quốc nội khác cũng làm như vậy. Quả thực việc xin phép cá nhân là một việc tốn thời giờ và rất khó thực hiện. Nhưng mục đích của các tổ chức yểm trợ quốc nội là thuần nhân quyền và yểm trợ quốc nội không mang mục đích chính trị đảng phái.

Thường nếu các tổ chức yểm trợ quốc nội được chính thức yêu cầu họ đều nhanh chóng tôn trọng và đáp ứng lời yêu của anh chị đấu tranh quốc nội.

Thứ sáu, một số người tự nhận là người trong nước hay đã qua tù đày chấp nhận việc làm của Việt Tân. Nếu thật những người này chỉ có thể nói với tư cách cá nhân không thể đại diện cho tất cả những người bị sử dụng hình ảnh tùy tiện. Cũng như Mẹ Nấm hiện nay cũng chỉ lên tiếng với tư cách cá nhân.

Ngược lại khi ra trước tòa, quan tòa sẽ tìm hiểu xem Việt Tân đã vi phạm quyền riêng tư của những ai và những ai muốn cùng Mẹ Nấm đưa Việt Tân ra tòa.

Thứ bảy, một số người cho rằng việc đã xảy ra 5 năm và khi ấy Mẹ Nấm đã đồng ý. Điều này không đúng, tấm bích chương chủ yếu được phổ tại hải ngọai và Mẹ Nấm chỉ mới biết và mới lên tiếng.

Thay vì nhìn nhận sự sai trái của Việt Tân các diễn đàn tìm cách tung hỏa mù với những lý luận nói trên. Có người lại còn xem việc vận động nhân quyền như ban ơn cho người trong nước và ngày nay "cứu nhơn nhơn trả oán".

Tệ hại hơn là nhiều ngừơi đã đưa những việc cá nhân của Mẹ Nấm nhằm đánh lạc hướng dư luận. Như thông tin chửi nhau trước đây, cô Hồng Thuận chửi Mẹ Nấm “BẠI NÃO”, Mẹ Nấm trả lời "THIẾU GIÁO DỤC" hay Mẹ Nấm nói "Sao cứ đụng tới Việt Tân là như đụng tới MẢ TỔ nhà lắm người thế?”...

Các trích dẫn đối đáp giữa cá nhân Mẹ Nấm và các thành viên khác của Việt Tân được đưa ra tạo dư luận Mẹ Nấm lên tiếng phản đối việc sử dụng hình ảnh của cô là phản ứng cá nhân chứ không phải chuyện góp ý công khai với một tổ chức sinh hoạt chính trị.

Mẹ Nấm cũng cho biết các người ảo trên mạng luôn quấy nhiễu cô về chuyện cá nhân và vu khống cô là an ninh cho Việt cộng. Mẹ Nấm cho rằng các nick ảo này là do các đảng viên đảng Việt Tân tạo ra.

Ngày nay không còn khó để Mẹ Nấm có thể sang Hoa Kỳ. Trên đất Hoa Kỳ và ở Nam Cali Mẹ Nấm sẽ đâm đơn kiện đảng Việt Tân đã vi phạm quyền riêng tư. Mẹ Nấm cũng có thể vận động những người xuất hiện trên tấm bích chương được Việt Tân tùy tiện sử dụng cùng đứng đơn kiện.

Nhân cơ hội Mẹ Nấm cũng sẽ kiện Việt Tân đã sử dụng các bài viết của cô một cách tùy tiện hay kiện Việt Tân liên đới trách nhiệm đến việc đảng viên Hồng Thuận đã mạ lị cô là “BẠI NÃO” và kiện Việt Tân liên đới trách nhiệm đã để các đảng viên nick ảo quấy nhiễu và vu khống cô là an ninh cho Việt cộng.

Việc quấy nhiễu và vu khống cần thời gian điều tra, chứng minh. Điều chúng ta cần biết là tất cả mọi họat động trên màn ảo đều được lưu trữ nên nếu việc điều tra được tiến hành sẽ dẫn đến kết luận ai đã đứng đằng sau các vu khống và quấy nhiễu.

Hiện đã có một dư luận kẻ bênh người chống và nếu Mẹ Nấm đâm đơn kiện tại Hoa Kỳ sẽ có nhiều người hỗ trợ cả vật chất lẫn tinh thần. Vụ kiện này có thể sẽ được quốc tế và người Tây Phương luôn đứng về phía lẽ phải và người bị áp bức.

Lẽ đương nhiên Việt Tân trong vai trò bị cáo cũng sẽ tốn hao không ít tài lực và cũng sẽ phải vận động người hổ trợ. Vụ án có thể sẽ kéo dài vài năm trước khi có kết quả thắng thua.

Hiện nay trên các diễn đàn dư luận vẫn chờ đợi lời giải thích chính thức của giới lãnh đạo đảng Việt Tân. Nếu họ vẫn im hơi lặng tiếng như suốt 30 năm qua họ đã làm, thì cần xem lại vì theo tôi đảng Việt Tân đã đặt quyền lực chính trị và quyền lợi của đảng bên trên dư luận, bên trên đạo lý, bên trên cả quyền con người.

Để sự việc có thể thu xếp nhanh chóng và hợp tình hợp lý cả trên diễn đàn Mẹ Nấm và Hồng Thuận tôi đều đã ngay tức thì góp ý:

“Tôi nghĩ Việt Tân nên chính thức giải thích về việc này, nếu thấy rằng có lỗi thì xin lỗi. Nhận lỗi, xin lỗi là bước đầu của sự hòa giải. Chưa hòa giải với những người đang cùng đối đầu với Việt cộng thì đừng mong gì việc liên kết. Chưa liên kết đấu tranh thì bất bạo động chỉ là tuyên truyền lý thuyết sẽ không bao giờ có được những hành động cụ thể.”

Từ góc cạnh luật pháp cần có sự thương lượng trước khi chính thức xin lỗi, nếu không lời xin lỗi lại là bằng chứng để Mẹ Nấm và những nhân vật khác mà hình ảnh đã bị Việt Tân sử dụng tùy tiện khởi tố.


Viết đến đây tôi nghĩ cũng đã đủ phần còn lại tùy đảng Việt Tân và Mẹ Nấm quyết định. Đừng để vụ án Việt Tân Mẹ Nấm trở thành 1 thành vụ án Sài Gòn Nhỏ thứ hai !!!

Nguyễn Quang Duy
Melbourne, Úc Đại Lợi
27-2-2015

Đầu Năm Dê Nói Chuyện Cướp

Đinh Tấn Lực: “Dân cướp lộc – đảng cướp tất” 
Cướp lộc

Hình ảnh lên ngôi đẫm máu đầu năm là lễ hội Chém Lợn ở làng Ném Thượng, Bắc Ninh.

Cao hơn một bậc, ở mức tàn bạo giữa con người với con người chứ không chỉ với con lợn, hẳn phải là hình ảnh nổi loạn và nổi bật đầy màu đỏ quang vinh tụ cả vào lễ hội Đền Gióng ở Sóc Sơn, thuộc Thủ Đô Vì Hoà Bình.

Khách du xuân ngoạn đền đã xung phong hỗn chiến đánh cướp những chùm “hoa tre” kết vào thân chuối (giả làm gậy tre như truyền thuyết cậu Gióng nhổ tre làm gậy đánh giặc). Và gọi đó là truyền thống cướp lộc.

Hoá ra, cướp lộc là phóng tay thu hoạch bất cứ cái gì của công làm của riêng?

Cướp hoa

Không cần lễ hội gì, khách đón xuân vẫn từng anh dũng cướp hoa giữa chợ những dịp đón Tết. Mấy năm trước, nhiều chợ hoa đã thành chợ rác ngay sau dịp đưa Táo về trời. Còn những đường hoa thì biến thành những đường mòn Trường Sơn giữa phố.

Cướp bia

Nhiều người vẫn chưa quên chuyện xe chở bia bị lật, biến bia chai thành bia lộc.

Cướp giật

Là một trong những quốc nạn, với lượng tin ngày càng khó đếm xuể, và là một trong những trọng tâm đưa tin “chủ đề” của dàn báo chính quy.

Đến mức cơ quan “hữu trách” bật ra công văn chính thức kêu gọi du khách phải tự bảo vệ tài sản của họ khi ngoạn cảnh phố phường.

Cướp đường

Thủ Đô Vì Hoà Bình còn vang danh thế giới về những sư đoàn xe máy cướp đường cắt ngang rẽ tắt, bất kể xuôi chiều hay ngược chiều, bất kể đèn xanh hay đèn đỏ.

Lộc đường ở đây biến thành bánh mì và nước lọc cho một lực lượng hùng hậu nhất thành phố. Tất nhiên là bọn cướp đường phải thua bọn cướp cạn và ông thần cướp mạng.

Cướp ấn

Đây cũng là một thứ lễ hội nức tiếng đông tây kim cổ, với nhiều vạn quan/dân, có năm lên đến hơn 6 vạn người, dẫm đạp tranh nhau cướp ấn, cũng được coi là lộc vinh thân.

Lộc được cướp từ đền, và từ những kẻ vừa mới cướp xong. Thu hoạch nhiều lộc ăn theo nhất trong lễ hội này là bọn móc túi, cả hợp pháp lẫn bất hợp pháp.

Cướp thơ

Đừng ai vội nghĩ tới Ngục Trung Nhật Ký xa xưa. Thời nay, ngay cả hạng GS trăm tuổi vẫn cướp thơ của các thi bá làm của mình. Không phải một lần. Cũng không chỉ để mua danh hay mua vui, mà có khi còn là mua dương tuổi gậy nữa.

Lộc già năm dê là đây chăng?

Cướp cò

Sản phẩm đại trà này là độc quyền sản xuất của lực lượng “hữu trách”. Hầu hết các án mạng có tiếng nổ từ súng công an tất nhiên đều là do cướp cò. May là lãnh đạo ngành này chuyên tâm lo xây biệt thự lưng đèo thay vì mua súng mới cho thuộc cấp.

Cướp lý

Cẩm nang căn bản của bọn cướp này là quyển “Luật Là Tao!”. Được quán triệt và tận tình áp dụng từ cấp tổng bí thư xuống tới CA phường. Còn trên hiến pháp thì được đánh số 4 cho cả nước xanh mặt.

Cướp hàng rong

Đây là công tác tận thu của cải của người nghèo. Từ bàn ghế, thúng mủng, quang gánh… cho tới cái cân, nải chuối… Và được coi là Lộc vỉa hè.

Cướp lễ đài

Vào những ngày tưởng niệm chiến sĩ bảo vệ Hoàng Sa/Biên Giới/Trường Sa, thường được nhân dân tự nguyện kính viếng trước tượng đài Lý Thái Tổ vào mỗi đầu năm, cũng thường được nhà nước huy động côn đồ (CA/dân phòng/lưu manh) đến giật hoa phá bĩnh. Có khi là lấy đá ra cưa gây bụi mù, hoặc tổ chức nhảy đầm lộ thiên và lộ nhiều thứ khác, để ngăn chận lòng thành của nhân dân.

Có điều chắn chắn không phải động cơ cướp lễ đài gần Bờ Hồ là để được Lộc vừng!

Cướp băng tang

Một sản phẩm đại trà và độc quyền khác của bộ côn đồ CHXHCNVN là cướp băng tang trên các vòng hoa phúng. Nhiều phần đây là nhằm mục tiệu Lộc xộc.

Cướp đất

CHXHCNVN là quốc gia duy nhất trên thế giới có giai cấp Dân Oan, những người bị cướp đất, chiếm một phần trăm không nhỏ của dân số nông nghiệp xứ ta. Những địa danh nổi tiếng ra thế giới về “nhiều trận đánh đẹp” là Cống Rộc, Văn Giang, Dương Nội, Mỹ Đức, Ứng Hoà, Thái Bình…

Bà Lê Hiền Đức nhận xét về cảnh cưỡng chế Văn Giang: “Chỉ có súc vật mới không thấy động lòng”. Trong lúc nông dân cắt máu ăn thề quyết tâm giữ đất.

Cướp công

Đảng không chỉ đẻ ra bộ ăn cướp tên là CA. Chính nó cũng đã từng cướp công của nhân dân và của cả thuộc hạ. “Khoán Hộ” trở thành “đổi mới” chỉ là một điển hình. Xương máu nhân dân, với hàng triệu bia mộ dọc Trường Sơn và trên khắp nước là một bằng chứng khác, to hơn.

Cướp chính quyền

Đầu têu của mọi thứ bi kịch cướp bóc kể trên là từ đâu?

Người ta chỉ có thể quay về cốt lõi của CNXH: đấu tranh giai cấp – cướp chính quyền.

Điều này đã được long trọng chứng nhận trong hằng hà văn kiện đảng.

Đợt đầu ăn Lộc Liên Xô. Đợt giữa vét Lộc Đất Nước. Đợt cuối là đám nhá Lộc Trung Quốc đây chăng?

nguchinhTQ2

Cướp lạ

Chỉ độc một thứ CƯỚP mà không một lãnh đạo nào dám chạm tới, thậm chí không dám nêu tên, là khi giặc Cướp biển/Cướp đảo/Cướp tàu/Cướp lưới/Cướp cá của ngư dân ta, từ bao năm nay cho tới ngày cận Tết vừa qua.

Hay đó cũng là thứ chủ trương truyền thống đốn chuối làm gậy tre Thánh Gióng, như trong đời thường lấy tre làm cốt bê tông?

Chiến lược quốc phòng là ở chỗ này chăng?

27/02/2015 – Chào mừng ngày thầy thuốc. Ngóng đợi những thầy thuốc chính trị-xã hội cùng ra tay trị bệnh Cướp VN.

Blogger Đinh Tấn Lực

Triển lãm lần cuối cùng

Nhiếp ảnh gia Nguyễn Ngọc Hạnh
Chuẩn bị cho 40 năm
Mùa xuân năm 2014 tôi có dịp nói chuyện với bác Nguyễn Ngọc Hạnh, năm nay nghỉ khoẻ, qua 2015 ta sẽ làm một chương trình 40 đâu ra đấy. Nhiếp ảnh gia quân đội hăng hái góp lời. Ừ nhé, mình sẽ đưa tất cả tác phẩm ra trình diện một lượt. Thực vậy, cho đến 2025 tức là năm mươi năm thì cánh già đã chẳng còn ai, đám trẻ thì không hy vọng còn nhớ đến những đề tài chiến tranh, quân đội, tù tập trung và vượt biên. Chúng tôi định sẽ làm ngay vào tháng tư 2015 tại San Jose. Phải tìm chỗ cho những tác phẩm "con cái" của bác Hạnh họp mặt lần cuối. Nên triển lãm một tháng tại thư viện King hoặc một tuần tại City Hall của San Jose. Hay ít nhất cũng triển lãm ngay tại Việt Museum vào đúng ngày thứ năm 30 tháng tư 2015. Hình ảnh của tác giả Nguyễn Ngọc Hạnh thì viện bảo tàng cũng đã có sẵn một số. Vấn đề chính ở đây là nhân dịp còn hiện diện đến năm lưu vong thứ 40 thì nhiếp ảnh gia số một của QLVNCH cũng rất cần có mặt một lần có thể là cuối cùng. Và bây giờ đúng là lúc cần chuẩn bị. Tôi đọc tin trên mạng lưới Internet được biết anh chị em hội nhiếp ảnh trên thủ đô DC dự trù mời bác Hạnh trở lại vào tháng 5. Lại thêm tổ chức SOS của Dr. Thắng mời ông Hạnh làm cố vấn hay giám khảo gì đó cho kỳ thi ghi dấu biến cố 40 năm vào tháng 6-2015. Vì vậy kỳ hội Tết vừa qua tại Fairgrounds ghé khu triển lãm nhiếp ảnh của Trúc Viên hỏi chuyện anh em mới biết bác Hạnh đang nằm ở Nursing Home đường số 12, góc đường Santa Clara tại San Jose.

Vợ chồng chúng tôi bèn chạy đến thăm. Thực sự hình ảnh của khu này trông rất nản lòng chiến sĩ. Không khí buồn tẻ đã đành mà hình thức cũng rất tối tăm ảm đạm. Có phòng kê 3 giường bệnh. Tuy nhiên, phòng của bác Hạnh giường trống. Hỏi nhân viên thì được biết bệnh nhân vừa chở vào nhà thương cấp cứu. Dò hỏi mãi mới được biết bạn vàng vào nhà thương đường Jackson. Số phòng 1028. Tìm đúng số phòng, bác Hạnh nằm cô đơn trên giường có màn che. Bộ răng giả đã tháo ra, thần sắc sau thời gian dài không ăn uống nên chẳng còn như xưa. Trong ánh đèn mờ, tôi còn không chắc có phải là ông trung tá nhảy dù hay không. Khi hỏi nhân viên biết đúng là bác Hạnh tôi bèn gọi thật lớn tiếng. Bác vẫn không tỉnh, có thể là vừa trích thuốc an thần nên chìm sâu trong giấc ngủ. Chúng tôi ra về dự trù sẽ liên lạc với thân hữu để biết thêm chi tiết. Cũng chuẩn bị để báo cho anh em Tổng Tham Muu biết là đoàn viên của trại Trần Hưng Đạo đang ở giai đoạn sau cùng.

Nguyễn Ngọc Hạnh trong sách vở

Sau đây là tiểu sử của bác Hạnh ghi lại trên các tài liệu chính thức. Cứ mở Internet là thấy ngay. Sinh năm 1927 tại Hà Đông, gia nhập Không quân Việt Nam năm 1950. Ông Hạnh tốt nghiệp trường Nhiếp Ảnh Pháp ở Toulouse năm 1956 và trở thành một nhiếp ảnh gia chuyên nghiệp.

Năm 1957, ông sáng lập Hội Nhiếp ảnh KBC ở Sài Gòn với đông đảo học trò.

Năm 1961, ông trở thành sĩ quan nhiếp ảnh chiến trường của Quân lực Việt Nam Cộng Hoà, binh chủng Nhảy Dù. Ông được chọn làm Hội viên danh dự Hội nhiếp ảnh quốc tế năm 1971. Trong thời gian làm phóng viên chiến trường, ông được lãnh nhiều giải thưởng cao quý về nhiếp ảnh tại các quốc gia khác nhau.

Sau khi miền Nam thất thủ năm 1975, ông Nguyễn Ngọc Hạnh bị đi tù Cộng sản như bao nhiêu đồng đội khác . Đến năm 1983, hội The Royal Photographic Society of Great Britain can thiệp cho ông được trả tự do với 63 chữ ký của nhiều quốc gia khác nhau. Ông vượt biên nhiều lần và đến Hoa Kỳ năm 1989.

Ông Hạnh thành lập Hội Nhiếp Ảnh Việt Nam tại San Jose năm 1990. Sau đó hội trở thành Hội Nhiếp Ảnh Việt Nam Bắc California vào năm 2000. Sau gần 20 năm định cư tại Hoa Kỳ, ông Hạnh đã đào tạo hàng trăm nhiếp ảnh viên chuyên nghiệp.

Nhiều học trò của ông được nhận làm Hội viên danh dự Hội Nhiếp Ảnh Hoàng Gia Anh và các Hội Nhiếp Ảnh Chuyên Nghiệp Hoa Kỳ.

Ông được nhận là hội viên của nhiều Hội Nhiếp Ảnh trên nhiều quốc gia khác nhau. Trong cuộc đời nhiếp ảnh, ông Hạnh đã nhận được 92 huy chương Vàng, 110 huy chương Bạc và rất nhiều giải thưởng khác nhau cho sự nghiệp nhiếp ảnh của ông.

Bác Hạnh như anh em được biết.

Nói đến Nguyễn ngọc Hạnh ít người biết bác là con người hết sức cô đơn. Là người mang cấp bậc trung tá trong quân đội nhưng chiến đấu bằng máy ảnh chứ không phải bằng cây súng. Vì là nhiếp ảnh gia quân đội nên nhiều người tưởng rằng ông là người chụp hình tay ngang. Thực sự ông học chụp hình từ bên Pháp. Gia nhập không qua một thời gian ngắn rồi đi Pháp học nhiếp ảnh. Về nước ông phục vụ bên nhảy dù sau về ngành quân nhu  làm chỉ huy trưởng đơn v ị tiếp tế thả dù. Đơn vị cuối cùng của ông là phòng 5 thuộc bộ Tổng Tham mưu. Những hình ảnh chiến tranh của ông nổi tiếng nên đại tướng Viên cho bác Hạnh xuất ngoại qua Hong Kong chỉ để trông nom việc in bộ sách Việt Nam in Flames.

​Hình bìa cuốn Việt Nam khói lửa.
Thời kỳ 70 tôi có dịp di du học Hoa Kỳ đã chạy qua phòng 5 xin 2 cuốn để mang tặng cho Ngũ Giác Đài và Ford Lee. Năm 1976 tôi liên lạc với xin lại và đã xẻ thịt cuốn sách Việt Nam Khói lửa để triển lãm trong các dịp lễ hội và quốc hận tại miền Bắc CA. Sách của ông là một bản hùng ca bằng hình ảnh về chiến tranh Việt Nam và QLVNCH. Trong khi đó thì tác giả còn đang vật vã trong trại tù tập trung của cộng sản. Trước 75, nhiếp ảnh gia Nguyễn Ngọc Hạnh chủ trương phải tìm mọi cách tham gia các hội ảnh quốc tế. Dự các kỳ thi tuyển, lấy tất cả các tước hiệu và bằng cấp. Ông khuyến khích học trò tham dự. Riêng phần ông, là nhiếp ảnh gia đoạt được nhiều thành tích quốc tế. Có nhiều lý do. Hình ảnh về chiến tranh thì không ai có hoàn cảnh như VN. Tác giả lại có nhiều sáng kiến về bố cục. Sau cùng. ông hết sức chịu khó ra sức thi đua. Chính những thành tích quốc tế đã đưa tên tuổi ông cho các tổ chức và hội đoàn đồng lòng ký kết và vận động đưa ông ra khỏi ngục tù.
Tôi hỏi rằng anh có phải là Bắc Kỳ di cư không. Bác Hạnh trả lời, mình vào Nam lúc còn nhỏ vốn là trẻ mồ côi trong nhà dòng. Trước 1950 đã đi rồi. Gia cảnh ông ra sao, chàng không muốn nhắc đến. Ông nói gia đình ông chính là nhiếp ảnh. Phải chăng chính cô nàng nghệ thuật nhiếp ảnh đã làm gia đình riêng sóng gió. Có thể. Dù đã 40 năm qua, nhưng cái khung trời nhiếp ảnh của ông cũng luôn luôn giới hạn trong quân đội và quê hương. Tác phẩm nổi tiếng của ông vẫn là màu áo trận, nón sắt, nón lá với lũy tre xanh. Và không bao giờ thiếu xót màu lá cờ vàng, nước mắt quả phụ và tấm thẻ bài.

Tác giả và tác phẩm.

Ngồi nói chuyện, tửu hậu trà dư, nói tới nói lui, loanh quanh ông lại đưa anh em trở lại đề tài nhiếp ảnh.

Dựng cờ - Ảnh Nguyễn Ngọc Hạnh
Trên các trang internet tràn ngập hình ảnh của Nguyễn Ngọc Hanh nhưng không bao giờ thiếu ba tác phẩm sau đây. Hình ảnh hai người đàn bà và những người lính.

Năm 68 Mậu Thân, ông chụp được bức Dựng Cờ tại thành Nội, xứ Huế. Tác phẩm hết sức sống động và chúng tôi dùng làm mẫu để vẽ tranh sơn dầu v ĩ đ ại 16x10 feet đặt tại Việt Museum. Đầu thập niên 70 ông hoàn tất tác phẩm số hai là bức Thương Tiếc, chụp hình người đàn bà là cô vợ trẻ khóc chồng tay cầm tấm thẻ bài. Tác phẩm từ chiến trường Việt Nam.  Không cần giải nghĩa, thế giới ai cũng nhận ra. Hình này được nhiều giải nhất vì thiên hạ cũng muốn khóc cho Việt Nam.

Tiếc thương - Nguyễn Ngọc Hạnh
Năm 1992 cờ đỏ hạ xuống tại điện Cẩm linh. Tôi đi dự đại hội nhân quyền tại Mạc Tư Khoa đã đem theo bức Thương tiếc và lá cờ vàng triển lãm trong phòng tiếp tân tại hội trường. Bức hình giới thiệu muộn màng trong thế giới cộng sản đã giải phóng mà vẫn làm mọi người xúc động. Qua nước M ỹ, hoàn cảnh nước mất nhà tan, nhưng lá cờ vàng vẫn ấp ủ trong lòng. Ông sáng tác bức hình bất hủ: Vá cờ.

Tác phẩm của Nguyễn Ngọc Hạnh quan trọng là phần bố cục. Ông chuyên dàn dựng để đạt được ý nghĩa của chủ đề. Và ông đã thành công. Thời gian trôi qua. Nhưng các tác phẩm của bác đã trở thành lịch sử. Không ai có cơ hội tương tự và không ai có sự đam mê như Nguyễn Ngọc Hạnh. Sau chiến tranh, người lính VNCH đã gẫy súng, nhưng vũ khí trang bị bằng máy ảnh như bác Hạnh vẫn còn chiến đấu. Cuộc chiến điêu linh với cả chiến trường tồi tệ trải qua gần nửa thế kỷ mà ông vẫn còn ấp ủ. Hồn lính còn vương trên tóc bạc, anh nhớ sa trường, em có hay...

Hoàng hôn ở San Jose.

Vá cờ - Ảnh Nguyễn Ngọc Hạnh
Thời gian gần đây bác Hạnh di chuyển bằng chiếc xe 4 bánh. Khi đi thì đẩy xe cho vững bước chân. Mệt thì ngồi như ghế. Xử dụng xe bus, ông đi tuốt mọi nơi. Không hề mặc cảm. Chân đi không vững những ý chí sắt đá. Tiền không có nhưng mua sắm đồ nhiếp ảnh thì toàn hảo hạng. Căn nhà nhỏ bé toàn hình ảnh. Tối ông tác giả ngủ bên chiếc ghế nhỏ để dành buồng ngủ cho tác phẩm đầy giường. Mùa lễ hội năm 2014 bác Nguyễn Ngọc Hạnh bị tai biến nhẹ. Chở vào nhà thương kịp thời rồi ông bình phục. Phép lạ xảy ra lần thứ nhất. Rồi đến tháng vừa qua ông lang thang trên đường phố vào lúc hoàng hôn chợt bị té. May mắn có người đi đường kêu 911 chở vào nhà thương. Ông lại bị tai biến nhẹ. Nhà thương cấp cứu rồi lần nầy gửi thẳng qua Nursing Home. Phép lạ lần thứ hai. Ông vẫn tiếp tục chiến đấu. Tuần vừa qua chúng tôi vào thăm ông đi từ nursing home qua nhà thương. Xem phần sắc diện thấy ông mệt nhiều rồi. Giải nắng hoàng hôn chưa vội tắt, mà lời vĩnh biệt đã lên môi.... Buổi tối tôi ra về hỏi thăm chuyện hậu sự của thầy Nguyễn. Cô học trò Kim Phụng cho biết tin tức mặc dù gia đình đơn chiếc, học trò tản mát nhưng cũng đã có chuẩn bị. Tôi nghĩ rằng các bạn nên lưu tâm. Sinh hữu hạn, từ bất kỳ. Tiền nhân đã nói như thế.

Bác Hạnh là người có thân hữu, bằng hữu và chiến hữu bốn phương, chúng ta nên thông báo để bà con biết. Cần chuẩn bị ngày giờ, nói anh chị em gặp lại nhau. Nếu còn ngày rộng tháng dài, một buổi triển lãm tác phẩm và tác giả lần cuối là điều nên làm. Nếu gặp lúc vội vàng, người đi sớm, có thể chuẩn bị trước để trình diện tác phẩm khoác vòng hoa tưởng niệm sẽ đúng ý sắp xếp của bác Hạnh năm nay vừa ở tuổi 88.  Ấy là nói vậy thôi, tối thứ tư, cháu Kim Phụng vừa báo tin thầy Hạnh chợt tỉnh dậy và nhà thương lại cho về nursing home. Cô Phụng đưa máy cho tôi nói chuyện với bác Hạnh. Ông nói rằng, nếu anh Lộc và anh chị em tổ chức ở đâu đó thì mình sẽ cố tới dự. Đi xa thì không được, nhưng quanh San Jose thì mình cố. Nói được như vậy. Ông bà ơi, phép lạ xẩy ra lần thứ ba.

Ước muốn sau cùng.

Tôi lại vừa vào thăm bác Hạnh chiều thứ năm. Răng giả đã gắn lên. Chàng thong thả ngồi ăn bánh ngọt. Bác nói: Mình sẽ cố đấy. Ước mong cuối cùng đấy. Vụ triển lãm ấy. Ông nhắc đến một vài người, lúc nhớ lúc quên. Tôi nói rằng để hỏi thăm luật sư Tâm bây giờ là nghị viên. Ta xin mượn cái nhà vòm tại City Hall vào buổi trưa cuối tuần. Bày tất cả hình của ông ra một lượt. Mời bà con xa gần lại coi. Tác giả và tác phẩm. Tác phẩm ngày càng trẻ. Tác giả ngày càng già. Hình ngày xưa đen trắng bây giờ photoshop thành hình màu rực rỡ. Chuyên viên nào photoshop cho bác Hạnh đi đứng bình thường. Bác Hạnh nói. Mình có xe vịn chắc vẫn đứng lên được. Tôi nói, thôi ông ơi, xuất hiện kỳ này trên xe lăn là ngon lành rồi. Nếu ông té xuống thì sẽ không có phép lạ lần thứ tư. Nghe nói bác đã có 99 cái huy chương. Lần này kiếm thêm cái huy chương thứ 100 của San Jose cho đủ một bách. Buổi họp mặt hoàng hôn của các tay cầm máy dành cho một kỳ triển lãm cuối cùng nếu cần sẽ có cả nghị viên Tâm Nguyễn đứng lên hát bài Đường Việt Nam vô cùng vô tận. Nghe anh em vẽ ra giấc mộng về chiều, Nguyễn Ngọc Hạnh chợt thấy đầu óc sáng trưng, giơ tay bắt nói rằng bạn bảo anh em cứ thế mà làm nhé. Mình thích đấy.

Giao Chỉ, San Jose.
Đã phát hành Giao Chỉ Văn tuyển số 1
Độc giả thân hữu muốn đọc Giao Chỉ xin cho địa chỉ nhận thư gửi qua email giaochi12@gmail.com

Sao đàn ông chán cơm thích phở?


Thời nay, nếu gặp bạn cũ đi với một phụ nữ trẻ, chớ có vồn vã mà hỏi: “Ồ, ông mới bảo lãnh cho cháu gái qua hả?” Nói thế nhất định mất bạn mà thêm thù đó! Tui có kinh nghiệm về vụ này rồi. Bữa hổm, đi dự tiệc “Count down”, ngồi ngay cạnh một ông bạn già, lớn hơn tui vài tuổi, thấy ổng đi với môt người đẹp chỉ bằng tuổi con gái của ổng, tui niềm nở hỏi câu trên, ai dè bị ổng gầm gừ: “Bà xã tui đó!”, rồi ổng hầm hầm dắt cổ đi. Tui quê xệ, muốn xin lỗi mà hổng kịp, bởi ông đi nhanh quá. Từ đó, tui có một kẻ thù trên Nét! Ổng kiếm cớ chửi tui như tát nước.. Thôi, mà trở lại chuyện bây giờ. Hôm Hội Chợ Tết Sinh Viên ở O.C Fair, tui gặp một ông bạn đi kề bên một người đẹp sắc nước hương trời, và một cô bé chừng 5 tuổi, tui rút kinh nghiệm rồi, nên Hê Lô với bạn rồi cúi đầu chào người đẹp, hổng dám thưa gửi gì. Dè đâu, thái độ thận trọng của tui được ông bạn khoái quá, ổng nắm tay tui dắt đến gian hàng bắp nướng, kêu hai cái bắp và hail y cà phê sữa, kéo tui vào chỗ ngồi, tâm tình, sau khi nháy người đẹp dẫn cháu bé đi chỗ khác chơi.

Không cần hỏi thăm, ổng cũng tự động kể lể. Đó là một chuyện buồn muôn thuở của phái liền ông chúng tui. Bà xã ông hổng còn yêu ông nữa, không phải là bỏ ổng đi lấy chồng khác, mà quên hẳn việc ổng là chồng bà, mà chỉ nhớ đến ổng như một cái máy làm tiền, mang về cho bà hầu mấy đứa con, mấy đứa cháu. Theo lời kể của ổng, bả vẫn đàng hoàng như mọi mệnh phụ phu nhân khác, vẫn lo mọi chuyện bên chồng như chuyện của bả, chỉ có điều bà tự biến thành một bà xếp và coi ổng như một thứ đồ thừa thãi. Đã lâu bả không cho ổng ân ái, hễ động tới người bả, là bả kiếm cớ bệnh hoạn, khó chịu trong người hoặc kêu mệt rồi lảng đi. Cho nên súng của ổng đã lâu không xài bị rỉ sét, mốc meo, làm tự ái liền ông nổi lên đùng đùng. Tuy vậy, vì ổng là người đứng đắn, cho nên dù khó chịu quá mà cũng đành chịu, không đi kiếm mì ăn liền. Vì vậy, người ổng lúc nào cũng căng thẳng, nói chung là bị “stress”. Hơn nữa, bả vì dồn hết tình thương vào con cháu nên bù lại, bả gắt mắng ổng hoài. Ổng cứ chịu trận mãi, đến một ngày, chịu hết nổi, ông đi kiếm phở ăn, mà ăn phở trường kỳ luôn, nghĩa là ông nói với bả ấy là xin li dị, tưởng là bả phẫn nộ, ai dè bả tỉnh bơ, “ông muốn sao cũng được, tôi chiều theo ông!” Thế là đường ai nấy đi, bả ở lại với con cháu, còn ông, xách va li đi kiếm “áp pạc tơ măng” rồi đi chơi thả dàn, gặp người phụ nữ trẻ cũng ly dị chồng vì tật lăng nhăng, ông cáp độ luôn. Bây giờ hai người ở với nhau vui vẻ, trẻ trung, mặc dù bả kém ông hơn hai chục tuổi!

Nghe câu chuyện này thấy cũng có lý, dĩ nhiên, chắc ổng cũng dấu đi vài chục phần trăm nào đó, nhưng vì.. giống hệt trường hợp của tui và nhiều trường hợp của bạn tui, nên mới kể chuyện này cho bà con nghe.

Từ hồi sang Mỹ đến nay, vì đổi đời, nên đổi luôn con người. Khi trước 75, các bà chịu đựng các ông rất hay, đến nỗi tui, vì tính ga lăng, nên đôi khi bực tức trước thái độ gia trưởng của các ông, nhất là các ông làm nghề thầy giáo, công chức, lúc nào cũng văng mắm tôm ra đầy nhà, khiến vợ con phát khiếp. Nhưng qua đến đây, khí hậu mới, sinh hoạt mới, nhà cửa mới, cái gì cũng mới, nên các bà lên ngôi, đá phóc các ông chồng xuống đất nằm mồ côi một mình. Rồi lại ảnh hưởng mấy bà bạn hay lép nhép cái mồm, lúc nào cũng săn đón cố vấn: “mày cứ thẳng tay cho tao, với mấy ổng, mình phải nghiêm mới được, nếu không, mấy ổng làm tới! Tao nè, ly dị hai lần rồi, mà vẫn còn phông, ông này mà lạng quạng, tao cho ổng de ngay!” Thế là các bà làm tới thiệt, hễ mở miệng ra là gắt, kiểm soát tiền bạc các ông rất kỹ, hỏi cung các ông đi đâu, làm gì, giờ nào tới sở… Trong khi đó, vì bận con cháu, hay vì bận đi học nhẩy đầm, nhẩy Tây với mấy bà bạn, bận đi học ca để lên sân khấu hát cho bà con hết hồn chơi, các bà lại quên không đáp ứng như cầu sinh lý của các ông, quên luôn săn sóc cho các ông khi trái gió trở trời, ông có bệnh thì tự đi lấy thuốc mà uống và đừng mong có người cạo gió cho mình đó nhe. Một số các bà bây giờ mê bạn cũng ngang ngửa mê cháu nội, ngoại. Nghĩa là thời giờ dành cho ông chồng hầu như rất hiếm. Giọng nói ngọt ngào khi xưa đã biến mất, thái độ ân cần săn sóc lúc trước 75 cũng bốc hơi, ông chồng chỉ còn là cái bóng thừa thãi trong nhà.

Nói vậy, cũng không phải đổ tội cho các bà hết đâu. Cũng tại các ông một phần, hay đi văn nghệ văn gừng, gặp bà nào ly dị, độc thân thì mắt cũng sáng lên như hai cái đèn pha, muốn chớp nháy với em ngay lập tức. Điều đó dĩ nhiên, vì là . .thiên nhiên mà! Giống như gà trống, chim công, chim phụng, chim gáy, quạ, chim sâu vậy.. Hễ thấy đồng loại khác phái là le te, phùng mang, phùng mỏ, giang cánh, vẫy đuôi… Nhưng nếu mà chàng đã có mái ở nhà rồi, thì chàng chỉ có làm điệu vậy thôi, rồi lẳng lặng rút lui, chứ không tấn công tiếp. Nhất là giống quạ. Quạ mái ghen dữ lắm, nếu thấy quạ trống mà le te cạnh em nào, là quạ mái nhào dô, cắn xé, hò hét “quạ.. quạ…..quạ…” um trời cho đến khi em mái kia phải te tua bay đi mút chỉ cà tha, không dám trở lại nữa. Rất nhiều giống chim chung thủy, như chim thiên nga, nếu chim mái mà bệnh thì chim đực cứ lanh quanh bên cạnh ủ ê nàng cho đến khi nàng ra đi, thì chàng kêu lên mấy tiếng thảm thiết, có khi chàng bỏ ăn đến khi chết chung với nàng luôn. Tại sao vậy? Vì chim mái lúc nào cũng ân cần săn sóc chàng, im lặng, ít nói, chỉ lanh quanh bên chàng, cuốn cổ nàng vào cổ chàng, cọ sát…và chỉ có chàng mà thôi, nên bù lại, chàng cũng chung thủy với nàng cho đến hơi thở cuối cùng..

Còn các bà Việt gốc Mỹ, í quên, (nói chuyện về các bà, là tui hay lắp bắp..), người Mỹ gốc Việt, vì bị đầu độc bởi các chữ “First Lady”, “nhất vợ, nhì trời, sau mới đến tui”, coi ông chồng chẳng ra chi, cho nên ổng phải đi kiếm người an ủi…Thường thì nhân gian, thiếu cái chi thì thèm cái đó, “hễ no cơm tẻ thì chê mọi đàng”, thử hỏi bây giờ ở nhà ăn cơm nhà, no ứ hơi, còn ai dám nghĩ đến chuyện ăn phở nữa không? Hễ tui đang no căng bụng, mà ai mời tui ăn thêm cái chi nữa, tui thấy ớn, mắc ói! Thiệt đó, các bà nghĩ coi, đố các bà ăn thêm một miếng gì nữa, sau khi các bà quất một lèo một tô bún bò huế, vài cái chả Huế, thêm một đĩa bánh bột lọc..!

Bởi vậy, phe liền ông khi thiếu thốn tình cảm, thiếu sự săn sóc của các bà, thiếu cái lời nói ngọt ngào, thiếu cái cử chỉ dịu dàng … thì mới nghĩ đến việc đi ăn phở mà thôi. Nhất là về việc ấy ấy.. Nếu sau khi mà súng chàng đã bắn hết đạn ở nhà, liệu chàng có vác súng đi kiếm đích để bắn cho súng khỏi rỉ sét không? (Mặc dù súng chàng đôi khi hay kẹt đạn, phải nhờ mấy viên thuốc cho súng thông nòng cũng thế.. Vì là liền ông mà! Có phải tu sĩ đâu? còn máu chẩy trong tim, còn muốn bắn cho đến hơi thở cuối cùng!) Nếu ở nhà chàng có bàn tay xoa vuốt, cạo gió, liệu chàng có thấy một bàn tay nào đẹp hơn vợ mình không? Nếu ở nhà chàng vẫn nghe những lời êm ái, liệu chàng có thấy cô bạn kia nói ngọt ngào nữa không? Nếu đã có cặp mắt đa tình ở nhà, liệu chàng có còn thấy ai có cặp mắt đẹp nữa không? Cứ thả chàng đi linh tinh đi, vẫn yên chí lớn, chàng sẽ quay về ngay vì .. nghiện rồi! Nghiện lời nói dịu dàng của nàng, nghiện thấy dáng nàng dịu dàng đi tới đi lui trong phòng.. Mà đã nghiện, đã ghiền thì cách chi mà bỏ được? Có phải vậy không, các bà chủ cho “xe phòng, xe tiền nhà”???

(Tái bút: Tui phải dấu tên thiệt, kẻo bả mà đọc được những dòng chữ này, lại phồng mang, trợn mắt hét lớn: “À ra ông viết để báng bổ tôi, phải không?” Thế thì chết cửa tứ! Tối về thấy ổ khóa cửa đã bị thay…”)

BKDC

Top