ads

Slider[Style1]

Style2

Style3[OneLeft]

Style3[OneRight]

Style4

Style5

Một Năm Của Ông Trump


MỘT NĂM CỦA ÔNG TRUMP
Mặc Giao

Tính đến ngày 20 tháng Giêng năm nay, ông Donald Trump đã cầm quyền tổng thống Hoa Kỳ được một năm. Chúng tôi không làm tổng kết về những thành tích hay thất bại của ông trong thời gian này, nhưng không thể không nói tới hai sự kiện: một tổng thống bị bươi móc chỉ trích mỗi ngày trên chính đất nước của mình và ông Trump đã làm thay đổi tình hình nước Mỹ và bang giao thế giới như thế nào trong năm qua.

Trước hết, chúng ta chưa từng thấy một nguyên thủ quốc gia nào trên thế giới bị các dân biểu, nghị sĩ, chánh án phe đối lập, và đôi khi cả phe cầm quyền, về hùa với một số báo chí, truyền thanh, truyền hình ra rả đả kích, chửi bới mỗi ngày như ông Trump. Có người còn công khai tuyên bố TT Trump điên, mắc bệnh tâm thần, cần được khám bệnh và chữa trị. Người ta có cảm tưởng việc quan trọng nhất của những người này là bới lông tìm vết tổng thống và tìm cách hạ uy tín của ông với hy vọng có thể truất phế ông ngay giữa nhiệm kỳ. Việc chống đối lãnh đạo một cách dữ dằn đôi khi cũng xảy ra tại nhiều nước khác, nhưng có chỗ, có lúc, và thường là chống chính sách hay “scandal” lớn, không phải lúc nào cũng bắt bẻ từng câu, từng cử chỉ của tổng thống, từng cái váy, đôi giầy của phu nhân tổng thống. Nhiều khi xuyên tạc, bóp méo cho đã rồi xin lỗi dễ dàng. Cứ mở đài CNN mà coi là thấy ngay. Cứ đọc cuốn “Fire and Fury” (Lửa và Giận Dữ) của Michael Wolff mới phát hành trong tháng Giêng là thấy mọi chuyện thâm cung bí xử của triều đình và phòng ngủ riêng của ông Trump bị phanh phui. Không biết độ chính xác được bao nhiêu?

Về phần TT Trump, ông cũng tạo ra những nguyên do để những người không ưa ông có cớ khai thác. Trước tiên, ông không phải là một chính trị gia chuyên nghiệp từ dưới đi lên, hay một dân cử leo từ cấp địa phương lên đến cấp dân biểu, nghị sĩ rồi mới tới tổng thống. Ông là một chính khách “nhẩy dù” từ môi trường kinh doanh sang lãnh vực chính trị. Vì thế ông không biết ăn nói kiểu rào trước đón sau, không có những lời lẽ và cử chỉ theo quy ước qúy phái (noble) của những người có chức vụ cao trong xã hội. Ông ăn nói và hành động kiểu con buôn, ra giá và trả giá. Vì thế bị chê là thô lỗ, cục cằn. Mà ông cũng thô lỗ thật. Nhiều khi ông nói năng lung tung, ra ngoài đề, nhục mạ người khác và cả các nước khác, như mới đây ông chửi nước Haiti và nhiều nước châu Phi là “những nước cục phân”. Ông cải chánh và xin lỗi, nhưng “nhất ngôn kỳ xuất, tứ mã nan truy”. Ông lại còn thêm tật lèm bèm. Đã làm đến nguyên thủ quốc gia mà còn vô twitter cãi nhau với người khác mỗi ngày. Việc ông trả lời Kim Chính Ân về “hỏa tiễn mày nhỏ tí, hỏa tiễn tao to đùng” giống như chuyện con nít cãi lộn. Ông cũng có những hành động bất ngờ, những tuyên bố khi này khi khác khiến các đối tác không biết đâu là thật hư. Đây là điểm yếu và cũng là điểm đáng gờm của ông.

Tuy nhiên, những điều trên chỉ là những lý do bề ngoài. Việc ghét bỏ ông Trump có những lý do sâu xa hơn

1/ Giai cấp cầm quyền và guồng máy hành chánh Mỹ đã quen với với chính sách “dĩ hòa vi qúy” trong suốt 16 năm của hai Tổng Thống Clinton, Obama. Dấu ngoặc 8 năm của ông Bush con được đánh dấu bằng hai trận chiến Afghanistan (để trả đũa vụ 9/11) và Iraq, ngoài ra chính ông Bush cũng mềm xìu với Nga, Trung Quốc, Bắc Hàn và cả Việt Nam (đã rút tên VN khỏi danh sách các quốc gia đáng quan tâm về tự do tôn giáo). Khi lên cầm quyền, ông Obama vội tìm cách rút quân Mỹ khỏi Afghanistan và Iraq. Làm như chỉ cần tỏ thiện chí, rải Đô la (mặc cho ngân sách thiếu hụt hàng ngàn tỷ mỗi năm), thuyết phục, hứa hẹn và dọa mồm là các ông có thể bình thiên hạ. Khi đã quen với cung cách làm chính trị như vậy thì người ta không muốn đổi sang cách khác, mệt hơn và nguy hiểm hơn, nhất là đổi sang cách của ông Trump. Ngay khi tranh cử, ông Trump đã tuyên bố sẽ làm sạch Washington, thách thức giới cầm quyền truyền thống. Như vậy giới chính trị chuyên nghiệp làm sao ưa được ông?

2/ Phe tả phái (leftist) Mỹ rất mạnh. Phe này chủ trương không can thiệp ngoài nước Mỹ, mở cửa biên giới cho di dân, ủng hộ hoàn cầu hóa, ủng hộ các chế độ “gọi là” xã hội, nương tay và nương miệng khi các chế độ này hành động độc tài hay gây tội ác. Chủ trương này đã trở thành một thứ lý tưởng có khuynh hướng xã hội (socialist ideal) tạo ra nhiều nạn nhân, trong đó có Việt Nam. Thành phần chính của tả phái Mỹ là giới truyền thông và trí thức. Chúng ta không lạ khi thấy cuộc chiến giữa ông Trump và truyền thông xảy ra hàng ngày. Giới trí thức thì khinh dễ ông Trump. Giới lãnh đạo châu Âu không coi ông Trump ngang hàng về phương diện trí thức và đẳng cấp. Đa số dân Anh không muốn ông Trump sang thăm Anh quốc. Tổng Thống Pháp Macron 39 tuổi chê lên chê xuống Tổng Thống Mỹ 70 tuổi dù vẫn phải nịnh bằng cách mời TT Trump tham dự diễn binh ngày “Quatorze Juillet” (quốc khánh Pháp 14 tháng 7). Cựu bộ trưởng Văn Hóa Pháp Jack Lang thuộc đảng Xã Hội mượn gió bẻ măng lời ông Trum nói bậy để mạt sát ông: “Donald Trump là một tổng thống cục phân” (Donald Trump est un président de merde). Có bao giờ một chính khách chửi một tổng thống nước bạn tục tằn như thế?

3/ Phe thua cuộc của bà Hillary Clinton chưa chịu chấp nhận thua. Bà Clinton cho ra mắt cuốn “What Happened” (Chuyện gì đã xảy ra) vào tháng 9-2017, chưa đầy một năm sau khi thua, để biện minh vì sao bà thua. Bà trách móc tất cả mọi người, kể cả đảng Dân Chủ của bà. Dĩ nhiên bà trách ông Trump nặng nhất, với tội nhờ tình báo Nga phát giác hàng chục ngàn emails chuyện công được bà xử dụng bằng máy riêng. Bà đổ thừa bà mất phiếu vì tin này, còn bị thêm rắc rối với cơ quan Điều Tra Liên Bang FBI. Một luận cứ khác được bà coi là căn bản, đó là bà có cả triệu phiếu phổ thông nhiều hơn ông Trump. Như thế là đa số dân Mỹ ủng hộ bà. Bà là người khôn ngoan, có học thức, tại sao lại nói kiểu ấy? Hiến Pháp Mỹ, đã được Quốc Hội Mỹ từ thời lập quốc thông qua, ấn định thể thức bầu cử tổng thống cho chế độ liên bang gồm nhiều tiểu bang. Mỗi tiểu bang phải có tiếng nói và có đại biểu theo tỷ lệ dân số để bầu tổng thống. Nếu căn cứ theo phiếu phổ thông thì chỉ cần Cali liên kết với Texas là hai tiểu bang này luôn luôn bầu được tổng thống theo ý họ. Các tiểu bang khác ngồi đó mà nhìn. Nếu chuyện này xảy ra, chắc chắn một số tiểu bang sẽ bất mãn tách rời khỏi Hiệp Chủng Quốc Mỹ. Bà Hillary Clinton đau qúa hóa dại. Bà xúi mọi người chống ông Trump, kể cả xuống đường phủ nhận tân tổng thống vừa đắc cứ. Bà tự chứng tỏ là một người thua cuộc xấu (bad loser). Với tư cách ấy, nếu bà đắc cử tổng thống, nước Mỹ có hãnh diện và liệu có khá hơn không?

Nếu ông Trump điên, bất xứng, tại sao dân Mỹ lại bầu cho ông? Ông đâu có hứa hẹn trời trăng với dân Mỹ? Đâu có cho dân Mỹ ăn bánh vẽ? Trước khi vào chung kết và thắng bà Clinton, ông đã hạ đo ván 13 ứng cử viên gạo cội của đảng Cộng hòa, gồm toàn những dân biểu, nghị sĩ, thống đốc tiểu bang. Ông thắng vì chủ trương đường lối của ông đáp đúng sự mong mỏi của nhiều người Mỹ:

Nước Mỹ trước hết (America first). Chấm dứt rải tiền lấy lòng cả thế giới nhưng kết qủa chẳng được bao nhiêu. Hạn chế di dân và trục xuất di dân bất hợp pháp.

Giữ và tạo việc làm cho giới công nhân và trung lưu thấp, không cho đưa nhà máy ra nước ngoài để lợi dụng giá lao động rẻ.

Khẩu hiệu tranh cử của ông ăn khách hơn của những ứng cử viên khác. Ông lại chưa có thành tích chính trị khả nghi vì chưa từng làm chính trị. Vì thế ông thắng. Ông đã thắng cử một cách hợp lệ, hợp pháp. Ông có tư cách là tổng thống của toàn thể nước Mỹ theo nguyên tắc thiểu số phải phục tùng đa số.

Dù bị đánh đấm mỗi ngày, TT Trump vẫn không đổi cách nói và cách làm của ông. Ông muốn nói gì thì nói, ai muốn chửi ông cứ chửi, guồng máy quốc gia vẫn chạy đều. Ông đã kiếm được những người khôn ngoan, nhiều kinh nghiệm để nắm những cơ quan đầu não: ông Rex Tillerson (Ngoại giao), cựu tướng Thủy Quân Lục Chiến James Mattis (Quốc Phòng), cựu tướng Herbert R. Mc Master (Cố vấn An ninh quốc gia). Những người này tạo thành một bộ tham mưu đáng nể trong việc hoạch định và thi hành các chính sách ngoại giao và quốc phòng của Hoa Kỳ. Đừng vội nói rằng chính quyền Trump không có chính sách, chỉ gặp đâu làm đó. Dĩ nhiên có thiếu sự phối hợp trong lúc đầu và chính quyền mới cần thời gian quan sát trước khi đưa ra những quyết định. Nhưng phải nhìn nhận chính quyền Trump đã hành động mạnh mẽ và rõ ràng hơn chính quyền Obama.

Về đe dọa nguyên tử của Bắc Hàn, chính quyền Trump đã mạnh mẽ tố cáo, đưa mẫu hạm, tầu chiến, máy bay đến vùng biển gần bán đảo Triều Tiên để thị uy và đe dọa, đã đặt những dàn hỏa tiễn chống hỏa tiễn THAAD ở Nam Hàn. Về ngoại giao, Mỹ đã yêu cầu Trung Quốc can thiệp với Bắc Hàn để anh nhỏ hung hăng đừng chơi dại với võ khí hạt nhân, đồng thời vận động Liên Hiệp Quốc ra những quyết nghị trừng phạt Bắc Hàn. Tất cả những hành động này đã đem lại nhiều kết qủa, dù chưa giải quyết hẳn vụ Bắc Hàn. Nước này đã xuống thang đe dọa mồm, ngưng thử hỏa tiễn mới và đã chấp nhận đề nghị nói chuyện trực tiếp giữa Nam, Bắc Hàn của tổng thống Nam Hàn Moon Jae-in. Hai phái đoàn Nam Bắc đã gặp gỡ để thảo luận về giải pháp hòa bình, cụ thể là tham dự Thế Vận Hội Mùa Đông tại Pyeongchang, Nam Hàn, từ 9 đến 25-2-2018. Một số nhà bình luận cho rằng Bắc Hàn làm thế để chia rẽ Mỹ với Nam Hàn. Làm sao mà chia rẽ dễ thế khi quyền lợi của Mỹ và Nam Hàn gắn bó với nhau gần 70 năm nay? Phải nói là Bắc Hàn khôn hơn Việt Cộng. Nếu nhận nói chuyện với Mỹ rồi phải nhượng bộ thì mất mặt. Thà nói chuyện với anh em (dù thù nghịch) còn hơn bị người ngoài áp đặt.

Về Biển Đông, nhiều người e ngại ông Trump mắc lo vụ nguyên tử Bắc Hàn và chiều lòng Tập Cận Bình để nhờ ông này làm áp lực với Kim Chính Ân, nên bỏ mặc Biển Đông cho Trung Quốc muốn làm gì thì làm. Thực tế không xảy ra như vậy. Chính quyền Trump đã đưa hạm đội và phi đoàn hùng hậu vào biển Nhật Bản và Triều Tiên, sát nách vùng tranh chấp từ đảo Điếu Ngư đến vùng biển hình lưỡi bò. Hành động này có tác dụng một đập hai cú, vừa dọa Bắc Hàn, vừa gián tiếp thị oai với Trung Quốc, xác nhận sự có mặt hùng hậu và thường xuyên của Mỹ ở Biển Đông. Mỹ luôn lên tiếng phản đối những vi phạm của Trung Quốc và gia tăng cho tầu tuần đi vòng các đảo nhân tạo do Trung Quốc xây đắp.

Mới đây, báo South China Morning Post ở Hồng Kông đã phỏng vấn ông Brian Hook, cố vấn chính sách đối ngoại của Ngoại Trưởng Rex Tillerson, về hành động của Mỹ ở Biển Đông. Ông Brian Hook đã tuyên bố rất rõ ràng: “Washington sẽ chống đối bất cứ hành động đơn phương nào của Trung Quốc trên Biển Dông trong khi vấn đề chủ quyền chưa được giải quyết. Hành động khiêu khích của Trung Quốc, quân sự hóa Biển Đông, cho thấy Trung Quốc đang thách thức luật pháp quốc tế. Trung Quốc đang hiếp đáp những nước nhỏ hơn, gây tình trạng căng thẳng… Chúng tôi sẽ hậu thuẫn các hành động bảo vệ quyền tự do hàng hải và khẳng định rõ với họ rằng chúng tôi sẽ điều máy bay ngang qua, điều tầu chiến qua lại trong khu vực và hoạt động ở bất cứ nơi nào mà luật pháp quốc tế cho phép”.

Ngoài ra, ông Trump đang vận động thành lập một vòng vây bao quanh Trung Quốc và Biển Đông gồm Nhật Bản, Nam Hàn, Úc, Phi Luật Tân, Ấn Độ, và nếu có thể cả Việt Nam. Ông đã nhiều lần dùng danh từ “Ấn Độ-Thái Bình Dương” để kéo Ấn Độ vào cuộc. Như vậy, Trung Quốc không dễ dàng thực hiện tham vọng bá chủ Biển Đông như ý muốn. Giáo Sư Yan Xuetong, Khoa Trưởng Viện nghiên cứu Tân Bang Giao Quốc Tế thuộc Đại Học Đông Hoa, Bắc Kinh, một nhà nghiên cứu nổi tiếng về chính sách ngoại giao, đã nói với báo Global Times của Trung Quốc ngày 26-12-2017 rằng việc ông Trump theo đuổi chính sách làm sinh động lại sinh hoạt quốc nội và áp dụng nguyên tắc thực tế trong bang giao quốc tế có thể tạo nên những trở ngại cho Trung Quốc trong nhiều lãnh vực, như thương mại Mỹ-Trung, các vấn đề với Bắc Hàn, Nhật Bản, Đài Loan và vùng Á châu Thái Bình Dương.

Ngoài các vấn đề chính trị, ngoại giao và quân sự, ông Trump cũng rất thực tế trong vấn đề ngoại thương. Ông không chấp nhận tình trạng mỗi năm các nước khác bán hàng cho Mỹ nhiều hơn mua của Mỹ tới 500 tỷ Mỹ kim. Chỉ riêng Trung Quốc đã thặng dư thương mại 300 tỷ với Mỹ. Việt Nam cũng bán nhiều hơn mua của Mỹ 30 tỷ. Để thăng bằng cán cân thương mại, ông điều đình với từng nước trong danh sách 16 nước buôn bán bất quân bình với Mỹ. Trung Quốc và Việt Nam đã tỏ thiện chí sẵn sàng điều đình và lấy vài quyết định tượng trưng trong việc mua thêm hàng của Mỹ. Trong khi chưa đòi được gì thêm từ các nước không thân thiện, ông Trump quay sang các nước láng giềng Canada và Mexico đòi điều đình lại Hiệp định Thương Mại Tự Do Bắc Mỹ (NAFTA) giữa ba nước, tự ý tăng thuế gỗ xây cất từ Canada nhập vô Mỹ, tăng thuế 250% máy bay thương mại của hãng Bombardier ở Montreal bán cho các công ty hàng không Mỹ. Bảo vệ quyền lợi của Mỹ thì đúng, nhưng cạn tầu ráo máng với một nước láng giềng từ lâu coi nhau như anh em, lúc nào cũng có mặt với Mỹ trong mọi khó khăn, từ đệ Nhất, đệ Nhị Thế chiến, đến chiến tranh Triều Tiên, chiến tranh Afghanistan, mặt trận chống khủng bố, chung biên giới đến 3 múi giờ, được an ninh nhiều ngàn cây số phiá Bắc với Canada, được Canada cung cấp tới 30% nhu cầu dầu khí để khỏi bị các nước Trung Đông làm khó, vậy mà đòi hết phần lợi về mình, còn dọa rút ra khỏi Hiệp Định NAFTA, thì đúng là hành động của thứ con buôn trắng trợn, coi tiền trên hết, không còn tình nghiã gì.

Tuy nhiên, những hành động của ông đã đem lại những kết qủa tức thời cho nước Mỹ, phần lớn nhờ lý do tâm lý: các nhà đầu tư Mỹ bắt đầu e ngại đem tiền đầu tư tại Trung Quốc, chỉ số thị trường chứng khoán Mỹ lên ào ào, việc làm tăng, thất nghiệp giảm. Nói chung là kinh tế tăng trưởng.

Vấn đề nữa là di dân. Không ai trong chúng ta tán thành việc di dân lậu, di dân bất hợp pháp, dù chính chúng ta cũng là di dân. Để chấm dứt tình trạng này, nhà nước nên đưa ra những biện pháp áp dụng từ nay về sau để cứu xét và chỉ nhận những di dân hợp pháp, hợp lệ. Chính phủ không nên có những biện pháp hồi tố để trục xuất những người đã sống trên đất Mỹ nhiều năm, có khi nhiều chục năm. Việc đuổi 800,000 người Salvador ngày xưa chạy cộng sản và trục xuất 900,000 trẻ em vào Mỹ không có cha mẹ là hành động vô nhân đạo. Họ đã ở đây lâu, đã học tập, làm việc, lấy vợ lấy chồng và đẻ con tại đây, đã coi đất nước này là quê hương, nay bị đuổi, gia đình sẽ tan nát, biết đi đâu, ở đâu, làm gì? Trục xuất những di dân tội phạm thì không ai trách, lại còn hoan nghênh. Nhưng trục xuất những di dân lương thiện đã sinh sống lâu năm trên đất nước này chỉ vì không có giấy tờ hợp lệ là hành động qúa đáng, thiếu tình người. Đừng quên rằng lịch sử loài người là lịch sử di dân, hòa trộn các sắc tộc. Chính Hoa Kỳ cũng là một nước được tạo thành bởi di dân. Theo lẽ thường “đất lành chim đậu”. Nước nào còn đất và có khả năng tiếp đón, nên mở cửa ranh giới để những người nghèo khổ, những người bị áp bức có thể đến tìm chỗ dung thân. Những biện pháp hạn chế và trục xuất di dân của ông Trump tuy có làm giảm bớt số người vào Mỹ bất hợp pháp hay hợp pháp trong năm qua, nhưng đồng thời cũng làm tan nát biết bao gia đình và bao nhiêu đời người. Đón tiếp di dân một cách hợp lệ, hợp pháp, có chọn lựa, thêm lý do nhân đạo, là một nhu cầu và cũng là một bổn phận của những quốc gia có khả năng. Địa cầu là của chung, hãy chia nhau mà sống.

Trong năm đầu cầm quyền, TT Donald Trump bị chỉ trích, bị chửi rủa nhiều hơn được khen ngợi. Nhưng công tâm mà xét, chính quyền của ông đã tạo nhiều thay đổi có lợi cho Hoa Kỳ cả trong lẫn ngoài nước. Các nhà lãnh đạo ngoại quốc dù không ưa ông cũng phải nể và thận trọng hơn trong cách đối phó với ông. Về tư cách của một tổng thống, ông không phải là một mẫu mực nhưng đã tỏ ra ông là chính ông, Donald Trump cư xử như Donald Trump với những ưu khuyết điểm của mình. Đừng vội chê ông kém cỏi. “Nó lú nhưng chú nó khôn”. Cũng đừng vội chê ông điên, dại. Những đòn không đoán được trước mới khó đỡ và nguy hiểm. Chỉ cầu cho chính sách và cách ứng xử của ông bớt tính con buôn duy lợi, thêm tính nhân đạo và tình người. Nếu được vậy, Donald Trump sẽ có hy vọng làm nên lịch sử theo gót Ronald Reagan.

16-01-2018
MẶC GIAO.

Tài năng dương cầm Việt xin tị nạn tại Canada

Cô Nguyễn Quang Hồng Ân
Tài năng dương cầm Việt xin tị nạn tại Canada

(VOA) Một sinh viên Việt Nam từng đoạt giải dương cầm quốc tế đang cùng gia đình xin tị nạn chính trị tại Canada.

Từ Đức, sinh viên âm nhạc Nguyễn Quang Hồng Ân, 18 tuổi, nói với VOA rằng cô cùng cha mẹ đang xin tị nạn chính trị tại Canada, trong khi thời hạn lưu trú tạm thời đã kết thúc và nguy cơ bị giam cầm tại Việt Nam là rất cao nếu bị trục xuất về nước.

“Thượng nghị sĩ Canada Ngô Thanh Hải đã nghe được lời khẩn cầu của gia đình, ông cùng với Đại sứ Canada tại Đức Stephane Dion và tổ chức VOICE Canada đã lên tiếng kêu gọi Đức ngưng trục xuất tạm thời.”

Ông Nguyễn Quang Hồng Nhân, thân phụ của cô Hồng Ân, vào đầu tuần trước nói với VOA rằng chính quyền thành phố Nuremberg đã thu hồi tất cả các giấy tờ tùy thân của gia đình và cô con gái Hồng Ân, hiện là sinh viên năm thứ hai khoa dương cầm Đại học Âm nhạc Nuremberg, sẽ phải nghỉ học.

Ông Nguyễn Quang Hồng Nhân, còn được biết đến là nhà văn, nhà hoạt động nhân quyền Nguyễn Quang, từng bị chính quyền Việt Nam cầm tù. Vào tháng 12/2017, ông cho VOA biết, đơn xin tị nạn của gia đình ông đã bị chính phủ Đức bác. Ông nói:

“Tình hình rất là nguy hiểm vì chính phủ Đức đã tịch thu hết giấy tờ của tôi và ra lệnh trục xuất khỏi nước Đức với lý do là giữa Đức và Việt Nam đã ký một hiệp định bang giao. Tòa án ở Đức đã giải thích rằng tình hình ở Việt Nam hiện nay là rất tốt, cho nên việc tôi trở về sẽ được an toàn và chính phủ Đức bảo đảm rằng sẽ không xảy ra hành động trả thù. Nhưng nhận định này trái với tình hình thực tế là tại Việt Nam, năm 2017 là năm mà các nhà đối kháng bị bắt và giam tù nhiều nhất. Bây giờ tình hình rất là nguy hiểm. Sáng nay họ lại nhắc nhở là nên trở về Việt Nam, nhưng tôi không ký vào giấy, vì trở về là bị vào tù ngay.”

Ông Quang nói rằng hiện nay hồ sơ xin tị nạn chính trị của gia đình ông ở Canada đã được gởi đến Bộ Di Trú Canada:

“Thượng nghị sĩ Ngô Thanh Hải và ông đại sứ Canada tại Đức đã can thiệp kịp thời, chứ nếu không thì tôi đã bị tống xuất về Việt Nam cách đây mấy tháng rồi. Hiện nay tất cả hồ sơ của tôi đã được xác nhận tại Bộ Di trú của chính phủ Canada, nay chỉ cần điều kiện nữa là có đủ tiền ký gửi do tổ chức VOICE Canada đứng ra hỗ trợ. Sau đó thì chúng tôi sẽ đi đến Canada.”

Ông Đỗ Kỳ Anh, đại diện VOICE Canada xác nhận với VOA: "Chúng tôi đã gởi đơn bảo lãnh, và Bộ Di Trú Canada xác nhận đã nhận được đơn ấy."

Ông Kỳ Anh cho biết thêm, "Nghị Sĩ Ngô Thanh Hải cùng VOICE Canada đã nói chuyện với đại sứ Stephane Dion, yêu cầu can thiệp với chính phủ Đức. Theo VOICE được biết, ông Dion đã can thiệp với phía Đức về trường hợp này."

Vẫn theo ông Đỗ Kỳ Anh, ông tin rằng phía Đức sẽ không trục xuất cho đến khi Canada hoàn tất thủ tục tiếp nhận gia đình ông Nguyễn Quang. "Công việc tiếp theo là gây quỹ, đủ để chứng minh với Canada rằng VOICE Canada có thể lo cho gia đình này trong một năm; đồng thời phải chuẩn bị tiền mua vé máy bay cho gia đình sang Canada."

Trang Thời báo trích lời ông Đỗ Kỳ Anh, rằng tổ chức của ông đã vận động cộng đồng bảo trợ cho gia đình này, một cựu tù nhân lương tâm, và để Hồng Ân có cơ hội trở lại trường, phát triển tài năng âm nhạc.

Ông Quang chia sẻ các hoạt động nhân quyền của ông ở trong nước:

“Sau khi cộng sản chiếm miền Nam thì tôi hoạt động về nhân quyền, nhưng sau đó tổ chức bị vỡ. Sau khi ra tù tôi thấy Việt Nam thiếu về nghề nghiệp nên tôi mới mở một trường công nghệ ở Đà Lạt để đào tạo ngành nghề cho sinh viên, nhưng họ biết tôi ở tù mới ra cho nên họ đóng cửa. Trong khoảng thời gian 8 năm liền tôi không làm được gì nên tôi chỉ viết sách – viết khoảng 20 quyển sách và phát hành trên Amazon cho đến khi tôi rời khỏi Việt Nam vào năm 2015.

“Tôi cũng cùng với bác sĩ Nguyễn Đan Quế thành lập Hội cựu tù nhân lương tâm, thành lập Diễn đàn Đại học Nhân quyền, và sau đó là Viện Nhân quyền Việt Nam. Đó là những việc làm mà khiến chính quyền Việt Nam để ý và theo dõi rất nhiều.”

Các tác phẩm tiêu biểu của nhà văn Nguyễn Quang là Biển Đỏ Việt Nam, Tôi có Giấc mơ Việt Nam tự do, Chiến tranh và Hòa bình Việt Nam.

Năm 1979, ông Nguyễn Quang bị tòa án ở thành phố Nha Trang, Khánh Hòa cáo buộc “hoạt động tuyên truyền chống phá Cách mạng” và tổ chức đưa sinh viên, học sinh ra ngoại quốc. Trong lời nói cuối cùng trước tòa, ông kêu gọi LHQ mở cuộc điều tra về vi phạm nhân quyền tại Việt Nam.

Hồng Ân cho biết thêm về án tù của cha:

“Ba của tôi là một cựu tù nhân lương tâm, đã từng bị giam giữ 20 năm dưới chế độ Cộng sản. Ông là một nhà hoạt động nhân quyền và hiện điều hành Viện nhân quyền Việt Nam. Đơn xin định cư Canada đã hoàn tất nhưng hiện thiếu khoản tiền ký quỹ 24.200 đôla.”

Về các giải thưởng dương cầm của Hồng Ân, vào năm 2014, Thông Tấn xã Việt Nam loan tin Nguyễn Quang Hồng Ân, khi ấy là học viên nhạc viện thành phố Hồ Chí Minh, đã thắng tất cả 3 giải trong cuộc thi Piano Quốc Tế tại thành phố San Jose, Hoa Kỳ.

Vào năm 2016, một năm sau khi cùng cha mẹ đến Đức, Hồng Ân đã đoạt giải nhất tại cuộc thi âm nhạc nổi tiếng Piano-Steinway.

TT Trump hủy đi Florida vì chính phủ Mỹ sắp bị đóng cửa

Tổng thống Donald Trump cùng với Bộ trưởng Quốc phòng Jim Mattis (trái) và Phó Tổng thống Mike Pence đến Ngũ giác đài hôm 18/1/2018.
TT Trump hủy chuyến đi Florida vì chính phủ Mỹ sắp bị đóng cửa

Tổng thống Hoa Kỳ Donald Trump bỏ kế hoạch đi về khu nghỉ mát của ông vào thứ Sáu 19/1 khi Quốc hội đang tiến gần đến thời hạn chót là nửa đêm thứ Sáu phải thông qua dự luật cấp ngân sách ngắn hạn để tránh cho chính phủ liên bang không bị đóng cửa, theo đài truyền hình CNN trích lời một người phát ngôn Tòa Bạch Ốc.

Hạ viện do đảng Cộng hòa kiểm soát tối thứ Năm 18/1 đã thông qua dự luật cấp ngân sách cho giai đoạn từ nay đến 16/2 trong cuộc bỏ phiếu lưỡng đảng với tỉ lệ 230-197, sau đó chuyển dự luật đến Thượng viện xem xét, cùng lúc Tổng thống Donald Trump thúc giục rằng ông cần ký vào dự luật trước thời hạn chót vào cuối ngày 19/1.

Tuy nhiên, cả bên đảng Dân chủ lẫn đảng Cộng hòa ở Thượng viện đều có những người phản đối dự luật của Hạ viện vì nhiều lý do khác nhau, làm cho dự luật có nguy cơ bị mắc kẹt.

Thượng nghị sĩ Mỹ Mitch McConnell (Cộng hòa) trả lời phóng viên về nỗ lực tránh cho chính phủ Mỹ bị đóng cửa, 17/1/2018
Ngân sách chính phủ Mỹ mắc kẹt vì vấn đề di dân

(VOA) Dự luật nhằm tránh cho chính phủ liên bang Mỹ bị đóng cửa gặp trở ngại ở Thượng viện Hoa Kỳ tối thứ Năm, 18/1, bất chấp vài giờ trước đó Hạ viện đã thông qua một dự luật cấp ngân sách cho một tháng.

Nếu không có thêm nguồn ngân sách mới, dù chỉ có tính tạm thời đến đâu, nhiều cơ quan liên bang trên khắp Hoa Kỳ sẽ buộc phải đóng cửa từ nửa đêm thứ Sáu, 19/1, khi số tiền ngân sách hiện có bị hết hạn.

Hạ viện do đảng Cộng hòa kiểm soát đã thông qua ngân sách cho giai đoạn từ nay đến 16/2 trong cuộc bỏ phiếu lưỡng đảng với tỉ lệ 230-197, sau đó chuyển dự luật đến Thượng viện xem xét, cùng lúc Tổng thống Donald Trump thúc giục rằng ông cần ký vào dự luật trước thời hạn chót vào ngày 19/1.

Tuy nhiên, cả bên đảng Dân chủ lẫn đảng Cộng hòa ở Thượng viện đều có những người phản đối dự luật của Hạ viện vì nhiều lý do khác nhau, làm cho dự luật có nguy cơ bị mắc kẹt.

Một cuộc tranh cãi gay gắt đã nổ ra ở Thượng viện ngay sau khi Hạ viện thông qua, và nhiều khả năng sẽ còn tiếp tục hôm 19/1.

Điều đó làm gia tăng những phỏng đoán rằng Washington hoặc sẽ bị đóng cửa hoặc Quốc hội chỉ thông qua một dự luật chi tiêu có thời hiệu rất ngắn - có thể không quá một vài ngày - để các nhà lập pháp có thêm thời gian đàm phán.

Phía Dân chủ không ủng hộ bất kỳ dự luật nào không bảo vệ cho những di dân trẻ tuổi yếu thế khỏi bị trục xuất.

Hiện tại, những người Dân chủ đã đoàn kết lại với nhau chống việc cấp ngân sách bổ sung tạm thời, trừ khi vấn đề di cư được giải quyết, dù động thái này đi kèm rủi ro chính trị.

Trong khi đó, phía Cộng hòa đang trong tình trạng rối loạn sau khi Tòa Bạch Ốc đưa ra một loạt các thông điệp trái ngược nhau.

Tuần trước, ông Trump ban đầu thúc giục cần có một thỏa thuận lưỡng đảng về di dân, rồi lại bác bỏ. Đề xuất của Thượng viện sẽ bảo vệ những di dân trẻ tuổi không có giấy tờ, và tăng cường các tường rào dọc theo biên giới Hoa Kỳ-Mexico, phần nào thực hiện dần lời cam kết của tổng thống về xây dựng bức tường biên giới.

Nhưng ngay cả về vấn đề đó, một trong những lời hứa được ông Trump nói đi nói lại nhiều nhất khi tranh cử năm 2016, Tòa Bạch Ốc cũng làm người ta rối trí. Chánh văn phòng John Kelly nói với các nhà lập pháp hôm 17/1 rằng ông Trump không hiểu được thực tế của việc xây dựng một bức tường biên giới khổng lồ.

Vị chánh văn phòng Tòa Bạch Ốc nói: "Tôi đã chỉ ra với tất cả các thành viên có mặt trong phòng là họ đều nói điều này điều khác trong chiến dịch tranh cử mà những điều đó có thể đúng hoặc không đủ thông tin".

Tổng thống đã đáp lại trên Twitter: "Bức tường là bức tường, nó đã chưa bao giờ thay đổi hay biến thể từ ngày đầu tiên tôi ấp ủ suy nghĩ về nó".

Điểm mấu chốt đối với các nhà lãnh đạo Quốc hội bên đảng Cộng hòa là: không dành lá phiếu nào cho các đề xuất về di dân và an ninh biên giới trừ khi ông Trump tham gia.

Lãnh đạo khối đa số đảng Cộng hòa, Thượng nghị sĩ Mitch Mcconnell, nói: "Ngay khi chúng tôi biết được ông ấy ủng hộ điều gì, tôi mới tin rằng chúng tôi không phí thời gian và công sức".

Phía đảng Dân chủ cho rằng đảng Cộng hòa không có khả năng điều hành.

Lãnh đạo khối thiểu số đảng Dân chủ, Thượng nghị sĩ Chuck Schumer, nói: "Điều duy nhất cản trở chúng ta là những xáo trộn không ngừng đến từ đầu bên kia của Đại lộ Pennsylvania [ý nói Tòa Bạch Ốc]. Nó làm cho những người đảng Cộng hòa bị tan rã. Chúng tôi hầu như không biết phải đàm phán với ai".

Ông Trump đã đặt ra một ngày trong tháng 3 làm ngày hết hạn của Đạo luật Trì hoãn Hành động Pháp lý đối với Những người đến Mỹ khi còn là Trẻ em, gọi tắt là DACA, là một chương trình cấp giấy phép lao động và học tập tạm thời cho những di dân trẻ tuổi. Đảng Cộng hòa muốn có nhiều thời gian hơn để thảo luận về vấn đề di dân. Hồi đáp từ phía đảng Dân chủ đang ngày càng bất mãn là: không còn thời gian.

(VOA, Reuters)

Hà Nội hoãn ca nhạc Trung Quốc vào ngày mất Hoàng Sa

Kỷ niệm ngày mất Hoàng Sa tại Hà Nội vào ngày 19/1/2017. RFP
Hà Nội hoãn ca nhạc Trung Quốc vào ngày mất Hoàng Sa

(RFA) Một buổi biểu diễn văn hóa của một đoàn nghệ thuật thuộc khu tự trị Nội Mông của Trung Quốc, nhằm kỷ niệm ngày mở đầu quan hệ ngoại giao Việt- Trung, dự định diễn ra vào tối ngày 19/1 ở Hà Nội,  đã bị hoãn lại với lý do được cơ quan tổ chức là Bộ Văn Hóa, Thể Thao, và Du Lịch đưa ra là vì lý do kỹ thuật.

Hãng tin AP của Mỹ cũng loan tải sự việc này và đề cập đến sự phản đối của dân chúng Việt Nam vì cho rằng một sự kiện liên quan đến Trung Quốc được tổ chức trong một ngày mất mát của quốc gia như thế là một sự xúc phạm. Ngày 19/1 cũng là ngày kỷ niệm trận hải chiến Hoàng Sa giữa Việt Nam và Trung Quốc mà kết cục là Hoàng Sa đã mất về tay Trung Quốc. Hơn 70 chiến sĩ Việt Nam đã hy sinh trong trận hải chiến này.

Hãng AP nói rằng người phát ngôn Bộ Văn Hóa, Thể Thao, và Du Lịch là ông Nguyễn Thái Bình đã từ chối bình luận về việc này.

Ông Đinh Kim Phúc, một nhà nghiên cứu Biển Đông ở Sài Gòn cho rằng chính sức ép của dư luận đã làm cho buổi biểu diễn bị hủy bỏ.

“Tôi nghĩ là (do) dư luận của nhân dân, lên tiếng của cộng đồng mạng, tất cả, dù thích hay không thích thì lòng yêu nước vẫn là số một, khi đụng đến tự ái dân tộc.”

Ông nói thêm rằng việc tổ chức sự kiện này vào một ngày mất mát của dân tộc là điều không thể chấp nhận được.

Quần đảo Hoàng Sa đã từng do lực lượng Việt Nam Cộng Hòa, tức là miền Nam Việt Nam trước năm 1975, trấn giữ sau khi người Pháp rút khỏi Đông Dương. Vào tháng Một năm 1974, hải quân Trung Quốc đã tấn công lực lượng Việt Nam Cộng hòa và chiếm đóng quần đảo này sau một trận hải chiến đẫm máu.

Việt Nam luôn tuyên bố chủ quyền của mình trên quần đảo này cho đến nay. Tuy nhiên, trên thực tế Trung Quốc đang quản lý và trong những năm gần đây tiến hành xây dựng, củng cố những căn cứ quân sự và dân sự trên những đảo thuộc Hoàng Sa, cũng như Trường Sa.

Trong khi đó, vào ngày 19/1, tại Sài Gòn và Hà Nội, một số người tại Việt Nam đã tổ chức buổi tưởng niệm ngày mất quần đảo Hoàng Sa  về tay Trung Quốc 44 năm về trước bất chấp những ngăn cản của chính quyền. Ông Đinh Kim Phúc cho chúng tôi biết tình hình buổi tưởng niệm diễn ra tại Sài Gòn:

“Sáng nay trời mưa, rồi có một số người bị canh ở nhà không đi được, nên chỉ có rải rác một vài anh em ra tượng Đức Trần Hưng Đạo thắp nhang, chứ không tổ chức được như mọi năm.”

Theo ông Phúc thì không có việc đàn áp của lực lượng an ninh như đã từng xảy ra một số lần tưởng niệm ngày mất Hoàng Sa trước đây.

Báo Tuổi Trẻ tại Sài Gòn dịp này cho đăng bài tựa đề ‘Nhật Tảo chiến hạm oai hùng’, kể lại chuyện một chiến hạm của lực lượng Hải quân Việt Nam Cộng Hòa lúc đó đã hy sinh trong trận đánh chống lại các tàu chiến của Trung Quốc vào tháng Giêng năm 1974.

Ông Đinh Kim Phúc nhận xét:

“Báo chí Việt Nam trong những năm gần đây được công khai nhắc lại trận hải chiến Hoàng Sa năm 1974. Nhưng mà liều lượng mức độ thì tùy theo mối quan hệ Việt- Trung diễn biến như thế nào. Tôi thấy trong bảy năm qua thì đến ngày 19 tháng Giêng thì báo chí địa phương thoải mái nhắc lại, nhưng nhắc ở liều lượng nào thì tùy vào ban biên tập của các báo. Năm nay theo tôi thì không bằng mấy năm trước.”

Ông cho rằng nguyên nhân có thể là do quan hệ Việt Nam- Trung Quốc đang trở nên nồng ấm hơn.

Giao Chỉ, San Jose.: Thư Xuân Mậu Tuất

Viet Museum in San Jose.
Thư Xuân Mậu Tuất
Giao Chỉ, San Jose.

Lời mời đồng hương.

Mùng 1 TẾT năm nay nhằm ngày thứ sáu 16 tháng 2 năm 2018, cơ quan IRCC chúng tôi xin hân hạnh mời bà con Bắc CA đến dự  TẾT tại Việt Museum. Sẽ mở của đủ 3 ngày Tết, mỗi ngày từ 10 giờ sáng đến 4 giờ chiều. Đặc biệt chào đón các quan khách vào ngày đầu năm thứ sáu 16 tháng 2-2018. Tiếp theo là thứ bẩy và chủ nhật. Chúng tôi hãnh diện được dịp nhắc lại là cơ quan đã từng tổ chức và tham dự các HỘI TẾT đầu tiên tại San Jose từ hơn 30 năm qua rồi tiếp tục cho đến nhiều năm sau. Kỷ lục ghi nhận là HỘI TẾT tại Fairgrounds đã có năm lên đến trên 80 lượt vào và thống đốc tiểu bang CA đã có lần về chủ tọa. Qua năm nay 2018 San Jose sẽ có nhiều HỘI TẾT được tổ chức, tuy nhiên nếu quý thân hữu muốn có dịp thưởng Xuân văn hóa, đơn giản nhưng có ý nghĩa thiêng liêng, xin đến với chúng tôi. Vào cửa tự do.

Hướng dẫn đường vào: 

Viet Museum nằm trong khuôn viên của San Jose History Park. Lối vào chính trên đường Phelan Ave San Jose CA 95112 góc đường Senter Rd. Xin đậu phía trước cổng miễn phí. Đi bộ vào trên con đường rất yên tĩnh và thơ mộng. Quý vị có dịp đi ngangqua các di sản Hoa Kỳ Tây tiến gồm có cỗ xe ngựa và đầu tàu cùng các toa xe lửa hơn 200 năm trước người Mỹ  từ miền Đông qua miền Tây. Đi qua các nhà bảo tàng của dân Bồ Đào Nha (Portuguese), Mexico và Trung Hoa. Sau cùng ở một góc trời là ngôi nhà Victory danh tiếng thể hiện nền kiến trúc từ Anh Quốc được chính thức dùng làm Viện Bảo tàng Thuyền Nhân và Việt Nam Cộng Hòa. Tay trái là bức tường tưởng niệm các anh hùng tuẫn tiết 30 tháng tư 75 cùng 300 ngàn chiến binh VNCH hy sinh trong cuộc chiến bảo vệ miền Nam.  Phía bên tay phải là hai con thuyền. Thuyền Cà Mâu là tiêu biểu của cuộc vượt biên thành công từ miền Hậu Giang. Thuyền Hải Nhuận là con thuyền ra đi từ cửa Thuận An xứ Huế qua Hải Nam và đến bến Hồng Kông. Đây là chỗ tưởng niệm 250 ngàn thuyền nhân đã ra đi trong 20 năm từ tháng 5- 1975 đến tháng 5-1995 nhưng không đến được bến bờ tự do. Xin đến thắp một nén hương, nói một lời cầu nguyện và dành giây phút tưởng niệm những người đã hy sinh cho chúng ta được sống trên đất nước tự do thanh bình hôm nay.

Thăm viếng Viet Museum:

Trong 2 từng lầu bên trong Viện Bảo Tàng còn có nhiều di sản và tác phẩm với ý nghĩa thiêng liêng cho chúng ta chiêm ngưỡng và ghi nhận về một thời thanh bình, một thời chinh chiến. Đặc biệt là mô hình Nghĩa trang quân đội Biên Hòa với cảnh trí nguyên thủy năm 1975. Sau nhiều năm vận động thông tin và theo dõi nỗ lực của mọi người di dân ty nạn Việt Nam, chúng tôi xin vui mừng ghi nhận rằng việc trùng tu các ngôi mộ đã hoàn tất gần 80% và trước năm 2000 sẽ trùng tu xong tất cả các khoảng 12 ngàn ngôi mộ. Ngoài mô hình nghĩa trang, Museum gồm có tổng cộng 200 di sản và tác phẩm hết sức quý giá được sưu tầm trong 35 năm qua và được bảo hiểm 3 triệu Mỹ Kim. Hiện nay Viet Museum đuoc liệt kê nội dung đứng hàng đầu trong tất các di tích hiện diện tại San Jose History Park. Hàng năm có trên 20 ngàn học sinh, sinh viên ghé lại thăm SHP và hơn 50% có dịp vào Việt Museum. Các sinh viên đại học từ LA cho đến SF, Berkeley, Davis. Stanford đều đến thăm hàng năm về đã ghi nhận rõ ràng về cuộc chiến tại Việt Nam cùng hoàn cảnh người Việt có mặt tại Hoa Kỳ.

Triển lãm Tết.

Cũng nhân dịp đầu năm, cơ quan IRCC sẽ tổ chức triển lãm hình ảnh sinh hoạt cộng đồng và các Hội Tết trong 40 năm qua. Triển lãm các tác phẩm DVD và CD của Dân Dinh Media do ông Pham Phú Nam thực hiện trong 25 năm. Đồng thời sẽ có triển lãm các tác phẩm được các giải thưởng quốc tế của nhiếp ảnh gia Vũ Công Hiển.

Cảnh quan Mùa Xuân

Đồng thời với các ý niệm thiêng liêng trong ngày đầu năm ghi lại về thế hệ cha anh và đồng hương đã hy sinh, quan khách sẽ có dịp chụp hình lưu niệm với cảnh quan mùa xuân hoa mai hoa đào rực rỡ bên Cây nêu, tràng pháo. Khu vườn tự do của Việt Museum cũng đã được cho điểm cao nhất trong các vườn cảnh của các bảo tàng trong History Park. Đặc biệt chúng tôi sẽ không tổ chức chương trình khai mạc và bế mạc. Quan khách đến thăm tự nhiên như viếng cảnh mùa Xuân trong suốt thời gian mở cửa. Vào cửa tự do và khonban tâm phải đóng góp. Các cá nhân và hội đoàn có thể đem đến một bó hoa nhỏ tùy ý đặt bên bức tường chiến sỹ hay cạnh con thuyền tưởng nhớ Thuyền nhân. Sau cùng hai ngọn cờ Hoa Kỳ và VNCH tại Museum bay 24/7 là lá cờ vàng duy nhất trên thế giới nằm trong đất công lịch sử của Hoa Kỳ.  Welcome to Viet Museum. Trân trọng kính mời.

Báo tin rất buồn.

Cuối năm 2017 anh bạn Liêm cùng khóa Cương Quyết II Đà Lạt 54 ra đi. Đầu năm 2018 đến lượt anh bạn Tài Râu giã từ chiến hữu. Xin thông báo bang huu xa gần để cùng tưởng niệm các bạn một thời chinh chiến. Một thời để yêu và một thời để ra đi. Xin thông báo đặc biệt cho các bạn ở San Jose đến chia buồn với tang gái anh Tài vào lúc 11 giờ trưa ngày thứ sáu 19 tháng 1-2018. Địa chỉ nhà quàn Alameda số 12341 đường Saratoga-Sunnyvale CA 95076. Gia đình chúng tôi sẽ đến nhà quàn lúc 11 giờ trưa. Rất tiếc mới biết tin nên thông báo muộn. Các anh Ngô văn Định, Nguyễn Hữu Luyện muốn đi cùng xin điện thoại cho tôi 408 316 8393. Để tưởng nhớ các bạn ra đi chúng tôi xin nhắc qua tiểu sử..

Trước hết là bạn Nguyễn Đăng Liêm trung đội 19. Anh Liêm ra trường về TD2VN thuộc liên đoàn đặc nhiệm số 2 tức GM2. Sau anh chuyển qua Công Binh và đã tham dự vào cuộc rút quân bi thảm từ Pleiku. Anh bị cộng sản bắt tại Tuy Hòa đi tù tập trung ngay từ tháng 3-75. Anh cùng gia đình đến Mỹ tháng 6-1991. Lời cuối anh Liêm viết tong sách Hồi Ký của khóa như sau. Tôi là người duy nhất sinh trưởng miền Trung lạc vào khóa toàn Bắc Kỳ. Cho các bạn biết, không phải ai cũng sinh ra từ Hà Nội. Anh Liêm vóc dáng cao lớn và hiên ngang nhưng rất ít nói, hiền lành. Liêm nói rằng xin dành cho đám Bắc Kỳ nói cho đã. Bây giờ bạn bè đi hết, mấy thằng chịu nói còn lại nhưng không có ai nghe. Nghìn trùng xa cách, người Huế đã đi rồi. Đi cuối năm 2017.

Bây giờ xin nói đến bạn Tài Râu. Anh Phạm hữu Tài thuộc trung đội 17 và là một tay nổi danh ba gai trong quân đội. Khi ở trên cao nguyên, ông và nhiều sĩ quan luân phiên bị tư lệnh DM xài xể tối ngày. Một lần họp quân đoàn, tư lệnh DM thằng Tài rồi cho anh em góp ý kiến. Tài Râu giơ tay nói mấy câu mà hội trường im lặng, toàn quân nín thở. Tài Râu thưa rằng, quân đội đưa tôi lên đây phục vụ tư lệnh. Không có đưa mẹ tôi lên đây de tư lệnh cứ DM hoài. Tư lệnh tái mặt cho giải tán. Sau kêu Tài râu lên hỏi anh muốn gì. Tài nói thẳng rằng, tư lệnh DM tôi nhiều quá làm tôi không lên thiếu tá được. Xin cho tôi về mạn dưới. Thế là tư lệnh thua, sợ mang tiếng nên cho ông đi. Ở miền duyên hải vì bà xã chết tại nhà thương có thể do bác sĩ và y tá không làm tròn bổn phận, ông Tài đã đem súng vào hỏi tội. Cả nhà thương bỏ chạy hết. Sau vụ nầy, Tài Râu đóng vai gà trống nuôi con. Sau khi tù cộng sản, ông đưa con cái qua Mỹ. Gia đình rất đông con và tất cả đều nên người. Tại San Jose ông đã được tuyên dương là Father of the Year. Bây giờ ông ra đi, trước khi lâm chung có nhắc tên mấy thằng cùng khóa ở lại bình yên. Ông Tài Râu trung đội 17. Ông nên biết rằng Ra đi mới bình yên. Còn ở lại là còn vướng nợ trần. Tưởng rang Tết sẽ gặp nhau. Ai ngờ...Nghìn trùng xa cách, người Hà Nội cùng đi luôn. Đi đầu năm 2018

Quy định 105: Đảng ‘không làm thay’ mà ‘làm luôn’!

Nắm được Bộ Công An, liệu Nguyễn Phú Trọng có trở thành Tập Cận Bình của Việt Nam?
Quy định 105: Đảng ‘không làm thay’ mà ‘làm luôn’!
Phạm Chí Dũng - Nguồn: VOA

Tiến hóa” chưa từng có

Sau bản Quy định số 105 mang tính tập quyền cao độ chưa từng có cho “Ban chấp hành trung ương”, nhưng trên nữa là cho Bộ Chính trị đảng và trên hết là cho người ký văn ban này là Tổng bí thư Trọng, đó đây trong chốn quan trường chỉ quen gục đầu đã bắt đầu hiện ra nhiều hơn hẳn những cái nhăn mặt, nhún vai, cười khẩy và ta thán thầm thì.

“Lợi ích chính đáng của công dân” - giới quan chức khối hành pháp và cả lập pháp vẫn cúc cung phục vụ đảng - đang có nguy cơ bị đảng xâm phạm nặng nề…

Gần đây, nguy cơ đó không còn tiềm ẩn mà đã lộ hẳn ra.

Sau khi chủ trương “nhất thể hóa” được phóng ra tại Hội nghị trung ương 6 vào tháng 10/2017 với “nhất thể hóa chức danh đảng và nhà nước”, một số quan chức đã nhìn thấy trước tương lai “3 thành 1”, nghĩa là nếu trước đây quyền lực được chia thành ba khu vực cho bí thư tỉnh/thành, chủ tịch ủy ban nhân dân tỉnh /thành và chủ tịch hội đồng nhân dân tỉnh/thành, thì với “3 thành 1”, quyền lực và cả lợi ích sẽ chỉ thuộc về duy nhất một người. Và tất nhiên người đó phải là của đảng, được đảng “tín nhiệm và giao trọng trách”. Nói cách khác, vận hội đảng cầm quyền chuyển từ độc tài tập thể sang độc tài cá nhân.

Còn với Quy định 105 do Tổng bí thư Trọng ký ban hành vào tháng 12/2017, giới quan chức bị lột mất quyền lực và lợi ích đương nhiên càng có thêm lý do để bức xúc và bức bối, cho dù thói quen ngủ ngày quá lâu năm sẽ khiến bất cứ một phản ứng nào cũng chỉ mang tính tạm bợ qua ngày đoạn tháng, để nếu không bị khối đảng quá đụng chạm đến lợi ích riêng tư thì cuối cùng tất cả lại cung cúc “theo đảng, tin đảng”.

Quy định 105 đã “tiến hóa” chưa từng có so với những quy định trước đây của đảng về phân cấp thẩm tra, xét duyệt và bổ nhiệm lãnh đạo cao cấp.

Đảng “không làm thay” mà đảng “làm luôn”!

“Phụ lục 1, chức danh cán bộ do bộ chính trị, ban bí thư quyết định hoặc phân cấp; chức danh cán bộ cần có sự thẩm định nhân sự của các ban đảng trung ương (kèm theo Quy định số 105-QĐ/TW, ngày 19-12-2017 của Bộ Chính trị)”, lại “đá” với Luật Tổ chức Quốc hội 2014, bởi rất nhiều chức danh trong Quy định 105 thuộc thẩm quyền bầu và phê chuẩn của Quốc hội theo Luật Tổ chức Quốc hội chứ không phải của Bộ Chính trị.

Quy định 105 có thể được xem là một bằng chứng rất lộ diện cho quan điểm vào năm 2014 của ông Nguyễn Phú Trọng: “cương lĩnh đảng quan trọng hơn hiến pháp”.

Một lần nữa trong nhiều lần, Quốc hội được đặt cho biệt danh là “nghị gật” và bị nhiều dư luận xem là “vô dụng”, lại càng trở nên vô tích sự. Nếu trước đây vẫn còn rơi rớt một ít chức danh mà Quốc hội được đảng “nhả” cho để thực thi bầu bán cho có vẻ “dân chủ xã hội chủ nghĩa”, thì tới đây Quốc hội rất có thể chỉ phải làm động tác “gật, gật nữa, gật mãi” dành cho tất cả các nhân sự cao cấp mà Bộ Chính trị, hay nói chính xác hơn là tổng bí thư, đã phê chuẩn.

Với Quy định 105, đã rất rõ rằng tuyến quan chức nhà nước, chính phủ và quốc hội từ nay chỉ có quyền đề nghị, còn việc có chấp thuận hay không là quyền của tuyến lãnh đạo đảng.

Một số luật gia đánh giá rằng Quy định 105 đã phủ nhận hầu như toàn bộ tính chính danh của các cơ chế bầu cử, các quy chế dân chủ cơ sở, các cơ chế đảm bảo “công khai, minh bạch” do chính Đảng Cộng sản Việt Nam xác lập. Ngay cả quyền hạn của 3 chức danh Chủ tịch Quốc hội, Chủ tịch Nước và Thủ tướng cũng bị cắt giảm rất mạnh.

Vào tháng 12/2017, Tổng bí thư Trọng đã lần đầu tiên “dự và chỉ đạo” một cuộc họp kéo dài hai ngày của chính phủ. Những chi tiết đáng mổ xẻ là trong phiên họp này, ông Trọng đã ngồi chính giữa dãy chủ tọa đoàn và bàn về chi tiết những vấn đề điều hành kinh tế - xã hội và chống tham nhũng chứ không còn là nghị quyết chung chung.

Nếu hệ thống lại và so sánh những phát ngôn công khai trên mặt báo chí của Nguyễn Phú Trọng từ đầu năm 2016, bắt đầu bằng “tôi bất ngờ…” sau khi ông Trọng đột biến giành chiến thắng vang dội trước đối thủ chính trị Nguyễn Tấn Dũng, cho đến “từ thuở bé đến giờ mới được dự họp chính phủ” - một lối nói vui không cần giấu diếm khi ông Trọng “được mời dự”, mới thấy thái độ tự tin của Tổng bí thư Trọng đã dâng cao đến thế nào.

Về lý thuyết, mô hình “nhất thể hóa” chức danh và cả nội dung giữa đảng và chính quyền có thể dẫn đến cơ chế “gom” hai vị trị tổng bí thư và thủ tướng chính phủ làm một, theo đúng tinh thần “bí thư kiêm chủ tịch ủy ban nhân dân” ở cấp tỉnh thành đã được “thí điểm”.

Một dấu hỏi lớn nổi lên là với việc “dự và chỉ đạo họp chính phủ” mà có thể là dấu hiệu đầu tiên của “nhất thể hóa đảng và chính phủ”, và nếu vai trò của tổng bí thư có thể sẽ “kiêm thủ tướng” theo một cách nào đó trong tương lai không xa - tương lai của ông Nguyễn Xuân Phúc sẽ ra sao? Hay ông Phúc sẽ “về” đâu?

Quy định 105 cũng đánh dấu một bước ngoặt về “tái cơ cấu quyền lực”: nếu từ tháng 11/2017 trở về trước, đảng cầm quyền hoạt động theo cơ chế tập quyền nhưng quyền lực được phân bổ theo hướng tản quyền tương đối cho các chức danh trong “tứ trụ” và các ủy viên bộ chính trị, thì từ nay trở đi quyền lực của chủ tịch nước và thủ tướng được “chuyển bớt” cho tổng bí thư và thường trực Ban bí thư.

Trước đây, đảng chỉ “lãnh đạo toàn diện” với nguyên tắc “không làm thay”. Nhưng nay với Quy định 105, rất nhiều khả năng đảng sẽ “làm luôn” những đầu việc quan trọng nhất của chủ tịch nước, thủ tướng và cả chủ tịch quốc hội.

Có thể trong thời gian tới, hàng loạt nhân sự của đảng sẽ được cho kiêm chức bên chính quyền địa phương và cả chính quyền trung ương, lấy đó làm cơ sở để “người của đảng” kiêm việc điều hành chính quyền, và từ đó sẽ xuất hiện một cơ chế “chính ủy trong chính quyền”.

Nếu đà nhất thể hóa thuận lợi, lẽ đương nhiên bên đảng và do đó tổng bí thư sẽ “nắm” hết. Mô hình “đảng quản lý” thay cho “đảng lãnh đạo” sẽ ứng với hai chức danh chính là tổng bí thư và thủ tướng mà không quá cần thiết vai trò chủ tịch nước.

Quy định 105 ra đời trong “bối cảnh cách mạng” nào?

Quy định số 105 ra đời vào tháng 12/2017, ngay sau sự kiện bắt Đinh La Thăng mà đã phá vỡ tiền lệ “ủy viên bộ chính trị không thể bị bắt giam và truy tố”.

4 tháng trước đó, vào tháng Tám năm 2017, một hiện tượng chính trị đặc biệt đáng chú ý và mổ xẻ là chỉ ít ngày sau hiện tượng “Trịnh Xuân Thanh tự nguyện về nước đầu thú” mà đã gây tranh cãi và nghi ngờ rất lớn, sau lời ví von xuất thần của Nguyễn Phú Trọng “Lò đã nóng lên rồi thì củi tươi đưa vào cũng phải cháy”, vị tổng bí thư này đã ký ban hành Quy định số 89 - QĐ/TW về khung tiêu chuẩn chức danh, định hướng khung tiêu chí đánh giá cán bộ lãnh đạo quản lý các cấp; và đặc biệt là Quy định số 90 -QĐ/TW về tiêu chuẩn chức danh, tiêu chí đánh giá cán bộ thuộc diện Ban Chấp hành Trung ương, Bộ Chính trị, Ban Bí thư quản lý.

Người ký và rất có thể chính là tác giả của “phát minh Quy định 90” là ông Nguyễn Phú Trọng. Với nhân vật này, nếu dư luận chung còn ví ông với hình ảnh “giáo làng” trước đại hội 12 của đảng cầm quyền vào đầu năm 2016, thì sau đại hội này cùng chiến thắng gần như tuyệt đối dành cho ông Trọng, dư luận xã hội đã từ ngạc nhiên đến có phần kinh ngạc, thậm chí một số chính trị gia còn dành cho ông Trọng một sự thán phục lần đầu tiên về “thủ pháp chính trị” của ông đã “nâng lên một tầm cao mới”.

Nếu “tiêu chí đặc biệt” về “không để người thân trục lợi” và “vấn đề lịch sử chính trị hiện nay” được ban hành ngay trước đại hội 12 được coi là chỉ nhắm vào trường hợp Nguyễn Tấn Dũng, Quy định 90 được công bố khi Hội nghị trung ương 6 của đảng cầm quyền có thể dành cho một cấp số nhân lớn hơn nhiều đối với giới quan chức cao cấp thuộc chính phủ, bộ ngành và các địa phương.

Từ cảnh “nước mắt rơi vào lịch sử” đầy não nuột trước Nguyễn Tấn Dũng tại Hội nghị trung ương 6 vào cuối năm 2012 đến lệnh bắt chấn động đối với Đinh La Thăng vào cuối năm 2017, quyền lực thực tế của Nguyễn Phú Trọng đã sải một bước đủ dài để khiến ông không có đối thủ chính trị, ít ra cho tới khi kết thúc năm 2017 và có thể trong suốt năm 2018.

Vụ bắt Đinh La Thăng không chỉ phá vỡ tiền lệ “ủy viên bộ chính trị không thể bị tống giam” trước đây, không chỉ mở màn cho chiến dịch “chống tham nhũng giai đoạn 2” của Tổng bí thư Trọng, không chỉ khiến một số văn nghệ sĩ một lần nữa ca tụng ông Trọng ngút trời như “Bậc nhân kiệt thế thiên hành đạo”, “Minh quân”, không chỉ đánh dấu lần đầu tiên trong cuộc đời hơn 6 năm làm tổng bí thư của mình Nguyễn Phú Trọng bắt đầu “nắm” được Bộ Công an, mà sau Quy định 105 Nguyễn Phú Trọng thậm chí còn có thể tự so sánh vị thế của mình với Tập Cận Bình độc trị hành pháp và “đảng chỉ huy súng” ở Trung Quốc.

Phạm Chí Dũng là nhà báo độc lập, tiến sĩ kinh tế sống và làm việc tại Sài Gòn, Việt Nam. Trước năm 2013, đã có thời gian 30 năm làm việc trong quân đội, chính quyền và khối đảng. Do viết bài chống tham nhũng, từng bị công an bắt vào năm 2012. Năm 2013, tuyên bố từ bỏ đảng Cộng sản Việt Nam. Năm 2014, cùng các cộng sự thành lập Hội nhà báo độc lập Việt Nam và giữ cương vị chủ tịch của tổ chức này. Cũng trong năm 2014, được Tổ chức phóng viên không biên giới vinh danh 'Anh hùng thông tin'. 

Phục? Ai phục nếu Bộ Chính trị vô can?

Bộ Chính Trị vô can?
Phục? Ai phục nếu Bộ Chính trị vô can?
Trân Văn - Nguồn: VOA

Ngày 9 tháng 1, trong phiên xử Phạm Công Danh và các đồng phạm “Cố ý làm trái quy định của nhà nước về quản lý kinh tế gây hậu quả nghiêm trọng” (thiệt hại khoảng 6.000 tỉ đồng), tại Sài Gòn, ông Trầm Bê, cựu Chủ tịch Hội đồng Quản trị Sacombank – người bị cáo buộc là đã giúp ông Phạm Công Danh gây thiệt hại 1.800 tỉ đồng – bảo với Hội đồng xét xử rằng, ông “không phục” khi bị truy cứu trách nhiệm hình sự vì có nhiều ngân hàng khác cũng cho ông Danh vay tiền như ông nhưng chẳng có cá nhân hữu trách nào của những ngân hàng đó phải hầu tòa …

Cũng ngày 9 tháng 1, trong phiên xử Đinh La Thăng và các đồng phạm “Cố ý làm trái quy định của nhà nước về quản lý kinh tế gây hậu quả nghiêm trọng”, “tham ô tài sản”, tại Hà Nội, ông Đinh La Thăng, cựu Ủy viên Bộ Chính trị, cựu Bí thư Thành ủy Sài Gòn – người bị cáo buộc gây ra thiệt hại 119 tỉ đồng – bảo với Hội đồng xét xử rằng, sở dĩ ông không tổ chức đấu thầu mà chỉ định Tổng Công ty Xây lắp dầu khí (PVC) làm tổng thầu Nhà máy Nhiệt điện Thái Bình 2, vì đó là “chủ trương của Bộ Chính trị”, muốn Tập đoàn Dầu khí Việt Nam (PVN) trở thành “anh cả” của nền kinh tế như các tập đoàn, tổng công ty khác của nhà nước. Từ “chủ trương” đó, chính phủ Việt Nam cho phép PVN làm đủ thứ, kể cả chỉ định PVC vốn thiếu cả năng lực về tài chính lẫn khả năng thi công làm tổng thầu…

Dẫu không tuyên bố bất phục như ông Trầm Bê song khi nhấn mạnh “động cơ” khiến mình phải hầu tòa vì “Cố ý làm trái quy định của nhà nước về quản lý kinh tế gây hậu quả nghiêm trọng”, ông Thăng cũng tỏ ra bất phục vì Bộ Chính trị - phía đề ra “chủ trương” hoàn toàn vô can.

***

Liệu Bộ Chính trị - cơ quan điều hành Đảng CSVN, tổ chức chính trị duy nhất nắm giữ quyền lãnh đạo toàn diện và tuyệt đối tại Việt Nam – có thật sự vô can khi càng nỗ lực “tái cơ cấu” thì hệ thống ngân hàng càng nát thành ra Ngân hàng Nhà nước phải mua lại hàng loạt ngân hàng với giá 0 đồng – hành động mà ai cũng biết là dùng công khố để chống cho những ngân hàng được mua với giá 0 đồng khỏi sụm, hệ thống ngân hàng không sụp đổ?

Đinh La Thăng (trái) và Trịnh Xuân Thanh tại tòa Hà Nội
Liệu Bộ Chính trị - cơ quan điều hành Đảng CSVN, tổ chức chính trị duy nhất nắm giữ quyền lãnh đạo toàn diện và tuyệt đối tại Việt Nam – có thật sự vô can khi từ năm 2000 đến nay, ba đợt “tái cơ cấu” hệ thống ngân hàng chỉ tạo thêm một mớ “đại gia” kèm theo hàng loạt “đại án”, thiệt hại của hệ thống ngân hàng đối với kinh tế - xã hội càng ngày càng lớn, từ hàng tỉ, thành hàng chục ngàn tỉ rồi hàng trăm ngàn tỉ song chỉ điều tra – truy tố - xét xử các “đại gia”, dù ai cũng thấy họ dựa vào đâu để trở thành “đại gia” rồi gây “đại án”?

Liệu Bộ Chính trị - cơ quan điều hành Đảng CSVN, tổ chức chính trị duy nhất nắm giữ quyền lãnh đạo toàn diện và tuyệt đối tại Việt Nam – có thật sự vô can khi thiết lập, duy trì những tiêu chuẩn về “qui hoạch nhân sự” giúp những Đinh La Thăng, Trịnh Xuân Thanh,… giũ bỏ trách nhiệm ở PVN, PVC,… “tiến nhanh, tiến mạnh, tiến vững chắc” trên con đường trở thành lãnh đạo quốc gia, lãnh đạo các ngành, lãnh đạo chính quyền các địa phương? Xét cho đến cùng, tống giam, truy tố, kết án những Thăng, Thanh,… cũng chỉ là một kiểu giũ bỏ trách nhiệm khác!

Liệu Bộ Chính trị - cơ quan điều hành Đảng CSVN, tổ chức chính trị duy nhất nắm giữ quyền lãnh đạo toàn diện và tuyệt đối tại Việt Nam – có thật sự vô can khi chủ trương xây dựng “kinh tế thị trường theo định hướng xã hội chủ nghĩa”, chỉ đạo dồn toàn bộ nguồn lực quốc gia cho những tập đoàn, tổng công ty nhà nước để hàng tỉ, hàng chục tỉ, hàng trăm tỉ không những không sinh lợi mà còn làm cho kinh tế suy sụp, nợ nần chồng chất? Năm 2011, khi khai mạc Hội nghị lần thứ 4 của Ban Chấp hành Trung ương Đảng khóa 11, ông Nguyễn Phú Trọng, Tổng Bí thư Đảng CSVN, từng thay mặt Bộ Chính trị, khẳng định, “xác định rõ thẩm quyền, trách nhiệm cá nhân người đứng đầu cấp ủy, chính quyền và mối quan hệ với tập thể cấp ủy, cơ quan, đơn vị” là một trong ba “vấn đề cấp bách, cần làm ngay” thế thì vì lẽ gì mà đến giờ Bộ Chính trị tiếp tục vô can?

Trân Văn là bút danh của một nhà báo có 28 năm làm việc ở nhiều vị trí khác nhau (Cộng tác viên, Phóng viên, Biên tập viên, Thư ký Tòa soạn) của một số đài truyền hình, đài phát thanh, nhật báo, tuần báo, báo điện tử tại Việt Nam và Hoa Kỳ.

Top