ads

Slider[Style1]

Style2

Style3[OneLeft]

Style3[OneRight]

Style4

Style5

Đòi bồi thường tài sản: Khi nào chính quyền Hoa Kỳ can thiệp?

Một căn nhà của công dân Mỹ trong phạm vi thẩm quyền giải quyết của Uỷ Hội FCSC (ảnh BPSOS) 
Đòi bồi thường tài sản: Khi nào chính quyền Hoa Kỳ can thiệp?
Ts. Nguyễn Đình Thắng

Hoa Kỳ đã can thiệp cho 660,000 công dân bị cưỡng đoạt tài sản ở 43 quốc gia
Các loại hồ sơ của người Mỹ gốc Việt có thể được chính quyền Hoa Kỳ can thiệp

Ngày 19 tháng 9, 2017
http://machsongmedia.com

Khi công dân Mỹ bị một chính quyền ngoại quốc cưỡng đoạt tài sản, họ có thể được Uỷ Hội FCSC can thiệp nếu có yêu cầu của Ngoại Trưởng hoặc Quốc Hội Hoa Kỳ. FCSC là viết tắt của Foreign Claims Settlement Commission, tạm dịch là Uỷ Hội Giải Quyết Các Đòi Hỏi Bồi Thường Ngoại Quốc, đặt dưới Bộ Tư Pháp. Uỷ Hội FCSC chỉ giải quyết các trường hợp đã là công dân Hoa Kỳ vào thời điểm tài sản bị cưỡng đoạt. Đến nay họ đã giải quyết 660,000 hồ sơ của công dân Mỹ đòi hỏi 43 quốc gia, trong đó có Việt Nam, bồi thường tài sản.

Theo nghiên cứu của chúng tôi, ít ra vài chục nghìn và có thể lên đến cả trăm nghìn hồ sơ của người Mỹ gốc Việt nằm trong phạm vi giải quyết của Uỷ Hội FCSC. Các hồ sơ này thuộc 3 thành phần sau đây.

Thành phần 1: Nhà, đất bị cưỡng chế theo Luật Đất 2003

Luật Đất 2003 cho phép chính quyền cưỡng chế đất của dân. Khi thực hiện cưỡng chế, các chính quyền địa phương hay tỉnh thành đã xâm phạm tài sản của công dân Hoa Kỳ. Lấy Giáo Xứ Cồn Dầu làm ví dụ. Năm 2010 chính quyền thành phố Đà Nẵng ra lệnh cưỡng chế toàn bộ 110 mẫu đất của xứ đạo Công Giáo này; họ không ngờ là ít ra 20 trường hợp công dân Mỹ có tài sản trong vùng bị cưỡng chế, được phân loại như sau:

(a)     Khi bỏ nước ra đi, họ để lại nhà, đất cho thân nhân sử dụng, nhưng chưa bao giờ chuyển giao quyền sở hữu; họ đã trở thành công dân Mỹ trước năm 2010;

(b)    Họ sống ở Mỹ và có quốc tịch Mỹ từ lâu, và đã thừa kế nhà đất ở Cồn Dầu khi cha mẹ qua đời.

Cồn Dầu không là ngoại lệ; chắc chắn nhiều vùng đất bị cưỡng chế khác cũng có tài sản của công dân Hoa Kỳ lọt ở trong đó.

Một số cơ sở tôn giáo bị chính quyền cưỡng đoạt cũng là tài sản của công dân Hoa Kỳ. Có những nhà nguyện, những thánh thất, những đạo tràng, những độc giảng đường, những cơ sở hội thánh… do thí chủ xây cất cho đồng đạo sử dụng. Họ định cư và trở thành công dân Mỹ, nhưng vẫn giữ quyền sở hữu trên cơ sở tôn giáo để lại ở Việt Nam. Khi chính quyền địa phương cưỡng đoạt các cơ sở tôn giáo ấy, họ đã xâm phạm tài sản của công dân Hoa Kỳ.

Thành phần 2: Nhà, đất của người di tản năm 1975 hay bỏ nước ra đi sau đó

Khoảng 130,000 người Việt đã di tản trong những ngày cuối của cuộc chiến. Họ được Hạm Đội 7 của Hoa Kỳ vớt. Sau một thời gian tạm trú ở đảo Guam, họ được nhận định cư tị nạn và rồi trở thành công dân Hoa Kỳ. Những năm sau đó, khoảng nửa triệu người vượt biên tìm tự do đã định cư ở Hoa Kỳ. Tiếp theo là những người ra đi theo chương trình đoàn tụ gia đình, chương trình HO, chương trình định cư con lai, chương trình ROVR... Khi ra đi, họ bỏ trống nhà, đất; chính quyền địa phương đã quản lý các bất động sản “vắng chủ” ấy. Cũng có những trường hợp đi chính thức, chủ nhân phải “giao” nhà, đất cho chính quyền địa phương quản lý.

Quản lý không có nghĩa là tịch thu hay quốc hữu hoá, mà chỉ là trông nom tạm thời; các văn bản của chính quyền lúc ấy ghi rõ là “khi người chủ về, nhà nước sẽ giải quyết với họ”.

Mãi đến tháng 10 năm 1991, qua Quyết Định 297/QĐ-CT, nhà nước cộng sản mới có chính sách quốc hữu hoá nhà, đất mà họ đang quản lý. Lúc ấy 250,000 người Việt tị nạn đã có quốc tịch Hoa Kỳ, tương đương khoảng 60,000 hộ gia đình; nếu chỉ 10% trong số này để lại tài sản “vắng chủ”, thì cũng đã có 6,000 hồ sơ đủ tiêu chuẩn để FCSC giải quyết.

Con số hội đủ tiêu chuẩn của Uỷ Hội FCSC thực ra nhiều hơn nhiều vì chính phủ Việt Nam lúc ấy không ấn định thời hạn thi hành Quyết Định 297/QĐ-CT, và các giới chức địa phương lơ là việc hoàn tất thủ tục “xung công” các nhà, đất mà họ đang chiếm dụng. Trong số hồ sơ mà chúng tôi có trong tay, một tỉ lệ khá lớn thuộc loại “bị lơ là” như vậy.

Nhằm giải quyết tình trạng lùng bùng ấy để thu hút các công ty ngoại quốc đến Việt Nam hoạt động, năm 2003 Quốc Hội Việt Nam ban hành Nghị Quyết 23/2003/QH11 để “hoàn thành thủ tục pháp lý về sở hữu toàn dân đối với các loại nhà đất mà Nhà nước đã quản lý, bố trí sử dụng”.  Ngày 10 tháng 10, 2005 chính phủ ra nghị định hướng dẫn thực hiện, ấn định ngày 1 tháng 7, 2009 là thời hạn hoàn tất việc quốc hữu hoá. Trong khoảng thời gian từ 2005 đến 2009, số người Việt có quốc tịch Hoa Kỳ đã tăng từ 800,000 lên trên 1,000,000. Với con số trung bình là 4 người một hộ, và chỉ 10% số hộ là có tài sản bị tịch thu sau khi người chủ hộ đã có quốc tịch Hoa Kỳ thì số hồ sơ nằm trong tiêu chuẩn của Uỷ Hội FCSC là từ 20,000 đến 25,000. Đây là con số rất “nhẹ tay”. Con số thực có thể nhiều lần hơn, lên đến cả trăm nghìn.

Thành phần 3: Nhà, đất của những người di cư năm 1954

Những công dân Hoa Kỳ gốc Việt mà gia đình di cư vào Nam năm 1954 và để lại nhà, đất ở ngoài Bắc phần lớn cũng có thể hội đủ tiêu chuẩn để được Uỷ Hội FCSC can thiệp. Những người di cư năm 1954 ra đi hợp pháp dưới sự bảo trợ của quốc tế. Theo Hiệp Định Geneva, họ tạm thời lánh nạn ở miền Nam để chờ tổng tuyển cử 2 năm sau đó thì sẽ trở về quê hương. Tổng tuyển cử đã không xảy ra, và chiến tranh không cho phép họ hồi hương. Khi cuộc chiến tàn, nhiều người Bắc di cư năm 1954 đã đến Hoa Kỳ định cư và rồi trở thành công dân Hoa Kỳ.

Nhà, đất của họ (hoặc của cha mẹ, ông bà họ) để lại ở miền Bắc không bị tịch thu mà được xử lý theo Quyết Định 297/QĐ-CT (năm 1991) và Nghị Quyết 23/2003/QH11 (năm 2003), giống như đã trình bày ở trên đối với nhà, đất “vắng chủ” ở miền Nam. Các tài sản để lại ở miền Bắc này có thể lên đến nhiều chục nghìn.

Kết luận

Theo Quyết Định 111/CP của chính phủ năm 1977, chỉ có 2 thành phần bất động sản bị tịch thu:

(a)      “tài sản của nước trực tiếp tham gia chiến tranh xâm lược Việt Nam, của ngoại kiều trực tiếp phục vụ cho cuộc chiến tranh xâm lược Việt Nam, và của nước ngoài đã được sử dụng vào mục đích của cuộc chiến tranh xâm lược Việt Nam.”

(b)    “nhà cho thuê của tư sản mại bản, của địa chủ, của tư sản gian thương lớn, của những người phạm tội nặng về chính trị và kinh tế của các tổ chức phản động”.

Năm 1980 Quốc Hội Hoa Kỳ ban hành luật HR 5737, chỉ định Uỷ Hội FCSC can thiệp cho những công dân Hoa Kỳ bị tịch thu tài sản trong nhóm (a). Năm 1995, nhà nước Việt Nam chấp nhận bồi thường 208 triệu Mỹ Kim cho 192 hồ sơ, điều kiện để thiết lập bang giao với Hoa Kỳ. Luật này không bao gồm các hồ sơ tài sản của người Việt tị nạn hay di dân sau cuộc chiến. Chương Trình Đòi Tài Sản của BPSOS sẽ vận động để Uỷ Hội FCSC mở hồ sơ cho nhiều chục nghìn người Mỹ gốc Việt.

Song song, chúng tôi sẽ thực hiện giải pháp kiện ra toà án, đã được giải thích trong một bài trước, đối với nhiều hồ sơ của công dân Hoa Kỳ bị mất tài sản, nhưng chưa có quốc tịch vào thời điểm tài sản bị cưỡng đoạt. Đó là trường hợp các giáo dân Cồn Dầu phải chạy sang Thái Lan lánh nạn, rồi sau đó đến Hoa Kỳ định cư và giờ đây đã có quốc tịch Hoa Kỳ. Khi nhà, đất của họ bị cưỡng chế bởi chính quyền Thành Phố Đà Nẵng, họ còn ở Việt Nam hay còn đang lánh nạn ở Thái Lan và dĩ nhiên chưa có quốc tịch Hoa Kỳ.

Chọn con đường nào?

Nếu đã là công dân Hoa Kỳ khi tài sản bị cưỡng đoạt thì khổ chủ có thể dùng hoặc con đường toà án hoặc con đường Uỷ Hội FCSC. Những công dân Hoa Kỳ chưa nhập tịch khi tài sản bị cưỡng đoạt thì chỉ có thể dùng con đường toà án (với một số điều kiện đính kèm). Chúng tôi sẽ phải nghiên cứu từng hồ sơ để thẩm định con đường nào phù hợp nhất. Chương trình Đòi Tài Sản còn con đường thứ ba, dành cho những hồ sơ không thể áp dụng 2 con đường kể trên, sẽ được giải thích trong một bài sau.

Chúng tôi đã khởi động cả 3 con đường kể trên từ đầu tháng 6 năm nay. Cách làm của chúng tôi là dùng luật pháp và hệ thống chính trị Hoa Kỳ để bảo vệ tài sản của công dân Hoa Kỳ, bất chấp thái độ, luật pháp và chính sách của chế độ ở Việt Nam.

Các thông tin về Chương Trình Đòi Tài Sản được lưu trữ tại: http://www.doitaisan.org. Nếu cần thêm thông tin, xin liên lạc taisan@bpsos.org hoặc 703-538-2190.

Bài liên quan:

Công dân Mỹ gốc Việt đòi tài sản: thể thức phán quyết hành chính
http://machsongmedia.com/vietnam/50-doi-tai-san/1250-2017-09-11-01-10-19.html

BPSOS công bố chương trình công dân Mỹ gốc Việt đòi tài sản
http://machsongmedia.com/vietnam/50-doi-tai-san/1245-2017-08-30-22-18-18.html


Đòi bồi thường tài sản bị cưỡng đoạt: Khai thác luật Hoa Kỳ
http://machsongmedia.com/vietnam/50-doi-tai-san/1246-2017-08-31-04-16-57.html

Đòi bồi thường tài sản bị cưỡng đoạt: Thế kẹt của chính quyền khi bị kiện
http://machsongmedia.com/vietnam/50-doi-tai-san/1247-2017-09-01-17-16-30.html

Đòi bồi thường tài sản bị cưỡng đoạt: Người ở trong nước có thể tiếp tay
http://machsongmedia.com/vietnam/50-doi-tai-san/1248-2017-09-05-01-10-13.html

Thấy gì từ tập đầu phim Vietnam War?


Thấy gì từ tập đầu phim Vietnam War?
Peter Zinoman, Giáo sư Lịch sử và Đông Nam Á Học, Đại học California ở Berkeley
Nguồn: BBC/forum

Vietnam War (Chiến tranh Việt Nam) khác tất cả các phim tài liệu mà Ken Burns/Lynn Novicks đã làm xưa nay. Các bộ phim đó đều kể về một câu chuyện đặc trưng và rõ ràng với quan điểm "nước Mỹ trên hết." Ngoài người Mỹ ra thì còn ai có thể là diễn viên chính trong các bộ phim trước đây của Burns/Novick, chẳng hạn như The Brooklyn Bridge (Cây cầu Brooklyn), The Statue of Liberty (Tượng thần Tự do), The Civil War (Nội chiến), Baseball (Bóng chày), The West (Miền Tây), Thomas Jefferson, Lewis and Clark (Lewis và Clark), Jazz (nhạc Jazz), Mark Twain, Prohibition (Luật cấm đồ cồn) and The Dust Bowl (Một vùng cát bụi).

Nhưng với cuộc chiến ở Việt Nam, chúng ta có thể biện luận rằng người Việt xứng đáng đóng vai chính trong câu chuyện. Xét cho cùng, từ 1 đến 3 triệu người Việt đã bỏ mạng trong chiến tranh, lớn hơn rất nhiều (gấp từ 20 đến 60 lần) con số khoảng 58.000 người Mỹ chết trong cuộc xung đột.

Vietnam War: 'Cuộc chiến day dứt tất cả chúng tôi'

'Hòa giải phải trên cơ sở của sự thật'

Lê Duẩn 'thắng Mỹ nhưng cái giá quá cao'

Những thiệt hại kinh khủng cả về vật chất và môi trường do bom đạn, chất khai quang, chiến tranh ở các vùng đô thị, chiến tranh du kích và chống du kích ở vùng nông thôn đã ảnh hưởng trầm trọng đến riêng vùng lãnh thổ Đông Nam Á, cũng như vấn nạn khổng lồ của tình trạng người dân trong nước buộc phải tản cư, di cư.

Hệ quả của cuộc chiến đối với người Việt lớn hơn so với người Mỹ cũng được thể hiện rõ qua khoảng thời gian trung bình mà mỗi bên phải trải nghiệm. Trong khi phần lớn người Mỹ tham chiến ở Việt Nam khoảng trên dưới 1 năm trong giai đoạn giữa 1965 và 1973, thì người Việt sinh ra sau Thế chiến thứ Hai phải sống trong thời chiến suốt ba mươi năm ròng rã từ 1945 đến 1975. Xét sự nổi trội cả về con số người Việt lẫn tầm mức thiệt hại không thể sánh được mà họ là nạn nhân, việc đặt người Việt vào vai trò trung tâm trong thời đoạn lịch sử đen tối này, ít ra, cũng phải là một mệnh lệnh đạo đức khiêm tốn.

'Dĩ Mỹ vi trung'

Thế nhưng, ý đồ lấy Mỹ làm trọng tâm không hề giấu giếm trong Vietnam War được thể hiện rõ ngay trong 3 cảnh mở màn giới thiệu phần 1 của bộ phim tài liệu 10 tập này. Cảnh đầu tiên tả những người lính Mỹ tham chiến, cảnh thứ hai cho thấy một cuộc diễu binh của quân đội Mỹ, và cảnh thứ ba là lời bình luận của cựu chiến binh Mỹ Karl Marlantes. Bài hát Hard Rain của Bob Dylan làm nền nhạc kết thúc phần một càng báo hiệu rõ hơn nữa xu hướng "dĩ Mỹ vi trung" làm điểm tham chiếu. Mặc dù trong tập đầu, số lượng nhân vật người Việt và người Mỹ phát biểu tương đương nhau, nhưng trọng tâm tự sự vẫn nghiêng về những câu chuyện thứ yếu của người Mỹ với tầm quan trọng lịch sử đáng ngờ.

Vai trò ý thức hệ trong cuộc cách mạng cộng sản ở Việt Nam

Giá trị tinh thần lập hiến Việt Nam Cộng Hòa

Cáo buộc VNCH làm tay sai Mỹ 'là thiếu khách quan'

Chẳng hạn, việc Hồ Chí Minh được cho là ngưỡng mộ Hoa Kỳ, thể hiện qua bằng chứng ông hợp tác với nhân viên tình báo Mỹ trong Cục Tình báo Chiến lược (OSS) và việc ông dẫn Thomas Jefferson trong Tuyên ngôn Độc lập của Việt Nam. Trong lịch sử chính thống về cuộc chiến, những tình tiết quá quen thuộc này được sử dụng để nhấn mạnh số phận éo le đầy kịch tính khiến Mỹ và Hồ Chí Minh "bỏ lỡ cơ hội" kết bạn với nhau. Nhưng các nghiên cứu học thuật từ lâu nay đã cho thấy tinh thần chống Mỹ mạnh mẽ trong các bài báo của Hồ Chí Minh ngay từ thập niên 1920, bao gồm cả những bài viết đầy phẫn nộ về việc hành quyết người da màu và về đảng 3K (Ku Klux Klan).
Mời quý vị bấm vào đây  http://www.bbc.com/vietnamese/forum-41319595 để đọc toàn bộ bài viết của Gíáo sư Peter Zinoman.

“Người việt nam hèn hạ” - Một đoản văn làm sôi mạng xã hội

Cô Hân Phan, sinh năm 1979
“Người việt nam hèn hạ” - Một đoản văn làm sôi mạng xã hội

Mặc Lâm, biên tập viên RFA - 2016-05-21

Trang mạng xã hội lại một lần nữa dậy sóng bởi bài viết ngắn của một cô gái rất trẻ nói về thực trạng đời sống xã hội cũng như tâm tính, văn hóa, thói quen ứng xử của người Việt Nam mà dưới ánh mắt của cô nó đáng được gọi là hèn hạ cùng với hai chữ Việt Nam không được viết hoa.

Thuyết phục

Bài viết dài nhưng thuyết phục và rất dễ gây tranh cãi nếu người đọc nó với tư duy của những năm tháng mà đất nước được tô đầy những màu hồng rực rỡ. Màu của chiến thắng, màu của lòng tự hào dân tộc, màu của cường điệu và đôi khi tự cho phép vượt cả sự thật để xoa bóp cơ bắp teo tóp của mình về mọi thứ, kể cả lòng nhân đạo và sự tự trọng cần thiết.

Bài viết có tên: “Người việt nam hèn hạ”, bắt đầu bằng một mệnh đề ngắn nhưng với sức mạnh của một trái bộc phá:

“Bài viết này sẽ không có một chữ việt nam nào được viết hoa. Bởi chúng ta có xứng đáng được trân trọng như vậy không? Không hề.”

Lần lượt từng vấn đề một, tác giả bảy ra dưới ánh sáng của chiếc đèn giải phẩu. Cô soi rọi những góc ẩn mà không ai muốn nhắc tới. Trước nhất, Hân Phan viết về thế hệ của cô, những người lớn lên 40 năm sau khi đất nước gom vể một mối:

“Gần 40 năm thống nhất, việt nam có hơn gì thời chiến ngoài đống xe máy chạy đầy đường… trong túi ai cũng có một cái điện thoại di động? Dù nhà ở không có, đất đai không có, bảo hiểm không có, tương lai cho con cái không có… nhưng bia rượu chảy tràn lan mỗi ngày trong quán nhậu. Người ta được ru giấc suốt 40 năm bằng niềm ước mơ cháy bỏng “cơm no, áo ấm.” Hạnh phúc chỉ thế thôi! Muốn hạnh phúc hơn thì hãy làm giàu, làm giàu, làm giàu! “Doanh nhân là chiến sĩ thời bình.” Cứt! Tôi ỉa vào cái khẩu hiệu sặc mùi con buôn, đầy phân chợ trời đó! Tiếng súng không còn nổ ngoài đường.

Một cuộc chiến khác đậm chất mafia, côn đồ, đảo Sicily chắc còn phải chào thua nhà cầm quyền việt nam trước khả năng dùng “luật im lặng” của họ với dân mình. Cuộc chiến đó là rình mò, là theo dõi, là cấm cản, là kiểm duyệt, là vu cáo, là bắt bớ, là dùi cui, là tù đày, là chết không lý do, là bị bịt miệng tại tòa, là con cháu theo lời lãnh đạo cầm gậy gộc ra ngoài đồng ức hiếp ông bà cha mẹ chòm xóm của mình vì họ đang giữ đất.

Trong khi họ giữ đất cho ai? Những đứa thanh niên đó nó đang nghĩ gì khi quay lưng lại với dân tộc mình? Ðơn giản thôi. Nó tin rằng nếu trung thành với cái thể chế mà nó đang phục vụ, thể chế đó sẽ cho nó công việc ổn định, đặc quyền, đặc lợi hơn người. Vậy là nó nhắm mắt làm theo, coi nhân dân là cỏ rác, cũng vì lợi ích cá nhân … gia đình nó- nếu nó có nghĩ tới. Chứ ngoài ra, liệu còn cái lý tưởng cao đẹp nào có thể tin vào lúc này? Ðừng nói với tôi là “lý tưởng Hồ Chí Minh” hay “lý tưởng cộng sản” nhé! Hỏi những đứa mặc áo xanh cán bộ đoàn thử xem, nó nói có trôi chảy không? Tôi đã thử rồi, rốt cuộc là ngồi im nghe tôi nói huyên thuyên toàn những điều mà trường học gọi là “phản động.”

Đọc tới đây chắc nhiều người trong chúng ta vẫn cho rằng cô gái này đang nói ai đấy chứ không phải mình….nhưng khoan đã, hãy bình tỉnh với những giòng kế tiếp. Tôi chắc rằng trong đó sẽ có chúng ta, kể cả tôi, người đang đọc thật kỹ từng con chữ để mong tìm ra có gì quá đà trong bài viết này không, thế nhưng tôi chỉ thấy mình là một cá nhân trong đám người khổ sở, sợ sệt, yếu ớt.

“Cuộc chiến này được khoác lên chiếc áo bảo vệ hòa bình, tự do, hạnh phúc. Còn bên trong là để bảo vệ quyền lợi, quyền lực cho một nhóm người gắn kết với nhau bằng những chiếc răng cùng gặm vào xương máu người nghèo, người thất học, người bán buôn lương thiện hàng ngày. Những người mỗi ngày chỉ biết tạ ơn trời phật đã cho chúng con một ngày yên ổn làm ăn, không bị cán bộ thuế đến nhũng nhiễu, không bị CSGT thổi phạt kiếm ăn, không bị đội dân phòng rượt đuổi, không bị ông chủ đẩy vào toa-lét để sờ soạng, không bị cắt tiền tăng ca, không bị cho ăn cơm thiu ngộ độc, không bị bệnh đột ngột phải vào bệnh viện nằm gầm giường chờ chết…

Thế là cái dân tộc đầy sợ sệt, bất an đó cuống cuồng kiếm tiền, cuống cuồng vơ chỗ này, cấu chỗ kia để lo cho cái thân mình. Họ còn biết làm gì nữa?

Và khi họ chăm chắm vào tiền và sự yên ổn cho mình, họ để mặc cho một bọn ác khác lên ngôi, bọn này là sản phẩm của công thức: Bên trên, chúng nhìn thấy cách hành xử của một chính quyền côn đồ, có tiền là ra luật + Bên cạnh, chúng nhìn thấy những con người thờ ơ với người khác, chỉ còn biết nghĩ tới mình + Bên dưới, chúng nhận ra một đám người khổ sở, sợ sệt, yếu ớt = Chúng chợt nhận ra chúng có khả năng luồn cúi bên trên, tránh né bên cạnh… ức hiếp bên dưới.”

Tác giả bài viết này là Hân Phan, cô sinh năm 1979, tốt nghiệp Luật, đang là Giám đốc của 1 cty Truyền thông ở Sài Gòn. Sau một lúc vẽ ra khung cảnh thật đang xảy ra chung quanh mình, tác giả lặng lẽ than thở:

“Sao mà tôi sợ bọn người đó như thế?”

Một cuộc cưỡng chế đập nhà xứ cũ của Đông Yên hồi năm 2014. Citizen photo
Bọn đó tập trung vào các cơ quan công quyền, làm quản lý, làm công an, làm công chức,… làm “đầy tớ” của nhân dân!

Bọn công bộc đó đã cùng nhau đẩy những cụ già bỏ quê bỏ xứ, lên Sài Gòn ngồi vạ vật dầm mưa dãi nắng suốt ngày đêm, ngày này qua tháng nọ để kêu oan.

Tôi sợ bọn chúng vì bọn chúng đông quá, đông như kiến cỏ. Chúng nhan nhản khắp nơi, ngày ngày bóp chết mọi ước mơ, triệt tiêu mọi khao khát, thêm sự dốt nát của chúng vào nữa là hoàn hảo để tạo ra một nền kinh tế xã hội thụt lùi đến chóng mặt, quay cuồng trong dối trá và danh lợi. Ðáng sợ hơn, cuộc sống ấm êm no đủ của chúng nhờ vào tính cơ hội – thu vén lại là sự thèm khát của những tầng lớp khác. Khiến cho những con thiêu thân non trẻ khác lao vào như một cơ hội ngàn vàng.

Bọn này tiếp tay cho bọn con buôn cũng lưu manh không kém. Thế là chúng ta ăn thức ăn có độc mỗi ngày, con cháu chúng ta uống sữa độc mỗi ngày, chúng ta đi trên những con đường hiểm họa mỗi ngày, chúng ta tiêu dùng những gì chúng mang tới, chúng ban phát, với giá mà chúng ấn định, với mức thuế mà chúng muốn,… không còn một lựa chọn nào khác. Không biết làm gì khác, không có phản ứng gì khác! Vì chúng ta lương thiện.

Tôi nghĩ đến bọn này khi tôi đọc tin về tên bác sĩ lợi dụng lúc mẹ của bệnh nhi đi lấy giấy xét nghiệm, hắn hãm hiếp đứa bé mới 3 tuổi.

Tôi đọc tin ông bà chủ đánh trẻ làm công đến thương tật.

Tôi đọc tin một gã thanh niên có học chặt chém bạn gái mình thành từng khúc chỉ vì một chiếc xe máy và chút ít tài sản.

Tôi đọc tin bọn chủ… lơ xe vứt xác hành khách bị lèn chết giữa đường mà cả xe không ai phản ứng.

Tôi đọc tin nữ sinh phải ngủ với thầy giáo để được điểm tốt.

Tôi đọc tin người đi đường bị cướp, may mắn giật lại được túi tiền, nhưng túi rách, tiền bay ra, xung quanh thiên hạ xúm lại nhặt, nhưng không phải nhặt giúp, mà nhặt hết đi không chừa lại đồng nào. Thay vì bị 1 đứa cướp, anh ta bị cả con đường đè ra mà cướp… Còn rất nhiều tin.

Một dân tộc gì mà độc ác và hèn hạ thế? Dĩ nhiên không chỉ có mình tôi biết đau đớn vì những điều đó.”

Còn văn chương xã hội chủ nghĩa thì sao? Hân Phan không ngại chút nào khi lôi ra từng cuốn sách đóng mốc lên meo của chủ thuyết văn chương phải đạo, hay văn chương than khóc, cho chúng ta nhìn ngắm:

Chúng ta có cả một thứ to tát mà tôi tạm gọi là “nền văn chương than khóc.”

Trong những tác phẩm thi ca xuất bản từ khoảng 20 năm trở lại đây, tôi không dám nói mình đọc nhiều hay nghe nhiều, nhưng tôi cố gắng đọc, nghe, cố gắng tìm tòi, cố gắng tìm kiếm một tác phẩm nó xứng đáng làm cho tôi thấy dân tộc việt nam của tôi thực sự là “cần cù, nhân hậu, thông minh, kiên cường, bất khuất, đoàn kết thương yêu nhau,…” một cách đúng nghĩa.

– Loại mờ nhạt, rẻ tiền, xúc cảm vu vơ, vụn vặt, vô thưởng vô phạt.

– Loại có trăn trở, có suy tư, nhưng toàn đau đáu những nồi niềm xưa cũ, tương lai chả biết phải vứt đi đâu và vứt cho ai?

– Loại mạnh mẽ hơn, trực diện hơn, nhưng tầm vóc tác phẩm chỉ ở mức gẩy lên 1 tiếng đàn, rồi thôi!

Tinh thần chúng ta đang được nuôi dưỡng bằng những thứ chỉ đến mức đó thôi.”

Nút thắt của những điều mà tác giả vừa nói phải chăng chỉ do mô hình sai lầm là chủ nghĩa cộng sản hay do sự dung túng, lộng hành và tiếm quyền của người cộng sản? hay do xã hội đang run sợ trước họng súng đến nỗi không còn một phản ứng nào đáng được gọi là con người? Hân Phan thẳng thắn chỉ ra, chỉ một phần thôi, tuy rất lớn, và tất cả người Việt phải nhìn thấy trách nhiệm ấy thuộc về mình, từng người một. Tác giả viết:

“Vậy cái gì đã gây nên nông nỗi? Tôi không muốn tạo ra sự hiểu lầm là cái gì cũng do lỗi cộng sản.

Nhiều người rất cực đoan, nói ra cái gì sai, họ cũng đổ vấy hết cho cộng sản. Nhưng cộng sản tệ đến thế mà cai trị được chúng ta đến ngày giờ này, thì chúng ta cũng tệ không kém!

Tôi chỉ nghĩ đến một điều, cái gì đã làm cộng sản tồn tại lâu như thế?

Ngoài sự cấu kết quyền lực-quyền lợi để cùng bảo vệ lẫn nhau, cộng sản đã làm gì để chúng ta thành ra một dân tộc việt nam hèn hạ tự trên xuống dưới, từ già tới trẻ như ngày hôm nay? Ngoài sự mafia, côn đồ, trấn áp bằng sợ hãi, giáo dục một cách ngu dân ra, chúng còn làm gì nữa?”

Là một người tốt nghiệp trường luật, Hân Phan hiểu rõ mình đang nói gì khi chứng minh rằng đạo đức hỗ trợ pháp luật trong những ngóc ngách mà pháp luật không thể vói tới. Đạo đức, tiếc thay đã biến dạng thành khuôn mặt tươi cười của ác quỷ.

“Ai từng học luật đều biết, khi quy phạm pháp luật không điều chỉnh được, thì hành vi con người sẽ phải điều chỉnh bởi quy phạm đạo đức. Pháp luật không theo con người lên giường, vào toa-lét, xuống bếp. Nhưng đạo đức theo ta khắp nơi, tận trong ngõ ngách tâm hồn. Pháp luật cũng không ép tạo ra đạo đức. Chính sự vô thần vô thánh, không thừa nhận đức tin mà cộng sản triệt để nhồi nhét từ khi họ nắm được dân tộc này đã hun đúc ra những con người sẵn sàng bán thịt thối cho người ta ăn, đút sữa độc vào miệng con nít, chém mẹ ruột, giết con đẻ, …Vì những người này họ không sợ, hoặc họ tin rằng họ sẽ tránh được sự trừng trị của pháp luật. Khi pháp luật không trị được mà người ta không sợ luân hồi, không sợ quả báo, không sợ bị đày xuống địa ngục… thì họ còn sợ gì nữa? Việc gì mà họ không dám làm?”

Tác giả hỏi mình mà sức mạnh của nó làm cho hầu hết chúng ta phải thổn thức, tác giả viết: “Tôi có cảm giác như mình đang sống giữa một bầy đàn hỗn loạn nhưng hoang vu, hỗn loạn về vật chất – nhưng hoang vu về tinh thần. Bạn có thấy như thế không?”

Và bây giờ là chúng ta, tất cả chúng ta, những người có trách nhiệm với ngôi nhà mang tên Việt Nam nhưng đang giương mắt nhìn ngoại bang cấu kết với bọn lãnh đạo làm mất dần đất nước, hay ít ra mất hẳn cái gọi là lòng yêu nước, vốn luôn bị lợi dụng trong các cuộc chiến tranh “thần thánh”.

“Mặt phải, chúng ta ra rả trên báo mỗi ngày là “Mỹ đã đến biển Ðông,” “bà Hillary dọa TQ không nên gây hấn,”… để mong lòng dân yên ổn. Mặt trái, chúng ta tổ chức ngày hội gặp gỡ những lớp cán bộ đã từng được Tàu đào tạo để cám ơn họ đã “dạy dỗ” cả đám chóp bu việt nam. “Ðĩ” chưa từng thấy! Chưa có cái chính quyền nào mà “đĩ” như chính quyền việt nam hiện tại. Dựa hơi mà cũng không biết dựa hẳn bên nào cho trót. Lá mặt lá trái như thế bảo sao quốc tế nó không khinh?

Còn dân việt nam thì sao? Dám cầm súng đánh TQ hay đánh bất cứ thằng nào xâm lược việt nam nữa không? Mà cầm súng để làm gì? Kết quả của gần 40 năm độc lập, ai cũng thấy cả rồi, không cần nói nữa.

Và cả bọn hèn hạ chúng ta đang ôm lấy nhau, hồi hộp chờ đợi hồi chuông báo tử.”

Hân Phan thố lộ với chúng tôi bài viết đã xuất hiện cách đây nhiều năm, và mỗi lần nó ồn ào trở lại thì một lần gây tranh cãi. Cô cũng có ý định sửa lại nó nhưng sau vài năm sự mong muốn ngày một nhạt dần vì không có một dấu hiệu nào cho thấy một chút hy vọng, dù mong manh có thể thay đổi xã hội và con người Việt Nam.

“Thật ra nếu mà cháu sửa thì cái ý nó sẽ khác đi một chút chứ không phải là sửa từ ngữ, vì bài đó rất dài mà lúc đó còn lãng mạn, còn kỳ vọng nhiều thứ lắm nhưng bây giờ thực sự nó khó làm cho người ta hy vọng. Khi viết thì ý tứ bài đó nó có thể khác đi một chút.”

Khi được hỏi phản ứng của người đọc ra sao trước bài viết nặng ký như vậy, Hân cho biết:

“Trời ơi, người ta khen thì cũng có khen nhưng người ta vào người ta chửi cháu không còn gì hết! Nhưng cháu không có phản hồi ai hết vì những gì muốn nói thì mình đã nói hết rồi. Mình viết bài đó không phải để tranh luận, nếu có người suy nghĩ khác người ta không đồng ý họ chửi mình là thiếu giáo dục, không có tinh thần dân tộc…nhưng cháu nghĩ không cần thiết tranh luận với những người đó. Chuyện người ta nghĩ khác mình thì cũng là chuyện bình thường.

Hơn nữa thực ra cháu nghĩ là mình bị theo dõi lâu rồi, trong inbox hay trong mail cháu vẫn để đó cho họ đọc vì họ càng đọc thì càng thấy mình không có động cơ gì xấu hết mà mình chỉ muốn cho xã hội tốt hơn thôi nên kệ họ. Cháu có rất nhiều bạn bè làm an ninh làm này làm kia nhưng cháu vẫn coi mỗi người một con đường, mỗi người một chí hướng thì họ làm gì họ làm còn mình cũng không có ý nghĩ hằn học hay cái gì cũng đổ cho cộng sản…cho nên cháu không sợ.  Việc gì phải sợ, sợ thì mình đã không viết rồi.”

Đóng bài giới thiệu này lại tôi nhận ra thêm một điều nữa về mình: Suốt cả bài viết mặc dù tác giả không hể viết hoa hai chữ Việt Nam, nhưng tôi lại thiếu can đảm để làm điều ấy. Có một cảm giác mong manh nào đó vẫn thiêng liêng lắm trong tiềm thức của tôi mặc dù biết rằng chính mình không xứng đáng để viết hoa hai chữ Việt Nam nữa.

Rồi cũng phải hé miệng và nghiến răng

Lễ ký kết thỏa thuận hợp tác, đầu tư giữa PVN, Tập đoàn Exxon Mobil và tỉnh Quảng Nam vào ngày 26/3/2017. Ảnh: Anh SơnPVN, nguồn Tuổi Trẻ Online
RỒI CŨNG PHẢI HÉ MIỆNG VÀ NGHIẾN RĂNG 
Ngô Quốc Sĩ 

Mối liên hệ Việt Nam -Trung Quốc từ trước tới nay, vẫn được mô ta là hữu nghị “môi hở răng lạnh” với những mỹ từ thắm thiết “4 tốt” và “16 chữ vàng” mà thực chất chỉ là một sự lệ thuộc khiếp nhược và hèn hạ giữa một mẫu quốc và chư hầu. Nay với những biến chuyển trong bối cảnh chính trị thế giới mới, người ta ghi nhận có vẻ đang có dấu hiệu thay đổi trong mối liên hệ Việt-Trung, buộc cộng sản Việt Nam phải “hé miệng và nghiến răng” trước chủ truơng nuốt sống đàn em của đàn anh Thiên triều..

Trở lại qúa khứ “ngậm miệng ăn tiền” thì nguời ta vẫn thường nhắc tới thái độ câm như hến của Hà Nội trước cuộc hải chiến Hoàng Sa do hải quân Việt Nam Cộng Hòa quyết tử với quân xâm lăng Trung quốc năm 1974, đến thái độ vô tâm của Hà Nội truớc sự hy sinh của bao chiến sĩ trong cuộc chiến biên giới năm 1979, cũng như thái độ vô cảm của Hà Nội trước cái chết của 64 chiến sĩ hải quân tại Trường Sa năm 1988. Hà Nội cũng đã làm ngơ trước sự xuất hiện của lá cờ Trung Quốc 6 sao tại Việt Nam năm 2011 trong chuyến viếng thăm của Tập Cận Bình. Đăc biệt, thái độ khiếp nhược của Hà Nội khi Trung quốc ngang nhiên giết hại ngư dân, đem giàn khoan HD- 981 vào hải phận Việt Nam năm 2014, làm dấy lên phong trào chống đối quyết liệt của dân Việt trong nuớc cũng như ngoài nước.

Nhiều người sợ rằng, Hà Nội sẽ tiếp tục ngâm miệng cho đến năm 2000, khi Việt Nam hoàn toàn lọt vào tay Trung Quốc theo mật ước Thành Đô. Nhưng trước tình hình thế giới mới, hình như Hà Nội không thể ngồi yên, đành phải hé miệng lên tiếng phản đối và nghiến răng giận dữ trước chủ truơng bành trướng của Trung Quốc.

Trước hết, phát ngôn viên Bộ Ngoại giao cộng sản Việt Nam Lê Thị Thu Hằng tại cuộc họp báo thường kỳ hôm 3/8 đã khẳng định:"Tất cả hoạt động dầu khí liên quan của Việt Nam được tiến hành trong khu vực biển hoàn toàn thuộc quyền chủ quyền, quyền tài phán của Việt Nam được xác lập phù hợp với luật pháp quốc tế, trong đó có Công ước Liên Hợp Quốc về Luật Biển năm 1982. Đây hoàn toàn là hoạt động kinh tế bình thường".

Bà Hằng còn nhấn mạnh vai trò của các nước trong khối ASEAN trong việc duy trì hòa bình tãi biển Đông: “Lợi ích chung của các nước ASEAN và khu vực là duy trì hòa bình, an ninh, ổn định trong khu vực và Biển Đông. ASEAN luôn nhất trí cần sớm có một bộ quy tắc ứng xử của các bên ở Biển Đông hiệu quả và ràng buộc về mặt pháp lý nhằm góp phần bảo đảm hòa bình, an ninh, an toàn và tự do hàng hải ở Biển Đông trên cơ sở tuân thủ luật pháp quốc tế, trong đó có công ước Liên Hợp Quốc về luật biển năm 1982”

Một diễn biến khác cũng rất đáng để ý, là Việt Nam đã mời hãng thầu Exxon Mobil của Mỹ khoan dầu tại mỏ dầu khí mang tên “Cá Voi Xanh” tại Truờng Sa bắt đầu từ tháng 11 năm nay, bất chấp sự phản đối của Trung Quốc về hoạt động hợp tác khai thác dầu khí của các hãng nước ngoài với Việt Nam ở những vùng nằm trong phạm vi “đuờng lưỡi bò 9 đoạn", tức nơi mà Bắc Kinh coi là thuộc chủ quyền của mình. Phóng viên Bill Hayton nói với BBC Tiếng Việt rằng, dù Trung Quốc lên tiếng phản đối "Exxon tự tin rằng họ có đủ quyền về luật pháp để khai thác dự án Cá voi Xanh,"

Sự kiện Việt Nam mời công ty Exxon Mobil khai thác mỏ dầu Cá Voi Xanh là một thay đổi đáng chú ý. Trước đây không lâu, cộng sản Việt Nam đã yêu cầu một công ty con của tập đoàn dầu khí Tây Ban Nha Repsol ngừng khoan thăm dò dầu khí ở lô 136-03 trong vùng biển đặc quyền kinh tế của Việt Nam, do áp lực của Trung quốc. Kể từ đó, truyền thông Việt Nam vẫn im lặng và Bộ Ngoại giao cũng im lặng một cách khác thường. Giáo Sư Carl Thayer, Học Viện Quốc Phòng Úc đã nhận định: “Sự đe dọa này của Trung Quốc đối với Việt Nam cho thấy sự hung hăng ngày càng tăng của Trung Quốc."

Có một chút gì khác biệt giữa Repsol của Tây Ban Nha và Exon Mobil của Mỹ chăng? Hẳn nhiên là có, bởi lẽ thế lực Hoa Kỳ trên thế giới và sức mạnh Hoa Kỳ tại biển Đông chính là chỗ dựa cho Việt Nam trước áp lực mạnh mẽ của Trung quốc.

Diễn biến đáng chú ý nhất là việc cộng sản Việt Nam cho diễn tập bắn thử hỏa tiễn Spyder mua của Do Thái, nhằm biểu dương sức mạnh tại biển Đông. Ngoài SPYDER-MR, Việt Nam còn bắn thử nghiệm cả S-75M3, là biến thể S-75 (SA-2) được nâng cấp với những kỹ thuật áp dụng trên S-300PMU-1, khiến cho hai hệ thống này giao tiếp được với nhau tạo nên mạng lưới phòng không hợp nhất. Bên cạnh đó, cả phiên bản tầm ngắn SPYDER-SR cũng được mang ra bắn thử.

Tin tức còn cho biết, Hà Nội đã cho mở rộng và tân trang sân bay tại Truờng Sa nhắm tăng cường khả năng bảo vệ biển đảo của Việt nam truớc thái dộ ngang ngược của Trung quốc. Thêm vào đó, hải quân Việt Nam và Hoa Kỳ còn tập trận chung tại Tiên Sa chứng tỏ đang có sự hợp tác quân sự giữa Hà Nội và Washington. Hạm Trưởng Hải Quân Mỹ Lê Bá Hùng cho biết, theo thông cáo báo chí của Hải quân Mỹ "Chúng tôi mong chờ hoạt động chung… phối hợp với Hải quân nhân dân Việt Nam và người dân Đà Nẵng, dựa trên sự thành công và những bài học kinh nghiệm rút ra từ các cuộc diễn tập trước đây..”

Cũng cần nhắc lại, mới đây chiến hạm USS John McCain đã ghé thăm Cam Ranh cũng là một dấu hiệu khích lệ. Sự có mặt của chiến hạm USS John McCain là biểu tượng mạnh mẽ thể hiện hướng đi tích cực của mối quan hệ đối tác toàn diện giữa Hoa Kỳ và Việt Nam. Tàu McCain và tàu ngầm USS Frank Cable (AS 40) là các tàu hải quân Hoa Kỳ đầu tiên thăm cảng quốc tế Cam Ranh kể từ tháng 3 năm 2016. Tàu USS John S. McCain, thuộc hải đội tàu khu trục DESRON 15, đang thực hiện tuần tra để hỗ trợ an ninh và ổn định tại khu vực Ấn Độ Dương - Châu Á - Thái Bình Dương.

Những biến chuyển nói trên chỉ dấu cho thấy Hà Nội đang có chút thay đổi trong ngôn từ và hành động. Chưa biết sự thay đổi đó có được đẩy tới tầm mức thách đố và đối đầu với mộng xâm lăng của Bắc Kinh không, nhưng ít ra cũng là tín hiệu cho thấy ý hướng Thoát Trung vẫn chưa muộn!

Press Release: Đổi Giờ Phát Thanh của Đài Đáp Lời Sông Núi

LỰC LƯỢNG CỨU QUỐC
P.O. Box 6005, Torrance, CA 90504, USA
187 The Horsley Drive, Fairfield, NSW 2165, AUSTRALIA
Website: www.lldtcntq.org – Email: vpll.llcq@gmail.com

THÔNG CÁO BÁO CHÍ
Về Thay Đổi Giờ Phát Thanh của Đài ĐÁP LỜI SÔNG NÚI

(Hoa Kỳ, Thứ Hai,18 tháng Chín, 2017) Trong mục tiêu tạo điều kiện để đông đảo đông bào trong nước có thể nghe trực tiếp các buổi phát thanh của Đài ĐÁP LỜI SÔNG NÚI (ĐLSN) qua làn sóng điện, LỰC LƯỢNG CỨU QUỐC (LLCQ) đã thương thảo với cơ quan phát sóng để phát sớm chương trình ĐLSN hằng đêm. Đây là nguyện vọng của đông đảo thính giả trong nước vì giờ phát hiện tại, từ 9 giờ 30 đến 10 giờ tối, tương đối khá trễ, nhất là đối với đồng bào thuộc giới công nhân, lao động.

Sau nhiều tháng thương lượng, cơ quan phát sóng đã đồng ý đổi giờ phát thanh của chương trình ĐLSN sớm hơn 1 tiếng, từ 8 giờ 30 đến 9 giờ tối (giờ Việt Nam), thay vì từ 9 giờ 30 đến 10 giờ, mỗi tối. Thay đổi này có hiệu lực kể từ buổi phát thanh ngày Chủ Nhật, 1 tháng Mười năm 2017. Tần số phát sóng không thay đổi, vẫn là AM 1503 ký lô chu kỳ (kHz). Các chương trình phát thanh trên mạng xã hội (website, youtube, facebook, vv…) cũng sẽ phát sớm hơn 1 tiếng. Chương trình ĐLSN do các đài phát thanh tiếng Việt ở hải ngoại tiếp vận sẽ do các đài này tuỳ nghi quyết định.  

Đây là một trong số các nỗ lực cải tiến Đài ĐLSN mà LLCQ đã và đang thực hiện để Đài xứng đáng là cơ quan phát thanh duy nhất của Người Việt đấu tranh cho dân chủ và nhân quyền tại quê nhà. Và cũng để đáp lại lòng tin tưởng và ủng hộ nuôi dưỡng Đài của đồng bào khắp nơi trong gần 7 năm qua.

LỰC LƯỢNG CỨU QUỐC được thành lập tháng Hai năm 2010 với sự tham gia của Tổ Chức Phục Hưng Việt Nam, Tập Hợp Đồng Tâm, Phong Trào Quốc Dân Đòi Trả Tên Sài Gòn và một số nhân sĩ. Đầu năm 2011, LLCQ phát động chiến dịch Sự Thật và ngày 15 tháng 5, 2011, thành lập Đài phát thanh ĐÁP LỜI SÔNG NÚI phát về Việt Nam mỗi đêm liên tục đến nay. Để đẩy mạnh chiến dịch, tháng Giêng năm 2015, LLCQ quảng bá cuốn phim tài liệu “Thảm Họa Đỏ - Bộ mặt thật đảng Cộng sản Việt Nam”.

Muốn biết thêm chi tiết về LLCQ và Đài ĐLSN, xin liên lạc Bác sĩ Nha khoa Chu Văn Cương, Chủ tịch Tổ Chức Phục Hưng Việt Nam, Phó chủ tịch Ngoại vụ kiêm Pháp ngôn nhân LLCQ, điện thoại (281)650-0658./.      

Các tập phim "The Vienam War" phụ đề Việt ngữ


The VietNam War có phụ đề tiếng Việt sẽ phát sóng trên đài truyền hình PBS và phát trực tuyến trên web ngày Chủ Nhật September 17, 2017 lúc 07:00 PM Central time (Bảy giờ sáng ngày thứ hai ở Việt Nam)

"Chiến tranh Việt Nam" có nhiều chi tiết rất nhạy cảm hiện đang cấm chiếu ở Việt Nam.

Nội dung là "Tết Mậu Thân", "Hồ Chí Minh", "Lê Duẫn", "Võ Nguyên Giáp", "Thuyền nhân vượt biên", "Trại cải tạo" ...

Chiến tranh Việt Nam có tất cả 10 tập  tổng cộng 18 tiếng đồng hồ của Ken Burns và Lynn

Novick:Tập 1. "Deja Vu (Bóng ma quá khứ)" (1858-1961):
http://www.pbs.org/video/deja-vu-1858-1961-vietnamese-yhieqx/

Tập 2. "Riding the Tiger (Cưỡi lưng cọp)" (1961-1963):
http://www.pbs.org/video/riding-the-tiger-1961-1963-vietnamese-xbzjlf/

Tập 3. “The River Styx (Bên bờ vực tử thần)” (Tháng 1/1964-tháng 12/1965):
http://www.pbs.org/video/the-river-styx-january-1964-december-1965-vietnamese-ee4jlh/

Tập 4. “Resolve (Quyết tâm)” (Tháng 1/1966-tháng 6/1967):
http://www.pbs.org/video/resolve-january-1966-june-1967-vietnamese-wg7u0k/

Tập 5. “This is what we do (Chuyện đó là bình thường)” (Tháng 7-12/1967):
http://www.pbs.org/video/this-is-what-we-do-july-1967-december-1967-vietnamese-rvbgea/

Phim mới "Viet Nam War"
bị cấm chiếu ở VN - phụ đề tiếng Việt - Tập 1-5

6. "Things fall apart " _ (Tháng 1/1968 - tháng 7/1968). _ (Tan rã)
7. "The veneer of civilization " (6/1968- 5/1969). _ (Nước sơn văn minh)
8. "A history of the world " _ (Tháng 4/1969-tháng 5/1970). _ (Lịch sử thế giới)
9. "A disrespectful loyalty" _ (5/1970- 3/1973). _  (Trung thành nhưng bất kính)
10. "The weight of memory" _ (Từ 3/1973 về sau) _  (Trĩu nặng ký ức)

Tổng thống Đức: Dân chủ cũng có thể bị mất một lần nữa

Lá Thư từ Đức Quốc

Tổng thống Đức, Steinmeier:
Dân chủ cũng có thể bị mất một lần nữa


* Lê-Ngọc Châu

Dẫn nhập: Hôm nay tình cờ đọc tin này dù đã cũ 3 ngày rồi nhưng nhận thấy lời nói của đương kim Tổng Thống Đức Frank-Walter Steinmeier (SPD) rất giá trị nên tôi chuyển ngữ nhanh, nhờ quý báo phổ biến để độc giả nào chưa biết có thể đọc cũng như để chúng ta cùng/tự suy ngẫm.

Vâng, TT Steinmeier  hoàn toàn có lý vì trên đời này chẳng có gì tự nhiên mà có được khi ông nói:
" Dân Chủ không rơi xuống từ trên trời, nó đã được chiến đấu suốt nhiều thế hệ mới có !", và "Dân Chủ cần phải được bảo vệ (sic).

Trân trọng giới thiệu và mời đọc tiếp bản tin ngắn phía dưới (LNC).

* * *

Tổng thống Đức Frank-Walter Steinmeier (Internet) 
Hơn 23 triệu người ở Đức tham gia làm tình nguyện viên. Tổng thống Đức nói rằng đây là xi măng (Kitt) liên kết xã hội chúng ta lại với nhau. Và ông cảnh báo: Dân Chủ cần phải được bảo vệ.

Berlin (dpa) - Tổng thống Đức Frank-Walter Steinmeier đã kêu gọi người Đức đừng nên thừa nhận dân chủ là lẽ dĩ nhiên: "Dân Chủ không rơi xuống từ trên trời, nó đã được chiến đấu suốt nhiều thế hệ mới có !".

Ông nói vào ngày thứ Bảy (09. September 2017) trước hàng ngàn quan khách tại lễ hội của người dân trong công viên của cung điện Bellevue Palace - dinh của Tổng thống ở Bá Linh -, và " Dân Chủ có thể bị mất đi trở lại nếu không ai quan tâm đến nó ".

Trong một cuộc tranh luận trên đài với cựu cầu thủ đá banh Gerald Asamoah, diễn viên Florian David Fitz cũng như nữ giáo viên và nhà hoạt động Nana Schoen, Steinmeier nhấn mạnh tầm quan trọng của giáo dục để bảo vệ nền Dân Chủ. "Đọc vẫn là thuốc tốt nhất chống lại sự ngu ngốc và ngu xuẩn", ông nói.

Mặc dù thời tiết xấu, mưa nhiều, khoảng 13.000 du khách đã đến tham dự "Buergerfest (citizens Festival)". Ngày thứ bảy vừa qua, các vị khách có cơ hội xem xét phía sau cánh cửa dinh phủ tổng thống làm việc ở Berlin hoặc tự chụp hình Selfie với người đứng đầu nhà nước.

Steinmeier khẳng định lòng biết ơn của mình đối với 23 triệu tình nguyện viên. Họ thực sự là "xi măng trong xã hội của chúng ta, là chất nối kết xã hội này với nhau". Với cái nhìn về cuộc bầu cử Quốc Hội trong hai tuần tới (ghi chú thêm: ngày 24.09.2017), ông ta nhắc lại lời kêu gọi của ông: "Hãy lĩnh hội những quyền dân sự nổi bật nhất và đi bầu".

Nhiều sáng kiến, tổ chức và công ty đã đưa ra cái nhìn sâu sắc vào công việc tự nguyện của những thiện nguyện viên. Người tiền nhiệm của Steinmeier, Joachim Gauck, đã sáng lập  "Buergerfest" dưới hình thức này.

Tối thứ Sáu (08.09.2017), Tổng thống Đức đã tiếp đón hàng ngàn tình nguyện viên. Cựu Tổng thống Đức Christian Wulff cũng đã đến khi lễ hội bắt đầu, kéo dài hai ngày. Lần đầu tiên ông Wulff trở tại cung điện Bellevue kể từ khi ông từ chức vào năm 2012.


* ©  Lê-Ngọc Châu _ Nam Đức, chiều ngày 13.09.2017
( Theo dpa, Sonntag 10. September 2017, Internet ... )


Top