ads

Slider[Style1]

Style2

Style3[OneLeft]

Style3[OneRight]

GS Nguyễn Chính Kết trao đổi với TS Nguyễn Thanh Giang

Style4

Style5

San Jose: Ra Mắt phim tài liệu Thảm Họa Đỏ

Ông Trần Quốc Bảo đang trình bày về mục tiêu, kế hoạch thực hiện và phương thức quảng bá phim tài liệu Thảm Họa Đỏ
Phim tài liệu Thảm Họa Đỏ - Bộ Mặt Thật Đảng Cộng Sản Việt Nam do Lực Lượng Dân Tộc Cứu Nguy Tổ Quốc thực hiện, đã ra mắt đồng bào hải ngoại ở các thành phố nước Pháp, Đức, Úc, Canada và Hoa Kỳ . Hai tuần sau, phim Thảm Họa Đỏ tiếp tục ra mắt đồng hương Bắc Cali lúc 1 giờ trưa hôm thứ Bảy ngày 24 tháng Giêng năm 2015 tại Khu Hội Cựu Tù Nhân Chính Trị San Jose.

Chương trình được khai mạc bằng nghi thức chào cờ Mỹ Việt và phút mặc với khoảng 200 đồng hương tham dự gồm đại diện các tổ chức hội đoàn như chủ tịch CĐNVQG Bắc Cali ông Trương Thành Minh, cựu chủ tịch CĐVN Bắc Cali ông Phạm Hữu Sơn, Chủ tịch Khu Hội CTNCT Bắc Cali ông Mai Khuyên, Chủ tịch Little Sài Gòn Foundation TS Đỗ Hùng, Tập Thể Chiến Sĩ VNCH-Tây Bắc Hoa Kỳ Trung Tâm Trưởng BS Phạm Đức Vượng, Chủ tịch LTCG bà Cao Thị Tình, Chủ Tịch Hội Phụ Nữ Âu Cơ cô Phạm Thiên Thanh, Chủ tịch Hội Phụ Nữ Việt Nam Hải ngoại Bắc Cali bà Trần Thị Ánh Tuyết, Hội Trưởng Hội Cao Niên Diên Hồng Vùng Đông Vịnh ông Trần Kiêm Thiều, Chủ tịch Hội Nhân Sĩ Diên Hồng Thời Ðại Bắc Cali cụ Phạm văn Tường, Chủ tịch Hội Đồng Cố Vấn Liên Đoàn Cử Tri BS Trần Quyền, Chủ Tịch Học Khu East Side bà Vân Lê, Chủ Tịch Hội BĐQ anh Trần Song Nguyên, Chủ Tịch ĐPQ- NQ Triệu Hà, Nhà thơ Hoàng Xuyên Anh, Uỷ Ban Phục Hồi Hiệp Định Paris Triệu Phổ, Bảo Tố, Hiệu Trưởng Trường Việt Ngữ Văn Lang ông Phan Hoàng v.v... cùng giới truyền thông Bắc California như nhà báo Nguyễn Vạn Bình báo Ý Dân, nhà báo Nguyễn Mạnh báo và đài VNTD, nhà báo Huỳnh Lương Thiện, báo Mõ SF, hai phóng viên SBTN Nghê Lữ và Mỹ Lợi báo online Việt Vùng Vịnh.com, anh Hải video v.v... Đặc biệt có sự tham dự của cựu Đô Đốc Trần Văn Chơn, cựu Đại tá Trần Thanh Điền, cựu Dân biểu Trần Minh Nhựt, cô Vân Lan Trương phụ tá GSV Cindy Chacez, cùng đông đảo đồng hương vùng Bắc California. Chúng tôi ghi nhận trong buổi ra mắt phim tài liệu này đã vắng đi một số truyền thông, truyền hình mà chúng ta thường thấy trong các sinh hoạt cộng đồng tại Khu Hội .

Mời quý vị bấm vào hình ở dưới để xem video


Dưới đây là một số hình ảnh





























Công lý Hoa Kỳ hà tỳ nặng


Tiếng oan dậy đất, án ngờ lòa mây
Nguyễn Du. Truyện Kiều

Glenn Ford is living proof of just how flawed our justice system truly is
(Vụ Glenn Ford là bằng chứng sống chứng tỏ hệ thống pháp lý của chúng ta thực ra hà tỳ nặng)
Thenjiwe Tameika McHarris, Amnesty International USA Senior Campaigner

Tôi có cảm tưởng một số không ít đồng bào Mỹ gốc Việt đánh giá nền công lý Hoa Kỳ là impeccable và quí vị này rất sẵn sàng viện dẫn The First Amendment.

Tôi quan niệm khác hẳn : tất cả các bộ luật, các đạo luật, các điều luật – không có một ngoại lệ nào hết – đều do con người soạn thảo, ban hành, áp dụng và giải thích. Mà con người thì có thể phạm sai lầm, dầu con người đó là công tố viên, thẩm phán, chánh án, biện lý, chưởng lý, lục sự, bồi thẩm, luật sư.

Glenn Ford là một người da đen sinh sống ở tiểu bang Louisiana. Năm 1984, một bồi thẩm đoàn gồm toàn người da trắng kết tội tử hình đương sự vì đã giết một người thợ kim hoàn mặc dầu anh luôn luôn bảo mình bị oan ức và không hề có mặt tại phạm trường khi án mạng xảy ra. Ngày thứ ba 11 tháng ba năm 2014, Ford được trả tự do vì có nhiều dữ kiện mới chứng minh anh vô tội. Lúc ra khỏi nhà tù, Ford 64 tuổi. Anh cho biết khi anh vào tù, các con anh còn đang bế; bây giờ họ đã trưởng thành và chính họ cũng có con còn đang bế. Anh cay đắng xót xa bổ túc suy tư : “Tôi đã mất ba mươi năm trong cuộc đời. Tôi không thể nào làm lại quá khứ.“

Năm 2013, Reginald Griffin, một phạm nhân thuộc tiểu bang Missouri, được miễn nghị sau hai mươi lăm năm câu thúc thân thể. Thống kê cho biết trọn năm 2013, trên toàn lãnh thổ Hoa kỳ có một trăm bốn mươi ba trường hợp bị kết án tử hình oan nhưng cuối cùng được tuyên bố vô tội. Trong 56% các trường hợp, công lý Mỹ phạm sai lầm vì chứng gian, chứng sai, chứng bậy; trong 46% các trường hợp, ngộ phán – phán quyết trái luật – là do các điều tra viên gây nên. Trong vòng hai mươi lăm năm trở lại đây, có một ngàn ba trăm tù nhân phạm tội đại hình được tuyên cáo vô tội; tuy thế, National Registry of Exonerations nhận định một cách bi quan rằng đây chẳng qua chỉ là phần nổi của một tảng băng chìm.

Dựa vào các kết quả thử nghiệm ADN, ngày thứ ba 02.09.2014, hai anh em người da đen cùng cha khác mẹ – hoặc cùng mẹ khác cha – cư trú tại tiểu bang North Carolina tên Henry Lee McCollum, 50 tuổi và Leon Brown, 46 tuổi được một quan toà thuộc quận hạt Robeson trả tự do sau khi ngồi tù ba mươi năm vì bị xem là nghi can trong vụ hiếp dâm và cố sát Sabrina Buie năm 1983 nơi thành phố nhỏ Red Springs. Cả hai anh em đều mang những bất toàn tâm trí trầm trọng và được 19 và 15 tuổi khi bị bắt giữ. Họ bị kết tội tử hình năm 1984 chỉ vì những lời thú tội do cảnh sát ngụy tạo. Trước vành móng ngựa, cả hai người luôn luôn kêu oan. Về sau, án lệnh đối với Leon Brown được cải thành chung thân cấm cố. Thi hài nữ nạn nhân được phát hiện trong một cánh đồng. Một người sinh sống cách cánh đồng này chừng một trăm mét tên Roscoe Artis, 74 tuổi, mới chính là hung phạm đích thực, theo như kết quả ADN chứng minh. Roscoe Artis cũng là hung thủ đã sát hại một thiếu nữ khác tên Joann Brockmann, 18 tuổi. Luật sư Ken Rose biện hộ cho Henry Lee McCollum thuộc Center for Death Penalty Litigation ở Durham, bang North Carolina, nhận định : Thật kinh hoàng khi thấy rằng nền công lý của chúng ta đã đưa hai đứa bé tật nguyền tâm trí vào tù trong ba mươi năm vì một trọng tội mà chúng không hề phạm.

Tổ chức Innocence Project đã liệt kê được ba trăm mười bảy trường hợp miễn nghị do thành quả thử nghiệm ADN trong số có mười tám án tử hình. Lối bảy mươi phần trăm những nạn nhân oan khốc này thuộc chủng tộc da màu.

Kết luận : đối với tội đại hình, tội tử hình thì như vậy, chẳng rõ mức sáng suốt đáng tin của nền công lý Hợp chủng quốc trong những trường hợp thuộc dân luật, luật hộ thì ra sao?

Trần Văn Tích

Có thể tách khủng bố ra khỏi đạo Hồi được không?


1* Mở bài

Khủng bố và Hồi Giáo gắn bó chặt chẽ với nhau. Tín đồ Hồi Giáo thực hiện khủng bố, nhân danh đạo Hồi để khủng bố. Thánh chiến khủng bố để thành lập một vương quốc Hồi Giáo. Thánh chiến là con đường duy nhất và được chết vì Allah là thể hiện sự trung thành. Chết vì thánh chiến thì sẽ được lên thiên đàng Hồi Giáo và sẽ được thưởng hai thiếu nữ đồng trinh 13 tuổi.

Bốn triệu người Pháp xuống đường để phản đối và lên án hành động khủng bố của tín đồ Hồi Giáo. Người theo đạo Hồi khắp nơi lại xuống đường chống người Pháp và nước Pháp.

Nước Pháp và một số quốc gia khác tuyên bố họ chỉ chống Hồi Giáo cực đoan chớ không chống đạo Hồi. Thế nhưng trong đạo Hồi không có hệ phái nào gọi là cực đoan hay ôn hòa cả.

Cả châu Âu rúng động vì khủng bố Hồi Giáo. Sự việc càng thêm trầm trọng vì thế giới có 1.6 tỷ người theo đạo Hồi, họ cho rằng chết vì thánh chiến thì được lên thiên đàng để lãnh thưởng. Về căn bản thì đạo Hồi xem nền văn hóa Tây phương và Thiên Chúa Giáo là kẻ thù của tôn giáo họ.

Vậy làm sao tách khủng bố ra khỏi đạo Hồi để cho 1.6 tỷ tín đồ nầy đứng ngoài khủng bố?.

2* Tiểu sử Mohamed

Nhà Tiên Tri Mohammed
Còn viết là Mohammad, Muhammad, Mohamed, Mohammed, Muhamed. Ông sinh ngày 12 tháng 3 âm lịch Á Rập, tại Mecca.

2.1. Tuổi thơ nghèo đói

Mohamed là con của Abdallah, một thương gia giàu có ở Mecca. Ông cha làm ăn thất bại, sạt nghiệp nên buồn rầu sanh bịnh rồi chết hai tháng trước khi Mohamed chào đời.

Vì quá nghèo, bà mẹ là Anima đem Mohamed đến nhờ ông nội là Muttalib nuôi dưỡng. Hai năm sau, cơn đói đã qua bà mẹ mang Mohamed về nuôi. Khi Mohamed 6 tuổi, bà mẹ chết. Mohamed lại trở về sống với ông nội.

Sau đó Mohamed được đưa đến sống ở nhà ông chú là Abu Talib. Ông chú là một thủ lãnh đoàn thương buôn của dòng họ Talib nhà ông.

2.2. Lăn lộn giang hồ

Khi Mohamed 12 tuổi, ông chú quyết định cho Mohamed đi theo đoàn lữ hành tải hàng từ Mecca sang bán ở Syria.

Kể từ đó, Mohamed luôn luôn theo đoàn thương buôn băng qua sa mạc Syro-Arabia, đến khắp nơi trong vùng để mua bán.

Đoàn thương buôn thường xuyên bị bọn cướp tấn công cướp hang, cho nên mọi người phải luyện tập võ nghệ và khả năng tự vệ. Và cuộc chiến trên giang hồ không bao giờ chấm dứt.

Mohamed tinh thông về quân sự như: cởi ngựa, bắn cung, đấu kiếm, đô vật và ngay cả mưu lược chiến thuật và phương cách bày binh bố trận chống lại bọn cướp. Lặn lội trên giang hồ, Mohamed trở thành một võ sĩ, một tướng quân.

2.3. Về đường vợ con

Hàng chục nghìn người Hồi giáo trên khắp thế giới đã đổ về thánh địa Mecca để tổ chức mừng lễ Eid al-Fitr, kết thúc tháng lễ Ramadan.
Năm 529 Mohamed muốn cưới con gái của chú tên Fakhita, nhưng ông chú muốn gả Fakhita cho một nhà giàu có ở Mecca.

Để đền bù, ông chú đứng làm trung gian mai mối để Mohamed lấy bà Khadija, một phụ nữ sang trọng, giàu có bậc nhất vùng Mecca. Bà nầy khoảng 40 tuổi đã có hai đời chồng và 7 đứa con.

Bà Khadija đang cần một người có tài năng để dẫn đoàn thương buôn từ Mecca, băng qua sa mạc đến mua bán ở Syria. Thế là hợp tác song phương, loan phượng hòa minh hai bên cùng có lợi.

Bà Khadija lớn hơn Mohamed 15 tuổi. Tình nghĩa vợ chồng kéo dài 24 năm đến lúc bà mất 64 tuổi (năm 619). Theo sử liệu, Mohamed xem bà như một người mẹ, một cố vấn hơn là người vợ bình thường.

Bà Khadija sinh cho Mohamed 7 đứa con, 3 trai, 4 gái. Con gái út tên Fatimah.

Khi ông chú Abu Talib bị sạt nghiệp thì Mohamed xin đứa con trai út của ông chú tên Ali (5 tuổi) đem về nuôi. Sau đó ông gả con gái út tên Fatimah cho Ali. Ali và Mohamed là anh em chú bác và Ali là con rể của Mohamed.

Ali bin Abu Talib (17-3-600 – 27-1-661) là một nhân vật lỗi lạc trong Hồi Giáo. Những tín đồ xem ông như một vị vua. Ali bin Abu Talib được mọi người nể trọng vì tính rộng lượng, tài hùng biện và nhất là tài năng của một vị tướng.

Năm 619, người vợ đầu tiên là bà Khadija qua đời. Một năm sau (620) Mohamed lấy cô Sawdah (30 tuổi) là một góa phụ, em dâu của tù trưởng Amir, với ý định liên minh quân sự với tù trưởng nầy, nhưng sau đó Amir chống lại Mohamed và bị bắt làm tù binh ở Medina.

Cũng cùng năm 620, người bạn thân giàu có là Abu Bakr gả con gái tên Aisha cho Mohamed. Lúc đó Aisha mới có 6 tuổi. Việc hứa gả chỉ là hình thức vì Aisha vẫn sống với cha mẹ. Sau đó, đến năm 9 tuổi thì Aisha chính thức về làm vợ của Mohamed.

Tóm lại, Mohamed có 5 vợ và một tiểu thiếp. Những hậu duệ, con cháu đời sau của Mohamed có đến 600,000 người sống tại các nước Á Rập Saudi, Iraq, Syria, Jordan, Ai Cập, Libya, Tunisia, Algeria, Marốc, Ấn Độ, Afghanistan, Pakistan và Bengladesh. Cũng không có gì lạ, chế độ đa thê, con cháu đầy đàn, tăng theo “cấp số nhân”, ví dụ như trùm khủng bố Osama bin-Laden là con thứ 17 trong 51 người con của cha ông.

2.4. Bất ngờ lên làm thánh

“Tảng Đá Đen” (The Black Stone of Mecca)
Năm 605, lúc đó Mohamed 35 tuổi. Bộ lạc Quraysh quyết định xây lại đền thờ Kaaba. Đó là việc quan trọng và rất tốn kém, cần phải có nhiều người đóng góp mới thực hiện được.

Sau năm ngày tranh cãi về những ý kiến trái ngược nhau nên không có kết quả. Cuối cùng, các tập đoàn tham dự giao ước với nhau: “Nếu một người đàn ông nào đó đến đền thờ ngay trong lúc nầy thì chúng ta hỏi ý kiến người đó, và ý kiến đó sẽ là quyết định chung”.

Thật bất ngờ, người đàn ông bước vào đền thờ lúc đó chính là Mohamed. Theo thông lệ, sau chuyến lữ hành thành công và an toàn thì Mohamed đến đền thờ để tạ ơn Thượng Đế. Mohamed dõng dạc trả lời: “Tất cả chúng ta hãy tìm mọi cách để di chuyển “Tảng Đá Đen” (The Black Stone) đến giữa đền thờ rồi cùng nhau đoàn kết xây lại nơi thờ phượng đấng Allah. Chúng ta sẽ biến nơi nầy thành trung tâm của thế giới”.

Năm 610 trong một hang động thuộc tỉnh Hedja của nước Arabia, người đàn ông 40 tuổi bổng nghe được tiếng nói dạy ông phải loan báo cho mọi người biết là chỉ có một đấng thiêng liêng duy nhất. Người đó là Mohamed. Từ đó ông trở thành giáo chủ được kính trọng và cũng rất đáng sợ nhất.

Chỉ một thế kỷ sau khi ông chết, đế quốc Hồi Giáo đã xâm chiếm từ Ma Rốc sang đến bắc Ấn Độ với tín đồ trên 1 tỷ như ngày nay.

3* Hồi Giáo

Hồi Giáo còn được gọi là đạo Islam, là một tôn giáo độc thần, lớn thứ hai trên thế giới. Người theo đạo Hồi gọi là Muslim. Tín đồ hiện nay là 1.57 tỷ, chiếm 23% dân số thế giới.

Hồi Giáo ra đời hồi thế kỷ thứ 7 tại bán đảo Á Rập do Mohamed được thượng đế Allah truyền lại những giáo lý thông qua thiên thần Gabriel. (Jibrael).

Sau khi Mohamed qua đời, người bạn thân cũng là cha vợ (gả con gái Aisha cho Mohamed lúc còn 6 tuổi) tên là Abu Bakr được bầu lên thay thế gọi là Caliph (người kế vị làm vua).

Suốt 12 năm sau khi Mohamed chết, Abu Bakr tiến hành những cuộc thánh chiến đẫm máu đã xâm chiếm bán đảo Á Rập, toàn bộ Trung Đông bao gồm Iraq và Ai Cập.

Năm 750 xâm chiếm Bắc Phi, chinh phục Tây Ban Nha, Bồ Đào Nha. Các dân tộc bị trị bắt buộc phải theo đạo Hồi.

3.1. Hệ phái Shiite

Tiếng Á Rập là Shi’ah đọc là Shi’a có nghĩa là người theo Ali bin Abu Talib.

Người Shiite có khoảng 200 triệu trong tổng số 1.57 tỷ Hồi Giáo. Đa số người Shiite ở Iran, Iraq, Azerbaijan và Bahrain.

Những chính quyền Sunni thường đàn áp hệ phái nầy, họ là bộ phận nghèo nhất trong xã hội. Tại một số quốc gia hai cộng đồng Hồi Giáo nầy sống cách biệt với nhau.

Tháng 3 năm 2011, chính phủ Malaysia tuyên bố Shiite là tà giáo và cấm họ phổ biến niềm của hệ phái nầy.

3.2. Hệ phái Sunni

Sunni tiếng Á Rập là đa số, chiếm 80% tín đồ đạo Hồi, còn gọi là Ahi as-Sunnah. Hệ phái nầy chủ trương người thừa kế làm vua không nhất thiết phải là người thuộc dòng dõi của Mohamed.

4* Kinh Koran


4.1. Tổng quát về kinh Koran

Kinh Koran còn được viết là Quran, Qur’an, Koran, Coran. Kinh có 30 phần, 114 chương và 6,235 câu do Mohamed viết ra, được cho là do đấng Allah chuyển đến Mohamed qua trung gian của thiên thần Gabriel.

Một số câu trong kinh phản ảnh những biến cố, những tình huống trong đời của Mohamed. Những câu rời rạc, không theo thứ tự thời gian nào, cũng không ghi rõ năm tháng.

Kinh Koran khuyến khích chế độ đa thê. Trong hoàn cảnh xã hội Á Rập có nhiều góa phụ, thường hay bị lạm dụng, bị bắt nạt cho nên cần phải có đàn ông để bảo vệ. “Nếu thấy điều đó là tốt cho anh, phải lấy thêm hai, ba, bốn vợ” (Koran 4:3) (Marry such women as seem good for you two, three or four. Koran 4:3)

4.2. Những điều cấm trong kinh Koran

Một số điều cấm trong kinh Koran: Cấm cho vay nặng lãi. Cấm ăn thịt heo. Cấm ăn máu (tiết canh, huyết). Cấm cờ bạc và săn bắn. Cấm giao hợp khi phụ nữ có kinh.

Phải đi hành hương một lần trong đời người. Phải ăn chay trong tháng Ramadan. Phải rửa chân tay trước khi cầu nguyện. Đàn bà ngoại tình thì bị ném đá đến chết ở nơi công cộng.

Bất cứ những ai chống đấng Allah hoặc chống Mohamed đều phải bị chặt đầu hoặc đóng đinh trên thập tự giá.

5* Kinh Koran chủ trương khủng bố

5.1. Hãy giết ngay kẻ nào nhục mạ ta

Đa số tín đồ Hồi Giáo không phải là cực đoan nhưng hầu hết những kẻ khủng bố trên thế giới hiện nay là tín đồ Hồi Giáo. Tất cả những hành vi khủng bố được thần thánh hóa bằng việc xử dụng những câu trong kinh Koran.

Trong sách Hadith, lời của Mohamed được ghi lại như sau: “Nếu kẻ nào nhục mạ ta mà tín đồ nghe thấy thì hãy giết nó ngay lập tức”. (If anyone insults me, then any Muslim who hears this must kill them immediately)

5.2. Giết người vô tội là mục đích chính

Các tổ chức khủng bố Hồi Giáo ngày nay xem thường sinh mạng người vô tội. Họ coi việc giết thường dân là mục tiêu chính để đạt được tiếng vang trong dư luận quần chúng và cũng gây sợ hãi cho đối phương vì thế đặt bom ở những nơi công cộng như khu thương mại chẳng hạn.

Kinh Koran đã ghi:”Ta sẽ gieo kinh hoàng nơi trái tim của những kẻ ngoại đạo. Các con hãy chặt đầu chúng và hãy cắt rời tất cả các đầu ngón tay của chúng” (Koran 8:12) (I will cast terrors into their hearts of those who disbelieve. Therefore strike off their heads and strike off every fingertips of them-Koran 8:12)

5.3. Kinh Koran xúi giục giết người ngoại đạo

Kinh Koran xúi giục tín đồ giết người ngoại đạo mà không chịu trách nhiệm vì hành vi sát nhân vì cho đó là việc của đấng Allah. “Không phải các ngươi đã giết chúng, mà đấng Allah đã giết chúng. Không phải các ngươi đập tan kẻ thù mà Allah mới là đấng đập tan chúng” (Koran 8:17) (“You did not slay but it was God who slew them.You did not smite the enemy but it was God who smote”. Koran 8:17)

5.4. Sự nguy hiểm của đạo Hồi

Đạo Hồi chia thế giới làm hai khu vực.

1. Khu vực Hồi Giáo. (Land of Islam) còn gọi là Nền Hòa Bình Hồi Giáo. Các nước Hồi Giáo trở thành anh em với nhau. Không đánh giết nhau. Khu vực hoà bình.

2. Khu vực ngoại đạo. (Land of unbelievers). Kinh Koran ghi lại như sau: “Những kẻ theo sự sai lầm. Tất cả những kẻ ngoại đạo đều đáng phải bị chặt đầu hoặc bị bỏ tù” (Koran 47:4) (The unbelievers follow falsehood. When you meet the unbelievers in the battlefield, strike off their heads or make them prisoners” Koran 47:4)

6* Ba nguyên nhân gây hận thù trong Hồi Giáo

Sự xung đột giữa hai phái Sunni và Shiite đưa đế thánh chiến đẩm máu nhất và dài nhất (1,400 năm) trong lịch sử các tôn giáo trên thế giới.

Ba nguyên nhân gây chia rẻ và xung đột đẫm máu như sau:

6.1. Nguyên nhân thứ nhất. Tranh chấp quyền kế vị

Mohamed không chỉ định người kế vị và cũng không nêu ra nguyên tắc và điều kiện để chọn người kế vị, cho nên sau khi Mohamed chết tranh chấp chức vị xảy ra.

Sau khi ông vua (Caliph) thứ ba của nhà nước Hồi Giáo là Othman bin Affan bị ám sát thì Ali bin Abu Talib tuyên bố lên làm vua thứ tư. Ali là anh em chú bác, vừa là con nuôi, vừa là con rể của Mohamed, mang dòng máu họ Talib vì Ali là con ông chú của Mohamed, tên là Abu Talib.

Ali gặp sự chống đối quyết liệt của của hai người cùng tranh chấp chức vị là Zubair và Talha với sự trợ giúp của bà vợ góa của Mohamed là Aisha. Bà nầy căm thù Ali vì ông nầy cho rằng bà ngoại tình với một tín đồ trẻ trong việc cả hai cùng đi trễ đến dự phiên họp ở Medina. Bà căm thù Ali từ đó.

Liên hệ trong gia đình Mohamed. Bà Aisha là vợ của Mohamed từ lúc 9 tuổi. Ali là anh em chú bác, vừa là con nuôi, con rể của Mohamed. Cùng huyết thống. Ali gọi bà là “mẹ vợ kế”.

Lý do gây tranh chấp được Zubair và Talha nêu ra là, cần chọn một cá nhân có đủ tài năng và phẩm chất làm người kế vị. Những người ủng hộ Ali cho rằng, người kế vị phải có huyết thống của Mohamed.

Hai người chống Ali nổi loạn, chiếm thành phố quân sự Basra tại Iraq. Ali và một số thân cận không có quân đội nên chạy về thành phố Koufa, lo chiêu binh mãi mã.

Ali chiến thắng trong trận đánh đẩm máu, lừng danh tên Camel.

Năm 661, cũng giống như Othman, Ali bị tín đồ ám sát.

Những người ủng hộ Ali theo hệ phái Shiite. Phe đa số là Sunni.

6.2. Nguyên do thứ hai. Sự khác biệt về kinh sách

Kinh Koran rất mơ hồ và thiếu sót về luật pháp cho nên những nhà làm luật đi tìm những lời nói của Mohamed, đúc kết lại và từ đó soạn ra sách Hadiths. Sách nầy có những khác biệt với kinh Koran. Đó là nguyên nhân sự khác biệt về kinh sách trong đạo Hồi.

6.3. Nguyên do thứ ba. Giáo lý Hồi Giáo bị pha trộn nhiều nền văn hóa khác.

Do đế quốc Hồi Giáo bành trướng quá nhanh trong khu vực Trung Đông và Bắc Phi nên giáo lý bị pha trộn bởi nhiều nền văn hóa tại các quốc gia trong khu vực.

Tóm lại, nguyên nhân chính gây chiến tranh đẫm máu là sự tranh giành quyền lực để lãnh đạo tôn giáo nầy.

Có nhiều tôn giáo bị phân hóa nhưng không đẫm máu như đạo Hồi. Sở dĩ đẫm máu anh em, tín đồ cùng tôn giáo là do cuồng tín, cực đoan của người Á Rập.

Sự chia rẻ kéo dài 1,400 năm làm thiệt mạng hàng triệu tín đồ của tôn giáo nầy. Những vụ đẫm máu nhất được ghi lại như sau:

Năm 1400, hoàng đế Timur của đế quốc Hồi Giáo Sunni đánh chiếm hai nước Iran và Iraq đã giết trên một triệu người Shiite.

Năm 1467, đế quốc Thổ Nhỉ Kỳ Ottaman thuộc Sunni đã chiếm Syria, Ai Cập, Bắc Phi và Saudi Arabia, cai trị những nước nầy 53 năm, đã tiêu diệt hàng triệu tín đồ Shiite.

Đế quốc Hồi Giáo Shiite Safavid, tồn tại 270 năm khi đánh chiếm nước nào thì toàn bộ học sĩ (Clerics) người Sunni bị chặt đầu.

7* Hiểm họa Hồi Giáo

7.1. Vấn đề di dân nhập cư

Chị Tống Mỹ Loan ở Pháp có chuyển đến bài viết của tác giả Nguyễn Thị Cỏ May nhan đề “Pháp sẽ bị Hồi Giáo hóa trong 20 năm nữa”.

Nội dung trích lời của nhà báo Mỹ Christopher Caldwell trả lời phỏng vấn của báo Le Figaro, cho biết: “Dân ngoại quốc nhập cư, dù trong hoàn cảnh lịch sử nào cũng tạo ra xung đột kinh tế, văn hoá, xã hội. Sự khác biệt về văn hóa không phải là sự phong phú như một số chính trị gia hô hào.

Ở Mỹ cũng có phong trào di dân nhập cư, nhưng họ đến từ Mexico, Trung Mỹ, Nam Mỹ, họ chịu ảnh hưởng của văn hóa Công Giáo. Cách sống của họ cũng giống như người Mỹ gốc Ý nên không có những vấn đề như ở Pháp và châu Âu”.

7.2. Nhập cư di dân Á Rập Hồi Giáo ở Pháp

Ông Caldwell nêu nhận xét: “Nước Pháp sẽ vở tung trong máu và nước mắt trong vòng 15 hay 20 năm nữa”. Ông giải thích, những người cai trị hiện nay và trong tương lai không có khả năng ứng phó trước hiểm họa Hồi Giáo. Và rồi, mọi người Pháp sẽ cam chịu luật Shariah của đạo Hồi, do các chính trị gia thỏa mãn những yêu sách của cử tri Hồi Giáo.

Ông giải thích, trong nền dân chủ người ta biết chia xẻ những luật lệ với nhau nhưng Hồi Giáo châu Âu có quan niệm sống khác biệt của họ, mà khó khăn trong hội nhập. Ví dụ, một ngày nào đó, phụ nữ Hồi Giáo vùng lên đòi quyền phụ nữ được che mặt chẳng hạn.

Thất nghiệp gia tăng, du đảng, tội phạm xã hội ở các khu vực đông người Á Rập nhập cư, vẫn cao hơn ở những nơi khác.

7.3. Phản ứng của Hồi Giáo khắp nơi

Người biểu tình ở Niger bày tỏ sự giận dữ đối với Charlie Hebdo
Sau vụ thảm sát ngày 7-1-2015, ngày 14-1-2015, tạp chí Charlie Hebdo đăng bức biếm họa nói về Mohamed khiến cho nhiều cộng đồng Hồi Giáo trên thế giới phản ứng mạnh mẽ.

Có khoảng 3 triệu tạp chí xuất bản trên toàn cầu, riêng tại Pháp có nửa triệu bản bán hết chỉ trong vài phút sau khi ra sạp.

Biếm họa về hình Mohamed tay cầm biểu ngữ “Tôi là Charlie” và dòng chữ phía trên “Mọi chuyện đều được tha thứ”.

Tại Thổ Nhỉ Kỳ, nhiều người tụ tập hô vang những khẩu hiệu phản đối tờ báo của nước họ vì đã đăng lại 4 trang của tờ Charlie Hebdo.

Thủ tướng Ahmed Davutohlu tuyên bố: “Thổ Nhỉ Kỳ không cho phép lăng mạ đấng tiên tri Hồi Giáo Mohamed. Đồng thời cho rằng: “Charlie Hebdo là hành động gây hấn”. Thủ tướng Thổ trả lời báo chí: “Tự do báo chí không có nghĩa là lăng mạ. Chúng tôi không cho phép bất cứ hình thức lăng mạ nào đối với đấng tiên tri Mohamed”.

Tổng Thư ký Tổ chức Hợp tác Hồi Giáo, ông Iyad Amin Madani cho biết: “Là một tổ chức, chúng tôi đang tham khảo với các diễn đàn quốc tế và các tổ chức nhân quyền LHQ để giải thích, tự do ngôn luận không phải là kêu gọi sự hận thù và không được xúc phạm đến tôn giáo của người khác.

Tại Ai Cập, tổ chức Hồi Giáo Dar Al-Ifta cho rằng quyết định của tờ báo Pháp là hành vi khiêu khích 1.5 tỷ người Hồi Giáo trên thế giới. Tổng thống Ai Cập ký sắc lịnh cấm mọi ấn phẩm nước ngoài có nội dung bài xích tôn giáo.

Tại Philippines, 1,500 người gồm chính khách, học sinh và phụ nữ đeo khăn che mặt, biểu tình suốt 3 giờ phản đối tờ báo Pháp. Một biểu ngữ ghi: “Nước Pháp phải đưa ra lời xin lỗi”.

Ngoài ra, tín đồ Hồi Giáo tại các nước như: Niger, Pakistan, Algeria cũng có những cuộc biểu tình như thế.

Trên trang nhất của tờ New York Times có viết: “Cùng với bìa báo mới là một loạt nổi lo sợ mới. Sự việc của Charlie Hebdo có thể tiếp tục kích động bạo lực”.

8* Dùng cực đoan để chống cực đoan không phải là giải pháp tốt

8.1. Nhóm cực đoan PEGIDA ở Đức

Lutz Bachmann và PEGIDA
Đêm 8-12-2014, đoàn biểu tình khoảng 10,000 người của nhóm cực đoan PEGIDA chống chính phủ Đức về chính sách nhập cư, nhất là người Á Rập Hồi Giáo mà họ cho là “Hồi Giáo hóa Tây phương”. Nhóm nầy bị cho là theo chủ nghĩa cực đoan, bài ngoại, kỳ thị chủng tộc và tôn giáo.

PEGIDA là viết tắt trong tiếng Đức: Patriotische Europäer gegen die Islamisierung des Abendlandes)

Tiếng Anh: “Patriotic Europeans Against the Islamization of the West”. “Người châu Âu yêu nước chống lại việc Hồi Giáo hóa Tây Phương”.

Tổ chức PEGIDA được thành lập hồi tháng 12 năm 2014. Người thành lập là Lutz Bachmann. Ngày 19-12-2014 PEGIDA đăng ký hoạt động công khai hợp pháp như một tổ chức bất vụ lợi tại bang Dresden.

Chủ tịch: Lutz Bachmann. Phó chủ tịch: Rene Jahn. Thủ quỹ: Kathrin Oertel. Tổ chức nầy cho rằng những người ủng hộ họ tại 30 thành phố ở Đức và 18 nước châu Âu.

Trên Facebook Bachmann bình luận khiếm nhã, cho rằng những người nhập cư là “lũ súc vật” (Cattle), cặn bã (scumbag) và rác rưởi (trash). Một tấm hình được phổ biến trên báo cho thấy Bachmann hóa trang thành nhà độc tài phát xít Đức Quốc Xã Adolf Hitler bằng kiểu tóc và râu cứt mũi giống như Hitler. Hitler cũng cũng kỳ thị chủng tộc và tiêu diệt nhiều triệu người Do Thái.

Những lời miệt thị khiến cho Bachmann phải xin lỗi và từ chức.

Riêng ở bang Dresden có 14 trại với 2,000 người tỵ nạn. Ở Đức người tỵ nạn sẽ lên tới 200,000 trong năm nay, nhiều hơn các quốc gia khác ở Âu châu.

8.2. Phản ứng của chính phủ Đức

Người Đức biểu tình phản đối chính sách nhập cư của Thủ tướng Angela Merkel
Chính phủ Đức đã lên án hành động hóa trang của Bachmann. Phó Thủ tướng Sigmar Gabriel nhấn mạnh: “Bất cứ ai trong giới chính trị mà lại chụp hình giống như Hitler thì hoặc là ngu ngốc hoặc là ủng hộ Phát xít”.

Người phát ngôn ở Viện Công tố Dresden cho biết, họ sẽ triển khai cuộc điều tra về những bình luận của Bachmann. Những tuyên bố như thế bị cho là cố tình kích động hận thù.

Thủ Tướng Angela Merkel đã lên án các hình thức bài ngoại. Bà nhấn mạnh rằng nước Đức cần những người nhập cư để giúp đỡ đối phó lại sự khủng hoảng dân số do tỷ lệ sinh sản thấp nhất của Đức, so với Âu châu.

8.3. Vài nét về Lutz Bachmann

Lutz Bachmann sinh ngày 26-1-1973 tại Dresden, Đông Đức. Là người sáng lập PEGIDA. Chủ trương chống đạo Hồi và chống chính sách di dân nhập cư của Đức.

Bachmann là con của người hàng thịt (butcher). Có tiền án từ lúc 16 tuổi về các tội trộm cắp, say rượu trong lúc lái xe, tấn công người khác và xử dụng ma túy.

Năm 1998, bị kêu án nhiều năm tù nhưng đã trốn thoát sang sinh sống ở Nam Phi. Sau đó bị trục xuất về Đức.

8.4. Người Đức chống chủ nghĩa cực đoan của PEGIDA


Ngày 12-1-2015, khoảng 100,000 người tại nhiều thành phố lớn của Đức đã xuống đường biểu tình phản đối chủ nghĩa cực đoan của nhóm PEGIDA.

Tại bang Dresden, nơi xuất phát chủ nghĩa cực đoan nầy, đã có 25,000 người xuống đường chống PEGIDA và đã tỏ tình đoàn kết với người Pháp trong vụ thảm sát ngày 7-1-2015 tại tòa báo Charlie Hebdo ở Paris.

Nội dung những cuộc biểu tình là ước vọng một xã hội đa sắc màu, mong ước một xã hội thanh bình, bình đẳng, không phân biệt tôn giáo, văn hóa, màu da…

Dùng cực đoan để chống cực đoan không phải là giải pháp tốt, vì cực đoan là không tốt.

9* Chọc vào ổ kiến lửa thì bị kiến cắn là lẻ tất nhiên

9.1. Châm biếm và quyền tự do ngôn luận

Nhiều ý kiến cho rằng châm biếm là quyền tự do ngôn luận, nghĩa là tự do châm biếm. Trong đời sống thực tế, khi một người dùng hình thức nầy hoặc hình thức khác để châm chọc, mỉa mai, chỉ trích, hạ nhục hay chửi cha người khác thì dù cho đúng hay sai cũng bị phản công, đánh trả tùy theo bản chất và văn hóa của người phản công. Kẻ lổ mảng, vũ phu thì ra tay bằng “thượng cẳng chân hạ cẳng tay”…

Chọc vào Kim Jung-un thì bị tin tặc tấn công trả đủa kèm theo những đe dọa khác.

9.2. Những hạn chế của các quyền tự do

Tự do nào cũng có những hạn chế và ngăn cấm cả. Tự do của người nầy không xâm phạm đến tự do, danh dự, tài sản và quyền lợi của người khác. Ngoài ra tự do không được vi phạm an ninh quốc gia, thuần phong mỹ tục của dân tộc và nhất là hậu quả nghiêm trọng mà tự do cá nhân tạo ra.

Đó là trường hợp của mục sư Terry Jones của nhà thờ tin lành Dove World Outreach thành phố Gainesville, Florida. Ông kêu gọi “ngày thế giới đốt kinh Koran” vào ngày 11 tháng 9.

Hồi Giáo khắp nơi phản ứng mạnh.

Tổng Thống Obama cảnh báo, đó là cái cớ để Al Qaeda chiêu mộ thêm khủng bố thánh chiến. Bộ Trưởng Quốc Phòng Robert Gates gọi điện thoại yêu cầu mục sư hủy bỏ, nhưng ông Jones từ chối. Tướng David Petraeus, chỉ huy trưởng quân đội chống khủng bố ở Afghanistan cho biết, đốt kinh Koran gây nguy hiểm cho công dân Mỹ ở nước ngoài.

Bộ Ngoại Giao Mỹ và Interpol cho biết sẽ có nguy cơ bạo lực. FBI cũng đã đến nói chuyện và “làm việc” với mục sư Jones, Cuối cùng việc đốt kinh Koran phải hủy bỏ.

Nếu như mục sư Jones ra chợ mua cuốn kinh Koran về nhà, đóng cửa lại rồi đốt thì không có gì xảy ra. Và nếu như Trần Trường ở Cali, treo tấm hình của bác ở đầu giường trong phòng ngủ, thậm chí treo trong nhà tắm hay cầu tiêu thì cũng không có chuyện gì xảy ra cả.

10* Chiến lược tiêu diệt tổ chức Nhà nước Hồi Giáo của Mỹ

Nhân dịp 13 năm sự kiện 11 tháng 9 năm 2001, tối ngày 10-9-2014, Tổng Thống Obama tuyên bố chiến lược tiêu diệt tổ chức khủng bố Nhà Nước Hồi Giáo tại tòa Bạch Ốc.

10.1. Phần tổng quát

1). Cần phải làm sáng tỏ hai điều.

1. IS (Tổ chức Nhà Nước Hồi Giáo) không phải là đạo Hồi.

2. IS chắc chắn không phải là một nhà nước.

2). Mỹ không làm thay những việc mà người Iraq chính họ phải tự thực hiện.

3). Mỹ không giành lấy vị trí của các nước Á Rập trong việc bảo đảm an ninh trong khu vực của họ.

10.2. Chiến lược cụ thể để tiêu diệt tổ chức khủng bố Nhà Nước Hồi Giáo

Hai mục tiêu rõ ràng:

1. Làm suy yếu

2. Rồi sau mới tiêu diệt

1). Tiến hành không kích có hệ thống

Sau 6 tháng không kích của liên minh chống khủng bố gồm: Mỹ, Anh, Pháp, Úc, Đan Mạch, Bỉ, Qatar, Jordan và Saudi Arabia, lực lượng NN/HG tổn thất rất nặng.

Ngày 3-12-2014, tại buổi họp của 62 liên minh chống khủng bố ở trụ sở NATO ở Bỉ (Brussels), Ngoại Trưởng John Kerry cho biết liên minh do Mỹ dẫn đầu đã thực hiện khoảng 1,000 cuộc không kích làm thiệt hại đáng kể cho NN/HG. Một số thủ lãnh bị tiêu diệt.

Nhiều cơ quan hành chánh, trại binh, thiết bị quân sự như xe tăng, phi cơ thu được, nhà máy lọc dầu, khu mỏ dầu khí…tuy nhiên họ còn kiểm soát một vùng lãnh thổ rộng lớn.

Không kích gặp trở ngại.

Trở ngại của liên quân là mục tiêu phải tiêu diệt là một quân đội không có đồng phục, thường di chuyển bằng xe dân sự, trà trộn vào thường dân. Họ từ bỏ sa mạc kéo về sống trong khu đông dân cư.

Lãnh thổ rộng lớn của họ đa số là người Sunni. Mặc dù dân chúng không ưa tổ chức khủng bố nầy nhưng họ vẫn căm thù hai chính quyền của người Shiite là Bashar al-Assad (Syria) và chính quyền Iraq. Vì thế họ hợp tác và bao che cho tổ chức NN/HG nầy.

Ngày 21-1-2015, trong thông điệp liên bang, Tổng Thống Obama cam kết sẽ chiến thắng khủng bố nhưng cần thời gian lâu dài.

2). Tăng cường hậu thuẩn các đơn vị chiến đấu mặt đất.

Đã có 475 cố vấn Mỹ đang huấn luyện, đào tạo, cung cấp thông tin tình báo, nâng cấp các trang bị cho quân đội Iraq.

Vực dậy tổ chức Vệ Binh Quốc Gia để giúp đỡ cộng đồng người Sunni, bảo đảm quyền tự do của họ đã bị mất dưới chính quyền Shiite của Thủ tướng Nouri al-Maliki.

Đơn vị Iraq nào không tham gia chiến đấu thì Mỹ sẽ đứng ngoài để không bị lôi cuốn vào cuộc chiến tranh trên bộ lần thứ hai nữa.

Sẽ không có chuyện bộ binh Mỹ tham gia chiến đấu trên mảnh đất ở nước ngoài.

3). Nâng cao khả năng chống khủng bố tại nước Mỹ

- Nổ lực cắt đứt nguồn tài chánh

- Cải thiện hệ thống tình báo

- Tăng cường sức mạnh quốc phòng

- Chận đứng mọi sự ra vào của các tay súng ngoại quốc vùng Trung Đông.

4). Mỹ sẽ viện trợ nhân đạo cho các thường dân vô tội.

Bao gồm những người Sunni và Shiite. Tổng Thống Mỹ cho biết khi ta hỗ trợ ngăn chặn vụ thảm sát thường dân người thiểu số bị mắc kẹt ở vùng núi xa xôi, đây là điều mà một trong số họ đã nói: “Chúng tôi nợ người bạn Mỹ những mạng sống nầy, con cái chúng tôi sẽ luôn nhớ rằng có những con người ngoài kia cảm thông được nổi thống khổ của chúng tôi, và bất chấp tất cả, thực hiện một cuộc hành trình dài để bảo vệ người vô tội”.

11* Sách lược “củi đậu nấu đậu”của Mỹ

Khủng bố là ung bướu phải cắt bỏ. Một trong những biện pháp tiêu diệt khủng bố Hồi Giáo là dùng chính sách “củi đậu nấu đậu” tức là tạo cơ hội để hai phe Hồi Giáo làm thịt lẫn nhau, tự làm suy yếu để giảm việc tấn công vào Mỹ và phương Tây.

Tại Iraq, Mỹ viện trợ cho chính quyền Shiite để chống lại Sunni của NN/HG. Đồng thời viện trợ để đa số người dân Sunni lớn mạnh đủ sức đối đầu với chính quyền Shiite. Mỹ cũng không tích cực viện trợ để chính quyền Shiite Iraq đủ mạnh để có thế khống chế người Sunni chiếm đa số ở Iraq.

Hoa Kỳ không chủ trương tái lập một nhà nước đủ mạnh để thống nhất các phe phái HG, trái lại tạo ra mâu thuẩn, chia rẻ và phân hóa trong mỗi quốc gia Á Rập Hồi Giáo.

Hoa Kỳ ủng hộ người Kurd thành lập quốc gia để làm trái độn giữa các nước Hồi Giáo láng giềng. Các nước Iran, Thổ Nhỉ Kỳ và Syria lo ngại sự ly khai của người Kurd ở Iraq sẽ kéo theo sự ly khai ở nước họ.

Người Kurd: một dân tộc trên 4 quốc gia.

Thủ tướng Do Thái, Benjamin Netanyahu, kêu gọi một nhà nước độc lập người Kurd để cản trở bước tiến của Hồi Giáo ở Iraq.

12* Kết luận

Kinh Koran của Hồi Giáo đã nhắc đi nhắc lại nhiều lần việc cắt cổ người ngoại đạo mà hiện nay tổ chức NN/HG đã và đang thực hiện việc cắt cổ những con tin được đưa lên các trang mạng.

Cái nguy hiểm của kinh Koran là xúi giục cắt cổ người ngoại đạo. Tổng Thống Obama đã xác định, NN/HG (IS) không phải là đạo Hồi. Tuy nhiên đạo Hồi đã sinh ra khủng bố, là cái nôi nuôi dưỡng khủng bố. Muốn tìm diệt khủng bố thì phải vào đạo Hồi.

Đạo Hồi và khủng bố gắn bó chặt chẽ với nhau cho nên không thể tách rời hoàn toàn riêng biệt hai đối tượng nầy.

Trúc Giang
Minnesota ngày 26-1-2015
























Cướp máy bay quân sự để vượt biên

Chiếc máy bay C130, ảnh minh họa
Vào ngày 24/11/1979,  một cuộc không tặc máy bay quân sự C130 vô tiền khoán hậu tại sân bay Tân Sơn Nhất của một nhóm 13 người trốn chạy khỏi VN gây chấn động thế giới. Họ là ai? Cuộc vượt biên bằng máy bay này ra sao? Ông Trương Văn Ẩm, người lên kế hoạch cuộc không tặc kể lại câu chuyện sau 36 năm:

“Không có động cơ nào hết bởi vì năm 1975 tôi đã sắp xếp đầy đủ, sẵn sàng chỗ máy bay cho ông già bà già, cho vợ con đi mà cuối cùng bà già với anh em cương quyết không đi. Tôi không đi được thì tôi nghĩ không bao giờ đi nữa”.

Ông Trương Văn Ẩm, một nhân viên trong ngành kỹ thuật hàng không làm việc tại sân bay Tân Sơn Nhất, được giữ lại trong Cục Kỹ thuật Không quân sau năm 1975 bắt đầu câu chuyện kể của mình qua câu hỏi của Hòa Ái rằng động cơ nào khiến ông đi đến quyết định trở thành một tên không tặc đối với chính phủ VN lúc bấy giờ.

Ông Trương Văn Ẩm chụp tại Hoa Kỳ ngày 26/1/2015
Tuy cuộc sống của ông và gia đình không còn được sung túc như thời VNCH nhưng vẫn tốt sau khi Sài Gòn đổi tên thành TP. HCM. Ông Ẩm không hề manh nha nghĩ đến một cuộc ra đi nào sau khi cả gia đình quyết định ở lại VN. Thế nhưng, một chuyến công tác ra Hà Nội đầu tiên và cũng là cuối cùng đã tác động ít nhiều đến cuộc không tặc định mệnh trong cuộc đời ông:

“Đùng một cái vào ngày mùng 2 tháng 9, lễ Quốc khánh năm 1979, tối đang ở nhà coi ti vi với bà con lối xóm thì ông thủ trưởng lái xe jeep ra, đi với mấy người lính, nói  với tôi rằng anh có lệnh phải đi công tác Hà Nội. Từ hồi mất nước khi tôi ở lại dù có yêu cầu đi Hà Nội mấy lần nhưng tôi không muốn đi. Không biết tại sao động lực nào xui khiến lần này tôi đi liền. Nhiệm vụ của tôi, thứ nhất là tôi phải coi một chiếc máy bay C30 bị hư lâu rồi mà không sửa được. Nhiệm vụ thứ hai là tôi phải vào Cục Kỹ thuật Không quân, thuộc Bộ Tư lệnh Không quân để thuyết trình những hoạt động máy bay của Mỹ trong này cho mấy ông lớn ngoài đó nghe. Tôi ra Hà Nội, tôi coi thì chiếc máy bay không bị hư hỏng nặng, chỉ bị hư nhẹ thôi nhưng vì mấy người không có kinh nghiệm. Tôi lên coi máy, tôi hỏi rồi tôi chỉ anh em làm có nửa tiếng đồng hồ xong”.

Nhiệm vụ thứ nhất đã hoàn thành nhanh chóng và đến giờ vào Cục Kỹ thuật để thuyết trình. Thế nhưng bức tranh về xã hội miền Bắc dưới chế độ Cộng sản lần lần được hiện ra rõ nét trong tâm tưởng ông Trương Văn Ẩm. Bắt đầu từ giây phút ông bị anh lính gác cổng không cho vào thuyết trình vì cách ăn mặc miền Nam không đúng theo tiêu chuẩn quy định cho đến Thượng úy trực ban cũng không thể can thiệp cho vào để ông làm tròn nhiệm vụ thứ 2 được giao. Vì nguyên nhân này mà ông Ẩm có thời gian tham quan Hà Nội, được tận mắt thấy cảnh đời sống thường nhật của người dân Hà thành, kể cả những trí thức trở về từ các nước Đông Âu.

Do thời tiết bị bão, không có máy bay về lại miền Nam, ông Trương Văn Ẩm quyết định về thăm cố hương Thái Bình, nơi ông di cư từ hồi 8, 9 tuổi. Họ hàng gần xa đều đến đông đủ tay bắt mặt mừng. Trong thời gian 3 ngày thăm viếng, lời khuyên ngắn gọn của người cậu ruột ám ảnh ông Trương Văn Ẩm:

“Cậu tôi nói là tôi phải đi, không được ở lại. ‘Bởi vì mày ở lại mai mốt cũng về cuốc đất. Nó chỉ sử dụng mày một thời gian thôi đến khi nào nó biết hết’”.

Rồi buổi gặp mặt tình cờ với phi công Tiêu Khánh Nha đã khiến ông Trương Văn Ẩm đi đến quyết định cho một chuyến vượt biên bằng máy bay quân sự sau khi nghe chia sẻ của Thượng úy “chế độ mới” này:

“Ông nói cái vụ chiến tranh biên giới năm 1978, tôi mang họ Tiêu, nó nói tôi gốc Tàu mà tôi có biết ông cố nội tôi có phải Tàu không. Nhưng bây giờ nó muốn hất tôi ra khỏi sân bay, không cho tôi được phép đi tới gần máy bay, chờ nó cho về vườn thôi”.

Kế hoạch cho một cuộc vượt thoát bằng cách cướp chiếc máy bay quân sự C130 đang được ông Ẩm phụ trách sửa chữa ở sân bay Tân Sơn Nhất được lập ra chớp nhoáng. Mọi dự trù về xăng nhớt, an ninh, phòng không đều được bàn tính chi ly chỉ vỏn vẹn trong 3 ngày.

“Nếu đi đúng giờ giấc thì mình cất cánh rồi thì F5 Biên Hòa chưa cất cánh. Lý do khi nghe báo động dưới này thì phải gọi lên phòng tác chiến trên đó. Phòng tác chiến phải kiểm tra tới, kiểm tra lui. Đúng thì mới ra lệnh xuống Phòng hành quân và Phòng hành quân mới ra lệnh cho phi công ra máy bay thì mất khoảng 10 đến 15 phút. Thời gian nói chuyện với nhau cũng mất 5,10 phút rồi. Khoảng 25 đến 30 phút máy bay mới cất cánh được mà mình cất cánh 15 phút thì đã mất tiêu rồi”.

Kế hoạch bị trì hoãn, thay vì xuất phát vào giờ G ngày thứ Tư thì mãi đến giờ cơm trưa ngày thứ Bảy, nhóm người trong tổ nhân viên kỹ thuật hàng không của ông Ẩm và 1 bộ đội canh gác máy bay trên mặt đất bị khống chế bắt đầu giây phút trở thành không tặc:

“Khoảng 11 giờ bắt đầu tôi cho anh em quay máy. Khi vừa quay máy được chút xíu, khoảng 5 phút thì có 2 anh bộ đội kéo một chiếc máy bay loại C119 đi ngang ‘taxi way’(đường di chuyển nội bộ trong khu vực sân bay), dừng lại ngay giữa đường, đứng đó là mình không bay ra vô được nữa. Chiếc máy bay đó lớn lắm”.

Theo kế hoạch, vợ chồng và 2 đứa con nhỏ của phi công Tiêu Khánh Nha sẽ xé hàng rào chạy vào sau khi nghe tiếng 4 động cơ chiếc C130 được khởi động. Nếu trục trặc xảy ra thì các động cơ sẽ bị tắt. Đây là tín hiệu cho gia đình phi công này không được di chuyển tiếp cận máy bay. Do bị chiếc C119 chắn ngang, 4 động cơ bị tắt trong khi ông Ẩm đang cố gắng tìm cách giải quyết thì phi công Tiêu Khánh Nha không làm theo kế hoạch:

“Ông Nha nóng ruột, chung hàng rào chạy vô. Ông cứ hỏi, tôi nói anh cứ đi ra đi, ăn cơm xong rồi liên lạc sau. Anh đi ra khỏi đây đi. An ninh, Bảo vệ mà thấy anh với tôi nói chuyện là phiền phức”.

Sau đó không lâu, mọi việc suông sẻ:

“Tôi sắp xếp xong đàng hoàng thì quay máy khoảng 5 phút sau, nhìn ra phía hàng rào vẫn không thấy gia đình ông Nha đâu hết”.

Trong giây phút căng thẳng không thấy gia đình phi công Tiêu Khánh Nha xuất hiện thì 1 bộ đội chạy đến khiến mọi người chết đứng. Hóa ra là người trong gia đình phi công Nha “ăn theo”, mặc đồ lính, xé rào chạy về hướng máy bay. Cuối cùng 13 người có mặt trong phi hành đoàn bất đắc dĩ và chiếc C130 bắt đầu lăn bánh sau 2 giờ chiều ngày 24/11/1979.

“Vừa lái thẳng chiếc máy bay tới ngang Ga Hàng không Việt Nam, chỗ Đài kiểm soát là tống ga cất cánh lên liền quẹo về hướng Cát Lái. Lúc đầu định đi qua Biên Hòa rồi đi thẳng ra Vũng Tàu nhưng phút chót lại đổi ý. Khi cất cánh lên được rồi thì bay về hướng Thủ Thiêm. Bay khoảng 10 phút là chúng tôi thấy biển đến Vũng Tàu là bắt đầu lên cao. Anh em mừng ôm nhau khóc. Chúng tôi khóc trong máy bay vậy đó”.

Dường như kế hoạch được trót lọt, không gặp trở ngại nào từ lực lượng phòng không VN. Thế nhưng, thời tiết buổi chiều ngày thứ Bảy định mệnh là một thách thức cho nhóm không tặc bao gồm 2 trẻ em:

“La bàn thì không có, bị hư. Bản đồ không có. Chúng tôi theo cách hồi xưa được học địa lý, ra bờ biển Vũng Tàu thì theo bờ biển đi thôi. Trời xấu quá, tối và mưa nên phải bay lên cao. Bay lên cao khoảng 5,7, 10 phút lại xuống. Xuống lần thứ 4 thì chúng tôi thấy cái mỏm của Malaysia. Qua Malaysia thì sẽ đến Singapore. Chúng tôi học địa lý, chúng tôi biết. Bay khoảng 10 phút thì lên lại. Xuống trở lại thì thấy cảng của Singapore đèn đuốc sáng. Chúng tôi nói đúng Singapore phía trước rồi”.

Cất cánh được êm xuôi. Thế hạ cánh thì thế nào:

“Chúng tôi bật liên lạc. Chúng tôi không có tần số nên liên lạc không được. Không có ai trả lời hết thành ra chúng tôi phải đáp bằng tín hiệu gọi là MCC quốc tế. Chúng tôi lắc cánh 3 lần. Bật đèn xanh chớp rồi lắc cánh 3 lần. Khi lắc cánh 3 lần thì chúng tôi nhìn thấy Đài Kiểm soát của sân bay Singapore chớp đèn đỏ. Như vậy đã nhận được tín hiệu của mình nhưng đèn đỏ là không được đáp”.

Và chiếc C130 đáp xuống sân bay Singapore một cách an toàn. Mọi người được yêu cầu chờ trên máy bay, được cung cấp thức ăn và được chở đi vệ sinh. Sau vài giờ đồng hồ, cảnh sát Singapore nói rằng sẽ cho máy bay dẫn đường bay qua Philippines. Đoàn người nhất quyết không đồng ý và khẩn thiết xin được gặp nhân viên Đại sứ quán Hoa Kỳ ở Singapore.

Nhóm 13 người được giữ lại Singapore. Ngày Chủ Nhật hôm sau được làm việc với cảnh sát của đảo quốc Sư Tử. 2 ngày kế tiếp được gặp nhân viên Hoa Kỳ:

“Trong ngày khai báo thứ Hai và thứ Ba, có một ông Mỹ là Đại úy. Ông nói thẳng ông là CIA. Ông nói chuyện với tôi bằng tiếng Việt Nam như người Việt Nam vậy. Ông nói chào mừng chúng tôi. Ông nói rằng ‘mấy anh đi làm náo loạn không những Tòa Bạch Ốc, Ngũ Giác Đài, mà náo loạn cả nước Mỹ và thế giới. Chúng tôi nhận các anh nhưng chúng tôi không tin tưởng bởi chúng tôi còn đặt nghi vấn có chuyện sắp xếp của Việt Cộng cho các anh đi. Thành ra tôi đang ở Đức nhưng được lệnh về gấp gặp các anh”.

Kết quả là cả 13 người được quy chế tị nạn chính trị và sẽ được định cư ở Hoa Kỳ. Trả lời câu hỏi “mọi người mong muốn điều gì sau khi nhận được kết quả này”, ông Trương Văn Ẩm ước ao được đặt chân đến Mỹ trước ngày Noel sắp đến. Điều mong ước tưởng chừng không tưởng ấy được đáp ứng. Trong khi mọi người hài lòng với món quà một bộ đồ và đôi giày ba-ta mới chuẩn bị lên đường qua Mỹ đón Noel chỉ trong vòng 1 tuần thì người bộ đội “con tin” lại xin được quay về VN. Dù mọi người khuyên can thế nào thì anh lính cụ Hồ vẫn không thay đổi quyết định:

“Nó khóc lóc nói ba em già 70 tuổi, nếu cho em về nhìn ba em một cái rồi chết cũng được”.

Như hàng triệu người Việt bỏ nước ra đi tìm tự do, 12 người này đã trở thành không tặc để đi tìm sự sống trong cái chết. Nhà nước CHXHCNVN mở phiên tòa xét xử khiếm diện, tuyên án tử hình đối với Thượng úy phi công Tiêu Khánh Nha, ông Trương Văn Ẩm và những người còn lại bị tuyên từ 20 đến 35 năm tù giam.

Cuộc đời mới ở Hoa Kỳ của 12 người thoắt đó đã 36 năm với nhiều đổi thay. Sau khi đến Mỹ không lâu, 1 người trong nhóm bị bạo bệnh. Tro cốt của người này được gửi về cho gia đình qua đường bưu điện. Thế nhưng tên họ của người đã khuất mang “tội phản quốc” nên bị gửi trả ngược lại Hoa Kỳ. Trong mấy năm qua, 1 thành viên khác trong nhóm trở về VN lại được chào đón như một Việt kiều yêu nước.

Riêng người chủ mưu cuộc không tặc vô tiền khoán hậu, ông Trương Văn Ẩm vẫn kiên định tư tưởng “Tôi chỉ về khi nào không Cộng sản. Còn Cộng sản thì không bao giờ tôi về”, đồng thời vẫn luôn thăm hỏi tông tích của người bộ đội tên Tạo dù đến nay vẫn chưa có manh mối nào. Trong những phút giây bất chợt nhớ về lần vượt thoát, lẫn trong âm thanh văng vẳng tiếng động cơ và cánh quạt của chiếc C130, còn có tiếng khóc nghẹn ngào đòi trở về VN của anh Tạo. Và ông Ẩm tự hỏi “liệu rằng sau bao vật đổi sao dời, người lính trẻ có còn giữ vững lập trường của mình hay chăng?”.

Hòa Ái, phóng viên RFA

Pháp: Tranh luận V/v xét xử khẩn cấp các vụ cổ xúy khủng bố

Nhà tù Fleury-Merogis ở gần Paris.
Từ sau loạt khủng bố tại Paris, tư pháp của Pháp đã xét xử rất nhiều vụ với tội danh cổ xúy khủng bố, và tuyên các bản án nghiêm khắc. Trong bối cảnh đó, một bộ phận công luận Pháp tỏ ra lo ngại về nguy cơ xét xử vội vàng, bị chi phối do tình hình khẩn cấp, xúc cảm mạnh, và điều này có thể vi phạm đến quyền tự do ngôn luận.

Ngày hôm qua, 20/01, tư pháp cho hãng tin AFP biết : « Kể từ sau vụ khủng bố ở tuần báo Charlie Hebdo ngày 07/01, đã có 251 vụ tố tụng hình sự » và « trong số này, có 117 vụ với tội danh cổ xúy khủng bố, kích động hận thù hoặc bạo lực vì lý do chủng tộc hoặc tôn giáo ». Có 77 người đã bị đưa ra xét xử khẩn cấp, 39 bản án đã được tuyên trong đó có 28 án tù giam, 20 người bị bắt giam thi hành án ngay sau phiên xử. 22 người khác được triệu tập ra trước tòa hình sự.

Bộ trưởng Tư pháp, bà Christiane Taubira, đã cảnh cáo là trên nền tảng Nhà nước pháp quyền, tư pháp tiếp tục hành động có hiệu quả, luôn luôn trung thành với các giá trị của mình. Tuần trước, Bộ trưởng Tư pháp đã gửi thông tư tới các Chưởng lý đề nghị có thái độ kiên quyết, đặc biệt là đối với những kể cổ xúy khủng bố.

Thế nhưng, đã có những tiếng nói lo ngại về tình trạng này, đặc biệt từ phía các công đoàn cánh tả.

Công đoàn các thẩm phán (Syndicat de la Magistrature – SM), hôm qua, kêu gọi tư pháp « hãy tỏ ra điềm tĩnh » và « kháng cự lại những thúc bách trấn áp tức thời ».

Theo công đoàn này, từ vài ngày qua, các thủ tục xét xử khẩn cấp liên tiếp diễn ra, tại đó, người ta đánh giá, xem xét bối cảnh, để ý một chút hoàn cảnh xẩy ra các việc, rất ít chú ý tới nhân thân bị cáo. Những người này bị xét xử không phải vì đã tổ chức biểu tình ủng hộ các thủ phạm khủng bố, soạn thảo, phổ biến rộng rãi các tài liệu lập luận ủng hộ khủng bố, tham gia vào các mạng lưới. Thế nhưng, những người này, do say rượu hoặc bốc đồng, đã gào thét, hò hét và thực ra, đó là một dạng của tội thóa mạ, lăng nhục, được cập nhật trong hoàn cảnh hiện nay.

Công đoàn các thẩm phán cho rằng « hơn bao giờ hết, khi nỗi sợ hãi xâm chiếm chúng ta, làm thay đổi các điểm tham chiếu, thì tư pháp cần phải tỏ ra điềm tĩnh và kháng cự lại làn sóng xúc cảm ».

Về phần mình, Chủ tịch Công đoàn các luật sư Pháp (SAF), ông Jean-Jacques Gandini, bổ sung : « Cần phải chú ý, không nên hành động do căng thẳng hoặc xúc động » và lo ngại trước việc tư pháp « tuyên án tù giam đối với những trường hợp ăn nói hớ hênh ».

Trên mạng xã hội Twitter, luật sư Eolas, một trong những blogger có uy tín trong lĩnh vực tư pháp mỉa mai : « Chính phủ đang tranh thủ vụ Charlie để bỏ tù chỉ vì những từ ngữ. May thay, đứng trước mối đe dọa khủng bố, tư pháp trừng trị trượt mục tiêu ngay lập tức và nghiêm khắc ». Vị luật sư này còn khuyên các đồng nghiệp từ chối thủ tục xét xử khẩn cấp tội cổ xúy khủng bố và yêu cầu tư pháp cho thời gian.

Theo cựu Chủ tịch Đoàn luật sư Paris, luật sư Jean-Yves Le Borgne, « Viện Kiểm sát khuyến cáo cần phải cứng rắn, đó là bình thường. Giờ đây, nếu các thẩm phán không tiến hành phân biệt các mức độ nghiêm trọng, thì điều này quả là nghiêm trọng. Viện Kiểm sát có thể bốc hỏa nhưng chính thẩm phán phải làm dịu xuống ». Luật sư này nhấn mạnh, « tình hình căng thẳng như hiện nay không biện minh cho sự mù quáng ».

Tổ chức Ân xá Quốc tế cũng lên tiếng về việc này, theo đó, các Nhà nước có trách nhiệm cấm kêu gọi hận thù dân tộc, chủng tộc hoặc tôn giáo. Nhưng các vi phạm được định nghĩa một cách mơ hồ như cổ xúy khủng bố, có nguy cơ dẫn đến hình sự hóa những lời nói hoặc các hình thức ngôn luận khác nhau ; những lời nói này mặc dù gây sốc cho nhiều người, nhưng không tới mức cấu thành tội kích động bạo lực hoặc phân biệt chủng tộc.

Ông John Dalhuisen, Giám đốc chương trình Châu Âu và Châu Á của Ân xá Quốc tế lưu ý : « Tự do ngôn luận không phải chỉ dành cho một số người. Cách thức chính quyền Pháp phản ứng sau các vụ giết người vừa qua là một trắc nghiệm quyết định » về quyết tâm của nước Pháp bảo đảm tôn trọng nguyên tắc mọi người có quyền như nhau.

Thủ tướng Pháp Manuel Valls, ngày 19/01 vừa qua, nói rằng ông muốn thấy có các cuộc tranh luận khắp nơi trên nước Pháp để làm rõ sự khác biệt giữa tự do ngôn luận và các tội cổ xúy khủng bố, phân biệt chủng tộc, bài Do thái, phủ nhận diệt chủng.

Tokyo lên án thánh chiến Hồi giáo hành quyết công dân Nhật

Truyền hình Nhật đưa ảnh con tin Kenji Goto, ngày 25/01/2015 - REUTERS
Chính phủ Nhật còn đang kiểm chứng tính xác thực của đoạn băng video loan báo con tin Haruna Yukawa đã bị Nhà nước Hồi giáo hành quyết. Tuy nhiên, theo Thủ tướng Shinzo Abe và tình báo Mỹ, độ « tin cậy » của đoạn băng này « rất cao ».Trong băng hình, người ta thấy con tin thứ hai là phóng viên nhiếp ảnh độc lập Kenji Goto, tay cầm tấm ảnh có lẽ là thi thể của người bạn bất hạnh Hanura Yukawa.

Tổ chức thánh chiến Nhà nước Hồi giáo ở Irak và Syria đã đi vào tận từng gia đình người Nhật kể từ thứ ba tuần này khi các đài truyền hình loan tải hình ảnh hai công dân Nhật bị khủng bố đe dọa hành quyết.

Chính phủ Nhật nỗ lực vận động quốc tế tiếp sức giải cứu con tin nhất là dựa vào ngoại giao của Pháp và Thổ Nhĩ Kỳ, nhưng không nhượng bộ điều kiện đòi tiền chuộc 200 triệu đôla. Một ngày sau khi « tối hậu thư » 72 giờ của những kẻ tự xưng là chiến binh Hồi giáo hết hạn, một đoạn băng thực hiện vội vã được tung lên mạng Youtub : Không có cảnh hành hình nhưng có ảnh dường như là thi hài của Haruna Yukawa. Một thông điệp bằng Anh ngữ do Kenji Goto, con tin thứ hai đọc, chỉ trích Thủ tướng Nhật không chịu nộp tiền chuộc mạng.

Lãnh đạo các cường quốc Tây phương Mỹ, Pháp, Anh cùng với Nhật Bản trong liên quân quốc tế chống thánh chiến đều mạnh mẽ lên án hành động «dã man » của tổ chức Nhà nước Hồi giáo và yêu cầu phải thả nhà báo Kenji Goto.

Dân Nhật rất xúc động và đoàn kết với lập trường của chính phủ.

Từ Tokyo, giáo sư Vũ Đăng Khuê cho biết chi tiết :

« Người dân Nhật đánh giá cao thái độ của chính phủ Shinzo Abe không trả tiền chuộc….. »
Giáo sư Vũ Đăng Khuê - Tokyo - 25/01/201525/01/2015Nghe


Việt Nam: HRW lên án các vụ tấn công giới bất đồng chính kiến

Công an chìm đang bắt người biểu tình chống Trung Quốc tại Hà Nội. Ảnh minh hoạ - REUTERS
Tình trạng đàn áp nhân quyền tại Việt Nam tiếp tục gây lo ngại. Đại diện Châu Á của Tổ chức Bảo vệ Nhân quyền Human Rights Watch (HRW) vừa lên tiếng tố cáo việc nhân viên công an mặc thường phục đánh đập và đe dọa nhiều nhà hoạt động nhân quyền mới đây. Vụ trấn áp gần nhất xảy ra tại tỉnh Thái Bình ngày 21/01/2015. HRW kêu gọi chính quyền truy cứu các thủ phạm vụ tấn công nói trên và chấm dứt mọi hành vi sách nhiễu, đàn áp nói chung nhắm vào các blogger và giới hoạt động nhân quyền.

Báo mạng Eurasia Review chuyên về thời sự quốc tế, hôm qua 25/01/2015, trong bài « Việt Nam : Các nhân viên mặc thường phục tấn công người hoạt động nhân quyền », nhấn mạnh đến sự việc một nhóm 12 nhà hoạt động nhân quyền bị đánh đập và câu lưu, khi họ từ Hà Nội đến thăm một cựu tù nhân lương tâm – ông Trần Anh Kim - tại tỉnh Thái Bình. Ông Trần Anh Kim, một cựu trung tá quân đội, vừa được trả tự do ngày 07/01, sau khi thụ án 5 năm sáu tháng tù, vì bị buộc tội tham gia một đảng chính trị không được chính quyền công nhận.

Những người bị đánh gây thương tích nặng nhất trong vụ này là nhà báo tự do, blogger JB Nguyễn Hữu Vinh và ông Trương Văn Dũng. Trong số những người bị hành hung khác có kỹ sư Ngô Duy Quyền, đạo diễn Nguyễn Thị Kim Chi, các blogger Trương Văn Tam, Bạch Hồng Quyền, nhà hoạt động Trần Thị Nga, nhà báo Nguyễn Tường Thụy.

Ba ngày trước vụ Thái Bình, ngày 18/01, theo HRW, mục sư Nguyễn Hồng Quang thuộc hệ phái Tin lành Mennonite, đã bị nhiều người lạ mặt đánh ngay trước cửa nhà, trước sự chứng kiến của nhân viên công an. Mục sư Nguyễn Hồng Quang hiện đang được điều trị tại một bệnh viện Sài Gòn, vì bị gẫy sống mũi và nhiều chấn thương khác.

Vẫn theo Tổ chức Bảo vệ Nhân quyền Human Rights Watch, chỉ riêng trong năm 2014, ít nhất 22 blogger và nhà hoạt động nhân quyền bị những người mang thường phục tấn công. Cho đến nay, chưa có ai trong số các thủ phạm bị truy tố về các hành động tấn công nhắm vào giới bất đồng chính kiến nói trên.

Nhân dịp HRW công bố báo cáo 2014 (World Report 2014), dài 667 trang, về tình trạng nhân quyền tại hơn 90 quốc gia trên thế giới ngày 22/01, ông Brad Adams, Giám đốc Châu Á của HRW, nhận xét : đàn áp nhắm vào những người hoạt động nhân quyền tại Việt Nam có xu hướng gia tăng trong bối cảnh người dân Việt Nam ngày càng ý thức rõ hơn về các quyền của mình và đấu tranh tích cực hơn để khẳng định các quyền này. Vẫn theo đại diện của HRW, « chính quyền Việt Nam nên đối thoại với các ý kiến khác biệt và chấp nhận việc các nhà nước độc đảng bị lịch sử bỏ qua ».

Top