ads

Slider[Style1]

Style2

Style3[OneLeft]

Style3[OneRight]

San Jose hưởng ứng ngày tổng tuyệt thực toàn cầu

Style4

Jpay 3.0 special ncs

Style5

“Hãy phá đổ bức tường này!”

Từ trái qua: Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng, Chủ tịch nước Trương Tấn Sang, Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng rời khỏi lăng cố chủ tịch Hồ Chí Minh hôm 20/10/2014.  AFP photo
“Hãy phá đổ bức tường này!”

Võ Thị Hảo
2015-07-29

Để sống sót

Theo nhiều nhà quan sát thì các phe nhóm cầm quyền Việt Nam vẫn canh chừng nhau, ăn miếng trả miếng. Quyền lực có lúc phân tán giữa phe thân TQ và phe thân Mỹ bởi rất nhiều người cơ hội gió chiều nào che chiều ấy.

Tình hình có biến chuyển gần đây. Theo báo Boxun của TQ và một số nguồn tin “phái thân TQ” đã phải đầu hàng “phái thân Mỹ”. Phái thân Mỹ  hiện đã chiểm được sự ủng hộ của khoảng 80% ủy viên TW và rồi sẽ nắm ưu thế tuyệt đối.

Dưới sức ép đấu tranh trong nước và quốc tế đang dâng lên mạnh mẽ, người thâu tóm được quyền lực sẽ lựa chọn điều gì?

Có thể xẩy ra hai trường hợp: hoặc độc tài hơn và tàn bạo hơn, hoặc sẽ cải cách và đổi mới ở một mức độ tương thích để sống sót. Kinh tế, chính trị và ngoại giao VN sẽ sụp đổ và bế tắc nếu không thay đổi theo những giá trị dân chủ, tự do theo nguyện vọng của người dân.

Sự sụp đổ của thị trường chứng khoán Trung quốc cùng nhiều dấu hiệu cho thấy ngày tàn của đế chế “tư bản đỏ” TQ không xa. Tương tự thời kỳ mà chính Liên xô cũng đã không thể lo nổi phận mình, buộc phải buông các nước trong phe xã hội chủ nghĩa. Cái phao cứu sinh duy nhất của VN hiện nay là nước Mỹ và khối đồng minh.

Hiện trạng này khiến người ta nhớ lại Diễn văn lịch sử  của Tổng thống Hoa kỳ Ronald Reagan ngày 12/6/1987 tại Bức tường Berlin:

“Tổng Bí thư Gorbachev, nếu ông mưu tìm hòa bình, nếu ông mưu tìm thịnh vượng cho Liên xô và Đông Âu,, nếu ông mưu tìm giải phóng, hãy đến đây nơi cổng này.  Ổng Gorbachev, hãy mở cổng này, hãy phá đổ bức tường này!”

Răng và mắt đều “phát triển vượt bậc”

Người Việt Nam ít nhiều đều hoặc là người của  Cộng sản hoặc nạn nhân của Cộng sản. Hành trình gần một thế kỷ trong con đường xã hội chủ nghĩa đã sinh ra những thế hệ thần tượng sự tăm tối, thế hệ ngu trung, thế hệ lầm lạc… Nhưng cho đến nay, trước đỉnh điểm phô bày những khối ung thư của thể chế này, thì ngay cả nhiều đảng viên đã cả đời trung thành với thể chế này cũng thấy rằng không thể chấp nhận nó nữa. Đơn giản chỉ vì họ biết họ đang lênh đênh trên một con thuyền thủng đáy. Tiếng sôi réo chết chìm đã vang động không gian.

Cuộc đấu đã đến một mất một còn. Hiện tượng Phùng Quang Thanh chết hay sống vừa rồi cùng với những che chắn vụng về của nhà cầm quyền cùng ngành tuyên giáo Việt Nam thật ly kỳ như phim trinh thám, khiến cho dân chúng được một phen mãn nhãn.

Đại tướng Phùng Quang Thanh đến hội trường Bộ Quốc phòng tối ngày 27/07/2015
Việc ông Phùng trở về, nhưng bỗng có sở thích khác thường như chỉ thích xem văn nghệ, không thích vào lăng viếng “Cha già”. Hình hài của ông sau khi xuất viện từ Pháp quốc có vẻ như là một hình ảnh quảng cáo siêu hiệu quả cho tài năng biến dạng của bệnh viện này. Khán giả tính toán ông  trong ảnh của báo “lề phải” dường như cao hơn cả chục cm chỉ trong hơn một tháng nằm viện. Răng và mắt ông đều phát triển vượt bậc. Đặc biệt lại thêm sở thích kỳ lạ: không chịu về nhà, chỉ ở lại Bộ quốc phòng… Những hình ảnh của ông càng khiến dư luận thêm thắc mắc. Khổ là nhà cầm quyền và “lề phải” dối trá quá nhiều rồi nên ngay cả khi nói thật cũng chẳng ai tin. Tất cả những lùm xùm quanh vụ này tố cáo sự giằng co hai phe nhóm quyền lực.

Ai nắm được đồng thời cả công an và quân đội, người đó sẽ thắng.

Và người thắng ấy, nếu là “phái thân Mỹ”,  sẽ có được vô số thuận lợi, được sự ủng hộ của dân VN trong và ngoài nước, được điều kiện vô tiền khoáng hậu để bảo vệ và tái thiết đất nước dưới sự hỗ trợ toàn diện của Mỹ và các nước đồng minh.

“Phá bỏ bức tường này”

Có thể cải tổ Đảng CS  được không?

Cải tổ tương tự chữa một vết thương. Vết thương chỉ có thể lành khi đó không phải là khối ung thư. Với khối ung thư, không thể cải tổ. Dẫu là dạ dày, cũng phải cắt bỏ để thoát chết.

Đảng cộng sản với thể chế độc tài toàn trị có cải tổ được không?

Rất tiếc là không. Lịch sử đã minh chúng điều đó.

Nguyên Tổng Bí thư Đảng CS Liên xô Mikhain Gorbachev, khi trả lời phỏng vấn về những điều mà ông hối tiếc nhất, đã nói: “Đó là việc tôi nấn ná quá lâu với nỗ lực cải tổ đảng Cộng sản.”

Những người theo cộng sản Việt Nam nên hiểu rằng thay đổi thể chế chính trị sang dân chủ đa nguyên không phải với mục đích là trừng trị, cướp đoạt quyền lợi của họ, như đảng cộng sản đã làm với người dân trong Cải cách ruộng đất và sau này. Mà thay đổi thể chế chính trị là để sống sót, cứu tất cả mọi người và để cứu chính cả những người cộng sản.

Tại các nước khối Đông Âu đã không có tắm máu, thậm chí đời sống của người theo cộng sản trước đây đều được cải thiện vượt bậc theo mức sống chung cả nước. Đó không phải vì lòng tốt của một ai đó, mà chỉ vì trong chính thể chế chính trị dân chủ đa nguyên cùng nền tự do ngôn luận, hệ thống giám sát minh bạch đã tự động bảo vệ quyền lợi của mọi công dân khỏi những phân biệt đối xử và thù địch.

Tổng thống Nga V. Putin, vốn là một trong những con cưng và đồng phạm của chế độ cộng sản Liên Xô, lại là một cựu sĩ quan KGB, hẳn cũng khó tránh khỏi một số tội ác, chí ít là khi phải tuân lệnh cấp trên, đã nhận thức rất rõ về việc không thể để nước Nga quay lại thể chế cộng sản. Ông nói: “Đừng mong cái triều đại cộng sản gian tà ấy có cơ hội sống lại trên đất nước này khi dân tộc Nga còn tồn tại.”

Bàn tay nào?

Cán cân sẽ thay đổi, nếu có một ai đó trong tứ trụ triều đình đủ tài năng và khôn ngoan chớp thời cơ nắm cả ngành công an và quân đội để đưa Việt Nam đi theo con đường phong quang nhất mà Liên xô và các nước Đông Âu đã đi từ những năm 90.

Đó là con đường duy nhất để cứu Việt Nam lúc này. Nếu các phe phái nhận thức rõ tình thế, chịu ngồi lại với nhau theo quyền lợi đất nước thì người Việt Nam sẽ không phải đổ máu. Một cuộc thay đổi từ trên xuống, dưới áp lực của người dân Việt Nam và các lực lượng quốc tế. Tại sao không?

Nhiều người nghi ngờ khả năng này. Và ai mà chẳng phải ngờ, bởi các nhà cầm quyền Việt Nam đều đã gây ra quá nhiều thất vọng,  đã làm mọi biện pháp để tước đoạt những quyền đương nhiên của các công dân và đẩy đất nước vào thảm họa.

Nhưng nếu ta nhìn lại lịch sử, những cuộc thay đổi thể chế từ trên xuống là điều không hiếm.

Mùa xuân năm 1991, Tổng Bí thư Đảng CS Liên xô Gorbachev đã bị mắc kẹt giữa hai khuynh hướng quyền lực khiến ông rất khó xoay chuyển tình hình. Một bên là phe bảo thủ cứ cố lật ngược mọi chính sách cải cách của ông. Bên kia là những người am hiểu thời thế, có lương tâm với đất nước, muốn ông thiết lập một hệ thống chính trị đa đảng và đi theo xu hướng cải cách thị trường. Ông phải lựa chọn.

Và nền dân chủ đã đến từ bàn tay của Mikhain Gorbachop. Đương nhiên đó không phải là bàn tay sạch. Ông vốn là một trong những kẻ thống soái thể chế độc tài cộng sản lớn nhất, gần một thế kỷ dìm nhân loại vào ác mộng.

Nhưng ông đã tỉnh ngộ, đã kịp thời hành động và được nhân loại mãi tri ân trên phương diện là người trực tiếp trả lại quyền dân chủ và tự do cho người dân. Lãnh đạo Liên bang Xô viết chỉ 6 năm nhưng nỗ lực của ông là không thể tính đếm. Ông đã giúp  chấm dứt Chiến tranh lạnh, giải thể Liên bang Xô viết, làm sụp đổ hệ thống xã hội chủ nghĩa trái tự nhiên, chấm dứt gần một thể kỷ ác mộng của loài người trong chủ nghĩa cộng sản. Từ chỗ là một trong những thủ phạm lái con tàu độc tài cản trở phát triển, ông đã được trao giải Nobel Hòa bình và trở thành một anh hùng thời đại.

Có vô số ví dụ về việc con cưng của một thể chế chính trị - vừa là nạn nhân, vừa là thủ phạm, đã thức tỉnh và đứng lên thay đổi thể chế ấy.

Có thể có nhiều người có khát vọng hơn họ, trong sạch hơn họ, nhưng không hội đủ nguồn lực và tài năng, đủ thủ đoạn chính trị để đốn vào tử huyệt của chính thể hiện thời.

Tại sao Myanmar - chế độ độc tài quân phiệt đã đi theo khuynh hướng tự do dân chủ? Ngoài những nỗ lực của bà Aung San Suu Kyi, ai mà ngờ được rằng Than Shwe, kẻ độc tài có nhiều nợ máu với người dân lại là kiến trúc sư của nền dân chủ hiện tại của Myanmar?

Tổng thống Thein Seinn đương nhiệm chính là người được tiền nhiệm Than Shwe – vị tổng thống được cho là  tàn nhẫn nhất trong các nhà độc tài quân sự của Myanmar lựa chọn. Thein Sein đã có công thúc đẩy cải cách thể chế chính trị này bằng việc thoát Trung và mở cửa, đi với Mỹ và phương Tây, bỏ cấm vận, dưới âm hưởng của cách mạng mùa xuân A rập.

Nền dân chủ  đa nguyên sơ khai của Việt Nam có thể đến qua tay một vài nhân vật nào đó trong đám cầm quyền độc tài hiện tại, khi họ tận dụng được sự đấu tranh của người dân, áp lực quốc tế và thời cơ,  là điều hoàn toàn tin được.

Tốt nhất là có một Thánh Gióng. Nhưng Gióng là huyền thoại và chỉ biết đánh giặc rồi bay về trời.

Vậy thì cần những ai đó trong đám nhân quần, với những ưu nhược và vị thế sẵn có, dám sám hối và dâng tặng phần cuối cuộc đời mình cho dân nước Việt Nam, trước hết là cũng để cứu chính họ.

Sao không là một vài người nào đó trong Tứ trụ “Sang Trọng Hùng Dũng?”

Hoặc, sao không là Nguyễn Tấn Dũng?

Các vị này đã kịp hưởng thụ quá nhiều tiền rừng bạc bể mặn mồ hôi và máu của dân Việt. Họ chỉ còn thiếu việc biết sám hối bằng hành động “để có danh gì với núi song.”

Võ Thị Hảo

Những câu hỏi vây quanh tướng công họ Phùng

Đại tướng xuất hiện bất ngờ trong chương trình truyền hình “Khát Vọng Đoàn Tụ” -  Ảnh: Ngọc Thắng
Phim Ra Rạp: Lễ Là Tảo Mộ Hội Là Đạp Thanh

Sự xuất hiện bất ngờ của một đại tướng (chàng) trên chương trình truyền hình “Khát Vọng Đoàn Tụ”, sau cả tháng thấp thỏm đợi chờ của rất nhiều người, tưởng đâu hoá giải được mọi gút mắc, bỗng dưng lại bật ra hàng loạt câu hỏi hóc búa khác về một kịch bản có tầm Oscar chính trị…

*

Màn 1 – Binh Biến & Phản Đảo Chính

1- Người loan tin chàng bị ám sát là ai, do ai cấp nguồn, nhờ ai chống lưng, với mục đích gì?

2- Lời đồn đãi về một âm mưu binh biến bất thành có bao nhiêu phần trăm sự thật?

3- Có thật âm mưu binh biến này dính dáng tới hai cựu tổng bí từng ký hiệp ước với Tàu năm 1990 và 1999?

4- Âm mưu này có chút nào dính dáng tới chuyến khấu tấu tập thể do chàng hướng dẫn 39 tướng lãnh sang Trung Nam Hải hồi tháng 10/2014, và chuyến khấu kiến mới nhất hồi tháng 5/2015 (với bảng tên viết bằng Hán tự)?

5- Vì sao sự kiện thất tung này xảy ra đúng ngay thời điểm ngài tổng bí đương nhiệm đang chuẩn bị qua Mỹ?

6- Ai xếp đặt để tách chàng ra khỏi phái đoàn tháp tùng ngài tổng bí công du Hoa Kỳ như đã chính thức lên phương án từ bao lâu trước?

7- Thế lực nào đủ mạnh để tung tin hoả mù về cuộc ám sát cả vợ con chàng trên đất Pháp?

8- Áp lực từ đâu và đến mức nào mà khiến vợ con đương sự, dù không bị ám sát, hay không phải qua Pháp thăm nuôi chồng, vẫn phải im lặng suốt thời gian “ém tướng”?

9- Do đâu mà bất chợt có lệnh thay đổi lãnh đạo một cách vội vã (và có chỉ dấu khuất tất trong chữ ký) ở Quân Khu Thủ Đô?

10- Do đâu mà bất chợt có lệnh thay đổi lãnh đạo Quân khu 7, bao gồm Sài Gòn & 8 tỉnh lân cận, 3 sư đoàn cùng 5 lữ đoàn đặc chủng?

11- Khẩu hiệu của QK7 là “Trung thành vô hạn, chủ động sáng tạo, tự lực tự cường, đoàn kết quyết thắng”. Liệu vế 1 vừa nói có điều manh nha gì không đáp ứng đúng mức?

12- Tay chân bộ hạ của chàng bị cắt cụt, có phải cũng đồng nghĩa với việc tỉa cành cắt đọt quyền lực của kẻ bấy giờ đang trên đường công du Hoa Kỳ?

13- Cuộc họp giao ban của chính phủ vào cuối tháng 6, dù thiếu bộ trưởng quốc phòng, vẫn được tiến hành như không có chuyện gì xảy ra và cũng không cần đến, là bởi thế lực nào?

14- Nhằm mục đích gì mà một thượng tướng ngồi cạnh thủ tướng, trám chỗ của chàng (Phó BT Quân uỷ) và ngài tổng bí (BT Quân uỷ), để chủ toạ Đại Hội Thi Đua Quyết Thắng Toàn Quân IX?

15- Ai chỉ đạo cho một phóng viên VN mồi chài cho DPA tung tin chàng đã qua đời để nhồi sóng dư luận “đả đảo thân Tàu” trong thời gian “ém tướng”?

16- Ai cấp nguồn cho tuyên giáo TW chữa cháy bằng một loạt tin hoả mù khác là chàng đi chữa bệnh, với những chi tiết y khoa ly kỳ đến mức khó tin?

17- Phải chăng sự kiện tin tức hoả mù ám sát và chữa bệnh được tung ra hết sức nhịp nhàng là có dụng ý đe doạ tư lệnh các quân khu khác?

18- Thế lực nào đủ mạnh để tin đồn và tin tức báo chí trong luồng tung hứng ăn khớp nhau về việc chàng đi chữa bệnh ở bệnh viện Georges Pompidou, Paris?

19- Ai có đủ uy thế để tung tin chàng “suýt bị sổng qua TQ”, như một thứ đòn phép đo lường phản ứng dư luận về số phận một tay nô lệ?

20- Có bao nhiêu phần trăm sự thật trong các bình luận cho rằng Trương Cao Lệ sang VN và bị tiếp đãi lạnh nhạt, chỉ vì nhằm mục đích “gỡ tội/cứu bồ” cho chàng?

21- Sự chuẩn bị để quốc hội nhất trí thông qua dự luật cho phép thủ tướng được ký giao quyền bộ trưởng hay thủ trưởng cơ quan ngang bộ, là nỗ lực dày công của ai?

22- Kẻ nào ép được Ban bảo vệ sức khoẻ TW phải phát biểu/tuyên bố chính thức đúng như kịch bản linh động từng ngày?

23- Thế thì âm mưu binh biến của 2 quân khu lớn nhất nước bỗng chốc biến thành quy trình phản đảo chính & khoá tay đầu lãnh (cả quân đội lẫn đảng) một cách ngoạn mục là đây chăng?

24- Khi phát biểu rằng “Không để quân đội Bất Ngờ Về Chính Trị trong mọi tình huống”, thượng tướng Ngô Xuân Lịch có ẩn ý gì?

25- Trong suốt tháng qua, thực sự chàng bị ém ở đâu?

*

Màn 2 – Hiển Thị Ngày Thương Binh Liệt Sĩ

26- Ai, hay những ai, có khả năng viết tiểu thuyết phơi-giơ-tông để biến chiêu cốt chuyện xuất quỷ nhập thần từng ngày, từ 2 viên đạn tới cục u phổi, từ ngày “ám sát” sang ngày “nhập viện”, rồi “xuất viện”, với những cú phôn qua lại Pháp-Việt… cho tới “ngày về” ảo diệu?

27- Ý kiến chỉ đạo về sự xuất hiện tầm xa của bộ complet xám, mà không có vợ con cùng tướng tá đi đón, đặc biệt lệnh cấm xài ống kính Zoom, là của ai?

28- Hành khách VN đi khoang thương gia trên chuyến bay VN18 Paris-Nội Bài không có ai khác ngoài chàng với đám tuỳ tùng; hay, còn có thêm một số người không biết mặt chàng; hay, họ biết mặt chàng mà quý thương gia này không đời nào lên Facebook?

29- Có điều gì ám muội đã khiến cho dàn báo trong luồng sử dụng hình ảnh các máy bay khác nhau, với cầu thang lên xuống khác nhau, để chứng thực chuyến về của chàng; thậm chí sử dụng cả hình ảnh chiếc Boeing đã từng xài trong 22 bài báo khác nhau suốt 3 năm trước đây?

30- Vì lý do gì mà báo chí bỏ qua vợ con chàng trong buổi hội ngộ sau đận phẫu thuật u phổi? Mà đón chàng tại nhà để trao hoa là Nguyên tư lệnh, chứ không phải là Tân tư lệnh Bộ tư lệnh thủ đô Hà Nội?

31- BCT, bộ QP và bộ 4T thiếu phối hợp chặt chẽ trong khúc trình diễn màn trình diện ở sân bay, khiến cho dư luận nghi ngờ có kẻ đóng thế vai trong đoạn diễn này chăng?

32- Đại sứ Mỹ đến thăm, chỉ được thứ trưởng bộ QP VN đón tiếp, và chỉ được gián tiếp hỏi thăm sức khoẻ của chàng, vì sao?

33- Cũng thứ trưởng bộ QP VN hoan nghênh và mời Tân tư lệnh Lực lượng Coast Guard của Mỹ sang thăm VN, mà không phải là do chàng mời cho môn đăng hộ đối, là vì sao?

34- Vì lý do gì mà chàng phải định cư dài hạn tại bộ QP, thay vì về nhà với vợ con để dưỡng thương hay dưỡng sức sau một chuyến xa nhà giải phẫu lồng ngực?

35- Vì lý do gì mà Trợ lý của bộ trưởng QP phải rào trước là bản thân chàng: “Sẽ ở lại trụ sở Bộ Quốc phòng chứ không về nhà riêng, kể từ hôm nay… Mọi sinh hoạt và làm việc đều diễn ra bình thường. Riêng làm việc thì …Chỉ Làm Có Mức Độ”; ý nghĩa là thế nào, do ai ngăn cấm/giới hạn (không được tham dự Hội thảo quốc tế về triển khai lực lượng tham gia bảo vệ hoà bình của LHQ, ngày 27/7/2015)?

36- Cả hai yếu tố này có đồng nghĩa với một biện pháp quản thúc hay quản chế sau giai đoạn khống chế hay không?

37- Hay, đó là một kẻ khác, mang mặt nạ silicon gần giống như chàng (sau giải phẫu thẩm mỹ), và vì vậy, không được hoặc không nên đến gần vợ con chàng?

*

Hồi Cảnh (Flashback) – Khúc Quanh Lịch Sử Đảng

38- Động thái khiêu khích của TQ vào tuần cuối tháng 6/2015, trên biển Đông, từ dàn khoan 981, cho tới diễn tập bắn đạn thật, và cả dự luật cho phép TQ sử dụng sức mạnh vũ trang để bảo vệ lợi ích cốt lõi, cùng những biến động ở biên giới Tây Nam… là những áp lực cho điều gì và nhắm vào ai, hay những ai, ở Ba Đình?

39- Thế lực nào đủ mạnh để nhón 1 con cờ Ba Đình có khả năng “xử đẹp” cả hai đối thủ có cùng tên và cùng thủ lãnh thân Tàu?

40- Do đâu có những cuộc thăm viếng dồn dập, từ 2 chiến hạm tối tân USS Fort Worth & USS Fitzgerald cặp cảng Đà Nẵng, đến Bộ trưởng QP Mỹ gặp Tư lệnh quân chủng Hải quân VN và Tư lệnh Cảnh sát biển VN, rồi ghé trụ sở Bộ QP VN ở Hà Nội hồi đầu tháng 6/2015?

41- Bộ trưởng QP Mỹ tặng Bộ QP VN 1 quyển nhật ký và 1 dây thắt lưng của một chiến sĩ bộ đội vượt Trường Sơn thời chiến tranh là có ẩn ý báo trước điều gì bất thường hay bất an không?

42- Hiện tượng cựu Tổng thống Mỹ Bill Cliton sang VN ngay trước khi ngài tổng bí đi Mỹ nói lên điều gì, từ phía Mỹ, rằng “không đi không được, không làm không xong”, phỏng?

43- Điều gì khiến cho ngài Obama cân nhắc hệ quả mích lòng với cả 2 đảng lớn của Mỹ xong tự lấy quyết định phá lệ mà đón tiếp ngài tổng bí CSVN tại Phòng Bầu Dục. Chuyện gặp gỡ này cần thiết đến mức đó sao?

44- Do đâu mà, ngay sau chuyến công du Hoa Kỳ của ngài tổng bí, viên Đại sứ Mỹ có thể mạnh miệng trong cuộc tiếp xúc với Cộng đồng người Việt ở quận Cam rằng VN đang tiến mạnh về phía dân chủ?

45- Điều gì đã khiến cho Đại sứ Mỹ tự tin đến mức vượt qua giới hạn ngoại giao để ghé thăm đài truyền hình người Việt tự do SBTN và Văn phòng II Viện Hoá Đạo ở Nam Cali?

46- Việc gì cần đến mức đệ nhị phu nhân Hoa Kỳ, Tiến sĩ Jill Biden, tức vợ của phó TT Joe Biden, cấp tốc qua VN ngay sau chuyến công du của ngài tổng bí, và cặp kè dung dăng ngoài phố với vợ của CTN VN? Jill đã nói gì với Doan? Với Hạnh? Hay nhắm Hạnh điều gì cần nói với chồng?

47- Thế lực ghê gớm nào bật đèn xanh cho báo chí trong luồng đi bài phóng sự cảm động (có luôn cả video clip) về cuộc thảm sát Gạc Ma?

48- Nên đánh giá như thế nào cho gần với sự thật về sự kiện chủ tịch nước đi thăm 2 sư đoàn từng chiến đấu ở mặt trận biên giới, sau nhiều thập niên bị bỏ quên đến đóng bụi trong lịch sử?

49- Điều gì khiến cho CTN đồng ý với đề nghị thăng hàm thượng tướng CA cho một nhân sự gốc Kiên Giang? Chẳng lý nào ngài CTN có tài ngoại cảm và đang xoay về phía mặt trời đang ló dạng?

50- Thượng tầng đảng đang lên kế hoạch đón tiếp (trọng thị đến mức có thể) vợ chồng ngài Barack Obama thăm viếng Việt Nam trong vài tháng tới, trước đại hội đảng, có khi trước cả hội nghị trù bị cho đại hội đảng… Liệu có ai ngạc nhiên khi ngài ấy nhận một món quà hữu nghị lớn tương đương với …diện tích mặt nước cảng Cam Ranh?

51- Nếu so sánh với nỗ lực viết lại sách giáo khoa môn sử thời 1979, thì, có phải chuỗi sự kiện này là chỉ dấu hiển thị một thay đổi lớn, thậm chí là một khúc quanh, trong lịch sử đảng?

*

Những Câu Hỏi Dành Cho Hồi Kết

52- Có ai dám bảo Xê-i-a với tình báo Trung Nam Hải chưa từng đấu nhau trên đất nước thứ ba?

53- Hồ Ly Vọng (Hollywood) là cái nôi điện ảnh của Mỹ, nhưng, có đúng là không ai ngạc nhiên rằng Hoa Thịnh Đốn (Washington DC) mới là nơi đào tạo diễn viên chính trị của thế giới thứ ba?

54- Nhu cầu chính trị to đến đâu mà thủ tướng VN cần phải điều 1 đệ tử Kiên Giang về nắm thanh tra chính phủ?

55- Lý do, hay những lý do nào khiến một thinktank của Nhật kết luận rằng sau Miến Điện là Việt Nam?

56- Những yếu tố nào khiến thế giới khả dĩ chắc bắp rằng, sau vòng ngoài be bờ từ Nhật đến Hàn đến Phi …đến tận Úc, thì vòng trong, sát sườn đối thủ khổng lồ chính yếu của Mỹ, không ai có thể loại trừ vị trí chiến lược của VN?

57- Bao nhiêu phần trăm sự thật có thể có là Hoa Kỳ đã điều chỉnh và sử dụng một phương thức “tháo cũi” cho VN tương tự như cách đã làm với Miến Điện (ngay cả việc chận đứng dự án đường ống dầu đi tắt & huỷ hợp đồng 1 con đập khủng do Tàu tài trợ)?

58- TPP có phải chỉ là củ cà rốt, còn “thoát trung” mới là cây roi, đối với Mỹ? Ngược lại, có phải đối với 1 bộ phận (gọi là nhóm lợi ích) của Ba Đình thì đây chính là cơ hội nòng nọc rụng đuôi XHCN thành Ếch cộng hoà, và là cái phao cứu sinh cho phe còn lại có đường thoát thân êm thắm?

59- Có ai dám bảo con hổ giấy Hoa Kỳ chỉ xoay trục bằng nước bọt?

60- Còn ai nghi ngờ khả năng bán bảo hiểm tài sản dưới vỏ bọc công ty tư vấn kinh tế của chính quyền Mỹ?

61- Putin đang chuẩn bị gấp rút để nhận anh em họ với 1 gã tóc đen?

62- Có ai đã gạ bán bảo hiểm nhân thọ cho ngài đại tướng vừa mới bị đạp ngã kia chưa?


28/7/2015 – Kỷ niệm tròn 20 năm nước CHXHCNVN gia nhập Hiệp Hội Các Quốc Gia Đông Nam Á (ASEAN).

Blogger Đinh Tấn Lực

Hun Sen muốn có bản đồ và tài liệu về biên giới để làm gì?

Hình bên trái: Đoàn người Việt (bên trái) gậy gộc, dàn hàng ngang ngăn cản đoàn kiểm tra biên giới của Campuchia (bên phải) không cho vào phần đất ranh giới của hai nước. 
Hun Sen yêu cầu Liên Hiệp Quốc và các cường quốc
cung cấp bản đồ và tài liệu về biên giới để làm gì?


Trúc Giang MN

1* Mở bài

Hun Sen yêu cầu Liên Hiệp Quốc và các cường quốc cung cấp bản đồ và tài liệu về biên giới để làm gì?

Xin trả lời ngay là có thể để chuẩn bị hồ sơ kiện Việt Nam ra tòa án quốc tế, mục đích dựng lên một vụ kiện để hóa giải một vụ kiện.

Bản đồ mà Campuchia đang xử dụng hiện nay đã được Việt Nam và Campuchia ký trong hiệp ước mang tên “Hiệp ước Hoạch định Biên giới Quốc gia giữa nước Cộng hòa Xã hội chủ nghĩa Việt Nam và nước Cộng hòa Nhân dân Campuchia”, ký ngày 27-12-1985 tại Phnom Penh, bởi Ngoại trưởng Nguyễn Cơ Thạch và Ngoại trưởng Hun Sen. Đó là thời gian mà Việt Nam đang chiếm đóng Campuchia (1979-1989) và dựng lên chính phủ bù nhìn của nước Cộng hòa Nhân dân Campuchia do Heng Samrin làm Chủ tịch nước và Hun Sen làm Bộ trưởng Ngoại giao.

Thế nhưng vừa qua Hun Sen tuyên bố, những cột mốc đã bị cắm sai vào bên trong lãnh thổ Campuchia.

Hun Sen muốn xét lại bản đồ.

Ngày 6-7-2015, Thủ tướng Campuchia gởi công hàm tới ông Tổng Thư ký LHQ, Ban Ki-moon, xin cho mượn bản đồ gốc, còn gọi là bản đồ Bonne, 26 mảnh, mà cố quốc vương Norodom Sihanouk đã đăng ký tại LHQ vào năm 1964.

Sau đó ngày 15-7-2015, Hun Sen lại gởi thơ tới Tổng thống Pháp, François Hollande, Thủ tướng Anh, David Cameron, và Tổng thống Hoa Kỳ Barack Obama, yêu cầu cung cấp những bản đồ, tài liệu và cả chuyên viên giúp làm sáng tỏ đường ranh giới giữa Việt Nam và Campuchia (CPC).

TS Trần Công Trục, nguyên Trưởng Ban Biên giới Chính phủ, nêu nhận định: “Hun Sen muốn xét lại bản đồ không đáng ngại, nhưng đó là con dao hai lưỡi cần phải đặc biệt cảnh giác “bên thứ ba”. Thời gian qua những căng thẳng nổi lên ở biên giới Tây Nam giáp với Campuchia khiến cho dư luận đặc biệt quan tâm đến ba nhóm đối tượng đã tác động trực tiếp tới vấn đề biên giới nầy.

Ba nhóm đó là:

Thứ nhất. Phe đối lập thuộc đảng Cứu Nguy Dân Tộc Campuchia (CNRP=Cambodia National Rescue Party) do dân biểu Sam Rainsy lãnh đạo, đã chống Việt Nam cực đoan bằng cách dùng vấn đề biên giới để kích động, lôi kéo người Khmer kịch liệt đánh phá Việt Nam.

Thứ hai. Hun Sen muốn xét lại bản đồ sẽ nguy hiểm cho đảng Nhân dân Campuchia (CPP=Cambodian People’s Party) và cả Hun Sen, trước thủ đoạn nham hiểm của đảng đối lập do Sam Rainsy lãnh đạo, và bàn tay vô hình ở Bắc Kinh.

Thứ ba. Là người “anh em đồng chí” đã từng thọc vào sườn chúng ta ở biên giới Tây Nam, thông qua lực lượng Khmer Đỏ. Hậu quả của nó vẫn chưa được khắc phục xong”. (TS Trần Công Trục)

TS Vannarith Chheang, dạy ở Đại học Leeds (Anh Quốc) cho biết: “Campuchia đang chuyển quan hệ, từ liên minh truyền thống bạn bè với Việt Nam, chuyển sang liên minh với Trung Quốc”.

Báo chí Việt Nam gọi đó là “động thái lạ” của Hun Sen.

Tóm lại, đó là đòn độc của Tập Cận Bình, đưa Việt Nam vào tình trạng tứ bề thọ địch. Phía Bắc và phía Đông (đảo nhân tạo Đá Chữ Thập) của VN là lực lượng quân sự Trung Cộng. Phía Tây là Campuchia và trong nội địa ở Nam Bộ VN là người Khmer Krom do Thạch Setha lãnh đạo, đang hợp tác với Sam Rainsy tổ chức biểu tình đốt cờ đỏ sao vàng chống phá VN ở Phnom Penh.

Căng thẳng biên giới vừa qua chỉ là bước mở màn cho một kịch bản mà đạo diễn là Tập Cận Bình. Không dễ gì ông Tập chịu ngừng lại ở đó, mà chiều hướng gia tăng đã được Hun Sen chuẩn bị đưa lên chính trường quốc tế. Đó là lôi kéo Anh, Pháp, Mỹ và LHQ vào một mưu đồ là kiện VN ra tòa án quốc tế về biên giới. Vì những bản đồ và tài liệu đó không thể để cho Hun Sen bàn cãi tay đôi với VN. Hun Sen không đủ khả năng và vị thế để đòi đất, cho nên phải đưa ra quốc tế xét xử.

Có thể dự đoán rằng Trung Quốc tạo ra một vụ kiện để trao đổi một vụ kiện. Tức là dùng vụ kiện của Hun Sen để mặc cả, ngăn chặn VN kiện Trung Quốc về Hoàng Sa và Trường Sa. Đó là mặt trận chính trị chống VN.

Campuchia đã có kinh nghiệm trong vụ kiện ra Tòa Công Lý Quốc Tế (ICJ=The International Court of Justice) giành chủ quyền với Thái Lan về ngôi đền Preah Vihear từ năm 1962.

Nội dung tranh chấp biên giới nầy có liên quan đến quan hệ Trung Quốc-Campuchia, Việt Nam, đảng đối lập Cứu nguy Dân tộc của Sam Rainsy và người Khmer Krom ở Tây Nam Bộ VN.

2* Tranh chấp lãnh thổ giữa Việt Nam và Campuchia

Campuchia có đường biên giới chung với Việt Nam dài 1,270km. Từ năm 2006 đến nay hai bên đã phân định và cắm mốc được 920km (83%). Phần còn lại 350km chưa giải quyết được vì do Campuchia không thỏa thuận.

Hun Sen tuyên bố: “Tôi đã nói với các nhà đàm phán, nếu các cuộc đàm phán không đi đến thỏa thuận thì cần phải rút ra khỏi đàm phán, còn hơn là để bị mất đất”.

2.1. Căng thẳng ở biên giới Việt Nam-Campuchia

TS Vannarith Chheang trả lời phỏng vấn đài BBC, cho biết nguyên do của vụ việc như sau:

- Do thiếu minh bạch trong việc đàm phán biên giới giữa hai chính phủ.

- Do người dân sống dọc theo biên giới không được thông báo đầy đủ về việc đàm phán và cắm mốc trên đường biên giới.

TS Chheang cho rằng đây là lần đầu tiên chính quyền CPC có lập trường mạnh mẽ chống lại Việt Nam vì có sự thúc đẩy và hậu thuẩn của Trung Quốc.

1). Xô xát ngày 28-6-2015 tại cột mốc 203

Dân biểu Real Camerin nói ông bị dân Việt Nam đánh gây thương tích 
Cột mốc 203 phía Việt Nam là ấp Bình Bắc, xã Bình Hòa Tây (Mộc Hóa-Long An) là khu vực biên giới giữa Long An và tỉnh Svay Rieng của CPC.

Ngày 28-6-2015, một nhóm khoảng 250 người Campuchia do dân biểu Real Camerin thuộc đảng đối lập, dẫn đầu đến cột mốc 203 để kiểm tra việc cắm cột mốc.

Cuộc xô xát xảy ra. Ông Camerin cho biết một nhóm người Việt mặc thường phục, trang bị gậy gộc đã tấn công, làm ông và 20 người khác bị thương. Ông nói: “Không còn nghi ngờ gì nữa, thật sự là người Việt đã đánh chúng ta ngay trên lãnh thổ của chúng ta”.

Dân biểu Real Camerin và dân biểu Um Sam An cho biết: “Chúng tôi sẽ viết thơ gởi cho Bộ Ngoại giao Campuchia yêu cầu triệu tập Đại sứ VN đến để làm sáng tỏ vấn đề và cảnh cáo họ về bạo lực nầy”.

Bộ Ngoại giao Việt Nam khẳng định, lực lượng chức năng VN và một số “người dân địa phương” (mặc thường phục) đã giải thích cho nhóm Cam Bốt nhưng một thành phần quá khích đã tấn công làm cho 7 người VN bị thương.

2). Căng thẳng ngày 19-7-2015 tại cột mốc 203

Khoảng 2,000 người Campuchia biểu tình mang khẩu hiệu VN chiếm đất CPC * Dân biểu Sam Rainsy cho nhổ cột mốc ở biên giới Việt Miên
1. Lực lượng biên phòng tỉnh Long An được biểu dương xuất sắc

Lực lượng biên phòng tỉnh Long An được biểu dương đột xuất về thành tích đã ngăn chặn thành công 2,000 người Cam Bốt để bảo đảm an ninh tại cột mốc 203.

Thiếu tướng Hoàng Xuân Chiến, Tham mưu trưởng bộ đội biên phòng, là người trực tiếp chỉ huy lực lượng biên phòng ở cột mốc 203, tường thật như sau: “Do tin tình báo, chúng tôi đã nắm được thông tin từ đầu cho nên đã chủ động phối hợp với phía Campuchia ngăn chặn thành công một đoàn khoảng 2,000 người CPC, không cho đến cột mốc 203.

Sáng ngày 19-7-2015, khoảng 2,000 người tụ tập biểu tình tại quảng trường Tự Do ở Phnom Penh mang những khẩu hiệu” Người Việt Nam cướp đất của người CPC”, đã xuất phát vào lúc 6:30 sáng, đi trên 80 xe do dân biểu Real Camerin hướng dẫn, tiến về tỉnh Svay Rieng. Hun Sen đã không ngăn chặn 2,000 người biểu tình đó.

Thành phần biểu tình gồm có: các sư sải, thanh niên, sinh viên và các tầng lớp nhân dân CPC.

Phía Campuchia, dân biểu Camerin cho biết, đến tỉnh Svay Rieng nhóm của ông đã bị một lực lượng mặc thường phục mang gậy gộc khí thế hung hăng đã chặn lại, không cho đến cột mốc đã định.

Sau một lúc giằng co, lực lượng an ninh CPC chỉ cho phép 100 người gồm các nhà báo và một số người khác được đến cột mốc 203.

2. Lực lượng “người dân địa phương” của Việt Nam

Thành tích của biên phòng Long An là xử dụng “người dân địa phương” ngăn chặn người dân Cam Bốt. Đó là tuyệt chiêu, là ngón đòn ruột mà CSVN đã từng xử dụng trong những vụ đàn áp, khủng bố các tôn giáo và những nhà hoạt động nhân quyền.

Vụ trục xuất các tu sinh Làng Mai tại tu viện Bát Nhã ở Bảo Lộc, Lâm Đồng. Đó là vào ngày 20-9-2009, một đám thanh niên đến đập phá nhà cửa, bàn ghế và các dụng cụ điện tử…Đến ngày 27-9-2009, một đám đông người được cho là người dân địa phương đến đập phá, đánh người trong mưu đồ trục xuất các tu sinh ra khỏi chùa Bát Nhã.

Tuyệt chiêu nầy cũng được triển khai trong vụ khủng bố nhà thờ Thái Hà, Đống Đa, Hà Nội ngày 3-11-2011. Blogger Người Buôn Gió mô tả lại như sau: “Chiều ngày 3-11-2011 một nhóm côn đồ dùng búa tạ đập nát cửa nhà thờ Thái Hà”.

Ngày 25-1-2015, trong cuộc Hội Luận Bàn Tròn của đài BBC, các nhà báo độc lập khẳng định rằng họ đã chứng kiến người của chính quyền đội lốt lưu manh, côn đồ để phá đám, hành hung những nhà hoạt động nhân quyền.

Một nhà báo độc lập nói: “Mà thậm chí họ còn sử dụng một số thành phần bất hảo để gây rối chúng tôi. Nhà nước cho rằng đó là quần chúng tự phát. Họ bố trí những kẻ lưu manh ấy, họ không dám ra mặt nhưng họ đứng sau một cách lộ liễu”.

Việc công an giả dạng côn đồ, lưu manh ra tay khủng bố, đánh đập gây thương tích, ném đồ dơ bẩn như phân tươi trộn dầu nhớt, xác chuột chết vào nhà thờ, vào chùa, vào nhà những người đấu tranh nhân quyền như nhà văn Trần Khải Thanh Thủy và nhiều nhà dân chủ khác là chuyện có thật.

Một chính quyền quốc gia hiện đại mà dùng bọn đầu gấu, bọn lưu manh, xã hội đen, xì ke ma túy khủng bố người dân thì chỉ có chế độ cộng sản hiện nay trong nước mới dám làm mà thôi.

Các lãnh đạo VN có ngon lành thì hãy thành thật trả lời cho người dân được rõ. Đó có phải là chủ trương của Đảng hay không?

2.2. Lãnh thổ Việt Nam bao trùm một nghĩa địa người Campuchia

Dân biểu Nuth Rumdoul cho biết, các chuyên gia về biên giới đã tháp tùng đoàn 100 người đến cột mốc ngày 19-7-2015 đã khẳng định, cột mốc 203 đã lấn sâu vào đất CPC, tuy nhiên diện tích bao nhiêu thì chưa tính toán được.

Bà Seoung Phearum là người dân ở ấp Thlok Thmey, xã Thnaot, huyện Kampong Rou, tỉnh Svay Rieng nói với báo chí, nơi bà đang sống là xóm mới của họ, còn xóm cũ thì hiện đang nằm trong đất mà người Việt Nam sinh sống.

Bà nói: “Cha tôi sống ở gò Thlok. Ông bà tổ tiên tôi cũng ở đó. Người thời trước sống ở đó, chết đi thì cũng chôn cất ở đó. Khu đó đã có hàng trăm tháp cốt của tổ tiên ngay tại nơi mà người Việt đang cắm cờ. Họ không cho chúng tôi vào thăm mồ mả ông bà, cha mẹ”.

Bà Seoung Phearum kể lại: “Phía VN đã nhiều lần yêu cầu các gia đình CPC có mồ mả của thân nhân ở khu vực đó, phải bốc mộ ngay và phía VN sẽ hỗ trợ bất cứ giá tiền là bao nhiêu. Nhưng tôi không dời mộ đâu. Dù có cho vàng tôi cũng không dời. Ý nguyện của ông bà là con cháu không được động mồ động mả. Nếu chúng tôi dời mộ thì sẽ bị nguyền rủa, không thể sống yên ổn, làm ăn không khá được. Hơn nữa đó là đất của người Khmer vậy mồ mả của người Khmer phải ở đó”.

2.3.Việt Nam bị tố cáo đã dùng vũ khí sinh học trên đất Campuchia

Ngày 26-5-2015, tờ Phnom Penh Post dẫn nội dung một đơn khiếu nại của nhóm bảo vệ nhân quyền người Mỹ gốc Campuchia do luật sư Morton Sklar ở Mỹ, đã đệ nạp lên Cơ quan Cấm xử dụng Vũ khí hóa học OPCW (Organisation for the Prohibition of Chemical Weapons-OPCW) có trụ sở ở The Hage (Netherlands-Hà Lan). Đơn tố cáo chính phủ Việt Nam đã ghi, vào ngày 19-4-2015 VN phun chất hóa học diệt cỏ đã phá hủy hơn 10 hecta rau của người CPC tại huyện Memot, tỉnh Tbong Khmum, giáp ranh với huyện Tân Châu tỉnh Tây Ninh (xã Tân Châu thuộc An Giang) để cưỡng chế và chiếm đất bất hợp pháp.

Đơn tố cáo nhấn mạnh: “Việt Nam vi phạm các điều khoản của Công ước về Vũ khí hóa học CWC (Chemical Weapons Convention-CWC) năm 1993”.

Đơn cũng kêu gọi tiến hành một cuộc điều tra toàn diện và độc lập để ngăn chặn hành động nêu trên, đồng thời phải bồi thường cho người Campuchia (CPC) ở địa phương.

3* Dựng lên một vụ kiện để hóa giải một vụ kiện

Việt Nam đã không trực tiếp kiện Trung Quốc nhưng đã tham gia vụ kiện bằng cách ký một hiệp định công nhận thẩm quyền pháp lý của Tòa Trọng Tài Thường Trực (PCA=The Permanent Court of Arbitration) do Thứ trưởng Ngoại giao Hồ Xuân Sơn ký ngày 23-6-2014.

Trước đó ngày 22-5-2014, Nguyễn Tấn Dũng đã tham khảo với Tổng thống Philippines về vụ kiện.

Việt Nam chưa chính thức đâm đơn kiện nhưng đã thể hiện ý định đi kiện.

Theo tôi nghĩ, Trung Quốc giật dây Hun Sen chuẩn bị hồ sơ đưa tranh chấp lãnh thổ VN-CPC ra tòa án quốc tế.

Mặc dù hai vụ kiện chưa được hình thành nhưng có thể dùng hồ sơ vụ kiện của Hun Sen để hóa giải vụ kiện của VN, nếu Việt Nam dám kiện.

Không dễ gì Tập Cân Bình chịu dừng lại ở những cây cột mốc trên đường biên giới còn lại 350km đang tranh chấp.

4* Campuchia trở thành tiền đồn của Trung Cộng ở Đông Nam Á

Giới quan sát nêu nhận xét, Trung Quốc đã bỏ tiền ra mua chuộc Hun Sen, và qua những thỏa thuận hợp tác chiến lược, đầu tư và viện trợ kinh tế, viện trợ quân sự, đã làm cho CPC trở thành một tiền đồn của Trung Quốc ở Đông Nam Á.

4.1. Phát biểu của TS Trần Công Trục

“Ngày trước Trung Quốc nuôi dưỡng Khmer Đỏ, ngày nay TQ dùng tiền để thao túng, giật dây các thế lực chính trị CPC cũng không phải là chuyện gì lạ cả. Truyền thông quốc tế đều biết những việc như: chu cấp tiền thuê nhà, tiền nước uống cho các thành viên của đảng chính trị, cho đến việc xây dựng trụ sở cho cảnh sát CPC, cấp điện thoại di động và xe ôtô cho các quan chức ngành ngoại giao CPC. Cho đến việc nắm hồ sơ từng học viên sĩ quan quân đội CPC. (Trung Quốc lập trung tâm huấn luyện sinh viên sĩ quan CPC)

Do đó chúng ta phải hết sức cảnh giác và phải có đối sách thích hợp” (TS Trần Công Trục)

4.2. Trung Quốc viện trợ vũ khí cho Campuchia

Sức mạnh quân đội Hoàng gia Campuchia gia tăng nhanh chóng
Mối quan hệ giữa Campuchia và Trung Quốc ngày càng thắt chặt hơn nhờ những khoản viện trợ ODA (Hỗ trợ phát triển chính thức-Official Development Assistance-ODA) , đầu tư và viện trợ quân sự.

Ngày 25-5-2015 tờ The Cambodia Daily đưa tin, Trung Quốc vừa chuyển giao một loạt vũ khí hạng nặng và các thiết bị quân sự cho Bộ Quốc phòng Campuchia.

Gói viện trợ có 44 xe gồm xe jeep, xe mang bệ phóng hỏa tiễn, hàng chục giàn súng máy phòng không, 20 xe nâng hàng, 4 khu bếp dã chiến lưu động, 2,000kg hóa chất không ghi tên, 10,000 linh kiện dự phòng. Đồng thời CPC cũng tiếp nhận 26 xe tải và 30,000 bộ quân phục từ TQ. Một trung tâm huấn luyện 500m2 cũng nằm trong gói viện trợ đó.

Trước đó, năm 2013 CPC cũng đã nhận 12 trực thăng Harbin Z-9 do TQ chế tạo, với khoản cho vay là 195 triệu USD.

Trung Quốc trợ cấp 100 triệu USD để xây sân vận động cho Thế Vận Hội Đông Nam Á năm 2023.

Trung Quốc cấp 100 triệu USD để xây sân vận động Moroket Decho dùng cho Thế Vận Hội Đông Nam Á ở CPC vào năm 2023.

Bà Bố Kiến Quốc (Bu Jianguo), đại sứ TQ ở CPC nói rằng: “Tôi tin tưởng rằng hai nước sẽ tiếp tục hỗ trợ nhau trên các diễn đàn quốc tế, khu vực và tiểu khu”.

Việc nầy Hun Sen đã làm theo yêu cầu của TQ là dứt khoát không đưa vấn đề tranh chấp ở Biển Đông vào chương trình nghị sự trong phiên họp ASEAN năm 2012 khi Hun Sen làm chủ tịch luân phiên của Hiệp Hội Các Quốc Gia Đông Nam Á nầy. Đồng thời Hun Sen cũng công khai tuyên bố là Trung Quốc có chủ quyền không thể tranh cãi được trên vùng biển hình lưỡi bò ở Biển Đông. Nhất trí ủng hộ giải pháp song phương trong việc giải quyết tranh chấp. Đồng thời cũng xác định chỉ có một nước Trung Quốc. (Không có Trung Hoa Dân Quốc của Đài Loan)

4.3. Bắc Kinh đã trói Campuchia như thế nào?

Trong một bài viết tựa đề: “Vì sao Trung Quốc quyến rũ Campuchia”, GS Heidi Dahles cho rằng do CPC là một trong những vị trí địa chính trị trong chiến lược “Xâu chuỗi ngọc trai” (String of Pearls-Nhất xuyến trân châu) của TQ.

Khâu Lâm, biên tập viên của tờ báo Tự Cống của thành ủy Tứ Xuyên bình luận rằng, Tea Banh, Phó Thủ tướng, Bộ trưởng Quốc Phòng CPC đã dẫn một đoàn 23 tướng lãnh sang Bắc Kinh, cầu xin viện trợ quân sự để chống lại Việt Nam.

Khâu Lâm nói tiếp: “Xem ra đầu tư cho một người hay một chính đảng ở CPC thì lời lãi rất hạn chế. Chỉ có cách dùng thủ đoạn kinh tế để khống chế họ thì mới đúng cách. TQ nên thuận thế mà làm. Hun Sen hay Sam Rainsy gì cũng phải chịu thôi.

Ông Khâu nầy kết luận: “Một khi Việt Nam đã vì lợi ích của mình mà muốn ôm chân đế quốc Mỹ để đối phó với TQ thì TQ cũng nên kéo CPC về phía mình để liên thủ đối phó với Việt Nam”. (Khâu Lâm)

Bản tuyên bố chung của Tea Banh và người đồng nhiệm là Thường Vạn Toàn có ghi như sau: “Hai bên kiên định trước sau như một ủng hộ lợi ích cốt lõi của nhau trong các vấn đề chủ quyền lãnh thổ, an ninh và phát triển”.

Rõ ràng là Hun Sen đã thật sự ngã về phía Trung Quốc rồi. Còn đâu 16 chữ cam kết:”Láng giềng tốt đẹp, hữu nghị truyền thống, hợp tác toàn diện, bền vững lâu dài”.

4.4. Campuchia lệ thuộc Trung Quốc về kinh tế 

1. Lệ thuộc kinh tế và văn hóa

Tờ Le Figaro đưa tin: “Trung Quốc đã đầu tư 11 tỷ USD cho nên CPC là sân sau của nước nầy”.

Hàng chục công trình mọc lên như nấm, rõ rệt nhất là ngành dệt may. Ở đất nước 14 triệu dân nầy, dệt may cung cấp 300,000 công nhân giá rẻ, luật lệ đầu tư đơn giản và dễ dàng đã hấp dẫn các nhà đầu tư TQ. Người Trung Hoa làm chủ, quản lý 80% nhà máy dệt may.

Sáu con đập thủy điện, hàng chục khu mỏ do người Hoa nắm giữ. Người ta còn thấy quân đội Trung Quốc canh giữ các khu khai thác mỏ. Cấm người lạ vào. “Đây là Trung Quốc”.

Ngoài kinh tế, CPC còn chịu ảnh hưởng về văn hoá của TQ. Tiếng Hoa là ngoại ngữ thứ hai sau tiếng Anh. Trong 70 kênh truyền hình ở CPC có 50 kênh tiếng Hoa, vì CPC có 700,000 người gốc Hoa. Tại CPC, từ thành thị đến những nơi hẻo lánh xa xôi, tại các xưởng may, các nhà máy, nhan nhản những hàng chữ tiếng Tàu ở khắp nơi.

2. Xây dựng “Angkor Wat trên biển”

Angkor Wat
Công ty Union Group Thiên Tân của Trung Quốc đã thuê 45,000 hecta đất ở Botum Sakor trong thời gian 99 năm để mở một thành phố du lịch xem như một “Angkor Wat trên biển”. Khu giải trí nầy bao gồm một hệ thống xa lộ, sân bay quốc tế, hải cảng cho du thuyền cở lớn, các khách sạn, bịnh viện, sân golf, sòng bạc, các khu chung cư hiện đại.

“Angkor Wat trên biển” còn là một vị trí chiến lược vì nó dễ dàng tiếp cận với Vịnh Thái Lan. Vị trí chiến lược nầy là một trong những địa điểm của Chiến lược Chuỗi Ngọc trai (Nhất xuyến trân châu-String of Pearls) là một vòng đai từ đảo Hải Nam xuống Hoàng Sa, Trường Sa, CPC, Miến Điện, Bangladesh, Sri Lanka (Tích Lan), quần đảo Maldives và Pakistan.

5* Việt Nam đang bị Trung Quốc đe dọa ở Lào và Campuchia

Lào và Campuchia là bạn bè truyền thống của Việt Nam. Trong những năm gần đây TQ tăng cường sự hiện diện của họ ở Lào và Campuchia với những khoản đầu tư hàng tỷ đô la.

Uy thế ngày càng lớn của TQ ở hai nước đó rõ ràng là một gọng kềm khống chế VN.

Trung Quốc trở thành nhà đầu tư lớn nhất ở Lào và có trong tay khoảng 10,000km2 ( 4% diện tích Lào) đất dự án, từ khai mỏ, thủy điện, cao su và cả ngành bán lẻ và dịch vụ khách sạn nữa.

Thông qua Lào và CPC khống chế VN và tác động gây chia rẻ khối ASEAN.

Năm 2012, theo yêu cầu của TQ, Hun Sen là chủ tịch luân phiên của ASEAN đã cương quyết không đưa vấn đề tranh chấp Biển Đông vào chương trình nghị mặc dù đã có 5 dự thảo của 5 quốc gia đệ nạp. Cuối cùng hội nghị kết thúc mà không đưa ra được một tuyên bố chung. Đó là lần đầu tiên trong lịch sử của ASEAN.

6* Liệu có chiến tranh biên giới Việt Nam-Campuchia không?

TS Trần Công Trục TS Phạm Chí Dũng
TS Trần Công Trục cho rằng nếu hai bên không kềm chế thì xung đột biên giới có thể xảy ra bởi vì giữa hai nước đã từng có như vậy.

TS Phạm Chí Dũng nêu nhận xét, TQ tự tin là có khả năng kềm chế được VN nên chưa cần tới lá bài quân sự. TQ có nhiều mối lợi về kinh tế và thương mại với VN, mỗi năm xuất siêu 30 tỷ USD vào VN.

Ông nói: “Nếu có xảy ra chiến tranh thì tôi không cho phần thắng nghiêng về phía VN như hồi năm 1979, mà sẽ là một cuộc xung đột biên giới giằng co và kéo dài”.

Về phía Việt Nam, đảng Cộng Sản VN đã lệ thuộc vào Trung Cộng quá nhiều. Hơn nữa, Trung Cộng đã đưa VN vào tình trạng bị bao vây. Chủ trương ngoại giao ba không đưa VN vào tình trạng tứ bề thọ địch và bị cô lập.

Nhớ lại hồi năm 1979, VN đánh chiếm CPC ở phía Nam thì Đặng Tiểu Bình dạy cho VN một bài học cũng vào năm 1979 ở biên giới phía Bắc.

Nếu lịch sử lập lại thì kịch bản biên giới lần nầy cũng không khác gì năm 1979. Chỉ khác một điều là bài học sau nầy gây thiệt hại gấp cả ngàn lần vì chiến tranh hỏa tiễn.

Đó là VN lạnh cẳng trước thằng nhóc tỳ độc nhản long thủ lãnh xứ Chùa Tháp nhưng có thế lực của Bắc Kinh đứng sau.

Biên giới VN-CPC dài 1,270km trải qua 10 tỉnh VN và 9 tỉnh CPC.

Được Trung Cộng chống lưng, CPC nay chọc chỗ nầy, mai chọc chỗ kia, mốt chọc chỗ nọ ở biên giới phía nam thì ở phía bắc, Trung Cộng nay dời giàn khoan chỗ nầy, mai đưa giàn khoan đến chỗ khác trong vùng biển thuộc chủ quyền của VN, nay tập trận bắn đạn thật ở Hải Nam, mai tập trận ở Hoàng Sa, mốt tập trận ở đảo nhân tạo Đá Chữ Thập (Trường Sa)…làm cho VN phân tán lực lượng trong ngón đòn chiến tranh cân não đối với người “láng giềng tốt, bạn bè tốt, đồng chí tốt đối tác tốt” Việt Nam.

Về lâu về dài, Lào có thể ngăn dòng nước sông Mekong tại đập thủy điện Xayaburi và CPC cũng có thể điều khiển dòng nước nầy từ Biển Hồ (Tonlé Sap) như thả chất độc xuống hạ nguồn Sông Cửu Long…

7* Thành lập lữ đoàn phòng vệ đảo Phú Quốc

7.1. Lữ đoàn 950

Ngày 5-9-2014, Bộ Tư lịnh Quân khu 9 làm lễ ra mắt lữ đoàn 950 “để bảo vệ đảo Phú Quốc trong tình hình mới”. Mục đích là chống lại lực lượng tấn công từ Campuchia. Lữ đoàn gồm có 1 tiểu đòan xe tăng, một đại đội pháo binh, công binh…Chỉ huy trưởng là đại tá Nguyễn Trung Kiên.

7.2. Khmer Đỏ đã từng tấn công Phú Quốc tiêu diệt người Việt Nam

Trước kia, 4 ngày sau khi CSBV chiếm được miền Nam (30-4-1975) thì ngày 4-5-1975 quân Khmer Đỏ đã đánh chiếm đảo Phú Quốc. 6 ngày sau chiếm đảo Thổ Châu. Đem ra hành quyết trên 500 thường dân trên đảo, sự kiện to lớn như thế mà nhà nước bưng bít khiến người dân Sài Gòn và các nơi khác không hay biết gì cả, và cho đến nay cũng còn có rất nhiều người không biết gì về biến cố lịch sử đó cả.

Sau vụ Phú Quốc Thổ Châu, quân Cộng Sản Miên thực hiện những cuộc tấn công lẻ tẻ ở một số vùng thuộc tỉnh An Giang để giết hại người Việt Nam.

Tháng 4 năm 1977, quân chính quy Khmer Đỏ tiến sâu 10km vào lãnh thổ Việt Nam, chiếm một số vùng ở tỉnh An Giang, sát hại một số lớn thường dân. Gặp đâu giết đó, gặp ai cũng giết, già trẻ bé lớn, đàn ông đàn bà gì cũng không tha. Hễ người Việt thì phải chết.

Ngày 25-9-1977, Pol Pot đưa 4 sư đoàn đánh chiếm nhiều điểm ở huyện Tân Biên (Châu Đốc), Bến Cầu và quận châu thành tỉnh Tây Ninh.

- Đốt phá 471 ngôi nhà

- Giết chết hơn 800 thường dân

Ngày 1-2-1978, Nghị quyết Cộng Sản Khmer Đỏ có ghi như sau: “Chỉ cần một ngày tiêu diệt vài chục Việt Nam. Mỗi tháng diệt vài ngàn, mỗi năm diệt vài ba vạn thì đánh tới 10, 15 hoặc 20 năm để tiêu diệt hết người Việt Nam.

Thực hiện công thức 1 đổi 30, như vậy hy sinh 2 triệu người Khmer để diệt 50 triệu người Việt Nam.

Từ tháng 12 năm 1977 đến 14-6-1978, một thống kê cho biết:

- 30,642 thường dân Việt Nam bị thương.

- 6,902 thường dân VN bị giết.

- 30 vạn người Việt phải di tản ra phía sau.

- 6 vạn hecta đất bị bỏ hoang.

Được Trung Cộng chống lưng, Pol Pot đã huy động 10 trong 19 sư đoàn (Khoảng 60,000) tấn công trên toàn biên giới Việt Nam.

- 3 sư đoàn đánh vào Bến Sỏi (Tây Ninh)

- 2 sư đoàn đánh vào Hồng Ngự (Đồng Tháp)

- 2 sư đoàn đánh vào Thất Sơn (7 núi) An Giang

- 1 sư đoàn đánh vào Trà Phố, Trà Tiên, Kiên Giang

Thực tế tranh chấp biên giới Việt-Miên như thế thì làm sao mà không cảnh giác?

Ngày 16-7-2015, người phát ngôn Bộ Ngoại giao, Lê Hải Bình, lên tiếng bác bỏ những hình ảnh và tin tức trên các trang mạng, cho rằng VN đang chuyển vũ khí về biên giới Tây Nam.

Ông Bình khẳng định: “Thông tin về việc Việt Nam chuyển vũ khí vào Nam là không xác thực”.

8* Hun Sen chơi đòn độc, quyết hạ Việt Nam

8.1. Hun Sen xây 25 sòng bạc ở biên giới Miên-Việt

Casino Titan là sòng bạc lớn nhất gần cửa khẩu Mộc Bài
Hun Sen cho xây một loạt các sòng bài dọc theo biên giới Miên-Việt, cho đó là một phần trong chiến lược bí mật bảo vệ lãnh thổ chống lại VN.

Hảng AFP dẫn lời của Hun Sen: “Tôi không thích sòng bạc nhưng mục tiêu lớn nhất là bảo vệ biên giới. Người ta có thể tháo gỡ cột móc biên giới nhưng không thể phá hủy một khách sạn 5 tầng”.

Hàng chục sòng bạc phục vụ cho con bạc VN, trong khi đó, người dân CPC bị cấm cờ bạc một cách nghiêm nhặt.

Ngày 6-4-2012, Cục Cảnh sát Hình sự VN cho biết, ước tính trung bình mỗi ngày có trên 3,000 người Việt sang CPC đánh bạc, phần lớn đều thua cháy túi, đưa đến những hệ lụy nhức nhối cho gia đình và xã hội.

8.2. Vừa bảo vệ biên giới vừa phá hoại xã hội Việt Nam

Hai con bạc Việt Nam bị chặt đốt ngón tay * Gia đình các nạn nhân
Hun Sen tung ra một chiêu mà đạt được hai mục đích: bảo vệ biên giới và phá hoại văn hoá, xã hội, gia đình và cả kinh tế VN nữa.

25 sòng bạc, khách sạn, mãi dâm phục vụ cho con bạc VN, mỗi năm thu vào 20 triệu đô la tiền thuế cho nhà nước. Nhiều con bạc thua cháy túi, thế thân từ 3,000 đến 5,000 đô la để gỡ vốn, nhưng rồi cũng sạch túi, phải chịu giam cầm và hành hạ, khủng khiếp nhất và chặt ngón tay, chụp hình gởi về thân nhân đòi tiền chuộc mạng. Nhiều cha mẹ phải bán nhà, chịu cảnh màn trời chiếu đất, đem tiền chuộc con.

Thảm kịch xúc động nhất là người cha lừa đem con gái 13 tuổi để gán nợ cho chủ sòng. Ông Nguyễn Văn Lâm, 41 tuổi ở Củ Chi, sau nhiều ngày xả láng ở casino, đã sạch túi, nợ chủ sòng 110 triệu đồng, bị bắt giam trong “phòng chết” hành hạ, chờ tiền chuộc mạng.

Con gái 13 tuổi tên Nguyễn Thị Thúy Kiều thuật lại như sau, em đang ở trường thì nhận được điện thoại của cha. Cha em khóc nức nở yêu cầu em đem cầm chiếc xe đạp, mang tiền sang chuộc cha.

Ông Lâm hướng dẫn cặn kẽ đường đi nước bước đến sòng bạc. Tuy nhiên, trên đường đi, em Thúy Kiều bị người lái xe ôm và một thanh niên của casino lừa gạt lấy 300,000 đồng.

Khi Thúy Kiều bị giam giữ, thì người cha biệt vô âm tín.

Ngày 28-12-2012, bà Đinh Thị Hoa, 42 tuổi, mẹ của em Thúy Kiều cho biết, nhiều cú điện thoại của sòng bạc hối thúc đem tiền chuộc con, nếu chậm trễ thì con bà sẽ bị đem bán vào động mãi dâm ở Thái Lan.

Bà Hoa vay nợ 30 triệu đồng với tiền lời 10%, mượn khắp nơi đem tiền đến chuộc con.

Sòng bạc Hun Sen gây biết bao thảm cảnh cho gia đình và xã hội VN. Thua bạc giết người cướp xe ôtô, con giết cha mẹ lấy tiền trả nợ và đánh bạc, trộm cắp, cướp giật do cờ bạc.

Độc nhản long Hun Sen lợi hại thật. Chơi cạn tàu ráo máng với quan thầy VN đã dựng ông lên cầm quyền mới có ngày nay.

9* Tổng quát về nước Campuchia và nhà nước độc tài của Hun Sen

9.1. Nước Campuchia

Quốc vương Norodom Sihamoni * Cung điện Hoàng Gia ở Phnompenh
Di sản của thế giới “Điệu múa Hoàng gia"
Vương quốc Campuchia diện tích 181,040km2. Dân số 14,805,385 (2011). Thủ đô là Phnom Penh. Theo chế độ quân chủ lập hiến, nhà vua giữ chức vụ tượng trưng. Quốc vương hiện nay là Norodom Sihamoni (Con của Norodom Sihanouk). Thủ tướng là Hun Sen.

Campuchia (CPC) có biên giới chung với các quốc gia: Với Thái Lan (800km) ở phía Bắc. Với Lào 541 km ở phía Tây. Với Việt Nam 1,270km ở phía Đông. Phía Nam CPC là Vịnh Thái Lan

Quốc hội lưỡng viện: Hạ Viện và Thượng Viện. Hạ Viện có 123 đại biểu do dân bầu. Thượng Viện 61 đại biểu do Quốc vương bổ nhiệm theo đề cử của Hạ Viện.

Đảng Nhân Dân Campuchia CPP (Cambodian People’s Party) của Hun Sen bị mất nhiều ghế trong cuộc bầu cử ngày 28-7-2013. Hồi năm 2008 đảng CPP của Hun Sen chiếm 90 ghế. Bầu cử năm 2013 CPP chiếm 68 ghế. Đảng Cứu nguy Dân tộc Campuchia CNRP (Cambodia National Rescue Party-CNRP) của Sam Rainsy chiếm 55 ghế. Hun Sen bị các đảng đối lập tố cáo là gian lận trong bầu cử

9.2. Nhà nước độc tài của Hun Sen

Trung tướng Hun Manet chỉ huy cơ quan chống khủng bố Campuchia * Hun Many
Trên danh nghĩa Campuchia theo chế độ quân chủ lập hiến. Đa nguyên đa đảng nhưng thực chất hiện tại thì CPC là một nhà nước độc tài. Hun Sen nắm tất cả quyền lực nhà nước trong tay ông ta.

Bộ máy nhà nước CPC do CSVN lập ra trước kia, từ trung ương đến địa phương đều do đảng viên Cộng sản nắm giữ.

Hiện tại, Hun Sen nắm giữ tất cả những cơ quan trọng yếu, từ quân đội đến truyền thông, công an, mật vụ. Hun Sen giữ chức thủ tướng đã 27 năm và còn tuyên bố muốn tại vị cho đến năm 74 tuổi.

Đồng thời chuẩn bị cho ba người con kế vị.

- Hun Manet (22-10-1977) tốt nghiệp West Point Hoa Kỳ, trung tướng giữ chức Phó Tổng tham mưu trưởng Quân đội Hoàng Gia. Chỉ huy trưởng cơ quan chống khủng bố thuộc Bộ Quốc phòng.

- Hun Manith (17-10-1981) thiếu tướng giữ chức Phó Giám đốc Tình báo Quân đội.

- Hun Many (27-11-1982) chính trị gia, đại biểu quốc hội. Đứng đầu Tổ chức Thanh niên trong đảng Nhân Dân Campuchia (CPP). Du học Mỹ, Pháp, Úc. Vợ là con gái của Phó Thủ tướng Yim Chay Li.

Gia đình, bà con dòng họ 4 bên, vợ chồng, nội ngoại, sui gia chồng chéo, bao thầu các chức vụ quan trọng của quyền lực. Độc tài là thế.

9.3. Vài nét về Hun Sen

Hun Sen sinh ngày 4-4-1951 (61 tuổi). Lãnh đạo đảng Nhân Dân Campuchia. Mang cấp bậc thống tướng (5 sao).

Gia nhập Khmer Đỏ của Pol Pot năm 1967, giữ chức trung đoàn phó. 5 lần bị thương, hư con mắt bên trái.

Tháng 5 năm 1977, Hun Sen sống ở Hà Nội. Nói thông thạo tiếng Việt. Tên VN là May Phước. Được CSVN huấn luyện, đào tạo để lãnh đạo chính phủ bù nhìn do VN dựng lên trong thời giam chiếm đóng 10 năm ở CPC.

10* Kết luận

Căng thẳng biên giới Việt-Miên vừa qua được cho là có bàn tay của Bắc Kinh giật dây khiến cho của Hun Sen có thái độ mạnh mẽ hơn đối với VN. Hun Sen do CSVN dựng lên nên muốn ngoại giao đi dây giữa VN và TQ. Nhưng tình thế buộc Hun Sen phải ngã về phía Trung Quốc vì TQ giàu, mạnh và hơn nữa, CPC đã bị lệ thuộc vào TQ về quân sự, kinh tế, chính trị…nên buộc phải lừa thầy, phản bạn thôi.

Vì sao Hun Sen phải tìm kiếm bản đồ cũ?

Vì bản đồ cũ khác với bản đồ thỏa thuận Việt-Miên năm 1985. Không phải để chống lại cáo buộc của Sam Rainsy, vì Hun Sen đã công nhận một số cột mốc bị cắm sai vào lãnh thổ CPC khiến cho nước nầy bị mất đất.

Hun Sen kéo LHQ, Pháp, Anh và Mỹ vào tranh chấp lãnh thổ với VN, chuẩn bị đưa hồ sơ biên giới ra quốc tế, hay nói khác đi là chuẩn bị kiện VN ra tòa án quốc tế.

Chuẩn bị hồ sơ không phải là mục đích để kiện mà để hóa giải, chận đứng ý định của VN đi kiện Trung Quốc, nếu có.

Trung Cộng giật dây CPC để đưa VN vào tình trạng tứ bề thọ địch, kềm chế CSVN tiếp tục truyền thống làm tay sai của Trung Cộng.

Nếu Việt Nam muốn “thoát Trung” thì chỉ có con đường duy nhất là liên minh chặt chẽ với Hoa Kỳ. Xin mượn lời của Thiếu Tướng Lê Văn Cương công khai kêu gọi: “Duy nhất trên hành tinh nầy chỉ có Mỹ mà thôi. Phải tiến tới quan hệ Việt Mỹ mà trên là bạn bè dưới là liên minh. Trên hành tinh nầy Trung Quốc chỉ sợ có Mỹ mà thôi. Bây giờ cho ăn kẹo Trung Quốc cũng không dám đụng tới Mỹ vì đụng tới Mỹ là tự sát. Bản chất của Trung Quốc là chỉ bắt nạt, cưỡng bức những kẻ hèn nhát mà thôi”. (Lê Văn Cương)

Trúc Giang
Minnesota ngày 30-7-2015

Tường trình Tổng Tuyệt Thực tại Bắc Cali

Thành viên tuyệt thực có mặt ngày Thứ Bảy, 25/7/2015
San Jose, CA, 25 tháng 7, 2015:

Trong 2 ngày cuối tuần vừa qua, tại tiền đình Thành phố San Jose, số 200 E. Santa Clara Street, vào lúc 1 giờ trưa thứ Bảy, 25 đồng hương tuổi từ 83 tới 30 đến từ nhiều thành phố khác nhau đã tham dự tuyệt thực tại Buổi Tuyệt Thực-Thắp Nến-Văn Nghệ Đấu Tranh do Cộng Đồng Người Việt Quốc Gia Bắc California (CĐNVQG Bắc Cali) và nhiều hội đoàn, đoàn thể hợp tác tổ chức với sự yểm trợ từ quý vị Nhân Sĩ và nhiều cá nhân trong Cộng Đồng, để đáp ứng lời kêu gọi của Chiến Dịch We Are One, nhanquyen2015.net.

Buổi tuyệt thực kéo dài 24 giờ, bắt đầu vào lúc 1 giờ trưa 25/7 tới 1 giờ trưa 26/7. Chiến dịch We Are One, nhanquyen2015.net, đã chọn ngày 25 tháng Bảy là "Ngày Tổng Tuyệt Thực Toàn Cầu", để vận động tự do cho các tù nhân lương tâm (TNLT) đang bị giam tại Việt Nam vì đã đấu tranh cho tự do và nhân quyền.

Một số thành viên tuyệt thực có mặt ngày Chủ Nhật, 26/7/2015
Ngoài 25 đồng hương tự nguyện góp lòng vào cuộc vận động nhân quyền, còn có sự tham dự của bà Dân biểu liên bang Zoe Lofgren và bà Chánh văn phòng Sandra De Soto, ông Thị trưởng thành phố Milpitas Jose Esteves, Chánh văn phòng và các nhân viên của văn phòng bà Giám sát viên Cindy Chavez, cùng các Nghị viên thành phố ông Ash Kalra, ông Tâm Nguyễn, ông Raul Peralez, và ông Mạnh Nguyễn.

Trong dịp này, bà Dân biểu Zoe Lofgren cho biết bà đã nhận được thư của một người gửi cho bà nói rằng ông ta vừa đi thăm Việt Nam (VN) về, ông ta thấy VN rất tốt, nhân quyền đã cải thiện. Bà đã trả lời rằng: hãy nhìn con số thống kê về nhân quyền của VN trên thế giới thì sẽ rõ. Bà cũng cho biết sơ về chuyến đi đầu tiên của Bà về Hà Nội, và qua sự hợp tác làm việc với vài cá nhân ở San Jose, bà và bà Nancy Pelosi đã gặp gỡ thành công các TNLT và gia đình họ tại Hà Nội.

Buổi Tuyệt Thực của nhóm San Jose cũng đã được các cơ quan truyền thông như Vietcali, VietN, SBTN, VVV, ĐLSN, việtlist.us...đến làm tin và phỏng vấn các thành viên tuyệt thực cùng ban tổ chức.

Bà Dân Biểu liên bang Zoe Lofgren, Cô Lan-Vy Trần và Ô. Mai Khuyên.
Danh sách của các thành viên tuyệt thực gồm có: người lớn tuổi nhất là bác Nguyễn Thông 83 tuổi, bác đã tuyệt thực 24 giờ. Người đến từ xa nhất là cô Nguyễn Thanh Tâm từ Portland, Oregon. Anh Trần Tom từ Oakland, cô Trần Lan-Vy từ Nam Cali - Hội Phụ nữ Vì Nhân quyền VN, và quí vị ở San Jose gồm, Cô Christine Hồ 72 tuổi - BĐD/CĐ/NVQG/BCA, cô Lê Thanh - Hội Phụ Nữ Thiện Nguyện Việt Mỹ, chị Cao Thị Tình - Lương Tâm Công Giáo, các chị Phạm Thiên Thanh và Phan Hà - Hội Phụ Nữ Âu Cơ Chi Hội Bắc Cali., cô Lê Diễm - Trưng Vương, anh Lê Ngọc, Võ Hân, anh Trần Long - việtlist.com, anh Nguyễn Đình Lê - ĐH/CTCT, cô Thái Hằng - Biệt đoàn văn nghệ Mê Linh, cô Hoàng Lan - Litle Saigon Foundation, anh Đoàn Jeffrey, cô Kim Trang cùng anh Nguyễn Minh Mitt, chị Phạm Tina, anh Lê Nhường, anh Phạm Hòa, cô Jenny Quan - Thanh Niên Cờ Vàng, Đỗ Bùi Ngân Tiên - WFHR, và cô Vũ Phượng Hồng. Ngày hôm nay, chúng tôi vừa được cho biết có nhà thơ Vương Ngọc Minh từ San Francisco xuống, đã âm thầm tuyệt thực cùng chúng tôi 24 giờ. Các thành viên tuyệt thực được sự bảo trợ và chăm sóc y tế của Bác Sĩ Phạm Công Luyện và Bác Sĩ Phạm Đức Vượng - Tập Thể Chiến Sĩ/Tây Bắc Hoa Kỳ.

Đặc biệt, Đêm Thắp Nến Nhân Quyền đã hội tụ nhiều tấm lòng, đốt lên những ngọn nến cho Tự Do, hát những bài hát đấu tranh cho Nhân Quyền và ca ngợi Tình Yêu Quê Hương. Phóng Viên Nghê Lữ đã nối kết với các TNLT trong nước, liên tục có những cuộc phỏng vấn với người đang tuyệt thực tại các thành phố ở Việt Nam hầu đưa tiếng nói của những người bị đàn áp, bắt bớ trong nước ra hải ngoại.

Văn Nghệ trước giờ Thắp Nến cho TNLT
Những ngọn nến TỰ DO
Buổi Tuyệt Thực vận động tự do, nhân quyền cho TNLT, cho những chiến sĩ đấu tranh nhân quyền trong nước đã được kết thúc vào 1 giờ trưa ngày 26/7, với sự chia sẻ của các quí vị trong cộng đồng, Hội HO San Francisco do ông Nguyễn Phú đại diện đã đến để góp tiếng nói trong công cuộc tranh đấu chung.

Ban Tổ Chức tường trình từ San Jose, ngày 28/7/2015.




Chuyện Ma Trước Thềm Đại Hội Đảng

Lê Quốc Tuấn: Cuộc chia quyền lực trước thềm đại hội đảng năm nay đang đi đến những chuyển biến ly kỳ. Trong đó, việc tướng Phùng, bộ trưởng quốc phòng, người nắm quyền lực cao nhất trong quân đội thình lình bị đẩy ra ngoài cuộc chơi được xem là ngoạn mục nhất.

Cho đến nay, trong khi báo chí chính thống, công cụ tuyên truyền của đảng CSVN gần như im lặng, đủ loại tin tức được chia sẻ trên mạng cho thấy những tin tức hé lộ một cuộc "đảo chính cung đình", "ám sát chính trị", một "cuộc thanh trừng" đại tướng Phùng Quang Thanh. Người được biết là thuộc phe thân Trung quốc trong hàng lãnh đạo cao nhất tại Hà Nội.

Cuối cùng, đội ngũ truyền thông phò đảng đã phải vào cuộc. Nhưng chỉ bằng những chống chế yếu ớt càng làm công luận tin rằng tuớng Thanh đã bị loại khỏi cuộc chia sẻ quyền lực.

Tuy nhiên, câu chuyện không dừng lại ở đây. Dường như vì việc chia sẻ quyền lợi chưa sòng phẳng lắm nên đại tướng họ Phùng đã "đội mồ" trở về. Và sự xuất hiện mờ ảo (không biết thật hay giả) của một Phùng quang Thanh trong hai ngày qua khiến cuộc chơi đang đi đến những chuyển biến khác:

Đó là: Dù không ai biết thực hư, người hay ma, nhưng hình nhân Phùng Quang Thanh vẫn là người chỉ huy quân đội, hình nhân vẫn có tác động đến các quyết định cao nhất về quân sự và quốc phòng. Nghĩa là hình nhân họ Phùng này vẫn là bóng ma ám ảnh cuộc chia quyền lực sắp tới bằng hình thức nào đó.

Nghĩa là từ nay đến khi việc phân chia quyền lực ngã ngũ, dân Việt Nam vẫn sẽ còn được đọc, xem chuyện ma Phùng Quang Thanh, "đi lại, tiếp khách, ra chỉ thị..." và đội ngũ "nhà báo cách mạng" sẽ còn phải sáng tạo ra nhiều trò để đưa một bóng ma vào cuộc chơi của đời thật.

(Thử nghĩ, nếu bóng ma này do Trung quốc tạo dựng thì cuộc chơi càng ghớm ghê hơn đến mức nào)

Nghe nói là Việt nam giờ đang muốn chuyển trục sang phía Mỹ ? Trừ khi, hình nhân họ Phùng này lăn đùng ra chết vì "trở bệnh bất ngờ" trong những ngày tới thì phe Ba Dũng mới có thể thổi kèn chiến thắng trong đại hội đảng sắp tới.

Từ cái chết của Nguyễn Bá Thanh đến cái chết lâm sàng của Phùng Quang Thanh, rõ ràng: cuộc tranh dành quyền lực giữa nội bộ ĐCSVN chẳng những đang đi vào những chương hồi quyết liệt mà còn ma quái nữa.

Chỉ tội cho hơn 90 triệu dân cứ phải chịu đựng những chuyện quái gở như thế này giữa một nhân loại văn minh chung quanh.

Theo Fb Lê Quốc Tuấn

http://thanhnienconggiao.blogspot.de/2015/07/chuyen-ma-truoc-them-ai-hoi-ang.html

Cô gái gốc Việt thuê sát thủ giết cha mẹ ruột của mình

Jennifer Pan - Ảnh: Tòa án Ontario
Rúng động! Bi thảm vụ án cô gái gốc Việt thuê sát thủ giết chính cha mẹ ruột của mình!

Các Bậc Phụ Huynh cần đọc tin Quan Trọng này, để lấy kinh nghiệm.

“Đây là một vụ án hy hữu gây chấn động dư luận Người Việt khắp nơi. Nhiều người bàn tới câu chuyện áp lực gánh nặng lên con gái từ những bậc cha mẹ quá tham vọng, đã khiến con cái họ bị “mắc kẹt” trong những giấc mơ của cha mẹ. Đây cũng là việc những Cha Mẹ nên xét lại hành vi & ước muốn quá đáng, trong khi con mình không có khả năng để làm theo tham vọng của Cha Mẹ....Cái câu: Con tôi phải là BácSĩ, Luật Sư! Nhiều khi giết con cái mình và chính mình!”

Đối với cha mẹ, Jennifer Pan, 28 tuổi, từng được coi như cô con gái “vàng”. Cô gái trẻ gốc Việt sống ở thành phố Markham - phía bắc Toronto, là sinh viên hạng A tại một trường Công giáo rồi giành học bổng và sớm được nhận vào đại học. Theo đúng nguyện vọng của cha, Pan tốt nghiệp ngành dược uy tín của Đại học Toronto và không khó tìm được một chỗ tại bệnh viện SickKids.

Cô con gái của một gia đình mẹ người Việt và bố người Việt gốc Hoa tại Canada đã thuê sát thủ giết cha mẹ mình. Nhiều chi tiết trong vụ án chấn động này mới được tiết lộ.

Thành tích của Pan khiến cha mẹ cô – bà Bích Hà và ông Huei Hann Pan, vô cùng tự hào. Là người nhập cư Toronto từ Việt Nam, làm việc cho một nhà sản xuất phụ tùng Xe Hơi, họ không thể không vui khi 2 đứa con có thể có một tương lai tươi sáng vốn là ao ước của bất cứ bậc làm cha làm mẹ nào.

Tuy nhiên, bảng thành tích hoàn hảo đó của Pan chỉ là sản phẩm của sự dối trá. Thực tế, cô đã không tốt nghiệp trung học hay theo học Đại học Toronto như những lời đã nói với cha mẹ. Kết cục của lời nói dối này thực sự gây choáng váng.

Phiên tòa xử Pan thuê sát thủ giết cha mẹ kết thúc từ tháng 1 với mức án khá nặng dành cho cô con gái độc ác. Tuy nhiên, toàn bộ câu chuyện liên quan tới vụ án hy hữu này với những chi tiết chưa từng được tiết lộ mới được phóng viên Karen Ho của tạp chí Toronto Life công bố vào tuần trước.

Karen Ho đã khai thác mọi ngóc ngách trong câu chuyện từ những người bạn học của Pan và hồ sơ tòa án. Sự thật nằm ngoài sức tưởng tượng: Thực tế đứa con vàng không hề tồn tại. Lời nói dối của Pan được thể hiện một cách chuyên nghiệp từ rất sớm với những giấy tờ giả mạo từ báo cáo, thư từ học bổng, bảng điểm đại học…

Ho cho biết trường trung học của Pan có thể coi là nơi hoàn hảo cho một sinh viên như cô: một người thân thiện, cô dễ dàng kết bạn với các chàng trai, cô gái, người châu Á, người da trắng, vận động viên, mọt sách, người ham mê nghệ thuật… Ngoài giờ học, Pan bơi và luyện võ wushu. Tuy nhiên, có một góc khuất mà không ai biết tới trong cô gái thân thiện này, đó là sự giày vò bên trong, tự ti và nghi ngờ bản thân. “Có những vết cắt trên cánh tay của Pan cho thấy trạng thái trầm cảm” – Họ tiết lộ.

Pan thực sự chưa bao giờ học đại học. Cô cũng chưa bao giờ tốt nghiệp trung học.

“Cha mẹ Pan muốn con gái phải là một sinh viên hạng A” – Ho viết – “Thực tế, cô toàn được điểm B. Thực tế với phần đông bọn trẻ, điểm B cũng là một thành tích đáng ghi nhận nhưng điều này được coi là không thể chấp nhận trong gia đình nghiêm khắc của Pan. Thế nên, Pan cứ phải “sửa” phiếu thành tích học tập của mình hết lần này tới lần khác trong những năm trung học.

Thực ra, với thành tích hạng B cũng đủ để Pan sớm được nhận vào Đại học Ryerson ở Toronto, tuy nhiên cô đã trượt cuộc thi toán cuối cấp và không thể tốt nghiệp được trung học. Do đó, cánh cửa đại học cũng khép lại. Tuyệt vọng trong nỗ lực ngăn cha mẹ biết được kết quả học tập của mình, Pan nói dối là sẽ bắt đầu học tại Ryerson vào mùa thu.

Cô nói dự định sẽ học 2 năm sau đó học lên chương trình dược của Đại học Toronto, đúng như kỳ vọng của cha. Ông Hann đã rất vui mừng và thưởng cho cô “con gái rượu” máy tính xách tay mới. Sau đó, Pan lại phải vật lộn để cho cha mẹ tin rằng mình đang sống cuộc đời của một sinh viên và phải giả mạo giấy tờ để thuyết phục cha là mình giành được học bổng 3.000 USD. Tất cả các trò lừa dối của Pan đều qua mắt được cha mẹ và đến lễ tốt nghiệp, cô nói với họ rằng không có đủ vé cho buổi lễ nên họ không thể tham dự. Tuy nhiên, cái kim trong bọc lâu ngày cũng phải lòi ra, theo nhà báo Ho, cha mẹ Pan bắt đầu nghi ngờ và theo dõi cô. Sự thật phơi bày nằm ngoài sức tưởng tượng của họ. Khi cô gái thú nhận, cuộc sống của cô trở nên bực bội hơn.

Cha mẹ của Pan đã nuôi dạy cô và anh trai, Felix, tin vào sự quan trọng tối thượng của thành công học tập. Hai đứa con bị hạn chế các hoạt động đến mức thấp nhất. Cả hai đều “được lệnh” phải dồn tất cả vào học. Ngoài các hoạt động ngoại khóa của trường như trượt băng nghệ thuật, piano, võ thuật và bơi lội, Pan bị cấm tham dự thêm bất cứ hoạt động nào khác được cha mẹ cho là không phục vụ cho một tương lai tươi sáng. Tất nhiên, những đứa trẻ trong ngôi nhà cũng không bao giờ biết tới hẹn hò.

Trong ngôi nhà ở Markham còn trưng bày nhiều chiếc cúp giải thưởng của Pan.

Khi biết được sự thật, cha mẹ còn cấm đoán nghiêm ngặt hơn đối với đứa con gái họ cho là đã hư hỏng. Pan bị cấm dùng điện thoại di động, máy tính xách tay và cả hẹn hò với bạn trai Daniel Wong. Pan bắt đầu nghĩ rằng cuộc sống của mình sẽ tốt hơn biết bao nếu không có cha mẹ. Và với sự giúp đỡ của Daniel, cô lập mưu giết cha mẹ để thoát khỏi cuộc sống cầm tù trong chính ngôi nhà mình.

Chuyện sau đó được mô tả rất khủng khiếp trên Toronto Life và trước đó trong phiên tòa. Trong vụ giết người được lên kế hoạch giống như một vụ cướp, Pan đóng vai nhân chứng bất lực trong khi 3 kẻ giết thuê gồm David Mylvaganam, Lenford Crawford và Eric Carty (bị cáo buộc), bắn chết người mẹ mình và gây thương tích nặng cho người cha. Pan còn gọi 911 để vụ án có vẻ “thật” hơn.

Tuy nhiên, sự thật đã không thể qua mắt được giới điều tra. Tòa án ở Ontario hồi tháng 1 đã buộc tội Pan và 3 đồng phạm phạm tội giết người cấp độ 1 và cố sát. Tất cả đều bị án tù 25 năm. Carty, người không nhận tội, sẽ được xét xử riêng.

Đây là một vụ án hy hữu gây chấn động dư luận. Ngoài lên án hành động mất nhân tính của cô con gái, nhiều người lại bàn tới câu chuyện áp lực gánh nặng lên con gái từ những bậc cha mẹ quá tham vọng, đã khiến con cái họ bị “mắc kẹt” trong những giấc mơ của cha mẹ.

Đây cũng là việc những Cha Mẹ nên xét lại hành vi & ước muốn quá đáng, trong khi con mình không có khả năng để làm theo tham vọng của Cha Mẹ....

Theo Đỗ Quyên (Người lao động/ Washington Post)

Trung Quốc: Nơi xuất khẩu xác chết số một thế giới.


Trung Quốc trở thành nơi xuất khẩu xác chết số một thế giới như thế nào?

Theo Đài Á châu Tự do, một cơ thể nhựa hóa có thể được bán với giá một triệu đô la. Người ta ước tính rằng Tùy Hồng Cẩm đã bán gần 1.000 mẫu vật cho các nước khác nhau từ năm 2004.

Theo Đài Á châu Tự do, một cơ thể nhựa hóa có thể được bán với giá một triệu đô la. Người ta ước tính rằng Tùy Hồng Cẩm đã bán gần 1.000 mẫu vật cho các nước khác nhau từ năm 2004.

Bất chấp sự phản đối của dư luận, triển lãm các thi thể người đã nhựa hóa vẫn tiếp tục được xoay tua tại nhiều nơi trên thế giới với cái cớ là để giúp tìm hiểu thân thể người và kiến thức y học. Rất nhiều người vẫn đang xếp hàng chờ xem mà không biết rằng đằng sau đó có thể chứa đựng những điều hắc ám vô tận. Hầu hết các thi thể có nguồn gốc từ Trung Quốc nhưng không rõ ràng.

Lợi nhuận khổng lồ từ thi thể người chết

Mẫu vật của triển lãm là các thi thể người được xử lý và nhựa hóa, rồi tạo dáng ra nhiều tư thế khác nhau, có thể là đứng, ngồi, cưỡi ngựa, ném bóng, chơi đàn, hút thuốc, đánh bài, đọc báo… Vì lớp da đã bị lột đi, người xem có thể thấy từng thớ cơ, mạch máu, dây thần kinh, bộ não cũng như các cơ quan nội tạng khác. Tất cả các mẫu vật đều là từ người thật.

Một trong những mẫu vật gây chú ý nhất, đó là một người phụ nữ trẻ Trung Quốc đang mang thai 8 tháng với cái bụng bị cắt mở ra, và người ta có thể thấy các cơ quan nội tạng, đặc biệt là cái thai trong bụng.

Hiện có hai triển lãm lớn nhất và cạnh tranh với nhau, đó là “Thế giới cơ thể người” (Body Worlds) thuộc về ông Gunther Von Hagens người Đức, và “Triển lãm cơ thể người” (Bodies…The Exhibition) thuộc công ty của Tùy Hồng Cẩm, Đại học Y Đại Liên, Trung Quốc. Các triển lãm xoay tua tại rất nhiều thành phố trên thế giới, số người tham quan đã lên đến hàng chục triệu người. Riêng số lượt xem “Thế giới cơ thể người” đã thống kê đến con số 40 triệu người, mang về cho công ty của Von Hagens số tiền đến tỷ đô la.

Gunther Von Hagens là người phát minh ra kỹ thuật nhựa hóa các xác chết từ những năm 1977. Vào những năm 1990, ông ta mở rộng việc kinh doanh đến Trung Quốc, nhưng đã vấp phải những rào cản pháp lý và văn hóa. Cho đến tháng 08/1999 thì ông ta mới thành lập được công ty Nhựa hóa Von Hagens tại thành phố Đại Liên, tỉnh Liêu Ninh, sau khi được Bạc Hy Lai, khi đó là thị trưởng Đại Liên chấp thuận.

Xưởng gia công thi thể (Ảnh: internet)
Xưởng gia công thi thể (Ảnh: internet)
Khi bắt đầu vào năm 1999, ông Von Hagens thuê người học trò cũ của mình là Tùy Hồng Cẩm làm quản lý, tổ chức sản xuất các thi thể nhựa hóa. Tuy nhiên, Tùy Hồng Cẩm đã qua mặt ông Von Hagens, bắt tay với Premier Exhibitions (một công ty chuyên tổ chức triển lãm lưu động có trụ sở tại Atlanta, Mỹ) để tổ chức những cuộc triển lãm tương tự như thế tại nhiều quốc gia. Như vậy, ông Von Hagens và Tùy Hồng Cẩm trở thành đối thủ cạnh tranh nhau, một người thì có show “Body Worlds”, một người thì có “Bodies… The Exhibition”.

Theo chân Von Hagens và Tùy Hồng Cẩm, nhiều nhà máy nhựa hóa cơ thể đã được mở ra tại Đại Liên, khiến Trung Quốc trở thành nơi xuất khẩu xác chết số một thế giới. Theo Đài Á châu Tự do, một cơ thể nhựa hóa có thể được bán với giá một triệu đô la. Người ta ước tính rằng Tùy Hồng Cẩm đã bán gần 1.000 mẫu vật cho các nước khác nhau từ năm 2004.

Một báo cáo từ Thời báo New York vào năm 2006 cho biết: “Thế giới cơ thể người” của Von Hagens đã thu hút 20 triệu người trên toàn cầu và thu về hơn 200 triệu đô la. Ít nhất 10 nhà máy cơ thể khác của Trung Quốc đã được mở ra để thực hiện đơn đặt hàng triển lãm, chuyển các tử thi được bảo quản đến Nhật Bản, Hàn Quốc và Hoa Kỳ.

Một báo cáo của Tổ chức Thế giới Điều tra cuộc bức hại Pháp Luân Công (WOIPFG) cũng đã khẳng định rằng, thay vì là “những người hiến tự nguyện” hay “những thi thể vô danh”, phần lớn thi thể trong triển lãm là của các học viên Pháp Luân Công đã bị ĐCSTQ giết sau khi lấy đi nội tạng. Như vậy toàn bộ thân xác và nội tạng đều bị buôn bán để thu lại một nguồn lợi nhuận khổng lồ.









Ảnh: HKU
Những thi thể đến từ đâu?

Từ khi mới bắt đầu triển lãm cho đến nay, nguồn gốc các thi thể được các công ty sử dụng để nhựa hóa vẫn là một bí mật. Các bộ phận thân người hoặc nguyên thi thể nhựa hóa vẫn được đều đặn xuất đi các nơi trên thế giới cho các trường học, bảo tàng, triển lãm… Nhưng cả Tùy Hồng Cẩm lẫn Von Hagens đều không thể cung cấp tài liệu chứng minh các thi thể này là của những người tình nguyện hiến tặng.

Năm 2006, kênh truyền thông NPR đã phát hiện chứng cứ các văn bản không rõ ràng từ lúc một người hiến tặng đã chết đến khi trở thành một cơ thể nhựa hóa. “Tiến sỹ Von Hagens … nói rằng ông ta đã có được chúng [các thi thể] chỉ từ những nguồn tin cậy, tuy nhiên không có người bên ngoài nào xác nhận rằng chúng không phải là từ những người bất đồng chính kiến bị giết trong một nhà tù ở Trung Quốc (trong trường hợp xấu nhất), rồi bị bán đến một trường y thông qua một tay môi giới, và sau đó trưng bày ra công chúng.”

Tùy Hồng Cẩm và Von Hagens cho rằng chỉ các xác vô danh mới được sử dụng. Tuy nhiên, theo Quy định về giải phẫu thi thể do Bộ Y tế Trung Quốc ban hành vào tháng 2/1979, chỉ sau khi một thi thể vẫn vô danh trong ít nhất một tháng, thì nó mới được cho là “vô danh” và được dùng cho nghiên cứu giải phẫu bởi những trường y. Những thi thể này lúc đó không còn phù hợp cho quy trình nhựa hóa vốn yêu cầu xác chết phải còn tươi và không được ướp chất bảo quản.

Ngay từ năm 2006, Thời báo New York cũng đặt nhiều câu hỏi liên quan đến nguồn gốc các thi thể mà ông Von Hagens có được, và ví đây như một “ngành tiểu công nghiệp ngầm man rợ mới xuất hiện ở Trung Quốc.” Nguồn nội tạng và thi thể dễ kiếm, khiến chỉ trong vòng vài năm đã có ít nhất 10 nhà máy thi thể được dựng lên tại Trung Quốc. Các công ty này thường xuyên bận rộn với các đơn hàng đặt cho triển lãm, chuyển đi Nhật Bản, Hàn Quốc và Hoa Kỳ.

Thời báo New York cho biết: “Tại Trung Quốc, xác định được ai kinh doanh cơ thể người và những cơ thể đến từ đâu quả thực không dễ dàng. Các viện bảo tàng, nơi tổ chức những buổi triển lãm cơ thể người tại Trung Quốc nói rằng họ đột nhiên ‘quên’ ai đã cung cấp thi thể, công an thường xuyên thay đổi những câu chuyện về những gì họ đã làm với các thi thể, và thậm chí các trường đại học đã xác nhận và sau đó chối bỏ việc tồn tại những cuộc phẫu thuật bảo quản cơ thể người trong trường của họ.”

Cho đến tháng 5 năm 2008, một thỏa thuận với Tổng chưởng lý New York đã buộc đối tác của Tùy Hồng Cẩm là Premier Exhibitions phải công bố thông tin liên quan đến trách nhiệm và nguồn gốc các thi thể trong triển lãm. Trên website của mình, Premier Exhibitions đã cho rằng các thi thể có nguồn gốc từ “Văn Phòng Công An Trung Quốc”.

Ảnh chụp màn hình website của Pemier Exhibitions về thông tin nguồn gốc các thi thểẢnh chụp màn hình website của Premier Exhibitions về thông tin nguồn gốc các thi thể
Nhân chứng kể lại nội tình ghê rợn bên trong công xưởng gia công thi thể Đại Liên

Ông Lý, một nhân chứng đã kể với Đại Kỷ Nguyên tiếng Trung câu chuyện rùng rợn mà ông đã chứng kiến. Ông cho biết mình từng làm ở công xưởng gia công thi thể người ở Đại Liên trong 1,5 năm. “Xưởng gia công thi thể đó mở ra là có liên quan đến Bạc Hy Lai và người vợ Cốc Khai Lai của hắn. Nếu chỉ bắt Bạc Hy Lai mà không bắt Cốc Khai Lai là có lỗi với những người đã chết.”

Vợ chồng Bạc Hy Lai và Cốc Khai Lai
Trước đây không lâu, ông Lý ở Seoul, sau khi trông thấy trên tấm áp phích nội dung vạch tội hoạt động mổ cướp nội tạng sống và buôn bán thi thể người của ĐCSTQ đã cho biết: “Đây hoàn toàn là sự thật, tôi chính là nhân chứng, chính tôi phụ trách bộ phận về lá gan. Những tiêu bản này chính là dùng xác người thật. Những chuyện khác tôi không biết, nhưng chuyện này tôi biết, vì năm 2004 tôi bắt đầu làm ở đây được một năm rưỡi. Sau khi Bạc Hy Lai bị bắt thì công xưởng này đóng cửa.”

Người bình thường khó chịu đựng nổi

Ông Lý nói: “Tôi tốt nghiệp trường y, vì thế mới quen được loại công việc này. Toàn bộ những người làm việc ở đây đều tốt nghiệp y khoa, những người bình thường sẽ không đủ dũng cảm để chứng kiến công việc này.”

Ông lý lại nói: “Có thi thể là phụ nữ mang thai, anh biết không? Có xưởng xử lý thi thể, đây là nơi ngâm trước. Con người phải có sự tôn nghiêm, người chết cũng phải có sự tôn nghiêm. Thế mà thi thể người lại quăng vào cái bể nổi lềnh bềnh như heo, trong đó toàn dung dịch formalin. Formalin có tác dụng diệt khuẩn và cố định các bộ phận cơ thể.”

Cơ thể nhựa hóa của một phụ nữ mang thai.
“Trong một bể ngâm một lần khoảng 4 đến 5 thi thể, tiêu bản tốt thì 2 thi thể một bể, không tốt thì 4 hoặc 5 người một bể. Sau khi ngâm một thời gian thì những tiêu bản không còn giống người nữa mà giống như hình nộm plastic, vô sắc vô hồn.”

Có 4 -5 chiếc xe container vận chuyển thi thể mỗi lần

“Một tháng gia công bao nhiêu thi thể? Anh biết chiếc xe container không?”

“Một lần có 4, 5 chiếc, trong xe chứa đầy thi thể. Nếu tôi có cơ hội chụp lén được tôi sẽ cung cấp ảnh cho Đại Kỷ Nguyên.”

Ông Lý cho biết những thi thể này có được một cách mập mờ bất hợp pháp: “Nơi đây người ngoài không thể vào được vì được bảo vệ vô cùng cẩn mật. Chúng tôi không mang được bất cứ thứ gì vào, vì chúng không muốn bị chụp hình, lộ ra ngoài. Sự tồn tại của công xưởng thi thể này là vi phạm nhân quyền!”

Liên quan chặt chẽ với cuộc bức hại các học viên Pháp Luân Công?

Ngày 20/6/2015 vừa qua, Tổ chức Thế giới Điều tra Cuộc đàn áp Pháp Luân Công (WOIPFG) đã cho công bố kết luận điều tra: “Đảng Cộng sản Trung Quốc (ĐCSTQ) dưới sự chỉ huy của cựu lãnh đạo Giang Trạch Dân đã giết trên 2 triệu học viên Pháp Luân Công để mổ sống lấy nội tạng”, tin này được xác thực vào ngày 24 tháng 6 vừa qua trong cuộc điện đàm với một Ủy viên Thường vụ Bộ Chính trị của ĐCSTQ là ông Trương Cao Lệ. Phát ngôn viên của WOIPFG, ông Uông Chí Viễn nói: “Đây là con số vô cùng ghê rợn, nhưng hoàn toàn đáng tin.”

Một báo cáo của Tổ chức Thế giới Điều tra Cuộc đàn áp Pháp Luân Công (WOIPFG) cũng đã khẳng định rằng, thay vì là “những người hiến tự nguyện” hay “những thi thể vô danh”, phần lớn thi thể trong triển lãm là của các học viên Pháp Luân Công đã bị ĐCSTQ giết.

Von Hagens từng nói với các phóng viên rằng sở dĩ ông ta chọn mở một chi nhánh ở Đại Liên, không chỉ bởi giá nhân công rẻ, mà còn bởi sự hỗ trợ tích cực từ các quan chức và nguồn cung cấp thi thể dồi dào. Điều này rất trùng hợp với cuộc bức hại Pháp Luân Công do Giang Trạch Dân phát động vào tháng 07 năm 1999.

Do bản chất ôn hòa của Pháp Luân Công, quyết định đàn áp vô lý này đã gặp phải sự phản kháng mạnh mẽ đối với cuộc bức hại thậm chí ngay cả trong Bộ Chính trị. Để vận động cho chính sách bức hại, ông Giang đã đến thăm thành phố Đại Liên vào tháng 08 năm 1999, và nói với thị trưởng lúc bấy giờ là Bạc Hy Lai: “Hãy cứng rắn với Pháp Luân Công, và ông sẽ có một tương lai tươi sáng.” Theo lệnh của Giang, Bạc đã chỉ đạo những cuộc bắt giữ các học viên đưa vào tù, mở rộng các nhà tù để giam cầm các học viên, và chỉ thị cho công an: “Các người có thể đối xử tệ tùy ý với các học viên Pháp Luân Công, thậm chí khiến họ chết.”

Hai tháng sau, tháng 10 năm 1999, Bạc trở thành tổng Bí thư của Đại Liên. Điều này đã kích thích ông ta nỗ lực tiêu diệt Pháp Luân Công hơn nữa. Từ giữa năm 2000 đến 2004, nhiều nhà tù và trại lao động đã được xây dựng hay được sửa chữa bởi nguồn tiền điều động từ Bắc Kinh. Trong số chúng, Nhà tù Mã Tam Gia và Trại lao động cưỡng bức Mã Tam Gia, tiêu tốn khoảng 500 triệu Nhân dân tệ. Chúng được dùng để giam giữ các học viên ở Liêu Ninh và cả những tỉnh khác. Năm 2012, Bạc trở thành Chủ tịch tỉnh Liêu Ninh.

Trong lúc đó, từ khi cuộc đàn áp bắt đầu vào năm 1999, các học viên Pháp Luân Công đã đổ về Bắc Kinh để thỉnh nguyện, yêu cầu các lãnh đạo ĐCSTQ dừng cuộc bức hại. Các nhà tù và trại lao động ở Bắc Kinh và những khu vực xung quanh đã quá tải. Họ, đặc biệt là những học viên từ chối tiết lộ danh tính vì không muốn liên lụy đến gia đình và quan chức địa phương, đã nhanh chóng bị chuyển đến các nhà tù và trại lao động ở Đại Liên.

Tùy Hồng Cẩm cũng từng nói rằng một số “thi thể” là đến từ Cục Công an. Ông ta nói sự hỗ trợ từ các quan chức chính phủ đã xây được nhà máy nhựa hóa cơ thể người lớn nhất thế giới. Một quan chức của Phòng 610 (là một lực lượng bí mật đứng ngoài pháp luật, được các nhà hoạt động nhân quyền gọi là “Gestapo của Trung Quốc” chuyên trách đàn áp Pháp Luân Công) Thiên Tân đã xác nhận rằng một số nội tạng và thi thể là của các học viên Pháp Luân Công.

Một bí mật đen tối đang được phanh phui

Von Hagens thừa nhận rằng ban đầu ông đã gặp khó khăn khi trưng bày cơ thể nhựa hóa ở châu Âu, “… nơi mà ông ta bị gọi là Tiến sĩ Tử thần và Tiến sĩ Frankenstein. Báo chí châu Âu thậm chí còn so sánh ông với Josef Mengele, bác sỹ của trại tử thần Đức Quốc xã.” Ông ta cũng nổi tiếng với cá tính kỳ quái không kém những “tác phẩm” xác chết của mình. Sau đó Von Hagens đã đến Trung Quốc, nơi ông ta làm việc với Tùy Hồng Cẩm vì “nhân công rẻ, sinh viên hăm hở, ít hạn chế từ chính quyền và dễ dàng tiếp cận với các thi thể người Trung Quốc.”

Nhưng sự phát triển của ông ta ở Trung Quốc, vốn dựa trên những giới hạn pháp lý lỏng lẻo, bảo vệ nhân quyền yếu kém, và cuộc đàn áp tàn bạo đối với Pháp Luân Công, đã tái định hình nên các doanh nghiệp triển lãm cơ thể người nhựa hóa. Với nỗ lực tham gia của Tùy Hồng Cẩm và những kẻ theo sau khác, sự tàn bạo của chế độ chuyên chế đã được ngụy trang và chuyển thành một dạng thương mại sinh lời.

Tháng 02 năm 2008, Đại hội đồng California đã thông qua điều luật yêu cầu “Thế giới cơ thể người” đưa ra bằng chứng rằng mỗi cơ thể là được hiến tặng với “thông báo đồng ý.” Nữ hội đồng Fiona Ma, người đề xuất điều luật, đã nói với ABC 20/20 rằng:

“Là một người gốc Trung Quốc, tôi không tin rằng bất kỳ gia đình nào sẽ đồng ý cho thân nhân của họ xuất hiện theo cách này.”

Theo thông tin có được từ Đại Kỷ Nguyên, Cốc Khai Lai, vợ của Bạc Hy Lai, đã giữ vai trò chính trong việc chuyển các học viên Pháp Luân Công bị giam cầm thành những nạn nhân nhựa hóa. Đặc biệt hơn, Cốc đã khám phá ra hai cách để sinh lợi từ các học viên bị giam. Nội tạng của họ có thể bị lấy ra và cho các bệnh viện ở tỉnh Liêu Ninh cấy ghép, và thi thể có thể được bán cho các xưởng nhựa hóa.

Nhiều nghi ngờ rằng Cốc và phụ tá là Neil Heywood đã cung cấp cho các nhà máy những cơ thể của các học viên Pháp Luân Công, trong đó phần lớn là cung cấp những xác chết người Trung Quốc đến các xưởng nhựa hóa ở Đại Liên. “Theo nguồn tin, Cốc nắm giữ vai trò quản lý tài chính, quảng cáo trực tuyến quốc nội và hải ngoại, và mở ra những kênh xuất khẩu nội tạng và buôn bán cơ thể người.”

Neil Heywood và Cốc Khai LaiNeil Heywood và Cốc Khai Lai

Sau khi Heywood bị giết ở Trung Quốc vào năm 2011, Cốc đã bị kết tội giết ông ta vào tháng 08 năm 2012 và bị kết án tử hình treo. Bạc bị kết án chung thân vì tham ô vào năm 2013. Nhưng mối liên quan của họ đối với cuộc bức hại những học viên Pháp Luân Công vô tội, đặc biệt là mổ cướp nội tạng và nhựa hóa cơ thể người, vẫn đang bị che đậy.

Cho dù các thi thể là của các học viên Pháp Luân Công hay bất kỳ ai, thì cũng có quá nhiều mờ ám liên quan đến nguồn gốc của chúng, và nó hoàn toàn trái ngược với niềm tin trong văn hóa truyền thống cũng như sự tôn trọng cần dành cho những người đã qua đời. Người Trung Quốc đặc biệt cấm kỵ “động chạm” đến thi thể người sau khi qua đời. Người chết cần một sự an nghỉ tuyệt đối, khái niệm “chết toàn thây” vẫn còn ảnh hưởng rất mạnh ngay trong xã hội ngày nay. Do đó thật hiếm có người nguyện ý cho hiến tạng, nói chi đến việc cho xác và chịu hàng loạt những công đoạn như ngâm hóa chất, lột da, cắt, xẻ, rồi gò thành đủ loại tư thế kể cả những tư thế tục tĩu mang tính sỉ nhục với người chết…, để cuối cùng trưng bày cho hàng nghìn hàng triệu người kéo đến xem, hoặc bán kiếm tiền cho tư lợi.

Mạnh Lạc.
Nguồn: daikynguyenvn.com


Top