Slider[Style1]

Style2

Style3[OneLeft]

Style3[OneRight]

Style4

Style5

Tìm hiểu về phong trào bảo vệ người lao động Việt Nam

Phỏng Vấn Ô. Nguyễn Quốc Khải về phong trào bảo vệ người lao động Việt Nam

26-3-2017

Nhân dịp kỷ niệm 10 năm phát động phong trào bảo vệ người lao động Việt Nam (2006-2016), nhà báo Ca Dao (Lao Động Việt) đã phỏng vấn Ô. Nguyễn Quốc Khải, một trong những người khởi xướng ra phong trào này.

1- Xin anh có thể cho biết ý tưởng về Hội Nghị về Quyền Lao Động được khởi thuỷ từ đâu và trong dịp nào ?

Trong thời gian làm việc nhiều năm tại Ngân Hàng Thế Giới, tôi đã có dịp nghiên cứu về việc những người lao động ở những nước đang phát triển qua làm việc tại những nước công nghiệp hóa và gửi tiền về cho gia đình. Tiếng Anh gọi là workers’ remittances. Đây là nguồn tài chánh rất lớn. Vào đầu thập niên 2000, Việt Nam bắt đầu xúc tiến chương trình “xuất khẩu lao động”, tôi cũng đã nghiên cứu về số tiền do người lao động chuyển về Việt Nam. Nhân cơ hội này tôi đã khám phá ra rằng nhiều người lao động Việt Nam ở nước ngoài bị bóc lột như tại American Samoa, Mã Lai, Đài Loan, và Trung Đông. Do đó tôi nghĩ đến quyền lợi của công nhân Việt Nam và cần phải có một tổ chức để bảo vệ quyền sinh sống của họ.

Lý do thứ hai, sau nhiều lần tham dự sinh hoạt Họp Mặt Dân Chủ (HMDC) hàng năm, mà lần họp mặt đầu tiên được tổ chức tại Dortmund, Đức Quốc vào 2002, tôi thấy cần phải làm một việc gì cụ thể hơn. Cuộc cách mạng dân sinh quan trọng không kém cuộc cách mạng dân chủ. Một trong những việc làm cấp thiết là cải thiện chế độ lao động tại Việt Nam. Quyền lao động cũng là một phần của nhân quyền. Về vấn đề nhân quyền tổng quát thì đã có Mạng Lưới Nhân Quyền Việt Nam (MLNQVN) thành lập từ 1997 phụ trách.

2- Xin anh cho biết những nhân sĩ nào đã tham gia đầu tiên trong quá trình bàn thảo về Hội Nghị ?

Vì mục tiêu của bài phỏng vấn đòi hỏi và để minh bạch hóa vai trò của mỗi nhóm và mỗi cá nhân, tôi xin lỗi là tôi sẽ phải nói về cái tôi hơi nhiều. Ba người chủ động từ đầu là Nguyễn Quốc Khải, Nguyễn Cao Quyền, và Trần Nhật Kim. Chúng tôi cùng ở trong tổ chức Diễn Đàn Dân Chủ vùng Hoa Thịnh Đốn (DĐDC-HTĐ). Khi tôi đưa ra ý kiến vận động tổ chức một hội nghị lao động tại Ba Lan thì anh em trong DĐDC-HTĐ tán đồng ngay. Những anh Nguyễn Thanh Trang và Lê Minh Nguyên thuộc MLNQVN, và anh Lê Duy Cấn thuộc Liên Hội Người Việt ở Canada, là những người hỗ trợ nhiệt tình cũng ngay từ đầu. Tiếp theo là LS Nguyễn Tâm (không tham dự nhưng tài trợ), BS Lâm Thu Vân (Canada), chị Ca Dao (Pháp), chị Nguyễn Xuân Trang (Bỉ), các anh Nguyễn Minh Cần (Moscow), Nguyễn Chí Thiện (California), Trần Tử Thanh (VNQDĐ), Nguyễn Kim (Việt Tân), Trần Quốc Bảo (Phục Hưng).

Sau khi Hội Nghị Lao Động tại Ba Lan đã thành hình, nhiều anh chị em khác cũng tham gia như Đỗ Quý Toàn (Người Việt), Vũ Ánh (Người Việt), Đỗ Việt Anh (Người Việt),  Việt Hùng (RFA),  Bùi Mai Khanh (Việt Tide), Đinh Quang Anh Thái (Viet Tide), Trần Ngọc Sơn (Paris), Đỗ Mạnh Tri (Paris), Lý Thanh Trúc (Đức), Nguyễn Ngọc Hùng (Đức), Nguyễn Văn Tánh (Bỉ), Nguyễn Ngọc Bích (Nghị Hội Toàn Quốc Tại Hoa Kỳ), Trương Anh Thụy (Cành Nam), Trương Nhân Tuấn (Thông Luận), anh chị Ngô Chí Thiềng (California), Bùi Trọng Cường (Úc), v.v.

Chúng tôi chủ trương mở rộng cửa đón mời tất cả các đảng phái quốc gia và báo chị tham dự, nhưng chúng tôi rất tiếc nhiều người đã vắng mặt. Tất cả những anh em trong HMDC được mời tham dự, nhưng chỉ có một số nhỏ tham gia vì HMDC cũng có hội thảo hàng năm. Anh Lê Duy Cần ủng hộ, nhưng bận thành lập Viện Bảo Tàng Thuyền Nhân ở Canada nên không tham gia vào BTC và tham dự được. Chị Jackie Bông được mời nhưng không tham dự. Anh Lacy Wright, chồng chị Jackie Bông (Hội Cử Tri người Mỹ gốc Việt) giúp biên tập tiếng Anh cho đặc san của hội nghị.

3- Xin anh cho biết diễn tiến từ ý tưởng biến thành hành động ra sao ?

Vào cuối 2005 có dịp qua Âu Châu, tôi đã ghé Ba Lan và nhờ a. Trần Ngọc Thành cùng quý anh chị trong nhóm Đàn Chim Việt (ĐCV) đứng ra tổ chức hội nghị tại địa phương vào 2006. Tôi đã chọn khẩu hiệu "Cơm ăn Áo mặc và Tự Do" cho hội nghị. Danh xưng Ủy Ban Bảo Vệ Người Lao Động Việt Nam (Committtee to Protect Vietnamese Workers CPVW) do tôi đề nghị dựa theo tên của Ủy Ban Bảo Vệ Ký Giả (Committee to Protect Journalists - CPJ).

Ban tổ chức địa phương ngoài a. Trần Ngọc Thành ra còn có các chị Mạc Việt Hồng và Tôn Vân Anh, quý anh Đinh Trung Nghệ, Nguyễn Thanh Sơn, Ngô Văn Tưởng, Chữ Văn Đông, Đỗ Xuân Cang (Tiệp), Nguyễn Tiến Nam (Tiệp)  và một vài anh chị em khác lâu ngày không gặp nên tôi không nhớ hết. Tôi có gặp Nhà Báo Lê Diễn Đức tại tư gia của a. Trần Ngọc Thành ở Warsaw, nhưng rất tiếc anh không chính thức tham dự Hội Nghị Lao Động. Nhóm ĐCV đã đóng góp rất nhiều trong việc tổ chức Hội Nghị Lao Động tại thủ đô Ba Lan như vận động với chính phủ Ba Lan cho dùng hội trường của Quốc Hội Ba Lan để họp Hội Nghị và cho phép viếng thăm thành phố Gdansk, nơi sanh của Công Đoàn Đoàn Kết Ba Lan (Solidarity Movement).

Chúng tôi gặp một số trở ngại đáng kể vì sự phản đối của chính quyền Cộng Sản Việt Nam. Trước ngày khai mạc Hội Nghị Lao Động Việt Nam khoảng hai tuần, chúng tôi mới được chính phủ Ba Lan chính thức cho phép mượn trụ sở Quốc Hội Ba Lan làm nơi hội họp.

Một chi tiết quan trọng là vấn đề yễm trợ tài chánh $8,000 do anh em bên Mỹ vận động được. Số tiền này do các tổ chức sau đây đóng góp: Cộng Đồng Người Việt Tự Do Liên Bang Úc, Diễn Đàn Dân Chủ Việt Nam vùng Hoa Thịnh Đốn, Liên Hội Người Việt tại Canada, Mạng Lưới Nhân Quyền Việt Nam, Phong Trào Giáo Dân Hải Ngoại, Tổ Chức Phục Hưng Việt Nam,Tổ Hợp Xuất Bản Miền Đông Hoa Kỳ,Việt Nam Canh Tân Cách Mạng Đảng, Việt Nam Cộng Hòa Foundation, và Vietnam Review. Những vị mạnh thường quân yểm trợ tài chánh gồm có ô. Bùi Quỳnh, GS Tôn Thất Thiện, LS Nguyễn Tâm, ô. Nguyễn Thanh Trang. TS Nguyễn Lê Nhân Quyền, và BS Phạm Toàn. Nhờ sự đóng góp rộng rãi này mà BTC Hội Nghị Lao Động Việt Nam có thể tài trợ một số anh chị em với nguồn tài chánh eo hẹp có thể tham dự và mời LS Lê Thị Công Nhân qua Ba Lan.

Để cổ động cho Hội Nghị Lao Động Việt Nam tại Ba Lan, một số anh em tại vùng thủ đô Hoa Kỳ đã chủ xướng và thực hiện được đặc San “Quyền Lao Động trong Cách Mạng Dân Chủ” (Workers’ Rights in a Democratic Revolution), gồm 29 bài phân tách và tài liệu liên quan đến Quyền Lao Động. Hội Đồng Điều Hợp Cơ Sở VNQDĐ Hải Ngoại nhận in miễn phí đặc san “Quyền Lao Động trong Cuôc Cách Mạng Dân Chủ tại Việt Nam”. Phí tổn in ấn 1,000 cuốn lên đến US$4,000. Ủy Ban Tự Do Tôn Giáo Việt Nam phụ trách phần thiết kế mỹ thuật và sắp xếp bài vở cho đặc san. Anh em trong DĐDC-HTĐ phụ trách bài vở.

4- Xin anh cho biết quá trình từ ý tưởng Hội Nghị về quyền Lao Động đến thành lập Uỷ Ban Bảo Vệ Người Lao Động ?


Khoảng trên 70 người từ Hoa Kỳ, Canada, Âu châu, và Úc châu đã tham gia Hội Nghị Lao Động Việt Nam. LS Lê Thị Công Nhân được mời tham gia, nhưng khi ra đến phi trường đã bị chính quyền Việt Nam chặn lại không cho lên máy bay. Vào ngày cuối cùng của Hội Nghị, chúng tôi đã họp lại để quyết định thành lập ra Ủy Ban Bảo Vệ Người Lao Động Việt Nam (UBBVNLDVN) và cử một số người vào Ban Chấp Hành. Anh Trần Ngọc Thành người được nhiều phiếu nhất được bầu làm chủ tịch. Hai đồng phó chủ tịch là a. Nguyễn Thanh Trang và và a. Nguyễn Ngọc Bích. Không ai tại Hội Nghị muốn làm Tổng Thư Ký, cho nên a. Đoàn Việt Trung (Úc), tuy không tham dự vào việc tổ chức Hội Nghị và cũng không đến dự Hội Nghị, đã được tiến cử vắng mặt vào chức vụ này theo ý muốn của anh. Rất tiếc là vài tháng sau Hội Nghị, a. Nguyễn Thanh Trang đã rút tên ra khỏi ban chấp hành của UBBVNLDVN-Ba Lan vì có mâu thuẫn giữa hai đồng Phó Chủ Tịch.

5- Ngoài ra, anh còn có điều gì chia sẻ thêm ?

Khi thuyết trình tại Hội Nghị Lao Động Việt Nam ở Ba Lan, tôi đã đưa ra kế hoạch thành lập ba Ủy Ban Bảo Vệ Người Lao Động Việt Nam, một tại Âu châu đặt tại Ba Lan, hai tại Mỹ châu đặt tại Hoa Kỳ và ba tại Úc châu. Sau đó ba ủy ban sẽ tập hợp thành một mạng lưới bảo vệ quyền lao động vì không gian rộng lớn, một ủy ban không thể làm có hiệu quả.

Do đó, khi về tới Hoa Kỳ, một số chúng tôi ở địa phương đã lập Ủy Ban Bảo Vệ Người Lao Động Việt Nam tại đây. Một năm sau, UBBVNLDVN-HK cùng với Ủy Ban Cứu Người Vượt Biển (BPSOS), Ủy Ban Nhân Quyền tại Đức, và Liên Hội Người Việt ở Canada cùng nhau thành lập Liên Minh Bài Trừ Nô lệ Mới tại Á châu (Coalition to Abolish Modern Slavery in Asia – CAMSA) do sáng kiến của TS Nguyễn Đình Thắng.


Ngay khi vừa mới thành lập, CAMSA đã giải cứu được 3,200 công nhân làm việc và bị bóc lột trắng trợn tại Mã Lai trong đó có 1,600 công nhân Việt Nam và 1,600 công nhân. Một công ty tại Hồng Kông đã phải bồi thường khoảng $6,000 cho mỗi công nhân và trang trải tiền vé máy bay cho những công nhân muốn trở về nguyên quán. Sau đó, 176 công nhân Việt Nam bị bóc lột tại Jordan cũng đã được giải cứu với sự can thiệp trực tiếp của Vua Jordan Abdullah II và sự tiếp tay của Dân Biểu  Hoa Kỳ Christopher Smith.  CAMSA tiếp tục hoạt động cho đến ngày hôm nay.

Vào 2008, UBBVNLDVN-HK cũng đã vận động thành công với chính phủ Hoa Kỳ không chấp thuận cho Việt Nam hưởng Quy Chế Ưu Đãi Phổ Quát (Generalized System of Preference – GSP) vì Việt Nam chưa tuân theo Luật Lao Động Quốc Tế, đặc biệt vi phạm quyền thành lập công đoàn độc lập và quyền đình công. Theo luật Hoa Kỳ, những quốc gia nào thỏa mãn luật Lao Động sẽ được miễn thuế nhập cảng khoảng 6,000 món hàng vào Hoa Kỳ. Điều kiện này cũng áp dụng cho Việt Nam nếu muốn gia nhập Thương Ước Hợp Tác Xuyên Thái Bình Dương (Trans - Pacific Partnership – TPP). Một phần vì Úc không thành lập được ủy ban BVNLĐ-UC, hai năm sau Ủy Ban BVNLD-HK sát nhập vào CAMSA.  Dưới danh nghĩa CAMSA, anh em chúng tôi đã quyên góp và gửi về Việt Nam những số tiền đáng kể để yểm trợ những anh chị em hoạt động về quyền lao động ở trong nước, nhất là những người bị tù đầy vì bênh vực quyền lợi của người lao động.

Việc a. Trần Ngọc Thành công khai chủ trương tuyên truyền, huấn luyện và sử dụng những người lao động để lật đổ chế độ độc tài CSVN là một sai lầm nghiêm trọng. A. Thành từng tuyên bố với báo chí “giới công nhân sẽ là lực lượng chủ yếu trong công cuộc đánh đổ chế độ độc tài toàn trị.” Chủ trương này không phù hợp với phong trào cách mạng dân sinh hiện nay. Tôi thiết nghĩ Lao Động Việt nên dứt khoát không đi theo đường lối của Trần Ngọc Thành trái với mục tiêu của cuộc Cách Mạng Dân Sinh. Việc hai anh Trần Ngọc Thanh và Đoàn Việt Trung không còn ở trong Lao Động Việt là một điều đáng tiếc nhưng hợp tình hợp lý để giữ cho tổ chức được trong sạch.

“Không thể tin là sự thật!”

Vỉa hè là nơi mưu sinh của người nghèo. Ảnh chụp hôm 12/9/2016 tại Hà Nội.  AFP photo
“Không thể tin là sự thật!”
Hòa Ái, phóng viên RFA
2017-03-24
Nguồn: http://www.rfa.org

Phạt 1 triệu đồng/biệt thự trái phép

Trong tuần qua, thông tin chính quyền thành phố Đà Nẵng phạt 40 triệu đồng đối với công trình 40 móng biệt thự đang xây dựng không có giấy phép tại khu vực bán đảo Sơn Trà thu hút mối quan tâm đặc biệt của dư luận trong và ngoài nước. Nhiều khán thính giả và độc giả RFA chú ý theo dõi diễn tiến của vụ việc này; bởi lẽ họ nêu ra một trường hợp điển hình người dân thường muốn xây một chuồng nuôi vịt mà không xin phép, như trường hợp quán cà phê Xin Chào ở Bình Chánh-Sài Gòn, đã phải đối diện nguy cơ bị khởi tố hình sự; trong khi 40 ngôi biệt thự do Công ty Cổ phần Tiên Sa đang xây dựng trái phép, tác động rõ rệt đến cảnh quan và môi trường của thành phố Đà Nẵng thì chỉ bị phạt ở mức 1 triệu đồng/1 căn biệt thự. Bên cạnh đó, còn có những thông tin liên quan mà hầu như những người quan tâm đều phải cất lên tiếng than rằng “Không thể nào tin đó là sự thật!”, như chia sẻ của một thính giả từ Đà Nẵng gửi về Đài RFA:

“Một công trình, một dự án phá nát lá phổi thành phố nơi gia đình tôi và hàng triệu người dân đang sinh sống.

Rừng nguyên sinh Sơn Trà bị phá để xây khách sạn, biệt thự trái phép nhưng ông Huỳnh Đức Thơ, Chủ tịch UBND TP Đà Nẵng đăng đàn tuyên bố ‘làm sai thì đình chỉ, xử phạt theo đúng quy định, đồng thời xem xét để chủ đầu tư bổ sung đầy đủ giấy tờ, cho phép chủ đầu tư tiếp tục thi công. Đã có lệnh đình chỉ. Nhưng không biết bao lâu nữa sẽ được hợp thức hóa để tiếp tục xây đây?

Ông Huỳnh Tấn Vinh, Chủ tịch Hiệp hội du lịch thành phố Đà Nẵng, gửi thư kiến nghị lên Thủ tướng Chính phủ, mà qua đó cũng là nguyện vọng của người dân Đà Nẵng như tôi, khẩn thiết yêu cầu giữ nguyên hiện trạng, đừng phá hoại rừng của bán đảo Sơn Trà. Vậy mà, Sở Du lịch Thành phố Đà Nẵng khẳng định kiến nghị này chỉ là ý kiến cá nhân của ông Huỳnh Tấn Vinh.

Không thể nào tin nỗi đó là sự thật!”

Nhiều thính giả có đồng quan điểm cho rằng công trình xây dựng 40 căn biệt thự của Công ty Cổ phần Tiên Sa cần phải bị phá dỡ vì phải như vậy thì luật pháp mới nghiêm minh.

Trong những ngày qua Đài Á Châu Tự Do cũng nhận được rất nhiều ý kiến liên quan hoạt động xây dựng này:

“Mình nghĩ hoài không tìm được nguyên nhân. 40 biệt thự xây không phép đến bây giờ chính quyền mới phát hiện ra? Hồi trước mình xây nhà mới, đổ một xe cát thì các anh quản lý đô thị có mặt sau nửa giờ đồng hồ. Lạ nhỉ! Có ai còn nhớ một gia đình xây tượng Trần Hưng Đạo trong sân nhà ở Lâm Đồng không? Bị phát hiện ngay và bị phạt vạ đấy!”

“Nếu đúng quy trình thì đợi xây xong rồi mới phát hiện và rút kinh nghiệm luôn. Tại vì chung chi không đồng đều nên mới bị phát hiện.”

“Chuyện có gì mà ầm ĩ đâu! Đây chỉ là phần nổi của tảng băng chìm. Chỉ công bố phần phạt. Còn phần lót tay cho các quan hữu trách bao nhiêu thì đó là ‘bí mật quốc gia’. Đâu lại vào đấy và lại cho phép xây tiếp tục.”

“Nhà của dân có xây sai phép 1 cục gạch thì bị cả một lực lượng hùng hậu đập phá không thương tiếc. Còn bây giờ với 40 biệt thự thì lại không dám đụng vào. Thật trớ trêu tình đời!”

Đây không phải là một vụ việc được cho là “trớ trêu” hay “không thể tin nỗi” tại Việt Nam. Trong tuần qua còn các thông tin mà quý thính giả Đài RFA cho là mang tính nghiêm trọng hơn. Trước hết, có thể kể đến thông tin Viện Thiết kế và Quy hoạch thành phố Hàng Châu Trung Quốc được Hà Nội mời nghiên cứu lập quy hoạnh hai bên bờ sông Hồng, được báo giới trong nước loan tải vào ngày 20 tháng 3, khiến cho dư luận thắc mắc vì sao nhà thầu Trung Quốc luôn được Nhà nước Việt Nam ưu ái. Thính giả Thi Le đặt câu hỏi “Chỉ là quy hoạch một bờ sông mà phải giao dự án cho Trung Quốc thì Chính phủ Việt Nam còn gì để nói với người dân không?” Thính giả Duy Minh Nguyen trả lời rằng “Đảng và Nhà nước lãnh đạo không có đủ trình dộ chuyên môn. Họ không muốn nhờ dân vì không cùng quan điểm cho nên Hà Nội phải nhờ người ‘đồng chí’ Bắc Kinh vì cùng quan điểm và lý tưởng”. Còn thính giả Tienggoi Nguyen bày tỏ “Nghe mà vui làm sao! Đất nước Việt Nam trải dài từ Bắc vô Nam, công trình nào cũng được nhờ ông bạn ‘4 tốt-16 chữ vàng’ giúp đỡ. Cũng phải thôi vì ký kết Hội nghị Thành Đô năm 2020 đến rất gần rồi!”

Trước những tranh cãi sôi nổi của dư luận xoay quanh thông tin vừa nêu, chỉ một ngày ngay sau khi truyền thông trong nước loan tin, Ủy ban Nhân dân thành phố Hà Nội lên tiếng rằng Hà Nội chưa đồng ý cho một đơn vị tư vấn nước ngoài nào tham gia lập quy hoạch phân khu đô thị sông Hồng và thông tin báo giới loan tải là chưa đúng. Một vài quý thính giả liên lạc Đài RFA với câu hỏi có tiên đoán được khi nào giới chức Hà Nội lại đăng đàn để xác nhận thông tin này là chính xác vì không những phía Trung Quốc giúp trong khâu thiết kế mà còn cả khâu thắng thầu và xây dựng, như thính giả Duc Lequang nói rằng “Xứ sở thiên đường xã hội chủ nghĩa mà, con lạc đà chui qua lỗ kim dễ dàng lắm!”

Những tin tức trái khoáy

Những thông tin tiếp theo trong tuần qua, quý thính giả RFA cho rằng không thể nào tin nổi là sự thật:

-Ba thanh niên uống rượu say, tự ý ấn nút van xả lũ hồ chứa nước Suối Vực, ở huyện Sơn Hòa, tỉnh Phú Yên, hồi rạng sáng 15 tháng 3 gây thiệt hại cho vùng hạ lưu hơn 300 triệu đồng, theo ước tính ban đầu của Ủy ban Nhân dân huyện.

-Chiến dịch lấy lại vìa hè đang diễn ra rầm rộ tại thành phố Hồ Chí Minh còn gây nhiều tranh cãi. Và chính quyền Quận 1 vừa thông báo lần đầu tiên lập đề án kinh doanh hàng rong, đồng thời sẽ tiến hành thí điểm ở vỉa hè tại khu vực Nhà Văn hóa Thanh niên và Công viên Bách Tùng Diệp. Bên cạnh đó còn là đề án kinh doanh hàng rong qua mạng khiến nhiều người ‘sửng sốt’!

-Thủ đô Hà Nội cũng đang thi hành chiến dịch lấy lại vỉa hè, hàng loạt cây xanh hai bên đường liên thôn ở xã Cẩm Yên, huyện Thạch Thất bị đốn còn trơ gốc.

-Bộ trưởng Tài Nguyên-Môi trường Trần Hồng Hà, nhân Ngày Nước sạch Thế giới, tuyên bố nguồn tài nguyên nước của Việt Nam đang đứng trước nhiều thách thức.

-Và mặc dù ông Bộ trưởng Tài nguyên-Môi trường Trần Hồng Hà khẳng định trước Quốc hội Việt Nam, hồi trung tuần tháng 11 năm 2016, rằng “Biển miền Trung đã an toàn” sau gần 7 tháng sự cố thảm họa môi tường do Formosa xả thải có độc tố ra khu vực biển 4 tỉnh Bắc miền Trung, Bộ trưởng Bộ Nông nghiệp-Phát triển Nông thôn Nguyễn Xuân Cường cho rằng cần số tiền khổng lồ để tái tạo môi trường biển miền Trung khi tham gia thảo luận lấy ý kiến về Dự thảo Luật thủy sản vào sáng 21/3/2017.

Với các tin tức mới nhất tại Việt Nam trong hạ tuần tháng 3, thính giả Minh Đinh Ngọc chia sẻ rằng “Đất nước chúng ta do Đảng Cộng sản Việt Nam lãnh đạo mới có thể xảy ra những ‘điều kỳ diệu’ như vậy và còn vô số những chuyện lạ đời khác mà tư duy của loài người không tài nào hình dung hay tưởng tượng ra được!”

Mục “trao đổi Thư tín” đến đây xin tạm dừng. Trước khi dứt lời Hòa Ái trả lời tin nhắn sau:

“John Đoàn, sống ở San Jose. Em muốn xin địa chỉ của chị Nga, ở Hà Nam và chị Mẹ Nấm, ở Nha Trang để xin đóng góp một ít cho gia đình. Nếu như đài có địa chỉ, xin gửi tin nhắn cho em. Nếu có địa chỉ hay số điện thoại cũng được. Cảm ơn. Xin chào.”

Quý vị nào có lòng hảo tâm muốn giúp đỡ những gia đình đang gặp hoàn cảnh khó khăn nào đó mà trong các bản tin của Đài RFA có đề cập đến, quý vị vui lòng liên lạc với Ban Việt ngữ như quý thính giả John Đoàn và nhắn lại số điện thoại hay địa chỉ email của quý vị để chúng tôi liên lạc và chuyển thông tin cá nhân của những người quý vị muốn giúp đỡ. Quý vị có thể liên lạc qua hộp thư thoại tại số 202-530-7775, hoặc qua địa chỉ email vietweb@rfa.org và hoaai@rfa.org.

Đối với quý thính giả tại Hoa Kỳ nghe chương trình phát thanh của đài qua điện thoại. Hiện Đài RFA có 2 số điện thoại để nghe các chương trình Việt ngữ của đài. Số điện thoại mới nhất là số 712-735-447. Riêng, quý vị nào sử dụng dịch vụ viễn liên của công ty T-Mobile, quý vị gọi vào số 360-398-4204.

Quý thính giả Đài Á Châu Tự Do trên toàn thế giới có thể nghe các chương trình phát thanh bằng điện thoại di động một cách dễ dàng và bất cứ lúc nào qua RFA Mobile Streamer App. Quý vị có thể sử dụng RFA Mobile Streamer App, miễn phí cho cả IOS và Android. Quý thính giả cũng có thể chia sẻ các chương trình phát thanh ưa thích qua email, twitter, facebook, Google + và các công cụ mạng xã hội khác.

PHÓNG SỰ | Nhếch nhác vỉa hè Hà Nội! | RFA Vietnamese News


Dự Luật Ngân Sách 2018 của Tổng Thống Trump có gì lạ?

Dự Luật Ngân Sách 2018 của Tổng Thống Trump có gì lạ?

Nguyễn Quốc Khải
24-03-2017

Vào vào 16-3-2017 vừa qua Tổng Thống Donald Trump đã đệ trình Quốc Hội Hoa Kỳ dự luật ngân sách đầu tiên của ông với cái tên rất kêu là “Nước Mỹ Trước Hết: Kế Hoạch Ngân Sách Làm Cho Nước Mỹ Vĩ Đại Trở Lại”.  Năm con số sau đây tóm tắt dự luật ngân sách 2018. Tất cả những con số này đã được điều chỉnh để loại trừ ảnh hưởng của lạm phát.

Tổng sản phẩm nội địa: $17.4 ngàn tỉ Mỹ kim.
Tổng số thu nhập: $3.37 ngàn tỉ Mỹ kim.
Tổng số chi tiêu: $3.76 ngàn tỉ Mỹ kim.
Thiếu hụt: $0.39 ngàn tỉ Mỹ kim.
Ngân sách thiếu hụt so với tổng sản phẩm nội địa: -2.3%.

Những con số này ở đâu mà ra?


Phần thu nhập bao gồm tiền thuế lợi tức đánh vào những cá nhân và công ty, thuế lương bổng, và lệ phí sử dụng các dịch vụ và phương tiện công cộng.   Thuế lợi tức cá nhân (individual income tax) chiếm khoảng 49% của tổng số thu nhập đánh vào 100 triệu gia đình sống trên đất Mỹ.  Kế đến là thuế lương bổng (payroll tax) chiếm 31%. Thuế lương bổng là thuế mà những chủ của các doanh nghiệp phải trả cho chính phủ khi họ trả lương cho nhân viên. Thuế lợi tức công ty (corporate income tax) chiếm 13%. Tất cả những tổ chức hay doanh nghiệp nào được xếp vào loại đoàn thể nghề nghiệp (corporation) đều phải đóng thuế này ngoại trừ những tổ chức vô vị lợi (non-profit organization). Ngoài ra, thuế gián thâu (excise tax) chiếm 3%. Các thuế khác chiếm 4%.


Phần chi tiêu bao gồm chương trình an sinh xã hội, trợ cấp thất nghiệp và lao động chiếm 36% tổng số chi tiêu của chính phủ liên bang, chương trình Medicare và y tế tổng quát chiếm 28%, quốc phòng 14%, trả tiền lời 9% và những chương trình khác (canh nông, năng lượng, thương mại, nhà ở, phát triển cộng đồng và vùng, …) 13%.

Chi tiêu bắt buộc và chi tiêu tự do khác biệt ra sao?

Chi tiêu của chính phủ liên bang có hai phần. Phần bắt buộc (mandatory spending) là những chi tiêu dựa trên các đạo luật hiện hành thay vì phải theo tiến trình chuẩn chi ngân sách. Ai có đủ điều kiện theo luật pháp thì được hưởng những quyền lợi này chứ không cần phải được Quốc Hội cho phép.  Phần chi tiêu bắt buộc ước tính là $2.7 ngàn tỉ Mỹ kim, bao gồm các chương trình an sinh xã hội, thất nghiệp, và lao động, Medicare và y tế, quyền lợi của cựu quân nhân, giáo dục, trả tiền lời, và một số chương trình khác.

Trái lại, phần chi tiêu tự do (discretionary spending) của ngân sách là phần mà hành pháp yêu cầu Quốc Hội chấp thuận mỗi năm qua thủ tục lập pháp. Phần chi tiêu tự do ước tính là $1.05 ngàn tỉ Mỹ kim, bao gồm quốc phòng, giáo dục, giao thông, chính phủ, ngoại giao, năng lượng, môi trường, khoa học, không gian, kỹ thuật, nhà ở, phát triển cộng đồng, và nông nghiệp. Phần chi tiêu tự do chiếm 27% của ngân sách 2018 so với 73% của phần chi tiêu bắt buộc.

Phần chi tiêu tự do cho tài khóa 2018 do Tổng Thống Trump đề nghị có nhiều thay đổi lớn so với tài khóa 2017. Ba cơ quan được gia tăng ngân sách là Quốc Phòng (+10%), Nội An (+7%) và Cựu Chiến Binh (+6%). Để giới hạn ngân sách quốc gia thiếu hụt do gia tăng chi phí quốc phòng, tất cả các cơ quan còn lại đều bị cắt giảm ngân sách.  Nặng nhất là Bảo Vệ Môi Trường (-31%), Ngoại Giao (-29%), Canh Nông (-21%), Lao Động (-21%), và Tư Pháp (-20%). Riêng cơ quan Bảo Vệ Môi Trường sẽ mất 3,200 nhân viên và 50 chương trình sẽ bị chấm dứt. Tuy nhiên Bộ Y Tế và Dịch Vụ Người là cơ quan bị cắt giảm ngân sách nhiều nhất về số tiền mặt với 12.6 tỉ Mỹ Kim. Tổng cộng phần chi tiêu tự do giảm 1.2% so với tài khóa 2017.


Ngân sách của Tổng Thống Trump tốt xấu như thế nào?

Hành pháp dự thảo ngân sách, nhưng trên thực tế chính Quốc Hội mới là cơ quan quyết định ngân sách với nhiều thay đổi đáng kể đối với ngân sách dự thảo do Hành Pháp đệ trình. Thí dụ, Quốc Hội Hoa Kỳ hoàn toàn không chú ý gì đến dự thảo ngân sách của Tổng Thống Obama, tự soạn ra ngân sách 2017. Nhiều nhà lập pháp Dân Chủ lẫn Cộng Hòa chống đối mãnh liệt một số đề nghị của Tổng Thống Trump như cắt giảm viện trợ ngoại quốc, ngoại giao và một số chương trình phúc lợi (welfare).

Cựu Phó Tổng Thống Joe Biden trong mùa tranh cử 2008 từng nói “Đừng nói với tôi ông coi trọng cái gì, cho tôi thấy ngân sách của ông, tôi sẽ nói ông ưa chuộng cái gì.” (“Don’t tell me what you value. Show me your budget, and I’ll tell you what you value”.) Chúng ta cùng phân tách dự thảo ngân sách của Ô. Trump để đánh giá ngân sách này và đồng thời tìm hiểu về con người của ông.

Qua dự thảo ngân sách, người ta đã thấy Ô. Trump tự mâu thuẫn về một số điều trong chương trình nghị sự của mình. Ông từng tuyên bố muốn loại trừ tất cả bệnh tật, tuy nhiên ông lại quyết định giảm ngân sách của National Institutes of Health $5.8 tỉ Mỹ kim, tức khoảng 20%. Ông cũng từng tuyên bố muốn đầu tư $1 ngàn tỉ Mỹ kim vào chương trình cơ sở hạ tầng, nhưng dự thảo ngân sách của ông lại cắt ngân sách của Bộ Giao Thông $500 triệu Mỹ kim thuộc các dự án đường xá, mà không thay thế bằng một nguồn tài trợ mới hay đưa ra giải pháp thu thuế nào để bù vào phần thiếu hụt.

Trước đây Ô. Trump từng hứa sẽ không cắt ngân sách của các chương trình an sinh xã hội như Social Security, Medicare và Medicaid. Nhưng mới đây, sau khi dự luật ngân sách của Đảng Cộng Hòa đã đệ trình Hạ Viện, Ô. Mick Mulvaney, Giám Đốc Văn Phòng Quản Trị và Ngân Sách (Office of Management and Budget – OMB), đã tiết lộ với báo chí rằng ông sẽ thảo luận với Nhà Trắng về việc có thể cắt giảm các chương trình an sinh: Social Security, Medicare, và Medicaid.

Ngoài ra, Tổng Thống Trump còn đề nghị loại bỏ một số chương trình giúp đỡ những người có lợi tức thấp và nhóm thiểu số vì cho là những chương trình này không có hiệu quả. Trong số này gồm có Chương Trình Trợ Giúp Năng Lượng Nhà (Low-Income Home Energy Assistance Program) với ngân sách hơn $3 tỉ Mỹ kim mỗi năm để giúp sưởi ấm nhà vào mùa đông và Chương Trình Phát Triển Cộng Đồng (Community Development Block Grant Program), với ngân sách hàng năm khoảng $3 tỉ để tài trợ các dự án giúp người nghèo có nhà ở, phát triển cộng đồng và những người vô gia cư. Chương trình “Meals on Wheels” mang bữa ăn miễn phí đến tận nhà cho người già là một chương trình thiện nguyện, nhưng được tài trợ một phần qua Chương Trình Phát Triển Cộng Đồng. Khi Chương Trình Phát Triển Cộng Đồng không còn nữa, chương trình “Meals on Wheels” sẽ gặp khó khăn. Một số người mỉa mai ví dự thảo ngân sách của Ô. Trump là “starvation budget” (ngân sách chết đói). Ô. Giám Đốc Ngân Sách của Ô. Trump dứt khoát nói rằng “Meals on Wheels” không phải là một chương trình của chánh phủ Liên Bang. Tài tử màn ảnh nổi tiếng Arnold Schwarzenegger, cựu thống đốc California, một thành viên của Đảng Cộng Hòa, tuyên bố rằng Ô. Trump không làm nước Mỹ vĩ đại bằng cách hủy bỏ những chương trình sau giờ học của học sinh và “Meals on Wheels” của những người nghèo.

Trong thời gian tranh cử, Ô. Trump đề nghị thiết lập bức tường biên giới với Mexico và đòi Mexico trả phí tổn xây cất. Nay ông yêu cầu Quốc Hội cấp hai ngân khoản $1.7 tỉ Mỹ kim trong 2017 và $2.6 tỉ Mỹ kim trong năm 2018 để xây bức tường này. Quả thực hứa trong lúc tranh cử và thực tế hoàn toàn khác. Để có ngân khoản xây tường biên giới, Ô. Trump đã phải cắt giảm hay hủy bỏ nhiều chương trình ích lợi khác. Đó là một giá đắt đỏ. Ông vẫn hứa là sẽ có cách đòi Mexico trang trải chi phí xây tường bằng cách này hay cách khác.

Trong thời gian tranh cử, Ô. Trump thường lớn tiếng bênh vực giới lao động. Nay trở thành tổng thống ông đã quay lưng lại với công nhân. Thật vậy, dự thảo ngân sách 2018 hủy bỏ một số chương trình dành cho giới lao động như dậy nghề, huấn luyện an toàn và sức khỏe, Văn phòng Lao Động Quốc Tế Vụ (Bureau of International Labor Affairs), chương trình kiếm việc làm cho người lớn tuổi, chương trình giáo dục và huấn luyện người trẻ và giúp họ chọn nghề và kiếm việc làm (Job Corps). Ngân sách của Bộ Lao Động bị cắt giảm $12.6 tỉ Mỹ kim (-16.2%). Tổ chức lao động AFL-CIO (American Federation of Labor & Congress of Industrial Organizations) lên án Dự Thảo Ngân Sách 2018 của Ô. Trump.   Ô. Richard Trumka, Chủ Tịch của AFL-CIO tuyên bố một cách cay đắng rằng công nhân không bỏ phiếu cho ông Trump để ông làm ngân sách hủy bỏ chương trình huấn nghiệp và không đầu tư vào cơ sở hạ tầng.

Cũng như phát triển cơ sở hạ tầng, giáo Dục là một phương tiện chống nghèo hiệu quả, nhưng ngân sách của Bộ Giáo Dục cũng bị cắt giảm $9.2 tỉ Mỹ kim (-13.5%). Hậu quả là một số chương trình thuộc Bộ Giáo Dục sẽ bỉ hủy bỏ trong đó có chương trình huấn luyện giáo viên, trước và sau giờ học, trợ cấp cho học sinh nghèo và học sinh thiểu số. Trong khi đó dự án ngân sách của Ô. Trump lại tăng một ngân khoản $1.4 tỉ Mỹ kim cho chương trình chọn trường (school choice). Theo đó học sinh có thể lựa chọn trường công độc lập (charter school), trường tư, trường công thông thường.  Dự Thảo Ngân Sách 2018 của Ô. Trump sẽ làm suy yếu hệ thống trường công.

Không phải ai cũng chê trách dự án ngân sách của Ô. Trump. Thật vậy, Ô. Chris Edwards, Giám Đốc chương trình nghiên cứu thuế vụ tại Viện Nghiên Cứu Cato, ca ngợi dự thảo ngân sách của Tổng Thống Trump là cần thiết và công bằng. Theo ông, những quyền lợi được bảo đảm bởi chính phủ như chương trình an sinh xã hội, Medicare, v.v. là những đe dọa lớn nhất đối với tình trạng tài chánh quốc gia. Sớm muộn gì những chương trình này sẽ phải được giải quyết. Ông Edwards ủng hộ việc chính phủ cắt giảm ngân sách hay hủy bỏ toàn bộ một số chương trình phúc lợi. Các chính phủ tiểu bang nên thay thế chính phủ liên bang trong lãnh vực này để việc điều hành sẽ hiệu quả hơn, tránh được trung gian và quy định tốn kém của chính phủ liên bang.

Quan điểm này không làm cho chúng ta ngạc nhiên nếu hiểu rằng Ô. Edwards là một người theo Chủ Nghĩa Tự Do (libertarianism) cũng như Ô. Andrew Napolitano, người từng tung một tin giả mạo trên hệ thống truyền hình Fox News rằng tình báo Anh đã giúp cựu Tổng Thống Obama do thám Ô. Trump. Chủ Nghĩa Tự Do chủ trương xóa bỏ mọi chương trình phúc lợi (welfare program), kinh tế hoàn toàn không bị chánh quyền chi phối, xóa bỏ sở thuế vụ (Internal Revenue Service – IRS), bảo thủ về mặt tài chánh, nhưng phóng khoáng về mặt văn hóa. Tôi không tin nước Mỹ sẽ đi theo chiều hướng này.

Kết luận

Dự thảo ngân sách 2018 sẽ tác động đến nhiều lãnh vực, từ đời sống hàng ngày của công chúng đến vị thế của Hoa Kỳ trên thế giới. Vì thế nó rất quan trọng. Rất ít người chỉ trích ngân sách 2018 về mặt gia tăng chi phí quốc phòng và ngay cả việc xây bức tường biên giới. Nhưng ngân sách này bị tấn công nặng nề về việc cắt giảm ngân khoản hay loại bỏ một số chương trình phúc lợi và giáo dục nhắm vào những người có lợi tức thấp và giới lao động.


Sắc xuất để Dự Thảo Ngân Sách 2018 được chấp thuận hoàn toàn gần như là con số không dù Đảng Cộng Hòa kiểm soát cả Hạ Viện lẫn Thượng Viện. Do đó ngân sách 2018 sẽ có một số thay đổi. Một số chương trình phúc lợi có nhiều hi vọng sẽ tiếp tục được duy trì, đặc biệt chương trình liên quan đến giáo dục và huấn nghệ. Chi phí quốc phòng có thể sẽ được giảm xuống một phần vì hiện nay ngân sách quốc phòng của Hoa Kỳ đã gấp chín lần của Nga và ba lần của Trung Quốc và hơn cả ngân sách quốc phòng của bẩy nước kế tiếp cộng lại. Chỉ có Hoa Kỳ mới bảo vệ được chế độ tự do và dân chủ trên thế giới chống lại chính sách bành trướng man rợ của Nga và Trung Quốc. Hoa Kỳ cần có sức mạnh vô địch quân sự. Nhưng sức mạnh kinh tế rất cần để duy trì sức mạnh quân sự. Khi sức mạnh kinh tế suy yếu, sức mạnh quân sự sẽ xuống theo. Do đó cần có sự quân bình giữa kinh tế và quân sự.

Chương trình xây bức tường biên giới dài 1,950 dặm sẽ tổn khoảng $22 tỉ Mỹ kim. Thay vì dự trù hoàn tất trong ba năm vào 2020, việc xây cất bức tường có thể kéo dài ra thêm ra vài năm nữa.  Ngân sách quốc gia nào cũng có giới hạn. Vấn đề then chốt là sắp đặt ưu tiên.

Sau ba tháng làm tổng thống, Ô. Trump chứng tỏ là một người “ưa thích phát ngôn bừa bãi, đưa ra những cáo buộc không có bằng chứng, những lời phủ nhận không hợp lý và những lời giả dối khác.” Ô. Trump đang làm mất niềm tin và sự kính trọng của công chúng thường dành cho một vị nguyên thủ quốc gia. Ông đã bị ví như một gã say rượu, ôm chai rượu đã cạn, vừa đi vừa ăn nói lung tung. Ông cũng đã bị gọi là một tổng thống giả mạo. Một vài nhân vật cao cấp trong chính giới Hoa Kỳ đã đòi điều tra ông và nêu các lý do đòi trừng phạt những tội ông vi phạm trong cương vị tổng thống.

Tuy nhiên đối với vấn đề ngân sách Ô. Trump đã tỏ ra thận trọng hơn. Ngân sách không được soạn thảo bởi riêng cá nhân Ô. Trump, đó là một điều may mắn, mà do một nhóm chuyên gia và chánh khách làm ra theo chủ trương và đường lối của Đảng Cộng Hòa.  Dự thảo ngân sách 2018 là dự thảo ngân sách đầu tiên của ông Trump. Nhưng có ai tiên đoán rằng ngân sách 2018 cũng có thể là dự thảo ngân sách cuối cùng của ông chăng?

Tường trình cuộc họp về Hội chợ mùa Xuân vào ngày 30/4

Bích chương quảng cáo cho Hội Chợ Mùa Xuân 2017 vào 3 ngày 28, 29, 30 tại Houston
TƯỜNG TRÌNH VỀ BUỔI HỌP CỦA GIÁO XỨ CÁC THÁNH TỬ VÌ ĐẠO VỀ VIỆC PHẢN ĐỐI HỘI CHỢ MÙA XUÂN 2017

Kính thưa quý vị, sáng nay tôi có gởi một tâm thư đến Cha Vũ Thành, Chánh Xứ Giáo Xứ Các Thánh Tử Vì Đạo nói về nỗi đau, và tỏ bày phản đối về sự kiện này.( có đính kèm phía dưới)

Ngay sau đó tôi được thư mòi đến Giáo Xứ để tham dự buổi họp dưới sự Chủ Toạ của Cha Chánh Xứ và đông Đồng Hương, gồm những người cùng hoài bão mong muốn Giáo Xứ suy nghĩ lại. Số người đến tham dự thuộc nhiều thành phần của Houston và nhất là có Đại Diện của Hội Đồng Đại Diện Cộng Đồng.

Buổi họp bắt đầu lúc 16 giờ , và sẽ chấm dứt sau môt giờ đồng hồ. Vì là giờ tan sở cho nên tôi và Chủ Tịch Hội Đồng Giám Sát thuộc Hội Đồng Đại Diện Cộng Đồng HOuston, ông Lưu Quý Tùng đến trễ vì kẹt xe

Ông Trưởng Ban Tổ Chức Hội Chợ và Trưởng Ban Tài Chánh Giáo Xứ đã thay phiên phát biểu chiếm nhiều thời gian với mục đích cho tham dự viên hiểu được thành quả xây dựng nên GIáo Xứ và hình thành Hội Chợ Festival hàng năm liên tiếp đã trong 15 năm qua với mục đích cho mọi người hiểu được sự khó khăn của Một Hội Chợ. Ban Tổ Chức có biết có nghĩ đến ngày 30 tháng Tư đang trùng lắp. Nhưng tổ chức đến lượt là phải làm.

Sau lời của Trưởng Ban Tổ Chức Hội Chợ, đến lượt Ông Trịnh Tiến Trinh là người Cố Vấn của Cộng Đoàn GIáo Xứ, tiếp tục trình bày những khó khăn về vât chất tiền bạc, ca sĩ, sân khấu và nhất là tại sao trước một tuần và sau một tuần rồi hai tuần của ngày 30/4 không thể di dời được

Đã gần hết giờ mà tham dự viên đến tham dự họp để bày tỏ quan điễm của mình chưa được nói. Chúng tôi cảm thấy gần như bất lực trước những sự việc xem như đã" an bài" gần như không thể thay đỗi được, mà ba nhân vật của GIáo Xứ đã trình bày, Thật là ngao ngán thất vọng nhiều hơn khi không được nói lên lời PHẢN ĐỐI trong buổi họp. Ông Mai Thanh Truyết đưa tay xin phát biểu , và nhiều người khác trong đó có Ông Lưu Quý Tùng ( Chủ Tịch HỘi Đồng GIám Sát ) cũng bị từ chối, vì muốn phát biểu phải ghi danh trước và chỉ được phát biểu khi yêu cầu

Có hai người đã bỏ ra về vì không được phát biểu. Ông Lưu Quý Tùng cũng nói " không cho nói thì đi về " Đây là nguyên tắc của buổi họp mà các vị này không để ý .

Cha Vũ Thành với tư cách Chủ Toạ, rất điềm tĩnh ngồi nghe và thu nhận mọi đóng góp ý kiến của nhưng người được mời. Tuy nhiên nhiều người tỏ ra bất mãn khi đến đây không được cÓ tiếng nói PHẢN ĐỐI thì sắp hết giờ. Cha Vũ Thành du di cho thêm 15 phút nữa trước khi kết thúc buổi họp.

Trong những phút cuối không khí trở nên sôi động, căng thẳng khi các Cựu Quân Nhân QLVNCH và là những Cựu Tù Binh từ các Trại Tù CS bày tỏ nỗi ức lòng khi Giáo Xứ Tổ Chức Hội Chợ Xuân vào ngày Quốc Hận. Gần như sự giận dữ được phô bày ra vào lúc này tạo nên không khí quyết liệt không đồng tình tổ chức vào ngày Quốc Hận dù có tốn hao tiền bạc thiệt hại như thế nào. Danh Dự của Cộng Đồng Ngưòi Việt Tỵ Nan CS nói chung và của Giáo Xứ Các Thánh TỬ Vì Đạo cũng như của Linh Mục Chánh Xứ nói riêng phải được giữ vũng

Phần tôi nhờ được ông Thư Ký buôi họp đã ghi danh phát biểu, nên tôi cũng đã bày tõ thắng thắn cương quyết và dứt khoát. Thái độ hùng hồn tỏ ra SỰ CHỐNG ĐỐI RẤT MẠNH MẼ của đa phần các người Lính cho nên đã làm Cha Chánh Xứ suy nghĩ lại và hứa sẽ họp lại với các Ban ngành trong GIáo Xứ huỷ bỏ một ngày 30 tháng Tư không làm như mọi người đã đề nghị.

Chúng tôi đã đế nghị Chỉ Tổ Chức hai ngày 28/29 tháng Tư mà thôi. Ngày 30 /4 chấm dứt không làm . Đêm 29 /4 tối thứ bảy sẽ tuyên bố bế mạc.

Kính thưa quý vị chúng ta đạt được kết quả này cũng vì phải nhường nhau cho đôi bên cùng tốt đẹp, chứ không thể nào ép buộc Giáo Xứ huỷ bỏ trọn ba ngày. mà dời lại thì hoàn toàn bất khả thi.

Trước khi ra về, tôi có nhắc Cha Vũ Thành nên lên Thông Báo mới về việc huỷ bỏ môt ngày 30/4 để khắp mọi nơi được yên tâm

Nguyễn Trãi
trainguyen966@yahoo.com

===============================

From: Trai Nguyen <trainguyen966@yahoo.com>
Sent: March 23, 2017 8:00:32 AM
To: Joseph Vu
Subject: Fw: [ChinhNghia] Phản đối việc tổ chức Hội Chợ mùa xuân 2017. [1 Attachment]

Kính thưa Cha Chánh Xứ Giáo Xứ CÁC THÁNH TỬ VÌ ĐẠO HOUSTON.

Con rất hy vọng Cha sẽ thay đỗi ngày tổ chức Festival " Hội Chợ Mùa Xuân 2017" sau bao nhiêu lời phản đối từ khắp nơi trong mấy ngày vừa qua. Thế nhưng con thất vọng hoàn toàn sau khi đã đọc cái thông báo mới nhất của Cha. Phải nói là vô cùng thất vọng và buồn bả cũng như lo lắng về UY TÍN và TINH THẦN CHỐNG CỘNG của cha từ bây giờ cho đến mãi sau này nếu như cha vẫn giữ nguyên ba ngày HỘi Chợ Mùa Xuân , 28/29/30 tháng Tư năm nay.

Tại sao con nói như vậy ? Vì chẵng những không thay đỗi ngày tổ chức mà Cha cố tình thay đỗi danh xưng mà thôi. Ngay từ đầu cái thông báo đã đưa ra : HỘI CHỢ MUÀ XUÂN 2017 " trong ba ngày 28/29/30 đúng vào NGÀY QUỐC HẬN, Một ngÀY đại tang của cả Nước, đã bị mọi người và Hội Đoàn phản đối quyết liệt thì Cha nói " trớ" ra rằng :" Vì thế khi lên kế hoạch tổ chức, chúng tôi đã dự tính dành ngày 30 tháng Tư để kỹ niệm biến cố đau thương của đất Nước". Thưa Cha ai cũng hiểu, cũng biết đó chỉ là giãi thích để làm dịu cơn sốt sự phản đối và đó là một sự nguỵ biện càng làm tăng thêm sự phẫn nộ bất bình.

Con hiểu tinh thần yêu Nước và Chống Cộng của Cha, con không tin rằng Cha có thể tự giết uy tín và tinh thần Chống Cộng ấy từ 42 năm qua. Xin Cha đừng xem thường sự phản đối của mọi người là không quan trọng và biết bao nhiêu hệ lụy sẽ xãy ra sau đó về niềm tin đã đặt nơi Cha. Mọi người sẽ nghĩ về Cha chắc chắn khác với trưóc đây. Con tin rằng không phải chỉ có` người ngoài Giáo Xứ của Cha bất mãn mà có cả Giáo Dân của Cha nữa. Ví dụ họ TẪY CHAY ĐẠI HỘI này thì sao cha hả ???.

Tất cả đều không cần biết Cha tổ chức với mục đích gì chỉ cần đừng đúng vào những ngày như đã định là được. Bây giờ dù Cha có lồng vào Thánh Lễ Cầu Nguyện cho Quê Hưoơg Việt Nam,. cho Anh Linh Các Chiến Sĩ Việt Nam Cộng Hoà đã bỏ mình hy sinh bảo vệ Tự Do cho Tổ Quốc, dù cho có nghi thức rước Quốc Kỳ Cờ Vàng Ba Sọc Đỏ ( như trong Thông Báo mới của Cha) dù gì gì chăng nữa cũng không làm nguôi sự phản đối của mọi người đâu Cha. Họ sẽ kết luận : " Cha làm lợi cho kẻ thù và khép tội Cha nhiều nhiều nữa Cha ạ" Đây là lòng thật con nói bộc bạch, và con tin chắc chắn Cha không muốn mọi ngưòi trên thế giới này ( người Công Giáo và không Công GIáo ) suy nghĩ và nhìn Cha Vũ Thành, Chánh Xứ GIáo Xứ Các Thánh Tử VÌ Đạo bằng một sự uất ức. Uất ức vì Cha cố ý hay vô tình dùng ba ngày Quốc Hận để khơi dậy niềm đau của Dân Tộc bằng cách vui chơi ăn mừng. Chỉ cần Cha dời lại ba ngày khác thì mọi sự yên bình và kính phục tinh thần phục thiện của Cha.

" Mừng Chúa Sống Lại" không thể sau ba tuần sau, một tháng không được sao Cha ? Đâu nhất thiết là phải sau đúng hai tuần để rơi vào ngày 28/29/30 tháng Tư. Cha vẫn giữ yên ý định cũ con tin khÔNg còn là MỪNG nữa mà là BUỒN ... và GIẬN cHA ...

Một Giáo Dân Công GIáo

Nguyễn Trãi/ Houston
trainguyen966@yahoo.com

===============================

23 THÁNG 3 2017
Nguồn: http://baotgm.com

Thông Báo Giáo Xứ Các Thánh Tử Đạo Việt Nam tại Houston
v/v tổ chức Hội Chợ Spring Crawfish Festival vào ba ngày 28. 29 và 30 tháng 4

Kính thưa:

- Quý Lãnh Đạo Tinh Thần Hội Đồng Liên Tôn Houston
- Ông Chủ Tịch và quý thành viên Hội Đồng Đại Diện Người Việt Quốc Gia tại Hoa Kỳ,
- Ông Chủ Tịch và quý thành viên Hội Đồng Đại Diện Người Việt Quốc Gia tại Houston và các vùng phụ cận.
- Quý Đoàn Thể Đấu Tranh cho Việt Nam Tự Do, Độc Lập và Nhân Quyền
- Quý Thân Hào Nhân Sĩ và Đồng Hương người Việt Quốc Gia tại Hoa Kỳ, tại Houston và vùng phụ cận.

Kính thưa quý vị, trong vài ngày vừa qua Ban Tổ Chức Hội Chợ Spring Crawfish Festival thuộc Giáo Xứ Các Thánh Tử Đạo Việt Nam Houston đã nhận được những tin nhắn trên điện thoại hay trên mạng điện toán, đã phản ảnh bất đồng với Giáo Xứ trong việc tổ chức Hội Chợ Crawfish Festival trong những ngày 28, 29 và 30 tháng 4 năm 2017.

Để tránh những ngộ nhận đưa đến những điều đáng tiếc có thể xảy ra làm tổn thương nhau, và phá vỡ sự Đoàn Kết của Người Việt Quốc Gia tại Hải Ngoại, có lợi cho những thành phần có chủ ý không tốt. Vì thế chúng tôi trình bầy lý do cũng như chương trình của 3 ngày Hội Chợ mà Giáo Xứ đã lên kế hoạch để thực hiện.

Theo truyền thống trong suốt 15 năm qua, 3 ngày Hội Chợ Spring Crawfish Festival là một sinh hoạt của Giáo Xứ được tổ chức sau lễ Phục sinh 2 tuần với mục đích duy nhất là mừng Chúa sống lại. Vì Lễ Phục Sinh thay đổi mỗi năm nên năm nay ngày Chúa Nhật thứ 2 rơi vào đúng ngày 30 tháng 4.

Vì thế khi lên kế hoạch tổ chức, chúng tôi đã dự tính dành ngày 30 tháng 4 để kỷ niệm biến cố đau thương của đất nước, chương trình sẽ được tổ chức như sau:

Ngày 28 và 29/4 Mừng Chúa Sống Lại.

Chúa Nhật 30/4, 10:30 sáng Thánh Lễ cầu nguyện cho Quê Hương Việt Nam, cho Anh linh các Chiến Sĩ Việt Nam Cộng Hòa đã bỏ mình hy sinh để bảo vệ Tự Do cho Tổ Quốc, cho linh hồn những đồng bào đã bỏ mình trên biển cả và trong rừng sâu để tìm Tự Do, cho các nạn nhân của chế độ cộng sản vô thần. Sau đó là nghi thức rước Quốc Kỳ Cờ Vàng 3 Sọc Đỏ từ nhà thờ lên sân khấu tại hội trường, và những bài hát và nhạc cảnh đấu tranh cho Tự Do, nhân quyền, cho Quê Hương cho Dân Tộc sẽ được các Ca Nghệ sĩ thực hiện.

Chúng tôi sẽ lên tiếng ủng hộ lời kêu gọi tổng biểu tình của LM Nguyễn Văn Lý vì tự do và vì nạn nhân của Formosa. Chúng tôi sẽ đặt để một bàn giấy thu thập chữ ký của các tham dự viên. Chúng tôi sẽ trình bầy rõ hơn trong các buổi hội thoại trên làn sóng TV và Radio.

Chúng tôi xin xác định sinh hoạt của Giáo Xứ trong 3 ngày Hội chợ Spring Crawfish Festival:

1- Mừng Chúa Sống Lại
2- Liên kết, Thắt chặt tình thân trong Giáo Xứ
3- Việc ăn uống, ca hát là sinh hoạt bình thường của một lễ hội và danh xưng 3 ngày hội chợ của Giáo Xứ là Spring CrawFish Festival.

Trân Trọng

Văn Phòng Giáo Xứ Các Thánh Tử Đạo Việt Nam

--------

Ý kiến độc giả:

Xin đừng trách tôi ngoan cố. Tôi vẫn chủ trương Ngày QUỐC HẬN không thể là ngày tổ chức vui chơi ca hát dù nội dung là vinh danh cờ vàng, là yểm trợ biểu tình trong nước, là vinh danh Chúa sống lại.

Chúa là của các vi theo Thiên Chúa Giáo, không phải là của Toàn Dân. Quý vị theo Thiên Chúa Giáo có thể không bao giờ để mất Chúa, như cộng sản đã tuyền bố "Thà mất nước hơn mất đảng".

Dù nội dung ngày Spring Crawfish Festival như thế nào chăng nữa thì cũng là QUỐC HẬN. Sau này NẾU cs ngoại vi tổ chức mừng ngày giải phóng vào ngày 30 tháng tư thì phe Ta không thể chống đối vì chống là kỳ thị là bênh Thiên Chúa Giáo. Hậu quả sẽ rất tai hại cho công cuộc chống cộng. Hơn 40 năm cs muốn xóa bỏ Ngày Quốc Hận không được, nay Chánh Xứ Joseph Vũ Thành đã vô hình chung giúp cộng sản xóa bỏ Ngày Quốc Hận, Ân hay Óan!? Hãy coi mới đây vụ Phó chủ tịch cộng đồng người Việt San Jose đã vất vả như thế nào mới trục xuất mấy tên thân cộng ra khỏi trụ sở cộng đồng.

Ước mong Chánh xứ Joseph Vũ Thành Cân Nhắc Lợi Hại và Hậu Quả việc Cứ Tiếp Tục Tổ Chức Spring Crawfish Festival vào những ngày 28, 29, 30 tháng Tư năm 2017. Tôi e rằng Chánh Xứ Joseph Vũ Thành sẽ khó, không thể không mang tiếng Vô Tình hay Cố Ý XÓA BỎ NGÀY QUỐC HẬN. Xin hãy vì toàn dân tị nạn cộng sản, không vì thiểu số con chiên Thiên Chúa Giáo mà quyết định.

Mong lắm thay!

Trần Doãn Thường



Kính thưa niên trưởng Trần Doãn Thường, Tôi đồng quan điểm với niên trưởng về NGÀY QUỐC HẬN 30/04.

Không ai có thể viện bất cứ lý do gì để biện bạch (ngụy biện!) khi tổ chức vui chơi trong ngày đau thương nầy của đất nước cả.

Viện dẫn lễ "Phục Sinh" rơi vào ngày 30-04 năm nay để tổ chức "ăn mừng chiến thắng Mùa Xuân" của Lm Vũ Thành nghe không ổn chút nào.

Nếu như Lm Vũ Thành cho tổ chức Mừng Lễ Phục Sinh như "truyền thống 15 năm qua"(?) rồi sau đó tổ chức lễ hội Crawfish Festival nghĩ cũng chưa muộn kia mà!

Đàng nầy, Lm Vũ Thành lại tổ chức vui chơi liên tiếp 2 ngày (28, 29/4) trước ngày 30/4 thì có phải giáo xứ Houston đã bị Lm Thành lợi dung, cho giáo xứ "Ăn Mừng Chiến Thắng Mùa Xuân 30/4" của Việt Cộng bằng sự ngụy biện "Mừng Lễ Phục Sinh"(?)

Tội "tiếp tay với Việt Cộng" của các GM, LM Công Giáo đưa VC vào Dinh Độc Lập (Phủ Tổng Thống) trong cả hai thời Đệ I và Đệ II VNCH để làm nội gián là những nhát mã tấu trí mạng đâm vào lưng chiến sĩ Quân Dân Chính ngày đêm chiến đấu chống Cộng với kết cuộc là ngày Quốc Hận 30/4/1975 tang tóc cho dân tộc là một vết thương còn rỉ máu gần 42 năm qua!

Kính chúc niên trưởng dồi dào sức khỏe.

Kính chào niên trưởng.

Niên đệ Võ Văn Sĩ



Nếu lễ hội Crawfish Festival rơi vào ngày Good Friday (ngày Chúa Chịu Khổ Nạn) thì Giáo xứ có rình rang tổ chức vui chơi hay không ? Có thể nào Giáo xứ tổ chức diễn hành ở truồng của nhóm Gay và Lesbian trong ngày Lễ Phục Sinh hay không ?

Đừng giả vờ ngụy biện. Chúng tôi biết "tỏng" (ngay tim đen) ý đồ đen tối của quý vị trong việc dùng 3 ngày cuối tháng 4 để làm gì. Khi đồng tiền chìa ra trước mắt thì ai cũng có thể lòa mắt nghe theo lời sai bảo của kẻ mua chuộc. Tên Nguyễn Ngọc Ngạn cũng tự xưng là Công Giáo nhưng đã bao lần hắn tổ chức đại nhạc hội vui chơi ca hát trong dịp cuối Tháng Tư Đen, ngụy biện rằng 30 tháng Tư cũng là một ngày như mọi ngày. Giống sao được mà giống !! Ngày 30 tháng 4 đối với người Việt quốc gia Tỵ Nạn có ý nghĩa giống như ngày Good Friday (ngày Chúa Chịu Khổ Nạn) vậy, Không có nhà thờ công giáo nào tổ chức vui chơi trong Mùa Chay, trong ngày Lễ Tro hay trong ngày kỷ niệm Chúa Chịu khổ nạn cả. Cũng thế không có tổ chức cộng đồng nào của NVTNCS tổ chức vui chơi trong tháng Tư Đen cả vì đó là tháng tang chế

JB Trường Sơn

Liên Hội Người Việt Canada: Kêu gọi chống văn hóa vận CS


Xuống đường biểu tình chống văn hóa vận của cộng sản VN
là đồng hành với người dân nước để đối đầu với chế độ độc tài bán nước hại dân.

Cho nên:

Dù bão tuyết hay mưa rơi.
Chúng ta cũng nhất quyết chung lòng, cùng nhau đi biểu tình chống văn hóa vận của cộng sản.
Chống văn công Đàm Vĩnh Hưng và những tên bầu show ăn cơm Tự Do, thờ ma việt cộng.

Địa chỉ biểu tình:
Mississauga Palace: 2360 Lucknow Drive, Mississauga, ON. 
Vào lúc 7:00 PM ngày Thứ Bảy, 25 tháng 3, 2017
------------------------------------------

Kêu gọi chống văn hóa vận cộng sản

Kính gởi quý lãnh đạo tôn giáo, quý hội đoàn, quý vị giới truyền thông, quý đồng hương,

Trong tình hình dầu sôi lửa bỏng của đất nước và dân tộc Việt Nam hiện nay, cộng sản VN đã thẳng tay đàn áp những người lên tiếng hay biểu tình đòi quyền làm người đòi quyền được sống trong môi trường trong sạch. Formosa xả chất độc hủy hoại môi trường biển làm cho người dân 4 tỉnh Miền Trung lâm cảnh cạn kiệt đói khổ, nhưng cộng sản VN đã không đóng cửa Formosa, vì đã nhận tiền hối lộ nên công khai bảo vệ và tiếp tay cho kẻ đã hạ độc giết hại môi trường biển bằng cách cho xây thêm khu vực rộng lớn riêng cho Formosa.

Vì muốn củng cố chế độ độc tài, độc đảng, độc tôn mà cộng sản VN đã đang tâm dời mốc cột biên giới, hiến mấy ngàn cây số đất đai của tổ tiên, giao luôn thác Bản Giốc, Ải nam Quan, Trường Sa, Hoàng Sa vào tay giặc Trung cộng, để mặc cho ngư dân VN bị đánh, bị giết ngay trên vùng biển quê nhà. Trên đất liền thì mở cửa khẩu cho dân Trung cộng tràn vào VN sinh sống, để họ lập thành những khu biệt lập không cho bất cứ người Việt nào lai vãng đến gần dù họ đang sống trên đất nước VN. Đây là những hành động tham tàn và đê hèn nhất từ xưa tới nay của cộng sản VN. Đây là một mối tủi nhục, một khối căm hờn của dân tộc Việt Nam mà con cháu Việt đời đời phải ghi khắc.

Hành động tham tàn này của cộng sản VN vẫn tiếp tục tiếp diễn mỗi ngày trên đất nước ta và đang lan dần ra thế giới bên ngoài trong chiến dịch muốn nhuộm đỏ Hải Ngoại bằng nhiều cách.

Như tại Canada, đại sứ việt cộng đã lấn quyền bước ra ngoài phạm vi của một đại sứ, lập ra hiệp hội Canada Vietnam Society (CVS) nhằm mục đích gây chia rẽ, xáo trộn và tiếm danh cộng đồng người Việt Tự Do bằng cách len lỏi, trà trộn gia nhập vào các sinh hoạt cộng đồng để mập mờ lạm dụng danh nghĩa của cộng đồng Người Việt Tự Do chân chính để chúng dễ bề đánh bóng tuyên truyền một chiều với thế giới, nhầm che đi hành vi trấn áp tàn bạo cướp đất, cướp nhà của dân, che đi cảnh đàn áp tôn giáo, quấy phá nhà Thờ, ủi xập nhà Chùa, chà đạp nhân quyền, trấn áp tù đày những nhà dân chủ, và làm mờ đi cái ác của cộng sản VN đã vì tiền mà đồng lõa để Formosa thả chất độc giết biển, giết dân.

Và chúng ta cũng không chấp nhận một nhóm du học sinh tại Canada xưng là Vietnamese Student Organization in Canada (VietSoc) đang bành trướng để vinh danh cờ đỏ máu và đánh bóng hình ảnh cộng sản VN, đây là hành động xoáy vào nỗi đau của cộng đồng người Việt hải ngoại.

Cộng sản VN đang tìm cách xâm nhập hải ngoại với văn hóa vận, nhất là chủ trương đưa nghệ sĩ cộng sản ra hải ngoại trình diễn với các mục đích như sau:

• Gây xáo trộn và gây chia rẽ trong cộng đồng người Việt hải ngoại. Cộng sản VN lợi dụng những người vui thích ca nhạc, hoặc một số thành phần thân cộng do có những lợi ích từ cộng sản, để mua vé ủng hộ hay bảo trợ các văn công, thì việc nầy sẽ dẫn đến mâu thuẫn với những người có lòng yêu nước thương dân

• Làm cho cộng đồng hải ngoại và lớp trẻ quen dần dễ chấp nhận các ca sĩ của cộng sản VN. Các văn công và văn hóa vận cộng sản đánh bóng cộng sản VN để người dân hải ngoại trở thành thờ ơ vô cảm vì theo sự mị dân này mà lầm lạc, quên đi những tang thương đau khổ của quê hương, buông rơi cảnh giác với cộng sản, và giảm lòng thương cho những người dân oan, các ngư dân và các nhà đấu tranh dân chủ cho VN. Điều này còn làm cho người dân trong nước không còn bám víu vào đâu vì họ đang mong các cộng đồng người Việt hải ngoại lên tiếng đến các chính phủ tôn trọng Dân Chủ Nhân Quyền và đến cả trên bình diện Quốc Tế.

Cộng đồng người Việt Canada có nền tảng tỵ nạn cộng sản. Chúng ta từ khắp mọi nơi trên đất nước VN đã một lần rời bỏ quê hương, bỏ gia đình liều chết trên những con thuyền mong manh trước sóng dữ hãi hùng để lánh nạn cộng sản. Một số người trong cộng đồng chúng ta đến Canada qua các diện khác như đầu tư, tay nghề, hoặc các em du học sinh đã được quy chế định cư thực chất đều đang chạy trốn cộng sản vì không thể có tương lai an toàn dưới chế độ này. Làm con người có lương tâm, và làm một người Việt biết quan tâm đến dân tộc và đất nước VN thì không thể nào chấp nhận một chế độ độc tài đảng trị thối nát, tham nhũng và cực kỳ vô trách nhiệm như chế độ cộng sản VN hiện nay.
Ngày nay trên đất nước tự do dân chủ nhân quyền này, cộng đồng Việt sẽ không chấp nhận những ai tiếp tay và tuyên truyền cho cộng sản như các bầu show những buổi thi hoa hậu VN hay những buổi ca nhạc mà rước thí sinh hay ca sĩ cộng sản như Thu Phương và Đàm Vĩnh Hưng, mục đích là làm cho cộng đồng hải ngoại và lớp trẻ quen và chấp nhận dần các ca sĩ tuyên vận này. Từ việc dễ dãi chấp nhận ca sĩ cộng sản, rồi dần chấp nhận những luận điệu tuyên truyền một chiều của cộng sản và đi đến chấp nhận cộng sản VN là chuyện rất gần kề, vì đây là nằm trong kế hoạch mà CSVN đã tung ra cho người Việt Hải Ngoại.

Trong những văn công tuyên vận nầy, có ca sĩ Đàm Vĩnh Hưng là văn công đã từng sang Hoa Kỳ và Canada với những buổi trình diễn văn nghệ trong mục đích giao lưu văn hoá tuyên truyền cho chế độ cộng sản theo nghị quyết 36, và từng bị cộng đồng người Việt Tự Do biểu tình chống đối mạnh mẽ ở nhiều nơi.

Đàm Vĩnh Hưng đã có thành tích vinh danh cho cộng sản VN và cờ đỏ sao vàng. Chẳng hạn như hãnh diện trong bộ đồ cờ đỏ sao vàng của cộng sản VN trong buổi diển ở chương trình Màu cờ sắc áo - Tôi Yêu Việt Nam. Trong đại nhạc Hội ”Khí phách Đại Việt”, Đàm Vĩnh Hưng đã tự hào hát dưới lá cờ cộng sản, vinh danh cộng sản VN hướng về biển đảo, là hành động tuyên truyền một chiều và bưng bít thực tế cộng sản VN đang bán nước cho Trung cộng.

Và ngày 25 tháng 3 tới đây, văn công ca sĩ Đàm Vĩnh Hưng sẽ đến Mississauga trình diễn tuyên truyền văn hóa vận, việc làm nầy gây căm phẫn và chạm vào nỗi đau của cộng đồng người Việt tỵ nạn cộng sản.

Chúng ta cộng đồng người Việt Canada cương quyết chống văn hóa vận của cộng sản VN, chống công cụ tuyên truyền văn công Đàm Vỉnh Hưng dùng lời ca tiếng nhạc để hòng khỏa lấp đi tiếng gào thét của ngư dân bị bọn trung cộng bắn thẳng vào đầu trên biển đảo VN và làm át đi tiếng kêu cứu của dân oan, dân chài trong trái tim của những người đến dự.

Chúng tôi kêu gọi quý đồng hương, các vị lãnh đạo tôn giáo, các hội đoàn, đoàn thể, giới truyền thông, các cơ sở thương mai, các văn nghệ sĩ, các ban nhạc hải ngoại hãy đồng lòng phản đối đêm văn nghệ với sự có mặt của văn công Đàm Vĩnh Hưng. Hãy cùng nhau quyết vô hiệu hóa âm mưu giao lưu văn hóa để phá quấy và tuyên truyền một chiều của cộng sản VN như:

Không hưởng ứng • Không tham dự
Không mua vé • Không quảng cáo

Chúng tôi kêu gọi các cơ sở thương mại không tiếp tay trong việc bảo trợ và không nhận làm đại lý bán vé cho tổ chức đêm văn nghệ với sự có mặt của văn công Đàm Vĩnh Hưng.

Chúng ta sẽ đồng lòng biểu tình để phản đối đêm ca nhạc có văn công Đàm Vĩnh Hưng vào đêm 25 tháng 3, 2017 tới đây.

Đồng Thời, Liên Hội sẽ sắp xếp cùng các hội đoàn tổ chức những cuộc biểu tình để đồng hành cùng quốc nội trong thời gian sắp tới

Trân trọng,
Liên Hội Người Việt Canada

“Về để chết nơi quê hương”


“Về để chết nơi quê hương”
Giao Chỉ

Lời nói đầu Ghi lại câu chuyện này nhân dịp chúng tôi tổ chức Chiều tưởng nhớ Hoàng Cầm Phạm Duy lúc 1 giờ chiều chủ nhật 28 tháng 3-2017 tại Santa Clara County 70 W Hedding San Jose CA góc đường số 1. Một chương trình Thơ phổ Nhạc hết sức truyền cảm trong không khí gia đình và tình văn nghệ. Những bài thơ bài ca nào được coi là tiêu biểu của thời kháng chiến, của giai đoạn chiến tranh, của một thời để yêu và một thời để chết. Những tiếng hát thân quen nào tại San Jose sẽ tham dự để đem ý nghĩa của văn hóa sân khấu Việt từ thế kỷ 20 gửi cho thế kỷ 21. Xin mời những ai từng yêu thơ Hoàng Cầm, người thi sĩ của một thời Nhân Văn Giai Phẩm đau thương. Những ai đã từng yêu nhạc Phạm Duy suốt 60 năm qua. Xin hãy đến với chúng tô...một lần.

Câu chuyện với Phạm Duy, gói trọn một đời.

Phạm Duy, người hát rong, tên hề của sân khấu, tay du côn của cuộc đời, nhạc sĩ thiên tài, sau cùng đã về chết tại quê hương miền Nam.

Năm 2005, ba ngày trước khi về Việt Nam, Phạm Duy đã “đấu láo” bằng tâm sự vụn. Nội dung nói chuyện không chuẩn bị. Nghĩ gì nói đó. Gan ruột tuôn trào. Thực sự với tuổi già và bệnh hoạn, Phạm Duy tưởng là về sống một hai năm rồi đi. Ông nói khi xuống giọng: “Tôi cũng chẳng có tham vọng gì đâu. Về để chết ở quê hương thôi.”

Thời gian chờ chết kéo dài đến hơn bẩy năm.

Ông ra đi để lại nhiều lời khen chê từ cả hai bên bờ Thái Bình Dương. Yêu ai yêu cả đường đi, ghét ai ghét cả tông ty họ hàng.

Tôi là người yêu cả đường đi nên may mắn có dịp trò chuyện với ông lần cuối. Xin gửi đến quý vị độc giả và thính giả toàn bộ câu chuyện. Cả những lời phê phán cuộc đời xem chừng rất bất lịch sự. Pha tiếng chửi thề không đủ chữ. Xin hết sức cáo lỗi. Sẽ không cần tranh cãi với các quan viên không đồng ý. Cũng chẳng cần nói thêm với các bạn tán thành. Quan điểm khác biệt vốn là tinh hoa của thế giới tự do. Có anh bạn trẻ, suốt năm năm viết báo chửi Phạm Duy, vừa viết lời xin lỗi với vong linh ông. Chuyện vẫn là đời thường. Có những lời thóa mạ nặng nề tiếp tục. Cũng là chuyện đời thường. Tội nặng nhất là phản bội. Nếu không đọc kỹ bản án, chẳng biết tác giả ở bên nào.

Còn bây giờ xin quý vị đọc trọn vẹn bài viết về lời người ra đi như sau:

LỜI NGƯỜI RA ĐI

Giao Chỉ: Ông về thật đấy à?
Phạm Duy: Các ông không biết sao, tôi như con chim ấy, hay con chuồn chuồn ấy. Khi vui nó đậu khi buồn nó bay. Tôi ở Hà Nội tôi bay vào trong Saigon thì chả có cái lý gì, tôi thích đi thôi. Tôi ở Saigon tôi bay đi Mỹ. Đi Mỹ rồi thì tôi bay về, có gì đâu?
Giao Chỉ: Thôi được rồi, ghi nhận và tôi thông cảm ông cái đó. Thế bây giờ chúc ông sức khỏe rất mạnh để mà còn giống như Tarzan tiếp tục nhá.Thế rồi thì hôm nào anh em có thể nghe được mấy sáng tác mới
Phạm Duy: Mười bài Hương ca của tôi mà các ông không nghe thì các ông chết cũng không nhắm mắt đâu.
Giao Chỉ: Rồi. đồng ý, thế còn bài của Quang Dũng phổ nhạc?
Phạm Duy: Hay không thể tưởng tượng.
Giao Chỉ: Thế à, OK, tôi vẫn thích, đến bây giờ là 30 năm sau mà mới chơi bài Quang Dũng thì cũng là muộn, nhưng có cũng là hay lắm rồi.
Phạm Duy: Đó là ý nghĩ của tôi, là vì khi tôi về Việt Nam. Tôi chưa về, tôi đem tung mẹ 10 bài Hương Ca của tôi, tôi bảo là quý vị bỏ hết đi chỉ giữ lại 10 bài này. Vì tôi vẫn yêu quê hương tôi, nhưng quê hương tôi “đổi mới” rồi, nhưng quê hương tôi “đổi mới” là một chuyện. Nhưng quê hương tôi là cái gì? Quê hương tôi là Quang Dũng đấy, quê hương tôi là cả vấn đề ông Phùng Quán đấy, toàn là thi sĩ, tôi phổ nhạc tất cả các vấn đề hay nhất của nước Việt Nam, tôi đem vào đó. Toàn là những bài, bây giờ chúng nó, thằng cộng sản bây giờ, tôi nói ông nghe, dù sao đi chăng nữa nó cũng có những cái chính nghĩa khi bắt đầu lãnh đạo cuộc kháng chiến. Thì nó phải ôm lấy cái đó, tức là cái giai đoạn đầu đó, thì phải ôm lấy cái đó. Bởi thế nó mới ôm lấy tôi. Thì tôi nói cho ông nghe, vấn đề là khi mà tôi tung nó ra thì bố nó cũng không thể từ chối tôi được.
Giao Chỉ: Đồng ý, nhưng có một điều, tôi nghĩ cái này không biết có đúng không nữa. Bác thương yêu nhất là 10 bài ca mà bác đề nghị chúng nó cho ông hát đó, phải không ? Mấy cái đó có phải là những đứa con chính của ông không?
Phạm Duy: Không, chả có chính nghĩa mẹ gì, chúng nó, nó chui từ trong ổ chuột ra, rồi nó phải thế, phải nhìn thấy ánh sáng, nó vẫn ở trong đường hầm.
Giao Chỉ: OK, như vậy là ông, ông vẫn định bụng là ông sẽ soi sáng cho tụi nó?
Phạm Duy: Tôi nói cho ông nghe, tôi là người thành công trong cái vụ, các ông đáng nhẽ các ông phải ôm lấy tôi, tại sao một số khốn nạn lại chửi tôi.
Giao Chỉ: Thôi để tâm cái đó làm gì…
Phạm Duy: Không, tôi nói riêng cho ông nghe, có ai làm nổi cái việc hòa hợp hòa giải bằng tôi không?
Giao Chỉ: Thì đồng ý rồi, nhưng mà tôi thì tôi cảm thấy như là thế này. Bác thương yêu những bài ca của cái thời bắt đầu kháng chiến đó, và bác đề nghị là chúng mày cho ông hát cái đó đi…
Phạm Duy: Không, đó là nó đề nghị chứ tôi có đề nghị gì đâu. Nhưng mà tôi nói cho ông nghe, là không phải tôi đề nghị, tôi chỉ nói vấn đề là cái gì của tôi cũng hay hết, anh hát được cái gì anh cứ hát đi, anh bỏ cái gì anh cứ bỏ đi, thế thôi. Bởi vì nước các anh có luật lệ thì tôi theo thôi, chứ còn tôi ở nước Mỹ tôi chả cần phải theo cái gì cả. Nhưng mà anh, cái nước của anh lạc hậu tôi phải theo vậy.
Giao Chỉ: Thế thì có một điểm là như thế này, ông nhắm chừng là có một ngày nào đó ở Việt Nam sẽ chơi 10 bài mà ông thương yêu nhất?
Phạm Duy: Không phải, không phải là 10 bài mà là chúng nó phải chơi 1001 bài.
Giao Chỉ: (Cười to) OK thế được rồi. Nhưng mà có một điều là ông cũng hơi sốt ruột, ông muốn là ngay lúc còn sống phải nhìn thấy ngay chứ gì.
Phạm Duy: Tôi thấy rồi, tôi thấy rồi chứ còn gì nữa. Nó cấm nhưng khi tôi về Việt Nam, lang thang mọi hang cùng ngõ hẻm, họ cũng đều hát nhạc của tôi.
Giao Chỉ: Như vậy là nói tóm lại cái giai đoạn sắp tới là ông muốn nhìn thấy nhạc của ông phải tràn lan thêm nữa?
Phạm Duy: Không ông ơi, chả hiểu ông làm sao với tôi, ông không thể tưởng tượng được tôi có một phim video của một bà cụ 100 tuổi. Bà cụ có hai đứa con chết vì chiến tranh, bả nói chỉ nhờ có bài hát này mà tôi an ủi được, bài hát đó là của ông Phạm Duy. Bả cũng biết Phạm Duy. Bả hát lên khi mà tụi nó đến phỏng vấn bà, bà hát bài đó lên. Mẹ, tôi khóc ông ạ. Tôi bảo là tôi thành công rồi, tôi thành công vì bài hát của tôi, 60 năm rồi bà hát bài đó, bà hát từ cái lúc thời kháng chiến cho đến bây giờ, 60 năm rồi thì tôi đâu có ra khỏi nước Việt Nam. Mày có cấm tao thì đéo cấm nổi tao.
Giao Chỉ: Đúng rồi có một điều, cái mà tôi có nhận xét là như thế này, ông cũng thương những đứa con thật mà ông đẻ ra, đồng thời cả những đứa con tinh thần của ông. Thành ra ông cũng phải làm sao cho con cái của ông, nó phải được mọi người biết đến.
Phạm Duy: Tôi nói cho ông nghe, tôi khổ nhất là vấn đề, người Việt Nam mình, mẹ, còn ai yêu dân tộc bằng tôi, nhưng mà ngu bỏ mẹ. Sống 60 năm qua, bẩy tám chục năm qua tôi nhìn người Việt Nam, tôi thấy, mẹ, chán lắm ông ơi.
Giao Chỉ: (Cười) Không ông ơi, nhưng mà mình cũng từ đó mà ra mà.
Phạm Duy: Bởi thế tôi mới nói là “Love it” hay là “Leave it.”
Giao Chỉ: Thì mình cũng phải chấp nhận mà.
Phạm Duy: Chấp nhận chứ còn gì nữa.
Giao Chỉ: Đúng rồi, nhưng mà nói cho ngay, ông phải hiểu là ông gặp bao nhiêu người trên thế giới, rồi cuối cùng thì mình ngon lắm, cho nên mới có Phạm Duy chứ.
Phạm Duy: Tôi gặp bao nhiêu người trên thế giới rồi nhưng mà tôi đéo cần những người trên thế giới biết tôi, tôi chỉ cần môt bà mẹ 100 tuổi hát bài của tôi.
Giao Chỉ: Tôi có nghe nói là nó chiếu cho ông coi mà.
Phạm Duy: Nó cho tôi, nó tặng tôi mà, như huân chương “Stalin” chứ.
Giao Chỉ: Nhưng mà ông tám mươi mấy tuổi mà ông chơi với cuộc đời như vậy là quá ngon rồi còn gì nữa.
Phạm Duy: Thôi thì càng nói bao nhiêu thì càng cứ mang tiếng là tự cao tự đại.
Giao Chỉ: Thì cứ tự cao tự đại, vì chính đó là nghề của chàng rồi còn gì nữa.
Phạm Duy: Không phải đâu, tôi tự tin thì đúng hơn,
Giao Chỉ: (Cười thật to) Tự tin? OK, thực ra, nói cho ngay ông nhận hay không nhận thì ông là một thiên tài âm nhạc, mà thiên tài vẫn hay có cái như vậy. Mẹ. Thế giới phải chấp nhận chứ làm sao được bây giờ.
Phạm Duy: Bởi vậy tôi chán người Việt Nam, đầy thành kiến, đầy mặc cảm…
Giao Chỉ: Không, một số thôi. ông.
Phạm Duy: Tất cả là thế.
Giao Chỉ: Tất cả là thế ? (cười )
Phạm Duy: Tôi nói cho ông nghe…
Giao Chỉ: Thì mình phải soi sáng nó ra từ từ.
Phạm Duy: Thì tôi soi sáng đó rồi còn gì nữa?
Giao Chỉ: Bác có tin là nhạc của bác có thể còn được một trăm năm không?
Phạm Duy: Một nghìn năm
Giao Chỉ: (cười) Thế thì ông phải bình tĩnh…
Phạm Duy: Thì tôi bình tĩnh chứ còn gì nữa!
Giao Chỉ: Thôi được rồi, trước sau gì mình cũng còn gặp nhau nữa, có chuyện gì thì ông phải thông báo. Ông để danh sách vào đó.
Phạm Duy: Tôi chỉ có một ý nhỏ nhen thôi, khi tôi chết, hai nghìn người đi đưa đám ma là cùng, mà về bên kia là 80 triệu người đi đưa đám ma.
Giao Chỉ: Nhưng như vậy thì nói đi thì cũng phải nói lại, là ông cũng còn sức khỏe nên ông dám nghĩ đến cái đám ma của ông. Đó là sức mạnh tinh thần.
Phạm Duy: Kinh khủng!
Giao Chỉ: Thực ra thì ở trong nước hay là ở ngoài thì đám ma bao nhiêu người đưa cũng không thành vấn đề. Ăn thua ở tấm lòng.
Phạm Duy: Đó chỉ là đám ma, mà nói đến chuyện khác nữa. Ở bên này thì cùng lắm là có 2 triệu người yêu tôi thôi, nhưng mà bên kia thì có 82 triệu người yêu cơ!
Giao Chỉ: (Cười) Đồng ý, thế còn mấy cái thằng chóp bu thì mình không care phải không?
Phạm Duy: Thì bây giờ tất cả các ông và chúng ta đều sống trong một vở hài kịch, bi kịch rất đau đớn. Thành cái thằng mà thoát ra là thằng hề Phạm Duy, là hề, chúng ta là hề hết.
Giao Chỉ: Đúng ra là ông cũng có lúc thì ông bay ra đươc, có lúc thì ông cũng còn ở dưới đất…
Phạm Duy: Không không không thì cái gì thì cái, nhưng mà tôi gẫm lại thì thấy rằng thế này. Đúng ra thì ông vừa nói, tôi sướng, mẹ, tôi sướng hơn mấy người cùng thời với tôi, cùng nghề với tôi. Ví dụ ông Văn Cao làm sao sướng bằng tôi, ông Nhất Linh làm sao sướng bằng tôi.
Giao Chỉ: Ông thì dù sao đã sống một cuộc đời dài.
Phạm Duy: Ông nào cũng thất bại hết, ông nào cũng bị cuộc đời nó dày xéo. Ông nói cho tôi, ông nào cuộc đời đã thành công đi, nói đi, ông kể cho tôi nghe đi. Xuân Diệu à? Huy Cận à? Ai ? Ông nói đi, chỉ có tôi (cả hai cùng cười) Thế mới đau, tôi thân lắm tôi mới nói với ông thế.
Giao Chỉ: Bây giờ coi như ông còn tồn tại là vì sự nghiệp vẫn được trọng vọng.
Phạm Duy: Xưa nay tôi vẫn biết, mà tôi là thế đấy, nói ra thì chỉ biết hát ca thôi nhưng mà tôi chỉ hát bằng môi. Mỗi khi đi ngủ tôi lấy cái tay tôi gảy lên môi tôi. Bừng bừng bừng… Đàn môi…
Giao Chỉ: (Cười) Được lắm, thực ra là ngay bây giờ…
Phạm Duy: Các ông cứ, mẹ, các ông cứ toàn là nói láo hết.
Giao Chỉ: (Cười) Nhưng có một điểm là thế này, nói cho ngay, nhạc với lời của bác thì nhất rồi, nhưng có một điều là giữa anh em, chúng nó không tiêu được. Giữa anh em mà ông nói những câu …
Phạm Duy: Ông phải nhớ hộ tôi như vậy…
Giao Chỉ: Nhưng mà lâu lâu ông cũng quên, chuyện riêng đáng lẽ giữa anh em thôi ông lại nói ra ngoài.
Phạm Duy: Nhưng mà tôi sợ ai mà tôi không nói ra ngoài
Giao Chỉ: Có điều là …
Phạm Duy: Không phải ông ơi, tôi nói, tôi không có đạo đức giả, tôi không có đóng kịch với cuộc đời, ai yêu tôi thì yêu, kể cả cái xấu, cái tốt của tôi. Thế thì thôi chứ có gì đâu.
Giao Chỉ: Thế thì bây giờ ông còn nhìn thấy cái vẻ đẹp gì cuối đời ông? Nhìn thấy gì ngoài vẻ đẹp quê hương, ông có nhìn thấy gì về vẻ đẹp của con người không?
Phạm Duy: Tôi đã nói rằng tôi yêu người, tôi yêu đời và tôi yêu tôi. Các ông phải hiểu có lúc mình cũng yêu đời, cũng yêu vợ và yêu cả mình nữa, và cũng yêu cả người tình nữa. Tôi cũng như cái kiềng ba chân, yêu nghệ thuật, yêu vợ và yêu người tình, vững vàng, lúc nào cũng ba chân. Làm nhạc thì cũng vậy, làm nhạc cho con người, làm nhạc cho xã hội, làm nhạc cho tâm linh.
Giao Chỉ: Nhưng mà bây giờ, Phạm Duy nghĩ rằng là đã sống một đời trọn vẹn chưa?
Phạm Duy: Kinh khủng!
Giao Chỉ: Kinh khủng và không có cái gì tiếc hận?
Phạm Duy: Làm gì có gì tiếc, không có mặc cảm mà.
Giao Chỉ: Mà muốn sống một cuộc đời trọn vẹn…
Phạm Duy: Ông có biết ai nói cái câu đó không ?
Giao Chỉ: Ai nói ?
Phạm Duy: Người Hà Nội, một thằng đại tá nó xem phim, nó thấy tôi nó nói ông Phạm Duy vượt qua những cái mặc cảm đời người, tôi không có mặc cảm.
Giao Chỉ: Nhưng mà ông nói một vài lời gọi là cho nó lịch sự với Hà Nội vậy thôi, chứ còn ông cũng bay lên trên chứ?
Phạm Duy: Thì tôi vẫn bay vút ra ngoài. Nhưng thì thôi, dù sao chăng nữa mình cũng là người Việt Nam, đau đớn là ở chổ đó thôi, thế thì mình lại phải hết sức.
Giao Chỉ: (Cười) Đúng rồi, nói cùng đi nữa, Việt Nam, người Việt Nam nói chung, cả trong và ngoài cũng ngon nhiều chứ.
Phạm Duy: Không ông ơi, tôi nói với ông là ông có bao giờ ông có nghĩ là làm một người Việt Nam là khó nhất trên thế giới không? Như một người Thụy Sỉ thì dễ quá, chỉ có làm đồng hồ.
Giao Chỉ: (Cười) Đương nhiên, Thụy Sĩ làm đồng hồ, thực ra nếu mà làm người Irak, Iran hay làm người Palestin cũng vất vả chứ?
Phạm Duy: Nhưng không vất vả bằng mình. Vì nó không có bị đến nỗi như mình, bởi mình nó nặng trĩu Khổng Tử, nặng trĩu nhiều thứ lắm. Trong nhiều con người Việt Nam sinh ra có nhiều mặc cảm lắm. Tôi may là tôi giang hồ từ bé, gian khổ gì tôi cũng chịu nổi, vì thế tôi thành công, bởi tôi vượt hết, tôi vượt hết và xem như đó là bài học cho con nít thôi, cho các con chúng nó hiểu.
Giao Chỉ: Bây giờ về Việt Nam ông có đủ y khoa để mà nó lo cho ông về vấn đề thân xác được không, hay là lâu lâu ông phải bay qua đây.
Phạm Duy: Mẹ, nó không thiếu, y tế nó không thiếu gì, ông có tiền là ông khỏe thôi ;
Giao Chỉ: Ok, thế thì các cháu ở bên đó, nó định cư coi như là ổn cả rồi chứ?
Phạm Duy: Nó là chủ phòng trà.
Giao Chỉ: Ok, hết hả? Nhà bên này có bán đi hay giữ lại?
Phạm Duy: Không, mẹ, đó cũng là cái mà khiến tôi phải suy nghĩ.
Giao Chỉ: Nhưng mà tạm thời thì cứ có ở đây đã.
Phạm Duy: Sao tôi lại bán đi, để cho con nó ở.
Giao Chỉ: Nhưng mà bây giờ dù mình về hát ở Việt Nam nhưng vẫn giấy tờ Mỹ chứ.
Phạm Duy: Mẹ, ai mà dại gì bỏ cái bằng cấp đó ra, mẹ, người ta thi mãi mới có cái bằng cấp đó mà.
Giao Chỉ: Thế lúc nào ông phải làm bài mỉa mai rằng tôi Việt Nam mà giấy tờ Mỹ, công dân Mỹ, được không ?
Phạm Duy: Thôi tha, tha cho tôi.
Giao Chỉ: Bây giờ nhất định phải làm một chuyến đi từ Bắc vô Nam phải không ?
Phạm Duy: Không ông ơi, khổ cho tôi, nói cho ông nghe, ngày nay tôi ra Nha Trang, ngày mai Pleiku, ngày mốt Lào Cai…
Giao Chỉ: Bây giờ nếu Phạm Duy viết một bài Con đường Cái Quan mới?
Phạm Duy: Bây giờ cái gì mà làm không được, mẹ, ông nghe 10 bài Hương Ca của tôi là đủ rồi.
Giao Chỉ: Rồi đồng ý, rồi tôi sẽ nghe 10 bài Hương Ca, thế rồi thì…
Phạm Duy: Nhưng mà có cái khổ cho tôi, không có vấn đề trực tiếp đem nghệ thuật bán để mà sống nữa.
Giao Chỉ: Cái đó là đương nhiên, cũng chẳng cần nữa.
Phạm Duy: Bởi thế nên tôi mới đưa ra thương trường,nhưng mà tôi chưa về đến nhà thì đã có hàng chục nhà đã đến rồi, đã k ý công tra với tôi rồi. Xong rồi thì đến khi đó chúng nó mới in ra, để lúc in ra thì các ông mới mua về mà nghe chơi.
Giao Chỉ: Được rổi, tôi thì tôi thua ông tới 10 tuổi, nhưng mà nói cho ngay, tôi suốt đời mê nhạc Phạm Duy.
Phạm Duy: Cám ơn ông, tôi nghĩ là ở nước Việt Nam không có cái thằng hề Phạm Duy thì buồn lắm.
Giao Chỉ: Đúng rồi, đó là một phần lớn lao trong cái gọi là cái văn học nghệ thuật của Việt Nam.
Phạm Duy: Như thế là đủ rồi, mẹ, có tôi nó vui vui, nhưng mà đến khi tôi đi rồi thì cũng hơi buồn…
Giao Chỉ: Cái đó mình nhìn thì cũng thấy đương nhiên thôi, những cái lặt vặt thì coi như không cần để ý, cái ông để lại là vĩ đại chứ cái chuyện…
Phạm Duy: Cũng đầy đủ hết, không, tôi cũng là cái may mắn, tôi cũng nhanh chân hơn các ông khác, các ông khác đều bị nó giữ lại, vợ con giữ lại, gia đình nó giữ lại rồi thì nghèo đói nó giữ lại, ngu si nó giữ lại…
Giao Chỉ: Bác là người sống qua nhiều giai đoạn, ngay cả giai đoạn chạy đi rồi, con cái bỏ lại bao nhiêu năm.
Phạm Duy: Chỉ khi nào tôi chết đi cơ, thì các ông sẽ thấy có những tài liệu kinh hoàng, những tài liệu mà tôi tung ra thì các ông mới…
Giao Chỉ: Bây giờ để sẵn một chỗ rồi hả ?
Phạm Duy: Tôi nói ông nghe, ví dụ như ông có thể tưởng tượng nước Mỹ yêu tôi như thế nào, cho tôi những chiến sĩ, à cho tôi những Freedom Fighter. Mời tôi vào tòa Nhà Trắng, bảo tôi đi truyền bá cho nước Mỹ, ông biết tôi trả lời sao không?
Giao Chỉ: Ông trả lời sao ?
Phạm Duy: No me-sừ, mẹc-xì me sừ, moa nô pô léc tích.
Giao Chỉ: Ok, nhất định là không involved vào politics.
Phạm Duy: Không, dại gì, nếu mà có thì làm sao tôi nghèo như thế này.
Giao Chỉ: Ông thì thật ra cũng trầm luân nhiều, cuộc đời kéo dài…
Phạm Duy: Moa không thích, ông Hồ tặng moa, moa cũng đéo lấy, ông Diệm kêu moa làm, moa cũng xin méc-xi.
Giao Chỉ: Tôi nhìn thấy cái đó chứ, nhưng mà có một điều quan trọng nhất là, ơn phước, ông sống được khỏe mạnh cho đến bây giờ để lại bằng ấy đứa con. Cái đó là cái chính mà cũng là một chuyện lạ, đáng lẽ ông phải chết lâu rồi, nhưng mà ông khỏe, đã tám mươi mấy tuổi rồi, không ai theo kịp.
Phạm Duy: (Cười ) Rồi ông cũng phải nghe bài Tây Tiến. Ở tuổi tôi chúng nó còn sợ. Bà Thái Thanh ngồi cạnh tôi nghe cứ nhăn mặt bảo “Anh ơi, sao anh có thể làm nổi những bài này với cái tuổi 85, nó hay không thể tưởng tượng được!”
Giao Chỉ: Thế thì trước sau gì ở Việt Nam cũng phát hành phải không?
Phạm Duy: Ông ơi…
Giao Chỉ: Thì ở Việt Nam phát hành như máy.
Phạm Duy: Có người bạn bè thân mật nào ở dưới vùng này không?
Giao Chỉ: Có, làm sao?
Phạm Duy: Ngày chủ nhật là tôi đi rồi, nếu có người bạn nào dùm lại nhà, tôi tặng ông cái đĩa.
Giao Chỉ: Ok.
Phạm Duy: Bảo tôi đi, tôi bỏ vào phong bì đi gửi cho ông, bố tôi, tôi cũng không làm được.
Giao Chỉ: Được rồi, nhưng ông có ở nhà thường trực không?
Phạm Duy: Thì ông cứ đến đi, tôi đưa cho ông.
Giao Chỉ: Không, tôi cho người chạy lại ngay chứ, vẫn ở thị trấn giữa đàng chứ gì?
Phạm Duy: Vẫn ở đấy.
Giao Chỉ: Thôi bây giờ thế này, ông cho tôi thì ông cho vào bao thư để ở nhà đi.
Phạm Duy: Thì nó vẩn có sẵn ở nhà.
Giao Chỉ: Ok, thôi được rồi, để tôi sẽ cho . . .
Phạm Duy: Thì trước khi nó tới, nó gọi điện thoại.
Giao Chỉ: Ok, rồi yên chí bây giờ mình vẫn còn sống, thành ra thì yên chí mình vẫn còn liên lạc với nhau.
Phạm Duy: Anh em có lòng yêu, còn muốn nghe nhạc của tôi thì tôi sướng lắm, tôi lại có cái suy nghĩ như vầy là tôi tặng qu ý vị chứ tôi đâu có bán.
Giao Chỉ: Ok, yên chí, được rồi bây giờ chắc tôi bảo đảm với ông là thể nào có ngày mình cũng gặp nhau ở cái chỗ nào đó…
Phạm Duy: (Hét to) Mẹ, các ông sẽ về. Nói cho các ông nghe, các ông chống cộng đến 8, 9 giờ tối thì các ông lên xe các ông đi về nhà.
Giao Chỉ: Không, thực ra là thế này, cái thằng nào mà nó cai trị vẫn không thành vấn đề, người ta về là về với đất nước.
Phạm Duy: Chứ gì nữa!
Giao Chỉ: Thằng nào ngồi đó thì mình care gì.
Phạm Duy: Tụi cộng sản năm 2005, sau cái vụ Góoc-ba-chép, sau những vụ này nọ kia, mẹ, bây giờ ông không thể tưởng tượng được đâu.
Giao Chỉ: Nhưng mà là giả dối.
Phạm Duy: Tất nhiên nó phải giả dối, tất nhiên nó phải lừa lọc, tất nhiên nó phải thế này thế nọ.
Giao Chỉ: Nhưng có một điều nói về dân chúng cái đó là có thể, cái đó là hậu quả tất nhiên của cái gọi là sức mạnh tiềm ẩn của Việt Nam chứ không phải của thằng cộng sản, phải không ?
Phạm Duy: Đúng, nhưng thằng cộng sản nó bên trong vẫn là thằng Việt Nam, mà tôi thì suốt đời tôi tin rằng “nhân chi sơ tính bản thiện”, một ngày nào đó nó sẽ quay về.
Giao Chỉ: Không thì cái đó, cái gốc nó vẫn là người Việt Nam có một sức mạnh tiềm ẩn, chẳng hạn như là Cam Bốt, Lào qua đây không bốc lên được.

Phạm Duy: Nói lại với ông lần nữa, tôi là nghệ sĩ, tôi phải trở về. Dù Việt Nam có là âm ty tôi cũng về. Cũng chẳng có tham vọng gì. Về để chết ở quê hương thôi… Bye. Chào cả nhà…

Top