Happy New Year

Breaking News

TỔ QUỐC CHÌM DƯỚI ĐÁY VỰC - Ngô Quốc Sĩ


TỔ QUỐC CHÌM DƯỚI ĐÁY VỰC 
Ngô Quốc Sĩ

Lịch sử dân tộc Việt trải dài trên máu lửa từ thời lập quốc đến cứu quốc và hưng quốc. Sau giặc Tàu đến giặc Tây và hôm nay là giặc cộng, tổ quốc Việt Nam đã trải qua bao nhiêu oan khiên bất hạnh, như thể bị lưu đày dưới vực thẳm, mà Nguyễn Chí Thiện gọi là Đồng Lầy, Dương Thu Hương gọi là Thiên Đường Mù và Vũ Thư Hiên gọi là Đêm Giữa Ban Ngày. Trần Thúc Vũ qua bài thơ Vực Tối, cũng  đã trải hết mối tâm cảm đầy tình tự dân tộc và tình yêu quê hương khổ đau qua những vần điệu bi hùng làm lòng người quặn thắt..

Vào thơ, Trần Thúc Vũ đã ngậm ngùi nhắc tới những năm dài tối tăm dưới ách đô hộ của thực dân Pháp. Tuổi trẻ Việt Nam đã lướt đi trong  hờn tủi với những chiều lửa cháy, những đêm đông và những ngày hè, những sớm mai buồn thảm như thể nỗi chết không rời:

Gởi lại đó tám mươi năm hờn tủi
Tôi lớn lên theo những sớm mai buồn
Những ngày hè ngơ ngác, những đêm đông
Và tiếng thét vỡ toang chiều lửa cháy

Trong dòng oan nghiệt đó, sức sống dân tộc đã bừng lên ngút ngàn với ý chí kiên cường, với những bàn chân sắt đá, những bàn tay ngang trời, quyết đập tan ách thống trị của thực dân, giải thoát dân tộc khỏi vòng nô lệ:

  Kiêu dũng thay!
Những bàn chân đã chuyển
Những bàn tay quạt vỡ mật quân thù
Uất khí bừng sôi - bão táp, mưa sa

Hùng khí dân tộc giờ đây bừng lên như bão táp, như kình như khuấy nước, như ngọn roi Phù Đỗng, như tiếng sóng Bạch Đằng thuở dựng nước của cha ông:
Từ bầy trẻ thơ ngây
Từ cụ già trăm tuổi
Tiến về đây trên những sớm mai hồng
Của Nhị-hà - của bát ngát Trường-sơn
Của Cửu-long, của Đồng-nai, Sông Mã…
Lửa hờn căm ngần ngật Thái Bình Dương…

Đó chính là hào khí Diên Hồng. Đó chính là sức mạnh dân tộc đã đập tan giặc Tàu vời ngàn năm đô hộ, thuở nào, thì nay hào khí đó, sức mạnh đó lại bừng lên quyết  xóa tan bóng tối của 80 năm hờn tủi dưới gót thực dân:

Vùng trỗi dậy
Tám mươi năm hờn tủi
Tám mươi năm
Ba mươi ngàn đêm nhức nhối
Nhớ gì không?
Máu đã ngợp căm thù
Lửa uất bừng gan, ngơ ngác xương khô

Hùng khí dân tộc đã chan hòa vào giòng máu của các anh hùng liệt sĩ tiêu biểu như Nguyễn Thái Học, Phạm Hồng Thái và bao chiến sĩ vô danh khác đã ngã xuống cho tổ quốc trường tồn và quê hương tươi thắm:

Những chí lớn vươn cao
Những thây người ngã xuống
Từ ba mươi, Nguyễn Thái Học kiêu hùng
Từ hai mươi lăm, Phạm Hồng Thái - Châu Giang
Khuya Yên Thế- Đêm Ba Đình chất ngất

Chính sức mạnh dân tộc và xương máu anh hùng đã tạo thành cơn bão lửa giải thoát dân Việt khỏi ách đô hộ của thực dân. Bài học lịch sử đó mãi còn chiếu sáng trong lòng dân Việt, soi đường cho cuộc chiến đấu trường kỳ gian khổ từ xưa tới nay:

Những chớp giật Tây-nguyên,
Mưa ngàn Việt Bắc
Núi đá dựng những nghìn năm trở giấc
Mạch sống bừng lên như thác đổ xô nguồn
Linh khí non sông chất ngất trời Nam
Gom sức mạnh dân ta kết thành bão nổi

Nhưng mỉa mai thay! Những chiến thắng oanh liệt của cha ông đã trở thành uổng phí, bởi lẽ thoát khỏi ách thực dân thì  dân Việt lại bị lâm vào cảnh tang thương mới, đất nước bị chia cắt, thi thể mẹ Việt Nam bị đứt lìa. Nếu hỏi lỗi tại ai, thì câu trả lời đơn giản, là tại bọn con hoang đã đem chủ thuyết cộng sản ngoại lai phản tiến hóa về nhuộm đỏ dân tộc. Chiến thắng thực dân thay vì đưa dân tộc tới vinh quang, lại là mầm mống của chia rẽ bất hạnh,  đẩy dân tộc xuống vực thẳm:

Ôi! Chiến thắng của dân ta đã nhen mầm bất hạnh
Những phân lìa, chia cắt, xót xa đau!
Một giải non sông tan tác, dãi dầu
Với oán hận dựng lên giữa lòng Dân-tộc!

Làm sao khỏi oán hận khi xương máu dân tộc đã bị lợi dụng để xây ngai vàng qủy đỏ! Độc lập giải phóng chỉ là chiêu bài lừa đảo nhằm tắm máu dân tộc.  Nhận thức như thế nên cả triệu người đã lìa bỏ quê hương miền Bắc vào Nam tìm đất sống:

Tám mươi vạn nguời đi
Vai gồng tay dắt
Xuôi về Nam mà nuớc mắt chan chan
Suốt tám mươi năm u uất nhục nhằn
Và lịch sử bốn nghìn năm quặn thắt
Linh khí núi sông đã tan thành nước mắt
Nước mắt nào cho đủ những thương tâm!

Thế rồi, cuộc tương tranh  đã kéo dài mấy chục năm chỉ vì mộng xâm lăng của miền Bắc, muốn thâu tóm miền Nam, nhận chìm cả nước xuống vực thẳm. Có người gọi cuộc chiến tranh Nam Bắc là cuộc nội chiến. Nói thế là vô tình hay hữu ý bóp méo lịch sử. Cuộc chiến tranh Việt Nam không phải là nội chiến, bởi lẽ miền Nam là một quốc gia độc lập, có chủ quyền, đã bị quân cộng sản miền Bắc xâm chiếm. Miền Nam chỉ đứng lên bảo vệ chủ quyền và lãnh thổ, chống lại quân xâm lăng từ miền Bắc, cam tâm làm lính đánh thuê cho cộng sản quốc tế, đúng như Lê Duẫn đã thú nhận. Như thế phải khẳng định cuộc chiến tranh Việt Nam là cuộc chiến tranh xâm lăng, do cộng sản quốc tế giàn dựng và ủy nhiệm. Cộng sản Việt Nam chỉ là công cụ, là lính đánh thuê của Nga Tàu. Trần Thúc Vũ đã tự hỏi tại sao Bắc Nam là anh em, mà miền Bắc nỡ gieo tai ương lên đầu dân tộc, cướp đi hạnh phúc của anh em cùng giòng máu?

Cùng một nỗi tả tơi
Cùng Anh Em tôi đấy!
Tôi đứng đó xòe tay
Che mặt trời bỏng cháy
Đường chỉ nào xui định mệnh oan khiên

Cộng sản vẫn rêu rao rằng, tổ quốc Việt Nam là một. Dân tộc Việt Nam là một. Nhưng thực chất hoàn toàn trái ngược. Tổ quốc bị chắt chia. Dân tộc tan tác, đất nước điêu linh, chỉ vì tham vọng và tư thù:

Tổ-quốc chung -
Đỏ rực những thù riêng
Chỉ thấy quanh tôi nồng tanh giòng máu Việt!
Tôi bật khóc giữa tro tàn huyễn hoặc
Cho tôi xin một chút nắng mai vui
Một phút nhìn nhau - hương ấm môi cười
Và nhịp đập trái tim Ngày Dựng Nước

Câu hỏi căn bản là dân Việt phải làm gì đây?  Trước hết là phải khơi dậy lòng yêu nước và tình tự quê hương như chất keo gắn chặt dân tộc với đất tổ.  Nếu tim Việt còn đập và máu Việt còn nóng, thì quê hương dù đã bị cướp mất có thể dành lại một ngày không xa:

Tôi quỳ xuống hôn lên bờ cát ướt
Lắng trong tim dư vị của yêu thương
Rồi một thoáng mơ hồ cơn gió mát
Trả tôi về tình tự của Quê-hương!

Một khi khơi dậy được tình tự quê hương, thì sức sống sẽ bừng khởi và hào khí lại bốc cao, thúc đẩy dân Việt đứng lên làm lịch sử. Lúc ấy, cơn bão lửa Nguyễn Chí Thiện tiên báo với “đất trời gió nổi” sẽ ứng nghiệm. Trần Thúc Vũ qua bài thơ Khởi Hành cũng loan báo giờ lịch sử đã điểm:

Tổ Quốc ta ơi, sắp tới giờ khai vận
Đứng dậy ta đi! Đã đến lúc lên đường
Cuộc khởi hành tiếp tự thuở hồng hoang
  Căng mạch sống của tin yêu
    Ta đi về phía trước.

Dân Việt, trăm con một mẹ nắm tay nhau đi về phía trước. Đó là phía mắt trời mọc, phía qúa khứ huy hoàng và tương lai bừng sáng trên quê hương “minh châu trời đông”.