ads

Slider[Style1]

Style2

Style3[OneLeft]

Style3[OneRight]

Style4

Style5

Tấm ảnh em bé "Napalm Girl" của nhiếp ảnh gia Nick Út 
Hằng năm, mỗi lần đến tháng Tư thì những hình ảnh về cuộc chiến Việt Nam lại được khơi dậy Điển hình nhất là câu chuyện cô Kim Phúc bị phỏng vì bom năm 1972

Ngày 8 tháng 6 năm 2012, tấm hình Kim Phúc được hâm nóng trở lại nhắc nhở cho thấy tấm hình đó đã được tròn 40 năm tuổi.Tấm hình làm chấn động thế giới, mang lại cho nhiếp ảnh gia Nick Út giải Pulitzer,nó là một thứ vũ khí dùng để tấn công Mỹ trong thời chiến buộc Hoa Kỳ phải rút quân và cũng chính tấm hình này đã trải thảm đỏ mời Mỹ trở lại Việt Nam trong thời bình. Vào năm 1972 Mỹ đã từ từ rút quân khỏi Việt Nam và trận chiến tại Trảng Bàng năm 1972 do không lực VNCH đám nhận.

Người mang poncho là  Christopher Wain đang dội nước lên người KP. Người mặc bộ đồ trắngđang chụp hình là Nick Út
Christopher Wain ký giả của INT có mặt lúc đó cũng đã tường trình rằng đây là một tai nạn xảy ra trong một phi vụ của không lực VNCH giao tranh với CS Bắc Việt đang bao vây quận lỵ Trảng Bàng. Ngày 20-5-2010, trên đài BBC ông đã nhận định “... Sau này, khi có những quan tâm nhen nhóm trở lại về câu chuyện đó, tôi cảm thấy rằng Kim Phúc đã bị lợi dụng. Đó cũng là lý do vì sao mười năm trước, tôi đã từ chối không dự cuộc hội ngộ trên truyền hình do chương trình của Oprah Winfrey đề xuất vì chuyện đó có vẻ quá thực dụng ...”

Qua “lời chứng của Kim Phúc” thì sau 1975 cô được coi như là một biểu tương của chiến tranh bị nhà cầm quyền CSVN lợi dụng buộc đóng phim tuyên truyền và canh gác chặt chẽ khiến cô chỉ muốn thoát ly. Tình cờ cô gặp Thủ tướng Phạm Văn Đồng và được ông ta giúp đỡ cho du học Cuba năm 1986. Cô lập gia đình và năm 1992 nhân chuyến đi hưởng tuần trăng mật trở về từ Mạc Tư Khoa vợ chồng cô xin tị nạn chính trị tại Canada và ở đó cho đến nay.

Khi viết về câu chuyện Kim Phúc người ta thường khơi dậy hình ảnh cuả ba giai đoạn: bị phỏng, qua Canada tị nạn và làm đại sứ Thiện Chí. Đây là sự thật nhưng “ Nửa cái bánh là cái bánh, mà nửa sự thật không phải là sự thật”. Do đó một lần nữa đưa lên bài viết “Câu Chuyện Thật Về Một Tấm Hình"  với chúng tôi là một điều phải làm!

Tháng Tư 2015
Nhàn SF
.........................

Câu Chuyện Thật Về Một Tấm Hình

Tấm hình một em bé trần truồng bị phỏng vì bom đã làm chấn động lương tâm mọi người vào thập niên 1970. Tấm hình này xuất hiện trên báo chí, có lúc thì rầm rộ, có lúc hình như người ta đã quên hẳn nó. Đến năm 1989, nó lại được hâm nóng trở lại bằng một câu chuyện, do chính nạn nhân, cô bé bị phỏng vì bom năm 1972, nay là sinh viên du học tại Cuba, đi nói chuyện về đề tài "THA THỨ".

Trên tờ Việt Mercury Bắc Cali, ấn bản bằng tiếng Việt của tờ San Jose Mercury News, số 76 ngày 7.7.2000, tấm hình này được đăng lên cùng với bài viết có tựa đề "Hoàng Gia Anh triển lãm hình Nick Út", trong đó có nói về tấm hình này như sau: "... Một bé gái trần truồng chạy trốn bom Napalm do phi cơ Mỹ dội ở Trảng Bàng 25 dặm về phía tây Sài Gòn năm 1972"

Nhận thấy những lời viết trên đây hoàn toàn trái ngược với những tài liệu mà chúng tôi thu thập được và vì đây là một vấn đề quan trọng, không thể nào gây cho độc giả hiểu lầm vì sự vô tình hay cố ý của người cầm bút, chúng tôi xin ghi ra đây tất cả những gì mà chúng tôi đã được đọc qua báo chí hầu có một nhận xét chính xác, khách quan hơn.

Trên tờ Los Angles Times ngày 20.8.1989 có đăng tấm hình này với một bài viết giới thiệu Kim Phúc, cô bé bị phỏng cách đó 17 năm như sau:

"...Kim Phúc hiện là sinh viên du học tại Cuba, cô không phải là đảng viên CS, cũng không phải là thành viên của một tổ chức nào, cô rất say mê sự hoà giải . Tháng Chín tới đây cô sẽ qua Mỹ ba tuần lễ để cổ võ cho sự hoà giải giữa hai dân tôc...”

Merler Ratter, người bảo trợ cho chuyến đi này đã tuyên bố "Không ai có khả năng hơn Kim Phúc để hàn gắn vết thương, đem đến sự hoà giải tha thứ lẫn nhau. Nếu Kim Phúc đã có thể tha thứ được thì tại sao người khác lại không ? “ Và người tổ chức cho chuyến đi này là Don Luce, một nhà báo rất có ác cảm với VNCH đã gây nhiều tai hại trên mặt thông tin như vụ "chuồng cọp Côn Sơn" chẳng hạn. Tuy nhiên, sau đó, cũng theo báo này thì chuyến đi của cô Kim Phúc bị hoãn vô thời hạn với lý do "sức khỏe của cô Kim Phúc không được khả quan".Theo tin thời sự thì trước đó vài ngày, Đoàn Văn Toại, người cổ võ cho bang giao Việt Mỹ đã bị bắn nhưng thoát chết tại Fresno Cali.

Câu chuyện từ đó chìm vào quên lãng. Cho mãi đến năm 1992 có tin Kim Phúc cùng chồng mới cưới trên đường hưởng tuần trăng mật từ Mạc Tư Khoa trở về Cuba đã xin tị nạn chính trị tại Canada. Tại đây, cô đã tâm sự với báo chí cũng như các hãng thông tấn là "Cô không muốn ai quấy rầy cô vì những chuyện xảy ra trong quá khứ, cô muốn được yên ổn sống bên gia đình". Ngay trên tờ báo Life năm 1995, cô cũng nói rằng :

"... Tôi luôn luôn bị bắt buộc đi đây đi đó dưới sự điều khiến của Hà Nội, điều này khiến tôi muốn làm một con người có tự do và nhân quyền. Tấm hình đã làm cho tôi rất nổi tiếng nhưng nó đã không làm cho cuộc đời tôi như ý tôi muốn” 

Thế nhưng...người ta đã không để cho cô yên và câu chuyện thật về một tấm hình đã bắt đầu từ đó. Đúng vào ngày lễ Cựu Chiến Binh Hoa Kỳ, 11.11.1996, Kim Phúc đã xuất hiện tại đài Chiến Sĩ Trận Vong Hoa Thịnh Đốn. Buổi lễ do một nhóm cựu quân nhân Hoa Kỳ thuộc thành phần phản chiến (Mỹ cộng) đứng ra tổ chức. Trước hàng ngàn lính cũ của quân đội Mỹ, bằng một giọng nói nghẹn ngào cảm động, Kim Phúc đã đưa ra một thông điệp "Hòa Bình và Tha thứ". Bà nói với họ như sau:

"Ngày hôm nay, nếu tôi có thể đối diện với người phi công dội bom, tôi sẽ nói với ông rằng “Thưa ông, chúng ta không thể đổi thay được lịch sử, nhưng chúng ta nên làm những điều tốt đẹp cho hiện tại này và cho tương lai mai sau được hoà bình yên ổn” 

Ngay sau khi Phan Thị Kim Phúc nói những lời trên với cử tọa mà như trực tiếp với người phi công thì một người đứng phía dưới cử tọa đã viết một mảnh giấy nhờ nhân viên an ninh đưa lên khán đài cho Kim Phúc. Mảnh giấy ghi rằng "Kim, tôi chính là người ấy". Kim Phúc bước vài bước, đứng sững lại. Người phi công đã dội bom, mà nói cho đúng hơn là người phi công đã hạ lệnh dội bom xuống Trảng Bàng năm xưa, nay là mục sư 49 tuổi và đứa bé gái 9 tuổi ngày xưa nay đã 33 tuổi, họ ôm lấy nhau. Kim Phúc dang rộng đôi tay, ông mục sư ngã vào đôi cánh tay ấy mà khóc và nói: "Tôi xin lỗi, tôi hết sức xin lỗi” ". Kim Phúc vỗ vào lưng John Plummer, người phi công ngày xưa, mà vỗ về: " Không sao, không sao, tôi tha thứ , tôi tha thứ”.

Những gì xẩy ra vào buổi lễ hôm đó, tất cả báo chí đều đăng tải đúng sự thật. Riêng đoạn văn trên đây chúng tôi đã tóm tắt từ bài viết của Nguyễn Bá Trạc có tựa đề: "Chuyện tấm hình của một cô bé trần truồng gây mộng mị cho một mục sư người Mỹ".

Từ những tài liệu rời rạc, nhà văn Nguyễn Bá Trạc đã đúc kết thành một câu chuyện cao cả, nói về lòng tha thứ của một nạn nhân đối với người đã gây nên tội. Ông Trạc đã bỏ công nghiên cứu, sưu tầm rất tỉ mỉ về bao nhiêu triệu tấn bom đã thả xuống Việt Nam, về nỗi đau đớn vì những vết sẹo trên người Kim Phúc cũng như sự hối hận dày vò của người phi công John Plummer. Trong suốt hai mươi mấy năm trời, tấm hình ấy đã trở thành những cơn ác mộng cho John Plummer, ông tìm quên trong rượu chè, say sưa li bì. Thế rồi tôn giáo thức dậy trong tâm tư, ông quyết định dâng mình cho Thượng Đế. Vào ngày 11.11.1996, khi biết rằng Kim Phúc sẽ có mặt tại bức tường Tưởng Nhớ, mục sư John Plummer đã bảo rằng: "Tôi biết chính là Thượng Đế đã sắp đặt tất cả mọi thứ".

Ông Trạc viết nhiều, nhiều thứ lắm nhưng lại thiếu một chi tiết quan trọng, đó là lời Kim Phúc nói với các hãng thông tấn khi tị nạn tại Canada là cô "bị” Cộng Sản Hà Nội điều khiển". Bài viết của Nguyễn Bá Trạc có đến những hai phần kết luận, phần thứ nhất là "còn hàng ngàn người như Kim Phúc mà không ai được chụp tấm hình nào cả". Phần thứ hai là "nạn nhân Kim Phúc đã đưa ra một thông điệp Hòa Bình và Tha Thứ gởi đến các cựu chiến binh Hoa Kỳ đã tham chiến tại Việt Nam".

Nhưng những ai theo dõi câu chuyện Kim Phúc đều thấy vẫn còn thiếu một đoạn kết chính xác nhất, rõ ràng nhất, mà chỉ có bài viết của nhà bình luận Hà Nhân với tựa đề "Đức Tha Thứ" đăng trên Việt Nam nhật báo số 3152, ngày 24.11.1998 mới nói lên hết được sự thật về câu chuyện của tấm hình này:

"... số là trên tờ báo Baltimore Sun, một tờ báo có uy tín ở miền Đông, sau đó đã mở cuộc điều tra và số ra ngày 14.12.1997 có bài lật tẩy vụ sắp xếp cho mục sư Plummer mạo nhận là người đánh bom làm cô Kim Phúc bị thương. Phái viên thống tấn AP và tờ Washington Post từng đăng câu chuyện này, kiểm chứng lại tin của tờ Baltimore Sun cũng xác định rằng Plummer mạo nhận và phi vụ ấy là của Không Lực VNCH. Tờ Christian Journal số ra ngày 12.1.1998 cũng xác định tương tợ.

“Tất cả những bài báo trên đều xác nhận rằng đại úy John Plummer chỉ là một sĩ quan làm việc văn phòng, không hề lái phi cơ, cũng không có quyền xin oanh tạc cũng như xét định yêu cầu xin oanh tạc. Chính vị Trung tướng Hoa Kỳ cấp trên của Plummer và các bạn cùng đơn vị với ông ta đều xác nhận điều đó. Và sau đó, chính mục sư Plummer cũng đã công khai nhận lỗi trên tờ Baltimore Sun".

Bàn về vấn đề này, Thiếu tá Ronald N. Timberlake, nguyên phi công thuộc Sư đoàn Một Không Kỵ ở căn cứ Bearcat Biên Hòa đã gởi cho các báo, kể cả báo tiếng Việt một bài báo có đoạn như sau:

"... Việc cô Kim Phúc "Tha Thứ" có thể là do lòng chân thành, nhưng lòng chân thành đã bị vô hiệu hóa vì một lời nói láo trắng trợn. Đáng lẽ cô ta nên nói lời tha thứ ấy với các phi công VNCH dự trận đánh Trảng Bàng thì may ra còn có ý nghĩa hơn” * và ông Timberlake cũng nhắn gởi với những người Việt Nam tị nạn Cộng Sản rằng:

"Chúng tôi – những người chiến đấu cho tự do của nhân dân Việt Nam- đã bị bêu xấu mà chưa các cựu chiến binh nào trước chúng tôi phải chịu như vậy trên chính đất nước chúng tôi. Tôi mong rằng những người vì họ mà chúng tôi đã chiến đấu, đã đổ máu và vì họ chúng tôi đã bị mẩt bạn bè tin cẫn và tuổi thơ ấu quí báu, sẽ giúp chúng tôi trong cuộc tranh đấu để đính chính về những lời nói láo về chúng tôi”

Chính vì lời kêu gọi của Thiếu Tá Ronald N. Timberlake và cũng để tiếp tay với nhà bình luận Hà Nhân, chúng tôi phải lên tiếng về những giòng chữ đăng trên tờ Việt Mercury khi mà trong tay chúng tôi có đủ tài liệu về câu chuyện của cô Kim Phúc này. Nếu không làm thì chúng tôi sẽ mang tiếng là vô ơn với quốc gia đã cưu mang mình. Cộng Sản là những người cùng chung một giòng máu, cùng sống trên một mảnh đất, cùng nói chung một thứ tiếng, đã tàn bạo trấn lột người dân khiến họ phải bỏ nước ra đi, đến một quốc gia xa lạ lại được cưu mang giúp đỡ, chẳng lẽ chúng ta đành ngoảnh mặt làm ngơ để cho kẻ khác lợi dụng truyền thông nhục mạ 58 ngàn người lính Hoa Kỳ đã hy sinh cho sự tự do của chúng ta hay sao?

Tấm hình này với lời ghi chú của bài viết trên tờ Việt Mercury "Cô bé chạy trốn bom Napalm do phi cơ Mỹ dội" người đọc sẽ thấy ngay tội ác của Mỹ, sẽ lên án Mỹ xâm lăng cũng như tuyên truyền của cộng sản đã và đang làm hiện nay. Nhưng cũng tấm hình này trên tờ báo Life 1995 với lời ghi chú rằng: "Không quân của Quân Lực VNCH đã thả bom Napalm của Mỹ gần chùa , nơi mà cô gái 9 tuổi và gia đình đang trốn bên trong, tại Trảng Bàng, một quận lỵ đang bị bao vây bởi quân đội Cộng Sản Bắc Việt” người đọc sẽ thấy ngay tội ác của Hồ Chí Minh và đảng Cộng Sản Việt Nam. Trảng Bàng là một địa danh thuộc miền Nam Việt Nam, tại sao lại có sự hiện diện của quân đội CS Bắc Việt vào năm 1972? Nếu Hồ Chí Minh và đảng Cộng Sản Việt Nam không vâng lệnh Quốc Tế Cộng Sản xâm lăng miền Nam, nhuộm đỏ cả Đông Dương thì thử hỏi tấm hình cô bé trần truồng này liệu có hay không? Do đó, Không quân Việt Nam Cộng Hoà mà có đội bom, dù cho là bom Napalm đi nữa, thì đó cũng chỉ là hành động tự vệ chính đáng mà thôi.

Trong chiến tranh, chết chóc, thương tích do bom đạn gây ra là chuyện thường tình. Tổng Thống Clinton cho dội bom Kosovo mà lại dội nhầm vào tòa Đại sứ Trung Cộng thì sao? Cùng ngày 11.11.1996, cô Kim Phúc còn nói với những ngưòi tham dự rằng:

"Đằng sau tấm hình chụp tôi còn có hàng ngàn , hàng ngàn người khác của dân tộc tôi , họ đã chịu đau đớn , đã bỏ mình , cuộc sống đã bị hủy diệt....Tất cả những nạn nhân ấy đều vô phước vì không ai chụp cho họ tấm hình nào cả”.

Vâng, đúng đấy cô Kim Phúc, đất nước của chúng ta đã có biết bao nhiêu là nạn nhân bị chết đau đớn, chết tức tưởi, chết oan khiên, chết không phải vì bom đạn vô tình mà chết vì chính bàn tay của kẻ đồng chủng đã mang chủ nghĩa ngoại lai vào, đưa dân tộc Việt Nam vào con đường lạc hậu và làm chư hầu cho đế quốc Cộng Sản.

Khi Kim Phúc chưa chào đời, thời điểm 1953-1956, với sự chỉ huy của Hồ Chí Minh rập khuôn theo Mao Trạch Đông quyết đi theo con đường chuyên chính vô sản, đã thi hành chính sách Cải Cách Ruộng Đất, hàng trăm ngàn nạn nhân đã bị xử tử chỉ vì tội có vài mẫu ruộng, dăm con bò, ba con trâu....!

Tết Mậu Thân 1968 lúc đó Kim Phúc mới có 5 tuổi, chiếm Huế chỉ trong vòng một tháng, Cộng Sản Bắc Việt đã cho chôn trên ba ngàn người ở những mồ chôn tập thể. Trong số những nạn nhân còn có các giáo sư người Đức, người Pháp, người Mỹ, tất cả bị trói bằng dây kẽm gai, bị bắn hoặc đánh bằng cán cuốc vào đầu, có người bị chôn sống khi xác được bới lên thịt hãy còn tươi!

Với các học sinh trường tiểu học Cai Lậy cùng lứa tuổi với Kim Phúc, các em có tội tình gì mà cộng sản Bắc Việt bắn B.40 vào trường làm banh xác các em ra từng mảnh! Cũng như hình ảnh 7 nạn nhân của gia đình viên sĩ quan cảnh sát, nhân viên của tướng Nguyễn Ngọc Loan, đã bị tên việt cộng Bảy Lớp bắn chết khi Cộng Sản Hà Nội ra lệnh cho quân đội của họ tràn vào trong giờ giới nghiêm vào dịp Tết Mậu Thân - là thời gian đã được hai bên công nhận là ngưng bắn trên toàn lãnh thổ Việt Nam!

Đến năm 1975 gọi là thống nhất đất nước với khẩu hiệu "Không gì quí hơn độc lập tự do", ấy thế mà biết bao nhiêu nạn nhân đã chết trong tù đày, lao lý, bỏ mình nơi rừng thiêng nước độc, chìm đắm trên biển cả hãi hùng! Bao nhiêu thanh niên đã bị huy động qua Căm Bốt để trở thành phế nhân bởi bom đạn do chính người anh em Trung Quốc "môi hở răng lạnh" dạy một bài học cho thằng em háo thắng, lúc dựa vào Tàu, lúc rúc vào Nga!

Kim Phúc có thể chưa biết những sự kiện nêu trên, nhưng những người Việt Nam tị nạn Cộng Sản cầm bút như Nguyễn Bá Trạc, như Nguyễn Hoàng Nam chắc hẳn phải hiểu rõ hơn ai hết là hàng triệu nạn nhân kể trên của dân tộc Việt Nam chúng ta, họ đã vô phúc, thật quá vô phúc vì họ đã không được ai chụp cho một tấm hình nào cả!!!

Từ khi tị nạn chính trị ở Canada, Kim Phúc đi rao giảng "Hòa bình Tha thứ" khắp nơi, được bầu làm "Đại Sứ Hòa Bình của Liên Hiệp Quốc" với chức vụ này, Kim Phúc càng bận rộn tại các nhà thờ Tin Lành, đứng ra gây quỹ cho "các trẻ em nạn nhân của chiến tranh Việt Nam". Mang tiếng là tị nạn chính trị mà Kim Phúc chưa bao giờ tiếp xúc với một cộng đồng người Việt tị nạn Cộng Sản nào cả. Không ai trách Kim Phúc vì cô ta chỉ là nạn nhân của chính sách Hồ Chí Minh và đảng Cộng Sản Việt Nam.

Ngày 8.3.2000 Kim Phúc xuất hiện trên Talk show của bà Oprah Winfrey đài ABC. Cũng với bổn cũ soạn lại, cô ta nói rất nhanh như sợ 15 phút không đủ cho cô thuyết giảng hết bài "Hòa bình Tha Thứ". Tiếc rằng bà Oprah Winfrey không phải là mục sư Plummer cho nên bà đã không vỗ ngực "lỗi tại tôi, lỗi tại tôi" khi nghe Kim Phúc nhắc đến hai chữ "Tha thứ". Ngược lại bà nhìn Kim Phúc một thoáng ngạc nhiên chờ đợi, Kim Phúc vội vàng nói rất khẽ "Tôi tha thứ những gì đã làm cho tôi đau khổ".

Kẻ đáng được nghe câu nói này phải là cái xác khô đang nằm tại Ba Đình. Chính ông ta đã gây ra cuộc chiến tranh làm chết 3 triệu người và gieo biết bao nhiêu tai họa khổ đau cho đất nước. Chỉ khi nào cái xác khô này bị quăng ra khỏi Ba Đình, và đảng Cộng Sản bị xóa khỏi điều 4 Hiến pháp của "Cộng Hòa Xã Hội Chủ Nghĩa việt Nam ấm no hạnh phúc giàu mạnh" thì may ra dân tộc VN mới thật sự có tự do dân chủ và nhân quyền.

Riêng những kẻ biết rõ sự thật như thế mà giờ này vẫn còn lợi dụng những vết sẹo trên người Kim Phúc để đi tuyên truyền cho tội ác là một hành động đáng ghê tởm vì "Đồng loã với tội ác chính là tội ác”.

Nhà thơ Nguyễn Chí Thiện đã nói :

"Một con chó bị xích lâu ngày, nó vùng vẫy để thoát khỏi và khi được cỡi xích nó nhảy cỡn lên mừng rỡ, huống chi con người đã bị cùm, bị trói hơn nửa thế kỷ nay, thế mà nỡ nào lại dùng ngòi bút của mình để ca ngợi cái cùm, cái xích, ca tụng những kẻ trói mình thì...đây chỉ là vấn đề liêm sỉ “

Xin mượn lời nhà thơ Nguyễn Chí Thiện kết thúc bài viết hôm nay.

Ba mươi tháng tư, ngày Quốc Hận,
Nhàn SF

*……http://www.vnafmamn.com/TrangBang_incident.html

Other Articles

«
Next
Newer Post
»
Previous
Older Post

Top