Happy New Year

Breaking News

NHAN SẮC TRÊN ĐẦU SÚNG - Ngô Quốc Sĩ


NHAN SẮC TRÊN ĐẦU SÚNG
Ngô Quốc Sĩ

Súng đạn và thơ văn thuộc hai lãnh vực khác nhau, bên văn bên võ, nhưng lại thường kết hợp hài hòa với nhau nơi những chiến sĩ vốn có tâm hồn lãng mạn. Cầm súng và cầm bút, vì thế cùng thể hiện một nhân cách hào hùng mẫn cảm, như nhà thơ Cao Mỵ Nhân, nhà thơ Tô Thùy Yên, nhà văn Phạm Tín An Ninh, và đặc biệt, nhà văn nhà thơ Văn Nguyên Dưỡng..
Trước đây, hẳn chúng ta đã có dịp thưởng thức những vần thơ lãng mạn  đầy truyền cảm và bi hùng của Văn Nguyên Dưỡng, như “Tôi Đã Thấy Trường Sơn Trong Mắt Em”, “Chiếc Áo Khinh Cừu” và  “Trường ca trên bãi Chiến..” Mới đây, cuối thu 2019, Văn Nguyên Dưỡng lại cho phổ biến bài thơ mang tên “Khuynh Thành” làm nhiều người thổn thức đến lịm người..
Mở đầu, tác giả đã mời mọi người cùng rón rén bước vào vườn thơ để bắt gặp thật tình cờ một bóng dáng kiều diễm nhưng rất dễ vỡ như ánh trăng lung linh trong bóng đêm khói lửa điêu tàn. Hẳn nhiên đó chỉ là mộng mị, nhưng lại rất thật, bởi lẽ đó là kết tinh của vẻ đẹp vượt  thời gian, hầu như vô sắc vô thanh, quên cả “gam màu”, chợt đến nhưng  không rời, đúng như ngạn ngữ Tây Phương “Ta còn mãi những gì ta đã mất..”
Chậm một chút
Đừng vờn trong bóng nguyệt
Ta yêu em không vội với dung nhan
Ta yêu em trong khói lửa điêu tàn
Em chợt đến cho ta đi vào mộng
Em chợt đến, nhưng bi đát thay! Anh lại chợt đi! Anh phải biến vào chiến trường để làm tròn sứ mệnh người trai thời chiến. Tình yêu khói lửa vốn mong manh như treo trên đầu súng, đâu biết lúc nào hợp tan, dù chỉ trong gang tấc. Thôi thì xin mượn chén ân tình như ly bôi để làm cho tim anh cháy bỏng, rồi sẽ mãi mãi bồng bềnh trong kiếp gian truân:
Trong gang tấc chiến trường xa chợt biến
Rót cho đầy một chén
Sôi tim
Đảo lộn đời ta cái kiếp bồng bềnh
Chén rượu ân tình
Anh phải chợt biến, nên chúng ta không thể nhỡn nhơ khẻ nhấp chén men nồng, mà phải rót, phải dốc cạn như chạy đua với thời gian. Cạn một chén là chỉ  mới uống có nửa hồn em. Phải cạn cả bầu thì mới gói trọn hình em, không những với làn môi nho chín, với làn da mịn màng, mà cả giòng máu chan hoà vào nhau như ruột thịt. Thế là tình yêu đã biến chúng ta thành một “Mình với ta tuy hai mà một..” Em nhũn mềm trong tim anh. Anh cũng nhũn mềm trên môi em. Thế là trọn đời anh chỉ ấp ủ một bóng hình:
Cạn một chén
Dáng em đầy một nửa
Cạn một bầu
Em là máu chảy trong tim
Đầy đặn thay ôi da dẻ mịn màng
Ta nhũn mềm khi uống cạn môi em
Sống một kiếp trọn đời yêu một bóng
Men cay đã đưa anh vào ảo giác. Anh không còn phân biệt  chỉ có một nốt nhạc ngân lên hay cả một  tấu khúc vang vọng. Chỉ biết rằng, ta đã lịm ngất trong mắt em, và nửa vòm trời thu nhỏ trong tay em. Điều kỳ lạ là ánh trăng thường làm hồn người dịu mát say đắm như Hàn Mặc Tử đã cảm nhận  “Ô kìa bóng nguyệt trần truồng tắm.Lộ cái khuôn vàng dưới đáy khe”. Ở đây, Văn Nguyên Dưỡng lại thấy ánh trăng đã hóa thân thành đóm lửa mặt trời thiêu đốt, làm hồn anh cháy thiêu và kinh thành cũng cháy theo. Người xưa vẫn nói “Sắc bất ba đào dị nịch nhân”. Nhan sắc không sóng gió cũng làm bao người đắm đuối.. Ở đây, nhan sắc cũng làm anh “chìm trong đôi mắt”, nhưng hơn thế nữa, đôi tay nõn nà, nét mặt khuôn trăng lại cháy bỏng, thiêu rụi cả hồn người, đốt cháy  cả trần gian:
Một gam đầy hay một nốt nhạc lung linh
Sắc hương lửa
Đừng vội bảo khuynh thành
Ta chìm trong đôi mắt em say
Đôi tay nõn ôm trời
Lưng một nửa
Trăng nguyệt lãm vơi đầy riêng một cõi
Cháy hồn ta cháy xém nửa kinh thành
Thế là em, là trăng đã đốt cháy hồn ta, đốt cháy kinh thành. Rồi em lẳng lặng ra đi. Thế chẳng là vô tình đó sao? Thế  chẳng là  mất mát đó  sao? Thời gian có bao giờ xếp cánh!  Dấu chân thời gian chỉ  còn là  dấu ấn kỷ niệm. Ta nay đầu đã bạc, nhưng tim còn nóng, sức sống chưa cạn khô, nên hồn còn run rẫy vì tiếc nhớ  một bóng hình, một ánh trăng:
Em đi rồi
Ta tiếc bóng thời gian
Tim ta bỏng
Mà đầu ta đã bạc
Và hồn ta run rẩy những từng đêm
Thì ra tất cả chỉ là mộng. Dung nhan khuynh thành của em là thực, nhưng thực đã hóa mộng khi anh khoác chiến y. Khói lửa chiến tranh đã làm biến chất thực tại, làm lu mờ kiếp sống. Thời gian chỉ còn là một cuộc đuổi bắt dung nhan, níu kéo vẻ đẹp mãi vẫn chờn vờn trước mắt, thấp thoáng bay xa…
Em hỡi em
Dung nhan đâu
Ai bảo sắc khuynh thành
Chỉ là mộng
Khi ta thành chiến lữ
Thấy thời gian đang đuổi bắt dung nhan
Nghĩ cho cùng, cuộc đuổi bắt dung nhan là một cuộc đuổi bắt vô vọng, nhưng ký thú. Vô vọng bởi lẽ dung nhan mãi chờn vờn như cái bóng, khi ẩn khi hiện, tưởng gần mà xa, ngoài tầm tay với. Kỳ thú bởi lẽ dung nhan không bao giờ tàn phai, vì đó là dung nhan  mơ tưởng, dung nhan tôn thờ, dung nhan bất diệt. Thế nên, dù ta có chết đi, thì dung nhan  sẽ còn mãi với thời gian như trời xanh vô tận:
Em nghìn sau
Xin giữ sắc khuynh thành
Ta có chết sẽ tìm em
Trong mọi cõi
Tôn thờ em trong khoảnh khắc mong manh
Mà bất diệt như trời xanh vô tận
Thôi đành câm nín như Hàn Mặc Tử mà nghe trời giải nghĩa yêu đương khi phút thiêng liêng đã khởi đầu, khi cuộc đuổi bắt dung nhan biến thành cuộc tôn thờ, dù biết đó là mong manh, là khoảnh khắc! Chỉ xin mượn vần thơ để  thỏ thẻ vào tai em như tiếng lòng thổn thức, như lời kinh nguyện cầu, tôn vinh tình yêu vĩnh cửu..
Em hỡi em
Ôi sắc đẹp khuynh thành
Thế là bình an. Thế là con người có thể yên giấc trong tình yêu, bất kể mộng hay thực. Nhan sắc khuynh thành dù khoảnh khắc cũng thành bất diệt. Tình yêu dễ vỡ nhưng cũng là vĩnh cửu ngàn thu…Cám ơn Văn Nguyên Dưỡng. Cám ơn tình yêu vô tận..