Breaking News

CHUÔNG BÁO TỬ ĐÃ NGÂN VANG - Ngô Quốc Sĩ


CHUÔNG BÁO TỬ ĐÃ NGÂN VANG
Ngô Quốc Sĩ

Hiện thực đất nước và dân tộc Việt Nam mỗi ngày một ảm đạm, tuy bên ngoài có vẻ hào nhoáng phồn vinh với nhà cao ốc, đường cao tốc cũng như hàng quán la liệt, nhạc điệu rộn ràng hấp dẫn…Thật vậy, trong khi đám con hoang tư bản đỏ “con cha cháu ông” vui hưởng lạc thú trong những biệt phủ sang trọng với gỗ qúy ngà voi, thì dân Việt sống lây lất trên vỉa hè, ngoài công viên hay trong những túp lều vịt dột nát, nắng mưa xuyên thấu, gió lạnh buốt xương..

Nỗi bất hạnh chất ngất đó đã được trải lên thi ca với những vần điệu chua xót, tưởng như tiếng nấc của con tim uất nghẹn, tiêu biểu như bài thơ “Chuông báo Tử” của Vicky Tuyên Nguyên đã làm bao người thổn thức!

Vào thơ, tác giả đã giải bày nỗi đau của một kẻ vô gia cư, vô tổ quốc, không còn nơi trở về, bởi lẽ đất biển của cha ông đã lọt vào tay ngoại nhân, kẻ thù truyền kiếp của dân tộc. Nếu Việt Khang đã hỏi “Việt Nam tôi đâu?” thì Vicky Tuyen Nguyen cũng thấy bóng dáng quê hương đã chìm khuất trong khói sương mịt mù:

Nếu một ngày giang sơn không còn biển
Ngước mặt nhìn trời cũng vắng cánh Hải Âu
Nếu một ngày đất nước hoá nương dâu
Ta sẽ đi đâu khi muốn tìm về nguồn cội?

Hẳn nhiên đất nước còn đó với sông dài biển rộng, núi rừng trùng điệp, nhưng thực sự giang sơn gấm vóc đã tuột khỏi tầm tay dân tộc, nằm trọn trong tay lũ con hoang phản bội, phản bội nhân dân, phản bội tổ tiên, nhẫn tâm làm tay sai dâng hiến gia tài của mẹ cho ngoại bang trước sự im lặng khiếp nhược, nếu không nói là đồng lõa của nhiều người!

Đất nước hiện giờ nằm trong tay quân phản bội
Phản bội nhân dân, phản bội giống nòi
Hơn chín chục triệu dân được bao nhiêu người cất lên tiếng nói?
Đa số vẫn lặng câm vì chỉ nghĩ đến riêng mình

Tác giả đã tự hỏi, không hiểu tại sao có thể có những con người vô tâm ích kỷ, chỉ nghĩ đến quyền lợi riêng cá nhân mình mà quay lưng lại với những oan khiên của dân tộc? Thử hỏi, có phải chỉ làm tay sai cho giặc mới có an bình? Và có phải chỉ nghĩ tới quyền lợi của riêng mình thì an bình mới dài lâu? Hẳn nhiên, con nguời cần được sống tự do, được thở thoải mái, nhưng đâu phải quay lưng lại với đồng bào, bám theo gót giày ngoại bang mới có khí thở? Ai kia có hiểu rằng, một khi đất nước không còn thì tất cả đã mất, chẳng còn an bình mà cũng mất luôn khí thở:

Xin được hỏi nếu một mai mất nước
Liệu cái “riêng” kia có mãi được an bình?
Hay muốn bình an phải làm tay sai cho giặc
Quay lưng với đồng bào chỉ để được thở thôi sao?

Văn chương dân gian đã khẳng định “Giặc đến nhà đàn bà phải đánh.” Nay giặc đã xông vào tận cửa mà sao nhiều người vẫn bình chân như vại? Thềm lục địa đã bi xâm lấn. Nói chi đến những vùng tự trị, những đặc khu hoàn toàn thuộc quyền làm chủ của ngoại nhân, dân Việt không có quyền bén mảng tới! Thế chẳng là mất nước đó sao?

Đất nước bây giờ đang lửa bỏng dầu sôi
Giặc đã đến ngay bên thềm lục địa
Bãi san hô kia nào có xa Bà Rịa
Hai trăm cây số thôi là giặc đã đến nhà

Thật mỉa mai đến tủi thẹn trước thực trạng vô ý thức và vô tâm của một số người Việt, sống phè phỡn trên nỗi đau và nỗi chết của dân tộc. Dòng sử Việt chiếu sáng với bao anh hùng liệt nữ đã xả thân chống ngoại xâm. Không phải chỉ có các đấng nam nhi như Lê Lợi, Hưng Đạo, Quang Trung quyết tâm đánh đuổi giặc Tàu, mà các bậc nữ lưu như Trưng Trắc, Trưng Nhị, Triệu Ẩu cũng đã hiên ngang chống quân thù xâm lăng bờ cõi. Đáng buồn thay! Hôm nay, đất nước đang bên bờ vực thẳm. Đại họa mất nước đã gần kề mà vẫn có bao chàng trai vùi thân trong những thú vui trác táng, ôm gái tơ nhậu nhẹt say sưa:

Xưa giặc đến nhà đàn bà cỡi voi ra ứng chiến
Nay giặc đến thềm nhà sao đàn ông vẫn còn ôm gái uống bia lon
Đất nước này chỉ là một dãy đất cỏn con
Vốn đã cong queo giờ lại oằn mình thêm gánh tội

Tội đổ lên đầu bọn người vô tâm vô cảm, vì ích kỷ và khiếp nhược, đã trở thành những kẻ vong thân, quên cội xa nguồn, phản bội công ơn cứu nước và dựng nước của tiền nhân. Xin hỏi đâu rồi dòng sử Việt anh hùng? Đâu rồi truyền thống bất khuất con cháu Lạc Hồng? Ngày nào, có khi người hiền vắng vẻ như lá mùa thu, nhưng khi đất nuớc lâm nguy, vẫn có người xả thân gánh vác trách nhiệm cứu nước. Còn ngày nay, đất nước đang trải qua mùa đông lạnh giá! Tai họa thì trùng trùng lớp lớp, mà anh hùng liệt nữ thì vắng tanh!

Tội của lũ cháu con nỡ quên đi bao nguồn cội
Tội chúng vong ân với các vị vua Hùng
Non nước giờ đây hoạ lớp lớp trùng trùng
Nhưng Hưng Đạo Vương, hai bà Trưng thì không còn nữa

Thôi! Giờ đây chẳng còn dám tin vào sức người của con cháu Rồng Tiên, mà chỉ tin vào thiên mệnh. Ngày nào, giặc Ân tàn phá đất nước, tiếng kêu cứu của dân Việt đã vang tận trời xanh, và trời đã sai thiên vương xuống làng Phù Đỗng giải cứu. Hôm nay, xin chấp tay khấn nguyện trời xanh cho thiên vương tái xuất, quét sạch bọn nghịch tặc chống trời, phản dân hại nước khỏi đất mẹ thân yêu:

Ngửa mặt nhìn trời chỉ mong gặp ngài Phù Đổng
Chứ chẳng trông mong gì đến con cháu Rồng Tiên

Khấn nguyện với tất cả lòng thành, Vicky Tuyen Nguyen và toàn thể dân Việt chắc tâm trời sẽ lắng nghe. Dân Việt sẽ được giải cứu. Tổ quốc sẽ được giải nguy. “Thuận thiên giả tồn. Nghịch thiên giả vong…”