Matt Mahan

ads header

Breaking News

Vai trò truyền thông Việt ngữ tại hải ngoại

Bộ trưởng thông tin & Truyền thông cộng sản Việt cộng Nguyễn Bắc Son tuyên bố: "Dùng Facebook để nói xấu Đảng, Nhà nước cần phải bị nghiêm trị"
VAI TRÒ TRUYẾN THÔNG VIỆT NGỮ TẠI HẢI NGOẠI
Ngô Quốc Sĩ

Truyền thông là hoạt động chuyển đạt tin tức và cảm nghĩ giữa nguời và người, nhằm giúp con người nhận thức về những diễn biến trong vũ trụ nhiên giới cũng như nhân giới, hầu thích ứng với hoàn cảnh sống của mỗi cá nhân hay tập thể.

Hiểu như thế, truyền thông là một hoạt động tự do, không bị bó buộc, hay bị áp lực khống chế, nhằm mục đích chuyển đạt sự thật, không ngụy tạo bóp méo. Mục đích của truyền thông là giúp con người nhận thức chính xác về nhưng diễn biến chung quanh, không bị đánh lừa hay phỉnh gạt.

Nhìn về Việt Nam, chúng ta phải đối diện với một hiện thực thật đáng buồn. Có thể nói tại Việt Nam, không có truyền thông đúng nghĩa, mà chỉ có truyền thông ngụy tạo, truyền thông một chiều, đồng nghĩa với tuyên truyền, đuợc coi như vũ khí lừa đạo và trấn áp của cộng sản, như lời Mao Trạch Đông: “Một đài phát thanh có sức mạnh hơn cả chục sư đoàn”

Thật vậy, Cựu Thủ Tuớng Nguyển Tấn Dũng khi còn tại chức, đã khẳng định là Việt Nam không thể chấp nhận sự hiện hữu của các cơ quan truyền thanh truyền hình hay báo chí tư nhân. Nhà báo Huỳnh Ngọc Chênh cũng xác nhận trong buổi lể trao giải Công Dân Mạng tại Pháp: “Ở nuớc tôi, không có hề có báo tư nhân, chỉ có cơ quan nhà nước hoặc của đảng cầm quyền mới đuợc ra báo, lập đài phát thanh, truyền hình..”

Tuy hiện nay, người ta thấy xuất hiện trong nuớc một số tờ báo chui, một số trang mạng tư nhân như những tiếng nói thách đố, dám đi theo “lề trái”, nhưng hầu hết các cơ quan truyên thông đều do nhà nuớc quản lý, và bắt buộc buớc theo “lề phải”, chỉ được quyền phổ biến những gì nhà nuớc cộng sản cho phép. Chỉ cẩn trệch đi một chút là phải vào tù như truờng hợp Nguyễn Việt Chiến và Nguyễn Văn Hải báo Thanh Niên và báo Tuổi trẻ đã dám đụng tới cái túi tham nhũng khổng lồ của Nguyễn Tấn Dũng, hay bị mất việc như Nguyễn Đắc Kiên đã dám gãi ngứa nhà lãnh đạo chóp bu Nguyễn Phú Trọng..

Đó là chưa nói tới chủ truơng bắt bớ, bỏ tù và hành hạ dã man những người dám nói lên tiếng nói của sự thật và công lý, tiêu biểu như BS Phạm Hồng Sơn, LS Lê Quốc Quân, Bà Tạ Phong Tần, bà Bùi Thị Minh Hằng, và sinh viên Phương Uyên..

Tại hải ngoại, sống trong xã hội tự do dân chủ, nguời Việt khắp nơi đã chú trọng rất nhiều đến mặt trận truyền thông. Phải nói là truyền thông Việt ngữ của người Việt xa xứ đã nở rộ khắp nơi như thể “trăm hoa đua nở” tại những quốc gia có đông nguời Việt sinh sống. Báo chí thì có cả hàng trăm tờ báo, nhật báo, bán tuần báo, tuần báo, nguyệt san cũng như đặc san. Đài phát thanh thì phải nói là không đếm xuể. Riêng truyền hình cũng đã đạt đến mức không ngờ về phẩm cũng như về lượng. Những phóng sự công đồng, những bài tham luận chính trị, văn hóa cũng như những bản tin thời sự đã đưa ngưới Việt khắp nơi đến gần với nhau và cùng hướng lòng về quê cha đất tổ đang bị đọa đày trong “đồng lầy” cộng sản của Nguyễn Chí Thiện hay trong “Thiên Đường Mù” của Dương Thu Hương.. Đó là chưa nói tới sự phát triển vượt mức của các hình thức truyền thông hiện đại như Iphone, Ipad, Email, Facebook, Web và blog.. đã thu ngắn khoảng cách không gian và thời gian giữa người Việt hải ngoại với nhau và với cả nguời Việt trong nước..

Điều đáng phấn khởi nhất là từ hải ngoại, chúng ta đã có những đài phát thanh đem tiếng nói đấu tranh về quê hương qua các làn sóng trung bình, như đài Á Châu Tự Do do người Việt vận động và đài Đáp Lời Sông Núi do người Việt thành lập. Mỗi ngày tiếng nói đấu tranh vang vọng đang hâm nóng tinh thần bất khuất của dân Việt trong công cuộc đấu tranh giải thể chế độ cộng sản, thiết lập một thể chế thực sự dân chủ tự do và tiến bộ..

Nhưng cũng phải nhìn nhận là trong hoàn cảnh trăm hoa đua nở, truyền thông hải ngoại đã không tránh khỏi những hiện tượng tiêu cực, như bị cộng sản xâm nhập hay mua chuộc, bị thương mại hóa hay bị cuốn vào những luồng gió thiếu lành mạnh.

Thứ nhất là bị cộng sản xâm nhập và mua chuộc,một số cơ quan truyền thông đã trở thành công cụ tuyên truyền của Hà Nội tại hải ngoại. Nghị Quyết 36 với những thủ đoạn thâm độc đã làm cho một số cơ quan truyền thông có truyền thống chống cộng biến chất, trở thành cái mà Nguyễn Chí Thiện đã gọi là “thây ma truyền thông”, nối dài cánh tay tuyên truyền của cộng sản Việt Nam ra hải ngoại, gây chia rẽ trong cộng đồng, đánh phá các tổ chức đấu tranh hay triệt hạ những khuôn mặt chống cộng có uy tín.

Thứ đến là bị thương mại hóa, một số cơ quan truyền thông đã quên mất thiên chức truyền thông và vai trò một ngôn sứ rao truyền sự thật và công lý, trở thành những bảng quảng cáo hấp dẫn với mục đích thu thật nhiều tiền, kể cả những quảng cáo có lợi cho cộng sản Việt Nam.

Ngoài ra, còn phải nói tới hiện tuợng truyền thông bất chính. Đó là những cơ quan truyền thông đã sử dụng truyền thông như những vũ khí để triệt hạ cơ quan bạn vì cạnh tranh bất chính, hay triệt hạ một cá nhân vì tư thù, qua các thủ đoạn xuyên tạc, bôi bẩn, mạ lỵ và vu khống. Hiện tuợng truyền thông bất chính này đã làm tổn thương uy tín của cộng đổng người Việt hải ngoại, đồng thời làm mờ nhạt lý tưởng đấu tranh cho tự do dân chủ và nhân quyền của dân tộc Việt Nam.

Trước tình trạng tố quốc lâm nguy, trong khi truyền thông trong nuớc không có điều kiện thuận lợi để cất cao tiếng nói đấu tranh, thì truyền thông hải ngoại phải ý thức sứ mệnh cứu nuớc cứu dân của nguời Việt lưu vong.

Hãy lớn tiếng tố cáo với thế giới những tội ác tày trời của cộng sản Việt Nam trong chủ truơng đày đọa dân tộc, bán nuớc cầu vinh.

Hãy mạnh mẽ, hòa cùng tiếng nói của nguời trong nuớc, đòi cộng sản Việt Nam chấm dứt ngay những thủ đoạn tàn ác, đàn áp dân oan, trấn áp tôn giáo, tiêu diệt trí thức, cuớp quyền sống của dân lành.

Hãy cương quyết đòi sộng sản Việt Nam chấm dứt chế độ công an trị bằng súng đạn, roi điện và hơi cay, để dân Việt có cơ hội biểu tỏ những nguyện vọng chính đáng của mình.

Và hãy tận dụng khả năng ngoại vận để đẩy mạnh công vận động cho tự do dân chủ và nhân quyền tại Việt Nam.

Hãy thức tỉnh dân Việt trước trào lưu dân chủ toàn cầu. Đặc biệt là đánh thức những những người cộng sản lầm đường quay trở về với đại khối dân tộc trong một khát vọng chung là dân chủ tư do.

Ngoài ra, truyền thông hải ngoại còn cần yểm trợ tinh thần và vận động yểm trợ vật chất cho các nhà đấu tranh dân chủ đang truớc diện với hiểm nguy và cực hình trong nuớc, để họ có điều kiện sống và tiếp tục thể hiện ý chí đấu tranh..

Tóm lại, truyền thông lá vũ khí hữu hiệu vạn năng trong công cuộc vận động dân chủ hôm nay. Truyền thông đã là đòn bẫy của cuộc “cách mạng nhung” tại Đông Âu, của cuộc “ cách mạng hoa lài” tại Trung Đông, của cuộc “cách mạng dù” tại Hồng Kông, và “cuộc cách mạng nâu” tại Miến Điện. Tại sao truyền thông Việt ngữ hải ngoại lại không kết hợp với truyền thông dân chủ trong nuớc để thổi lên cơn bảo lửa “cách mạng hoa tầm xuân” của dân Việt tại Việt Nam?