Slider[Style1]

Style2

Style3[OneLeft]

Style3[OneRight]

Style4

Style5


Ai thống trị VN hiện nay: Đảng CSVN hay một Đảng Hán Ngụy?

Tác Giả: GS. Stephen B. Young

Có một tổ chức hiện nay cai trị VN từ Lạng Sơn đến Cà Mau như là vua chúa Phong kiến ở Tàu hay ở Âu châu thời Trung cổ. Một bộ máy võ trang tập trung các quyền hành lớn trong tay, không được dân bầu lên, và dân tuyệt đối không có quyền kiểm soát hay phê bình. Tổ chức này mang tên là "Đảng Cộng Sản Việt Nam".

Nhưng, thực sự, tổ chức nầy có phải là một Đảng đúng nghĩa của một đảng hay không?

Đáng lẽ ra một Đảng chánh trị phải có một chánh nghĩa, một sức mạnh do một lý tưởng, một nền tảng  triết lý hay lý thuyết, một khuynh hướng thể hiện nguyện vọng của đảng viên để hành động nhằm phục vụ đất nước và dân tộc của mình.

Vì vậy, nếu cái gọi là ĐCS mà không phải là một Đảng đúng nghĩa, thì bộ máy đó là cái gì? Một tập thể những người có chung một chí hướng tôn thờ ngoại nhân, một công ty làm ăn, một tổ chức mafia khai thác thị trường đất nước của họ chăng?

Như vậy chúng ta có vài tiêu chuẩn để đánh giá cái gọi là ĐCS bây giờ: đó là một đảng phái hay chỉ là một bọn làm ăn thiếu lương thiện?

Tôi đồng ý đã có thời gian cái gọi là ĐCS ngày nay có những hoạt động như là đảng phái đúng nghĩa. Nhưng những hoạt động ấy tốt xấu, hay dở, có lợi hay có hại cho đất nước Việt Nam là chuyện khác. Tôi nói đó là một "thứ đảng phái" vì lúc ấy ĐCS theo ý thức hệ Mác-Lê, vận dụng chủ thuyết Mác-Lê làm cách mạng võ trang cướp chánh quyền Thực dân. Tiếp theo, ĐCS phát động cuộc cách mạng xã hội, tiến hành đấu tranh giai cấp, đấu tố địa điền chủ, ám sát công chức, trí thức, lãnh đạo tôn giáo, tịch thâu tài sản của người giàu có để sau cùng đưa giới lao động, những tên du thủ du thực, lên cầm quyền và khi vào Bộ chánh trị, lại lãnh đạo đất nước, dân tộc. Hành động của ĐCS lúc đó có mục đích thi hành "chính nghĩa xã hội chủ nghĩa" theo ý hệ Mác-Lê.

Nhưng từ lâu lắm rồi, cái gọi là ĐCS không còn giống như trước đó nữa. Nó đã hoàn toàn biến chất để trở thành một cái gì khác hẳn. Tức nó không phải Cộng Sản, không mang nội dung Mác-Lê, chẳng chủ trương giai cấp đấu tranh để tiến lên xã hội công bằng, người chẳng bóc lột người, như kinh điển Mác-Lê dạy người cộng sản.

Cách đây vài năm, ông Đặng Quốc Bảo, Khoa giáo trung ương, trong một báo cáo phổ biến hạn chế cho đảng viên cao cấp, nói rằng: "Hiện tại ĐCS không còn chính nghĩa chút nào vì thuyết Mác-Lê lỗi thời và cũng không đúng, không khoa học". Theo ông Bảo thì ĐCS không nên áp dụng thuyết ấy nữa. Hai ông Mác và Lê đã nghĩ sai về vũ trụ, về trời đất, về đời sống nhân loại. Vậy người thông minh phải vứt bỏ chủ thuyết Mác-Lê.

Nếu ông Bảo đánh giá đúng lý thuyết Mác-Lê, thì ĐCS không có một chính nghĩa nào để vẫn khẳng định tiếp tục đưa Việt Nam đi theo con đường cũ Mác-Lê!

Vậy ĐCS là cái gì? Chỉ là một tập hợp những người đầy tham vọng và quyền lực. Họ không khác gì một thứ giặc cướp đối với nhân dân!

Ông Bảo nói thêm rằng: "Tổ chức anh chị em cán bộ giữ quyền cai trị Việt Nam vài năm nữa, vì nếu không có một lực lượng mạnh để giữ ổn định chính trị xã hội, thì nước sẽ loạn và dân sẽ khổ ". Lấy sự ổn định làm chính nghĩa cho mình chẳng có ý nghĩa tốt đẹp gì, vì hoàn toàn thiếu thuyết phục. Chính trị ổn định, nhiều người bình thường vẫn có thể nói và làm. Cần gì phải có cái gọi là ĐCS với 3 triệu đảng viên, với vai trò lãnh đạo toàn diện đất nước và xã hội ! Quân Đội làm được. Phật Giáo làm được. Việt Quốc làm được. Ai cũng hy vọng làm được. Cái gọi là ĐCS không thể tự cho là chỉ có họ mới làm được.

Theo tuyên truyền của ĐCS, trong quá khứ, họ có công đức lớn để đứng trên và trước mọi người khác. Tức họ cho rằng họ có vai trò lịch sử! Có đúng như vậy không?

Để trả lời, giờ đây Bộ Chính Trị hãy tổ chức gọi hồn các đồng chí của họ đã chết, chết hi sinh hay chết oan ức vì đảng cũng được, để hỏi công việc đảng làm. Rồi, có lẽ họ nên gọi hồn để hỏi cái gọi là ĐCS thật sự có công đức với dân tộc Việt Nam hay không? Họ cũng có thể gọi hồn để hỏi ĐCS tại sao ngày nay vẫn nói đi theo Mác-Lê, mà trên thực tế không thấy xã hội Việt Nam chuyển biến theo mô hình "chính nghĩa Mác-Lê" chút nào nữa (vậy thì cái đảng này nên tự giải tán), và hỏi xem đảng có mang tội với đất nưóc, với dân tộc không?

Chúng tôi cũng có thể gọi hồn như Bộ Chính Trị. Chúng tôi cũng có thể gọi hồn các vị đã nằm xuống vì nhiều lý do khác nhau, để hỏi họ về công đức của cái gọi là ĐCS.

Thí dụ, hỏi Đức Huỳnh Giáo Chủ của Phật Giáo Hòa Hảo, hỏi ông  Trương Tử Anh, Đảng trưởng Đại Việt Quốc Dân Đảng, ông Lý Đông A, Thư ký trưởng Đảng Duy Dân, các nhân sĩ yêu nước như Ngô Đình Khôi, Nguyễn Văn Bông, Tạ Thu Thâu, Nguyễn An Ninh, Hồ Văn Ngà, Phan Văn Hùm, Nguyễn Văn Sâm... và những người dân Huế chết hồi Tết Mậu Thân, vân vân, cho đến 1-2 triệu người Việt Nam bình thường khác, chết trên biển cả, trong rừng sâu, trong các trại tù rải rác khắp cả nước.

Gọi hồn tất cả những người này về và lắng tai nghe họ nói số phận của dân tộc Việt Nam từ khi ĐCS vận dụng "chính nghĩa Mác-Lê" để cướp lấy quyền lãnh đạo đất nước và giữ độc tôn cho đảng. Xin trả lời: Đảng chẳng hề có công đức gì cả!

Bằng chứng thứ hai cho thấy cái gọi là ĐCS là một đảng thì đảng ấy có hành động cụ thể như thế nào?

Ngoài sự hiểu biết, sự suy nghĩ, sự tính toán, các hành động của một con người sẽ cho chúng ta thấy rõ ràng minh bạch, để kết luận kẻ đó tốt hay xấu, giỏi hay dở, đạo đức hay gian ác, cần tồn tại hay nên chết đi.

Cái gọi là ĐCS đó, cách đây 8 năm, đã tự động hiến dâng  đất đai của tổ tiên để lại cho Bắc Triều mới. Và cả biển nữa! Tại sao? Để đáp ứng sự đòi hỏi của Bắc Triều mới ? Phải !

Ở điểm này, chúng ta hãy nhìn rõ. Cái gọi là ĐCS đó vì nhu cầu tồn tại đã dâng đất, dâng biển cho Bắc Kinh. Đây là nhu cầu sanh tử. ĐCS phải làm một việc tội lỗi như vậy chỉ vì đảng lo sợ nhân dân VN hỏi tội của họ đối với tổ quốc và nhân dân từ trước đến giờ. Mà nhân dân hỏi tội có nghĩa là đảng sẽ bị mất quyền cai trị. Hoặc một vụ Thiên An Môn VN sẽ xảy ra.Trước nỗi ám ảnh mất quyền lực, ĐCS cần sự ủng hộ, sự tiếp tay của Bắc Triều mới, mặc dầu có tổn hại đến quyền lợi tối thượng của Quốc gia! Như vậy ĐCS ở Hà Nội không thể tự cho là một đảng có chính nghĩa yêu nước được, mà phải bị kết án là một đảng bán nước mới đúng.

Nếu ĐCS Hà Nội chuyên tâm phục vụ cho đòi hỏi, tham vọng của Bắc Triều mới, thì VN tất nhiên phải lâm nguy làm thân nô lệ cho Hán tộc. Nếu chỉ riêng cái ĐCS làm nô lệ Hán tộc thì chúng ta hà tất phải tốn lời.

Thực tế ở Việt Nam cho ta thấy công an, tình báo của Việt Nam đều do công an, tình báo Trung Quốc đào tạo và cố vấn. Nhờ đó mà công an, tình báo Hà Nội mới có đủ bản lãnh đàn áp những người dân chủ ở Việt Nam, đàn áp dân oan nạn nhân của những vụ đất đai bị ĐCS tước đoạt, đàn áp những vụ biểu tìng chống Trung Quốc xâm chiếm đất đai bằng vũ lực và thô bạo.

Nhìn lại lịch sử Việt Nam thì từ thời Ngô Quyền đến nay, chỉ có vài ông vua Việt Nam theo Bắc Triều một cách xấu hổ như vậy. Có Nhà Mạc phải xin sự ủng hộ của Hoàng đế phương Bắc để đối phó với Nhà Lê. Có vua Lê Chiêu Thống xin Trung Quốc gởi binh qua Hà Nội để đánh anh em Nhà Tây Sơn. Có vua Gia Long và Minh Mạng lấy ý thức hệ Tống Nho của Nhà Thanh bên Tàu để làm nền tảng đạo lý xây dựng uy quyền cho Nhà Nguyễn. Nhưng các ông vua này không làm mất đất, mất biển vào tay ngoại bang chỉ vì quyền lợi riêng tư như ĐCS ngày nay.

Cầu viện thường hay lệ thuộc tư tưởng của kẻ khác, khó tránh khỏi dẫn đến mất chánh nghĩa quốc gia. Phải chăng vì thế mà Nhà Mạc đã không thắng Nhà Lê, vua Lê Chiêu Thống thua Quang Trung Nguyễn Huệ. Riêng Nhà Nguyễn vì chọn lựa sai lầm học thuyết lỗi thời mà cứ khăng khăng ôm giữ nên thua người Pháp. Tức một thứ lệ thuộc tư tưởng.

Khi có được chỗ dựa mạnh là Bắc Kinh, cái gọi là ĐCS sẽ đánh bại được toàn dân Việt Nam chăng? Tức ĐCS sẽ vĩnh viễn đàn áp, bóc lột nhân dân chăng?

Mới đây khi nghe tin Bắc Kinh tổ chức Hoàng Sa và Trường Sa trở thành một đơn vị hành chánh mới trực thuộc tỉnh Hải Nam, lập tức xảy ra nhiều cuộc biểu tình của dân chúng thanh niên, ĐCS không dám lên tiếng phản đối kẻ cướp đất, trái lại thô bạo đàn áp dân chúng công khai bày tỏ lòng yêu nước. Khí thế của nhân dân Việt Nam bây giờ làm cho ĐCS Hà Nội bắt đầu lo sợ. Nếu ĐCS khôn ngoan thì hãy thấy đây, tức nhân dân, mới là chỗ dựa vững chắc hơn thế của Trung Quốc. Nhưng cái gọi là ĐCS nghe theo ai?

Phải buồn mà nói to và nói rõ rằng phe nhóm đang cai trị Việt Nam hiện nay là một bọn Hán Ngụy!

Chúng tôi biết chắc chắn có nhiều đảng viên của cái gọi là ĐCS không muốn như vậy. Họ thương dân, yêu nước thật lòng. Nhưng họ lo sợ, có thể vì bất lực, cho sự an nguy của bản thân và gia đình trước những thủ đoạn khéo léo, gian ác, đê hèn của lực lượng Công An, Tình Báo đang có mặt kắp nơi rình rập.

Bọn Hán Ngụy thật sự không có nhiều người, nhưng họ có thế mạnh và nhiều tiền bạc. Họ quyết tâm giữ quyền lực cai trị đất nước mãi mãi.  Họ sẽ làm cái gì phải làm để không mất địa vị cầm quyền, tức quyền làm ăn, làm giàu của họ.

Lệ thuộc Bắc Kinh, đối với họ, là một giá phải trả, họ chấp nhận trả, để có phương tiện ổn định chính trị xã hội Việt Nam, tức duy trì chế độ độc tài toàn trị. Ổn định là cho quyền lợi của họ. Đất nước đối với họ chỉ là phương tiện trao đổi.

Trung Quốc có một triết lý bình định thiên hạ từ đời Tần Thủy Hoàng. Ông ấy lấy ý kiến của phái Pháp Gia gồm lý thuyết âm dương, ngũ hành để kiến tạo thái hòa. Làm chính trị như vậy không theo sự giảng dạy của Khổng Mạnh, trái lại, đưa ra chính sách đại đoàn kết, giữ phép nước dưới sự lãnh đạo độc tôn theo một vị hoàng đế. Đó là thuyết của Mặc Địch.

Cái đạo chính trị này – "hoàng đế chính thuyết"– là lý thuyết xây dựng xã hội không cần nghe ý dân. Đi từ trên xuống, chẳng phải từ dân lên. Ngày nay gọi là tập trung dân chủ, tức dân chủ xã hội chủ nghĩa theo tư tưởng Hồ Chí Minh. Hoàng đế nghe trời, ra lịnh và thiên hạ phải tuân theo. Dân không nghe theo thì sẽ bị phạt, nặng nhẹ tùy theo mức độ sự phản bội, bất hiếu đối với chế độ.

Một ông Hoàng đế không cần đức, không cần uy tín mà vẫn giữ được ổn định xã hội. Hiếu nghĩa thay thế nhân nghĩa. Cấp trên nói cái gì thì cấp dưới vâng dạ theo răm rắp. Ăn nói vô phép, mất dạy thì bị phạt, không được phần thưởng!

Đạo làm hoàng đế có mục đích lấy ý trời và qua cơ cấu hành chánh, ép thiên hạ vâng lịnh làm theo ý đó, mặc cho họ muốn hay không.

Trong lịch sử VN, các Nhà Lý, Trần và Lê không lấy đạo Hoàng đế của Bắc Triều để trị dân. Nhà Lý và Nhà Trần theo đạo Phật. Nhà Lê cho đến Lê Thánh Tôn theo quan điểm nhân nghĩa do Nguyễn Trãi viết ra.

Vua Lê Thánh Tôn bắt đầu theo chủ nghĩa Bắc Triều, tức lấy Tống Nho bênh vực ngôi vị Hoàng đế một cách mù quáng với đạo hiếu nghĩa cha mẹ, vua chúa. Đến Nhà Mạc, Chúa Trịnh thì ảnh hưởng Tống Nho ở cấp quan văn và các đại gia đình quan chức mở rộng. Nhà Nguyễn áp dụng Tống Nho và quan điểm Hoàng đế, đưa triều đình Huế đi theo gương Nhà Thanh bên Tàu.

Trước đây, cái gọi là ĐCS chụp mũ những người Việt Nam không Cộng Sản mà hợp tác với Hoa Kỳ để giữ độc lập cho miền Nam Việt Nam là "Mỹ Ngụy".

Bây giờ, nhìn về quá khứ thì chúng ta có thể đánh giá ai có công lớn hơn cho Dân tộc Việt Nam: Mỹ Ngụy hồi đó hay Hán Ngụy bây giờ  ?

Người Mỹ khi giúp các Chính phủ VNCH, khi làm cố vấn cho Chính phủ và quân đội Quốc gia, họ thật sự muốn gì? Họ khuyến khích người Quốc gia làm gì? Họ đòi hỏi Chính phủ Sài gòn có chính sách nào?

Nói chung, người Mỹ từ Tổng Thống Eisenhower cho đến Tổng Thống Nixon, từ Đại sứ Elbridge Durbrow cho đến Đại Sứ Ellsworth Bunker, tất cả đều yêu cầu Chính phủ Sài Gòn lo cho dân, áp dụng chế độ hiến trị, tổ chức các cuộc bầu cử từ xã ấp đến trung ương trong sạch, dân chủ, cải cách ruộng đất, phát triển kinh tế, mở rộng giáo dục theo tôn chỉ tôn chỉ "nhân bản, khoa học, khai phóng"… Đối với Mỹ thì ý dân hơn ý trời. Mỹ không bao giờ theo "hoàng đế chính thuyết ".

Như vậy làm Mỹ Ngụy là chọn phương pháp lo cho dân, cho quê hương Việt Nam, cho văn hóa, đạo đức dân tộc. Người Mỹ đến Việt Nam, không ở lại Việt Nam. Và "dân Ngụy" không hiến dâng đất dai, biển cả cho ngoại bang. Hơn nữa, trong lịch sử, người Mỹ không chiếm thuộc địa, không làm Thái thú, chỉ làm bạn Đồng minh giai đoạn.

Còn người Việt nào bây giờ làm Hán Ngụy thì phục vụ ai? Họ có lo sợ số phận Tổ quốc của họ không ? Hay chỉ có chung một thứ Tập hợp những người cùng chí hướng tôn thờ quyền lợi bản thân mà thôi?

Stephen B. Young

Chú thích

(1) INGXIANG: Border War 1979. A Nervous China Invades Vietnam, by Terry McCarthy

(2) http://epochtimes.com/gb/5/8/1/   n1003911.htm

(3) Analyzing Chinese Military Expenditures. Richard A. Bitzinger

Other Articles

«
Next
Newer Post
»
Previous
Older Post

Top