Slider[Style1]

Style2

Style3[OneLeft]

Style3[OneRight]

Style4

Style5

Chủ tịch Trung Quốc Tập Cận Bình (phải) và Tổng Bí thư Đảng Cộng sản Việt Nam Nguyễn Phú Trọng (trái) duyệt hàng quân danh dự trong buổi lễ chào đón tại Hà Nội vào ngày 05 tháng 11 năm 2015.
MỘT TỈ NHÂN DÂN TỆ
Nancy Nguyen

Là số tiền mà Xi Jinping đã trả cho một xuất phát biểu trước toàn quốc hội VN rằng biển đảo của ông cha ta thuộc về TQ, rằng láng giềng thì luôn có xích mích nhưng phải biết quý trọng tình hữu nghị giữa 2 đảng CS Việt - Trung, rằng đó chính là thứ di sản quý giá mà đảng CS VN có được.

Khi những tiếng hô đả đảo Tàu Cộng xâm lược rền vang trên khắp nẻo đường đất nước, từ Hà Nội vào đến Sài Gòn, xuống tận các tỉnh lẻ miền Trung, miền Tây, thì Ba Đình cho long trọng bắn đại bác chào mừng họ Tập đã nhận lời mời ghé sang đất Việt.

Hai mươi mốt phát đại bác, là hai mươi mốt phát đạn bắn vào vong linh tiền nhân nằm xuống, bắn vào phần mộ các tử sĩ đã hi sinh để gìn giữ một dải giang sơn này, bắn vào oan hồn những ngư dân bỏ mình trên chính biển quê hương trong cuộc mưu sinh khốn khó, xác còn chưa kịp nguội dưới những nấm mồ cất vội. Hai mươi mốt phát đại bác, các ông đã bắn nát chính lương tâm mình rách rưới, và bắn vào những tiếng gào thét ngoài kia, những tiếng gào khan phẫn nộ "Xi Jinping cút đi!" "Trường Sa - Hoàng Sa - Việt Nam!" Các ông đã bắn vào chính người Việt chúng tôi.

Tôi thấy các ông chưa bao giờ nhục hơn lúc này, khi hình ảnh về các cuộc biểu tình tràn ngập Interent, khi truyền thông quốc tế rọi ống kính đến những con người đầu trần chân đất áo vải, từ trí thức đến nông dân, từ giáo viên đến doanh nhân đến các bà các thím quanh năm chỉ biết bó rau nải chuối, xuống đường đòi lại đất tổ từ tay quân giặc, thì truyền thông của các ông, gần 1000 tờ báo, lại bị mù câm điếc, đem 1 tỉ nhân dân tệ tự bịt mắt bịt tai bịt miệng. Các ông trốn tránh như những con chuột cống trốn ánh mặt trời.

Đừng bảo với tôi ngoại giao là thế, nước ta bé nhỏ yếu ớt khó chống lại Tàu. Tôi thưa với các ông, ngàn đời nay nước ta đã bao giờ lớn? Đã bao giờ mạnh hơn nước Tàu? Nhưng ta nhỏ mà không nhục, yếu đuối mà không đớn hèn. Có đớn hèn chăng, chỉ là chính các ông đớn hèn trước giặc mà thôi.

Lịch sử sẽ ghi lại ngày hôm nay, ngày các ông rước giặc vào nhà, khui rượu đỏ chào đón như thượng khách, khi cả nước xuống đường.

Lịch sử sẽ ghi lại ngày hôm nay, ngày các ông cho lính canh từng nóc nhà người yêu nước bất kể ngày đêm, cho người bắt cóc dân về đồn, thậm chí đánh người toạc đầu chảy máu chỉ vì họ trót dại ... yêu nước hơn các ông!

Lịch sử sẽ ghi lại ngày hôm nay, ngày một bà mẹ quê nằm co ro trên nền xi măng cứng lạnh, trước đồn cảnh sát, đòi con. Đứa con bị bắt vì đã chạy mấy mươi cây số từ Long An lên Sài Gòn, hoà vào dòng người làm cái điều mà lẽ ra là nhiệm vụ của chính các ông.

Một tỉ nhân dân tệ, họ Tập bố thí cho sự bạc nhược của bọn 16 người các ông, và cả sự ngu muội của đám nghị gật các ông dựng lên rồi nhồi vào quốc hội.

Ngày hôm nay, người dân đã vượt qua sợ hãi để xuống đường, vượt qua sợ hãi để không quỳ xuống cho các ông lớn lên, vượt qua sợ hãi để thẳng thắn đối mặt với bạo quyền, vượt qua sợ hãi để bảo vệ lẫn nhau.

NGÀY HÔM NAY CHÚNG TÔI ĐỨNG THẲNG LÊN CÒN CÁC ÔNG KHOM LƯNG XUỐNG. Một tỉ Mao tệ, chúng tôi bố thí cho sự đớn mạt của các ông.

Other Articles

«
Next
Newer Post
»
Previous
Older Post

Top