ads

Slider[Style1]

Style2

Style3[OneLeft]

Style3[OneRight]

Style4

Style5

Nguồn hình: vulep-books-links
30 - 4 - 2015 đúng 40 năm ngày cộng sản miền Bắc cưỡng chiếm miền Nam, vi phạm trắng trợn Hiệp Định Paris 1973 mà chính họ và tập đoàn tay sai Giải Phóng Miền Nam đã ký tên trước sự chứng giám nghiêm chỉnh của quốc tế. Trái lại, họ huênh hoang cho đó là chiến thắng “giải phóng miền Nam”.

Biến cố 30-4-1975 là một cơ hội để đoàn kết dân tộc và thống nhất đất nước thực sự, là cơ hội cho những người cộng sản VN phải học được tinh thần hòa hợp, hòa giải, đoàn kết dân tộc của tướng Grant và quân đội miền Bắc Hoa Kỳ. Những người thắng trận đối xử rất tình người với tướng Lee và quân đội miền Nam gồm những người thua trận trong chiến tranh nội chiến Nam-Bắc Hoa Kỳ chấm dứt tháng 4/1865. Ngay sau đó, đất nước Hoa Kỳ không còn hận thù giữa người thắng trận và người thua trận. Tất cả đều được xem là những công dân Hoa Kỳ chung tay xây dựng nước Mỹ trở thành một quốc gia hùng mạnh, giàu có và văn minh nhất thế giới như hiện nay.

Người cộng sản miền Bắc đã không chụp ngay cơ hội này mà họ lại lợi dụng chiến thắng với sự ngạo mạn và bản chất “hận thù giai cấp”, “vô sản chuyên chính” để trả thù những người miền Nam thua trận một cách thật tàn bạo. Vừa chiếm được miền Nam, họ không nương tay đàn áp, trù dập những người thuộc chính quyền và quân đội VNCH trong những trại tù cải tạo. Họ ngang nhiên công khai cướp đoạt tài sản, đất đai trắng trợn của người dân miền Nam hết sức vô nhân đạo qua những chính sách ăn cướp tàn bạo như cải tạo công thương nghiệp, đánh tư sản mại bản, đày đi kinh tế mới, cắt hộ khẩu, phân phối nhu yếu phẩm, chống văn hoá Mỹ Ngụy, đổi tiền v.v..

Gọi là “giải phóng miền Nam” nhưng chúng ta chỉ thấy người dân miền Bắc lũ lượt “di dân” xuôi Nam để tìm cuộc sống kinh tế khá hơn chớ không hề thấy có người miền Nam tiến về miền Bắc. Chính nhiều người dân miền Bắc và ngay cả một số cán bộ CS cũng tự thú nhận ngay khi chiếm được Saigon là “Miền Nam đã giải phóng miền Bắc chúng tôi”.

Gọi là “giải phóng miền Nam” sao lại có cái cảnh người miền Nam và ngay cả rất nhiều người dân miền Bắc đã lũ lượt vượt biên thoát khỏi “thiên đàng cộng sản”? Nhà báo Huy Đức, tác giả sách “Bên Thắng Cuộc”, còn châm biếm “miền Bắc giải phóng miền Nam hay ngược lại?”. Nhà văn Dương Thu Hương sau suốt cuộc “trường chinh” vượt đường mòn Hồ Chí Minh, khi vừa đặt chân lên thành phố Saigon, đã phải bật khóc oà lên mà than rằng: “Một chế độ man rợ đã chiến thắng một chế độ văn minh”

Sau 40 năm đất nước gọi là thống nhất và hòa bình nhưng những vết thương rỉ máu vẫn còn đó, hận thù chia cách giữa hai miền vẫn còn âm ỉ. Những kẻ gọi là “kẻ chiến thắng” vẫn tiếp tục huênh hoang tự cao tự đại là “đỉnh cao trí tuệ” vẫn tiếp tục đàn áp, kỳ thị không chỉ những người gọi là “người thua trận” mà còn với mọi tầng lớp nhân dân.

Đảng CSVN lải nhải kêu gọi người Việt quốc gia trong nước cũng như ở hải ngoại là phải quên đi cuộc chiến để cùng nhau hòa hợp, hòa giải dân tộc, xây dựng đất nước nhưng thực tế, họ vẫn âm thầm tiếp tục đàn áp và kỳ thị người dân miền Nam, nhất là những thành phần trong chính phủ và quân đội VNCH. Thậm chí ngay đối với những anh em thương phế binh VNCH, họ cũng chẳng tha, họ còn trả thù tàn bạo hơn. CSVN đã đày đoạ những anh em thương phế binh VNCH đi đến một kiếp sống nghèo nàn, thiếu thốn, lang thang và tuyệt vọng của những kẻ không nhà (homeless) như một thứ trả thù cho bỏ ghét. Thật là tàn nhẫn và vô nhân đạo!!!!

Một chính sách kỳ thị tinh vi hơn đối với thanh niên miền Nam là chính sách “lý lịch ngụy quân, ngụy quyền” áp đặt lên con em của những quân, cán, chính VNCH. Những con em chế độ cũ bị đặt ra ngoài lề xã hội, không được học lên đại hoc, không được tuyển dụng vào các cơ quan chính quyền hay quốc doanh, phải sống bấp bênh và thiệt thòi mọi mặt.

Mặt Trận Giải Phóng Miền Nam, một tổ chức do chính họ dụ dỗ trí thức miền Nam khai sanh ra làm công cụ cho họ trong chiến tranh, đã bị họ khai tử một cách tức tưởi ngay khi chiếm được miền Nam. Những trí thức như Nguyễn Hữu Thọ, Huỳnh Tấn Phát, B.S Dương Quỳnh Hoa bị cho ra rìa và trở thành bù nhìn, bị trù dập và đưa ra bên lề cuộc sống không thua gì những người thua trận mặc dù trong thời kỳ chiến tranh, những trí thức ấy đã rất trung thành và tận tuỵ với đảng CSVN. Họ đã đối xử với những đồng chí trong Mặt trận GPMN của họ như thế, chưa bị thủ tiêu là may lắm rồi thì làm sao có chuyện hòa hợp, hòa giải, đoàn kết với người quốc gia chúng ta được khi chúng gọi là “ngụy” là “tay sai đế quốc Mỹ”?

Họ chỉ có thể hòa hợp hòa giải với những “Việt kiều yêu nước” tức là bọn tay sai của họ ở ngoại quốc hoặc với những đảng phái hay những “chính khách cơ hội” háo danh, ham lợi mà thôi.

Đi ngược lại lịch sử của đảng cộng sản Việt Nam, chúng ta sẽ thấy biết bao nhiêu cuộc thanh trừng nội bộ đối với những đồng chí trụ cột của họ như tướng Nguyễn Chí Thanh, tướng Nguyễn Sơn, tướng Trần Độ, Trường Chinh, Nguyễn Hộ, Nguyễn văn Trấn, Lê Trọng Nghĩa và ngay cả Võ Văn Kiệt, Võ Nguyên Giáp v.v… Những trí thức như luật sư Nguyễn Mạnh Tường, giáo sư Trần Đức Thảo và nhóm Nhân Văn Giai Phẩm cũng chẳng được tha.

Thanh toán nội bộ, tranh giành chức tước, danh vọng và quyền lợi là những ngón nghềcủa CSVN. Tình trạng thanh trừng và thanh toán nhau trong Bộ Chính Trị của đảng CSVN trong những năm gần đây hiện rõ bộ mặt của Cộng Sản qua những vụ Nguyễn Bá Thanh, Trần Văn Truyền v.v…Những hình ảnh thanh trừng bạo lực, tàn ác đang diễn ra tại Việt Nam cho thấy không thể có “hoà hợp, hòa giải và đoàn kết dân tộc” đối với đảng CSVN.

Một cơ hội đã bỏ qua chỉ vì những hận thù ngạo mạn sẽ không bao giờ có lại được dù phải chờ nhiều năm như chính cựu ngoại trưởng cộng sản Nguyễn Mạnh Cầm tâm sự: “ Một lần lỡ thời cơ phải mất cả trăm năm ...” chỉ vì những người cộng sản ngông cuồng háo chiến, háo thắng và đầy hận thù khi họ chủ trương bằng mọi giá phải chiếm cho được miền Nam.

Nguyễn Trường Tộ đã từng nói: “Một lần lỡ thời cơ, hận muôn đời. Khi quay đầu nhìn lại thì cơ đồ mất cả trăm năm”

Cơ hội bị bỏ lỡ 40 năm!

40 năm qua, đảng CSVN đã đưa dân tộc và đất nước Việt Nam đi vào con đường cùng của XHCN.“Thiên đường cộng sản” đã trở thành hoang tưởng. 40 năm qua những “đỉnh cao trí tuệ” đã xây dựng nước Việt Nam, nhất là miền Nam, đi từ một miền đất của tự do, dân chủ, văn minh, tiến bộ và nhân quyền đến chỗ là một trong những đất nước nghèo nhứt trên thế giới.Sài Gòn một thời được gọi là “ Hòn Ngọc Viễn Đông” mà lúc đó được sánh ngang hàng với những nước Đông Nam Á và Đại Hàn thì nay là một thành phố luôn bị ngập úng, vô luật pháp, không có trật tự lưu thông, đầy trộm cướp và đĩ điếm v.v... Cựu thủ tướng Singapore Lý Quang Diệu đã từng mơ ước nước Singapore khi mới thành lập của ông sau này được ngang bằng với miền Nam Việt Nam, “ hy vọng là một lúc nào đó Singapore sẽ phát triển giống như Saigon”. Thế nhưng sau 40 năm, cả đất nước Việt Nam trù phú tài nguyên không thể so sánh được với Singapore không tài nguyên thiên nhiên.Thu nhập bình quân của một người dân Việt Nam chỉ bằng 3,5% của người dân Singapore. So với Đại Hàn thì một trời một vực và so ngay với nước làng giềng Campuchia thì Việt Nam cũng còn thua xa. Ông Lý Quang Diệu đã nói: “Họ là những người bị kìm hãm trong tư duy XHCN” và “Vì những lãnh đạo này mà Việt Nam tiếp tục trở nên trì trệ. Việt Nam chỉ có thể khá hơn một khi những con người này và cả guồng máy ‘kìm hãm’ này ra đi”.

40 năm qua, xã hội Việt Nam chìm đắm trong sự nghèo đói, lạc hậu dưới sự đàn áp, bóc lột của sự cai trị độc tài, tàn ác của tập đoàn CSVN mù quáng vì “chủ nghĩa xã hội”, “chủ nghĩa hoang tưởng cộng sản” nặng tinh thần đấu tranh giai cấp cực đoan. Người dân ngày nay không còn tin và coi đảng CSVN là “đảng tiên phong của giai cấp công nhân và nông dân” lãnh đạo ba dòng thác cách mạng” như họ đã từng huênh hoang, phỉnh gạt mà chỉ là một “đảng cướp”, là “đảng côn đồ”, là “con quỷ đỏ”.Chính những người công nhân và nông dân mới bị Cộng sản bóc lột tàn tệ.

Thực tế xã hội ngày nay cho thấy họ đã trắng trợn đàn áp và cướp bóc tài sản của nhân dân tạo thành một giai cấp “tư bản đỏ” dã man hơn giai cấp mà họ gọi là “tư bản rẫy chết”. Họ ngang nhiên cướp đất đai của nhân dân bằng luật “thu hồi đất” với lý thuyết “đất đai là tài sản toàn dân” để làm của riêng và tạo một cuộc sống xa hoa như những “ông hoàng”, “bà chúa” thời phong kiến. Họ dựng nên một xã hội vô cùng bất công với sự giàu nghèo quá cách biệt. Họ tạo ra một giai cấp thiểu số dốt nát, giàu có, dư ăn dư mặc, ăn trên ngồi trước, đè đầu đè cổ người dân nghèo khổ.Chỉ có dưới chế độ cộng sản mới có tình trạng người dân phải “bán trôn nuôi miệng” hoặc bán thân làm vợ hờ cho những người Đài Loan và Hàn Quốc để lấy tiền nuôi sống cha mẹ và anh chị em!Chỉ có dưới chế độ cộng sản mới có tình trạng hang loat gái trần truồng cho đàn ông Đài Loan, Đại Hản… công khai chọn lựa như chọn tôm cá! Chỉ có dưới chế độ cộng sản mới có tình trạng bán gái qua Campuchia và Trung quốc làm gái mãi dâm hoặc “xuất khẩu lao động” để đi làm đầy tớ cho các nước kể cả những nước lạc hậu ở châu Phi! Thật vô cùng nhục nhã cho một dân tộc có “4000 năm Văn Hiến” !!!.

Đạo đức xã hội thì quá suy đồi, văn hóa thì quá lạc hậu. Giáo dục chỉ chú trọng vào việc dạy con trẻ thành những công cụ phục vụ chế độ cộng sản. Trong trường học cũng như ngoài đường phố chỉ thấy đầy rẫy bạo lực, mạng sống của người dân bị đe dọa.Họ dùng công an và côn đồ để đàn áp nhân dân làm cho con người trở nên sợ sệt và vô cảm trước mọi bất công.

Nhân dân bị đàn áp, bóc lột, bị bắt bớ tù đày vô cớ, niềm tin tôn giáo bị kỳ thị và bị đàn áp quá mức đến nỗi người dân không thể ngồi im chịu đựng. Những cuộc biểu tình của dân oan hoặc đình công của công nhân đều bị đàn áp và dập tắt lập tức vì họ không muốn ảnh hưởng đến sự sống còn của đảng CSVN . Đảng CSVN dùng công an và côn đồ như những lực lượng bảo vệ chế độ chuyên chính và toàn trị của họ. “Tức nước phải vỡ bờ”!

Trước một thế giới mở ngõ với những tiến bộ về kỹthuật thông tin mạng (internet), đảng CSVN không còn có thể che giấu hay lừa dối nhân dân được nữa. Những sự thật đê hèn, “hèn với giặc, ác với dân” của đảng CSVN đã bị lột trần và được đưa ra trước ánh sáng của nhân loại văn minh. Người dân từ nông dân, công nhân, thanh niên cho đến trí thức đã thức tỉnh và nhận thấy rõ bộ mặt thật của đảng CSVN. Họ không còn im lặng được nữa, với lòng yêu nước và chống bất công xã hội, yêu chuộng tự do, dân chủ, công lý và nhân quyền, những tầng lớp này lần lượt lên tiếng phản biện. Dĩ nhiên những phản biện này không tránh khỏi sự đàn áp nhưng họ vẫn tiếp tục tranh đấu bằng phương tiện internet với những bài viết của các bloggers hoặc bằng các thư phản biện tập thể hoặc bằng các cuộc mít-ting bất chấp những đe dọa như các trường hợp của luật sư Lê Thị Công Nhân, Phạm Thanh Nghiên, Nguyễn xuân Nghĩa, Lê Công Định, Huỳnh Thục Vi, Nguyễn Hoàng Vi, Nguyễn Phương Uyên v.v…Dân oan bị cướp đất tập hợp ngày càng đông thành phong trào đòi ruộng đất lan rộng khắp nơi từ Nam ra Bắc. Dân oan ngày nay không còn sợ sệt vì những đe doạ của bạo quyền quyền cộng sản. Hết cuộc biểu tình này đến cuộc biểu tình khác, từ địa phương này sang qua địa phương khác, luân phiên gắn bó với những nhà đấu tranh dân chủ và tù nhân lương tâm để gây khó khăn và thách thức bạo quyền CSVN. Những cuộcchống đối này đang tạo thành một phong trào rộng lớn gây ảnh hưởng trong nước cũng như ở hải ngoại và đánh động lương tâm của các nước văn minh trên thế giới.

Trong khi đó, những áp lực ngoại giao cũng đang đè nặng lên chính quyền và đảng cộng sản VN như và vấn đề nhân quyền, TTP và Biển Đông v.v… Về đối nội, đảng CSVN hiện rõ là một “đảng cướp” đang tranh nhau cướp đoạt tài sản của dân và tranh giành danh vọng, quyền hành với nhau một cách ác liệt qua tài liệu từ blog “Chân Dung Quyền Lực” đã được phổ quát rộng rãi trong nước cũng như ở hải ngoại trước đại hội đảng năm 2016. Một hình ảnh tranh giành quyền lợi và quyền hành trong Trung ương đảng và Bộ Chính Trị đảng CSVN đang ló dạng trở lại như trong thời kỳ chiến tranh.Họ trừ khử nhau, chụp mũ nhau gọi là phản đảng hay chủ nghĩa xét lại.Ngoài mặt là những đồng chí nhưng trong lòng là những đối thủ không tương nhượng nhau đang xuất hiện hoặc công khai hoặc ngấm ngầm từ Trung Ương đảng đến các đảng bộ địa phương.Những tranh chấp này có những lúc thật mãnh liệt và căng thẳng có thể đưa đến sự sụp đổ của đảng CSVN. Ngày nay, đảng CSVN đang trong thế bị động về đối nội cũng như đối ngoại và những tranh chấp trong nội bộ hàng ngũ cán bộ của họ đưa tới một tình trạng bè phái hỗn loạn, kỷ cương lỏng lẻo, mạnh ai có quyền và thế lực thì bao che nhau tham nhũng và ăn cướp của dân.

Xã hội Việt Nam ngày nay đang trong cơn hỗn loạn đúng là “Thượng bất chánh, hạ tất loạn”. Chính những hỗn loạn xã hội tạo ra một thứ đất nước “vô chính phủ” cộng với những áp lực từ bên ngoài và những tác động từ những tranh chấp thanh trừng nội bộ đảng một cách ác liệt cùng với những vận động hải ngoại và phản biện của những nhà đấu tranh dân chủ, của dân oan và những bloggers v.v… như một thế liên hoàn vô hình ngẫu nhiên nhịp nhàng là một thời cơ thuận lợi đưa đến sự tan rã và sự sụp đổ của bạo quyền cộng sản VN giống như những sựsụp đổ của các bạo quyền cộng sản ở Liên Sô và các nước Đông Âu trước đây.

Thời cơ đảng CSVN tan rã và bạo quyền CSVN đang ló dạng!

Thời cơ tự do, dân chủ và nhân quyền đang tới với dân tộc Việt Nam!

Hy vọng thời cơ này không còn xa vời nữa và thời cơ này không bị bỏ lỡ!

Chicago những ngày Tháng Tư Đen /2015

Kỷ Nguyên Nguyễn Văn Tâm

Other Articles

«
Next
Newer Post
»
Previous
Older Post

Top