ads

Slider[Style1]

Style2

Style3[OneLeft]

Style3[OneRight]

Style4

Style5

Cộng đồng mạng từng tranh cãi, khi có người đem cờ vàng ấn vào tay DC khi ông vừa tới Mỹ
Lần nào cũng thế, khi có một nhân vật đấu tranh trong nước  bị VC « tống khứ » ra khỏi VN thì hải ngoại nổi lên những luận điệu chê bai, bôi bác, chụp mũ để vô hiệu hóa tiếng nói, hoạt động của người ấy. Cho dù họ vừa chân ướt chân ráo đặt chân đến vùng đất mới, chưa kịp làm gì, chưa biết bắt đầu như thế nào… Hai ông Cù Huy Hà Vũ và Điếu Cầy Nguyễn Văn Hải là những trường hợp gần nhất.

Bên cạnh không ít người được « đảng ta » giao nhiệm vụ đánh phá, còn có những  người « ném đá » vì nghĩ : Bất cứ ai từng là đảng viên CS, từng cách này cách khác hợp tác với chính quyền CSVN là phải chống. Ai từng dính tới CS thì vĩnh viễn là kẻ thù, bất kể những người ấy đã tỉnh ngộ, và từng bị VC trù dâp, làm khổ mọi bề…

Đọc được bài viết  « Mr. Điếu Cày goes to Washington » của một người ký tên « người lính già Oregon » (NLGO)  thấy có nhiều lời kết tội vu vơ, thiếu căn cứ nên tôi viết những dòng này để hy vọng góp tiếng bênh vực cho người bạn vừa thoát khỏi lao tù CS nghiệt ngã lại phải đối mặt với những lời buộc tội tùy tiện của những người tự nhận đấu tranh cho Dân Chủ, Nhân Quyền . Dù biết rằng sau khi viết bài này, tôi sẽ nhận được những lời chụp mũ, thậm chí phỉ báng, nhưng trước việc bất bình lương tâm không cho tôi im lặng.

Trong bài viết nêu trên, trước khi ném đá, NLGO ta đã cẩn thận rào đón trước: «tôi là cảm tình viên của nhóm từng giúp tiền cho Điếu Cầy, tôi không có thiên kiến… ».
Ngay sau lời trần tình ấy là những lời buộc tội gay gắt:
Để chứng minh là Điếu Cày gian dối khi nói mình bị trục xuất, NLGO nêu ra 4 luận điểm:

- NLGO hỏi  rằng Điếu Cầy chịu đi Mỹ sau khi trao đổi với đại diện TĐS Mỹ , tại sao phải chối, phải xạo? Tôi đã theo dõi những lời phát biểu của ĐIếU CầY, anh ấy không hề  phủ nhận việc  đồng ý ra đi để thóat cảnh rũ tù. Không cần ông phải nói thì đứa con nít cũng biết rằng nếu không chịu thì TĐS Mỹ làm sao cưỡng bức anh ta ra phi trường được. Có điều việc bỏ xứ ra đi là quyết định không dễ dàng chút nào, có lẽ đã làm Điếu Cầy đau đớn, dày vò không ít. Ra đi để được tự do hay ở lại trong chốn lao tù ? đối với một người tầm thường thì « không chịu đi mới lạ » (chữ của NLGO), vẫn có  những người « lạ » mà NLGO không biết, thí dụ như BS Nguyễn Đan Quế khi được đề nghị lưu vong, ông đã chọn ở lại vì  « lưu đày không phải là tự do » .

- NLGO hỏi nếu ra đi bất ngờ thì làm sao con gái Điếu Cầy có thể biết trước để đi đón bố ? chẳng lẽ  NLGO không biết rằng khi ĐIếU CầY vừa mới rời VN thì các trang mạng đã loan tin rộng rãi? Qua tới Hồng Kông ông đã điện thoại về nhà báo tin, vây thì việc đứa con gái từ Canada qua California đón bố thì có là không thể làm được hả ông?  Ông đặt vấn đề : nếu ra đi « bất ngờ » thì Điếu Cầy làm sao có thì giờ để khâu vào túi áo thư của đồng tù , thưa ông không phải vừa trả lời « OK » với đại diện TĐS Mỹ là « alê- hấp » lên máy bay ! Người ta cũng cần thời gian làm thủ tục, mua vé máy bay, chờ chuyến bay, ít ra cũng một tuần lễ. Theo ông thì phải tốn bao nhiêu tháng để khâu lá thư vào túi áo ? NLGO so sánh việc ông ta ra tù bị cai tù  khám xét kỹ lưỡng,  để chứng minh rằng không ai có thể đem thư ra khỏi nhà tù. Chuyện thứ nhất khám xét kỹ hay không cũng tùy  từng trại giam, tùy tên cán bộ thi hành, không phải NLGO bị khám xét từng ly từng tí lúc ra tù thì ai ra tù cũng phải bị khám xét từng ly từng tí. Tôi nói vậy vì cũng từng « ra tù » và quen biết với khá nhiều người từng ở tù « cải tạo ». Điều thứ hai ông quên rằng  ĐIếU CầY là một người tù nổi tiếng thế giới, người tù được  bộ ngoại giao của nhiều nước và chính Tổng Thống Mỹ nêu đích danh đòi CSVN trả tự do. Thủ tục phóng thích được nhân viên tòa ĐS mỹ theo dõi, giám sát…  Người tù như vậy mà so sánh với một người tù tầm thường «học tập cải tạo tốt »  được thả về thì thật là không thích hợp tí nào .

- Việc VC không cho ĐIếU CầY gặp gia đình là chuyện nhỏ cũng được ông bới ra để tìm vết. Sự thật là ĐIếU CầY không được gặp bà Dương Thị Tân từ khi vào tù vì lý do đã ly dị nên không có liên quan. Người đi thăm nuôi thường xuyên là Nguyễn Trí  Dũng, con của anh ĐIếU CầY. Dũng cũng mới thăm cha không lâu trước đó. Nhưng rõ ràng việc anh ĐIếU CầY được chở từ nhà lao ra thẳng phi trường là chuyện thật.

- Việc mặc bộ đồ tù cũng là một cái cớ đê NLGO ném đá. Đâu có ai nói áo ông ĐIếU CầY mặc là áo nhà tù cấp phát, vì áo nhà tù phát là bộ đồ trắng sọc đen. Cái này ĐIếU CầY có muốn « nổ » cũng không « nổ » được vì nó rõ ràng. Tại sao không chịu hiểu bộ đồ tù là bộ đồ ông ta mặc ở trong tù, chứ không phải bộ đồ được sắm sẵn để xuất ngoại ? Tôi xin hỏi NLGO khi ở tù có nhận được những cái áo pull, hay những bộ quần áo lành lặn từ nhà gởi vào không ? Vậy thì có gì sai nếu Điếu Cầy mặc chiếc áo pull lành lặn khi qua Mỹ ?

NLGO bảo « nghe đồn » rằng Điếu Cầy khi ở tù bị chặt một tay, rồi ông xách mé « hay là nhân viên an ninh giấu bàn tay cụt ở đâu rồi ? ». Thưa NLGO, đã gọi là tin đồn thì không có gì đáng tin cả. Và, lại càng không thể vì một tin đồn vớ vẩn (do Công An Việt Cộng tung ra) mà lại cầm đá ném vào người  mà ông « không ân oán giang hồ, có cảm tình là đằng khác »( chữ trong ngoặc kép là chữ của chíinh NGLO).

NLGO  vin vào câu nói :« mục đích tôi sang đây là ….  » của Điếu Cầy để kết luận rằng anh sang Mỹ là có mục đích, có « công tác »  chứ không phải đột ngột bị trục xuất. Tôi xin góp ý thế này : « trục xuất » hiểu nôm na là đuổi đi, không cho ở trong nước. Điếu Cầy phải chọn hoặc ở trong nước thì phải trong tù hàng chục năm nữa hoặc đi ra khỏi nước nếu muốn được tự do. Như vậy đâu có gì sai khi nói Điếu Cầy bị trục xuất ? Rõ ràng là nhà nước CSVN không chấp nhận Điếu Cầy được sống trên đất nước VN như một con người bình thường.  Về câu nói :« mục đích tôi sang đây là ….  » thì theo tôi, từ lúc được đại diện TĐS Mỹ  hỏi ý về việc ra đi cho đến khi lấy quyết định chắc chắn Điếu Cầy đã trải qua chuỗi ngày suy nghĩ, đắn đo , cân nhắc vì quyết định ấy quả là không dễ dàng cho một người chọn con đường đấu tranh. Và, chẳng lẽ một người tranh đấu như anh khi chọn con đường « ra đi » chỉ đơn giản  « ra đi», và …chấm hết !? Khi quyết định sang Mỹ  (vùng đất cơ hội - land of oppotunity)  ĐIếU CầY phải đặt cho mình chương trình làm việc,  mục đích đạt tới, chứ đâu thể « tùy hứng, tới đâu hay tới đó » . Vậy thì tại sao ông không được  nói « mục đích tôi sang đây là … ».  Xin hỏi quy luật nào, do ai đặt ra, cấm một người tranh đấu đặt ra mục đích cho mình khi bước sang  môi trường tranh đấu mới , thưa ông NLGO ?

Điếu Cầy suốt trong thời gian tù không hề nhận tội với nhà nước CSVN, dám công khai tranh đấu đòi quyền lợi cho mình và những bạn đồng cảnh. Xin được hỏi những ai từng sống trong nhà tù CS, rằng đã có mấy lần ngồi viết những bản tự khai kể lể quá trình « gây nợ máu »  của mình, cho dù mình chỉ làm công việc cầm súng bảo vệ quê hương ? Trong những bản tự khai ấy, có bao giờ tự xỉ vả, tự hạ thấp mình chưa ?  Trong nhà tù CS, tôi từng nghe những  vị cựu sĩ quan, cựu công chức « tỏ tình » với cán bộ cai tù bằng nhiều lời lẽ mà tôi phải xấu hổ, thì dụ : « ở nhà thì có cha, trong này thì có cán bộ, bộ đội …. » đương nhiên không phải ai đi tù cũng đều « nhận giặc làm cha », nhưng dám công khai tranh đấu trong tù thì hiếm, rất hiếm . Tôi xin ai đó hãy soi gương, nhớ lại cách sống , cách hành xử trong tù của mình để so sánh với thái độ « uy vũ bất năng khuất » của ĐIếU CầY để thấy sự giới hạn của mình và đừng mạt sát người đã hơn mình một cái đầu khi dám ngẩng mặt lên trước lũ cai tù cộng sản.

Điếu Cày vì tranh đấu cho tự do báo chí, chống gặc Tàu nên bị CSVN vu khống tội “trốn thuế » ở tù 2 năm rưỡi , hết hai năm rưỡi chưa kịp về thì bị nhốt tiếp với bản án mười hai năm. Trong nhà tù không ngừng đấu tranh, không hề khuất phục. Người như vậy mà khi vừa đặt chân đến Mỳ liền bị chụp cho cái mũ gián điệp, nằm vùng thì xem ra tất cả những người tranh đấu hiện nay trong nước không ai có thể hội đủ điều kiện để lọt vào mắt xanh của một thiểu số ông  bà  « giám khảo » khó tính ngoài này. Nếu những người như  LM Nguyễn Văn Lý, Hòa Thượng Quảng Độ, hay Nguyễn Văn Đài, Lê thị Công Nhân, Tạ Phong Tần, Bùi Hằng, Hoàng Vy, Như Quỳnh  vv..  ra hải ngoại coi bộ khó ai thoát khỏi búa rìu của những người khó tính này. Không  biết nếu hân hạnh được những vị  giám khảo này « chấm đậu » thì được cái giải cao quý nào, và nó  giúp ích được gì cho công cuôc đấu tranh giải thể CSVN ?

Xin được bàn về việc đấu tranh giành lại tự do, dân chủ cho VN.  Bây giờ, ai cũng công nhận rằng đấu tranh bất bạo động là con đường duy nhất để dân chủ hóa Việt Nam . Đấu tranh bất bạo động  là phải tiếp cận với đối phương . Nếu cứ chủ trương năm không, sáu không  là không thực tế ! Không tiếp cận làm sao đấu tranh ?  « Cộng Sản không thể thay đổi, chỉ có thể thay thế ». Quả nhiên , thay thế (hay loại bỏ chế độ) CS là mục tiêu đấu tranh. Nhưng thay thế không thể « hô biến » là đươc ngay. Jelsin không thể loại bỏ CS nếu không có Gorbachev thay đổi nó trước đó.

Đấu tranh là chuyện chung, không một cá nhân, đoàn thể nào có thể đơn phương gánh vác. Nếu không đồng tâm hiệp lực thì khó mà có thể thắng được kẻ thù đang bán nước cầu vinh. Muốn có sự hợp tác chân thành thì điều cần thiết trước tiên  là phải có lòng tôn trọng lẫn nhau. Dân mình đã khốn khổ bao nhiêu năm rồi vì những kẻ cứ muốn giành « độc quyền chân lý »: « phải làm như tôi mới đúng, làm như những người khác đều sai ! ».

Nếu không đồng ý với phương thức đấu tranh của các nước Đông Âu, xin hãy đề ra một phương pháp, sách lược KHẢ THI, xin nhấn mạnh hai chữ KHẢ THI. Qúy vị nhất định đòi lật đổ chế độ CS tức thì,  bắt tất cả đảng viên CS phải đền tội? Hay lắm, quý lắm! nếu làm được thì còn gì bằng! chẳng ai có lòng với quê hương còn tiếc nuối  chế độ CS bán nước này. Nhưng xin cho biết làm thế nào để thực hiện khi mà quí vị cứ chống đối, phỉ báng  những người đấu tranh theo phương thức ôn hòa, tiệm tiến, phần qúy vị thì lực lượng không có, tài chánh cũng không, uy tín trên mật trận đối ngoại trên chính trường  quốc tế cũng chỉ là con số không tròn trĩnh. Xin đừng nói cho vui, nói cho sướng miệng, rồi khi được hỏi “làm thế nào để thực hiện” thì bèn .. cười trừ. Chuyện đấu tranh để giải thể chế độ CS là công việc của người trong nước, mà những người đã từng ở trong hàng ngũ CS cũng có thể góp tay và giữ một vai trò không kém phần quan trọng. Người hải ngoại chỉ có thể đảm nhận nhiệm vụ yểm trợ. Tuy nhiên, nhiều khi người ta quên mất điều đó và nhất định đòi lãnh đạo. Rõ khổ !

Tiện đây, tôi cũng xin được góp ý thật ngắn gọn về chuyện lá cờ: Tôi sinh ra ở miền Nam, lớn lên, thụ hưởng nền giáo dục nhân bản ở Miền Nam. Tôi yêu chính thể Cộng Hòa, tôi yêu cờ vàng ba sọc đỏ. Điều đó không có nghĩa là tôi buộc tất cả mọi người phải có cùng tình cảm giống như tôi. Thật là vô lý khi buộc một người không có tí kỷ niệm nào với cờ vàng lại phải có cái tâm tình giống như người từng sống chết với lá cờ. Theo tôi, nếu ai đó có cùng chung lý tưởng tranh đấu cho tự do dân chủ, muốn xóa bỏ độc tài, truất phế bọn phản dân hại nước thì ta có thể xem là bạn đồng hành trên mục tiêu chung ấy. Việc họ chưa thể yêu cờ vàng là có thể hiểu  được và , nếu muốn, ta sẽ tìm cách thuyết phục sau (thuyết phục chứ không bắt buộc). Tôi khinh bỉ cách nói “yêu nước là yêu CNXH” của chính quyền CSVN, thế nên tôi cũng không tán đồng cách nói “yêu nước là yêu cờ vàng ba sọc đỏ”.

Điếu Cày có phát biểu trên đài RFA rẳng : ông tôn trọng mọi ý kiến khác biệt, nhưng không tán thành việc vu khống. Quả vậy, nhiều người cho rằng mình được tự do viết lách rồi đặt điều vu khống  cho những người cùng mục tiêu  đấu tranh với mình  nhưng có thể khác về phương thức đấu tranh. Chúng ta đấu tranh chống chế độ độc tài CS, xin đừng cư xử với nhau bằng cái cung cách của CS độc tài. Nếu tranh đầu cho một thể chế dân chủ mà lại dùng phương thức áp đặt của kẻ  độc tài thì lấy gì bảo đảm là mình sẽ mang lại một xã hội tốt hơn cái xã hội mình đang hô hào xóa bỏ ?

Số phận dân tộc  Nga : Thoát khỏi  Độc Tài CS  lại vướng vào Độc Tài Mafia thật đáng cho chúng ta suy ngẫm .

Brussels , 12/2014
© Kim Nguyên

Other Articles

«
Next
Newer Post
»
Previous
Older Post

Top