Breaking News

CỜ VÀNG QUỐC GIA TRÊN ĐỈNH NGỌN EVEREST


CỜ VÀNG QUỐC GIA TRÊN ĐỈNH NGỌN EVEREST

Ngày 17 tháng 5 năm 2004, trưởng đoàn leo núi Craig Van Hoy, 46 tuổi và các đoàn viên, từ phía Nam, đã đặt chân lên nóc nhà thế giới: Ðỉnh núi Everest, trên dãy Hi Mã Lạp Sơn.

1.

Ngay lập tức, anh Craig đã cùng người đồng hành giương ra một tấm vải nhựa có in Cờ Vàng Quốc Gia Việt Nam nổi bật trên nền bạt ngàn tuyết trắng, xác nhận sự chinh phục đỉnh ngọn núi Everest cao nhất, được mệnh danh là nóc nhà của thế giới, trên dãy Hi Mã Lạp Sơn.

2.

Hơn nửa thế kỷ trước đó, ngày 29 tháng 5, 1953, Sir Edmund Hillary, New Jealand và Tenzing Norgay, một người dân Nepal thuộc bộ tộc Sherpa, trở thành hai người đàn ông đầu tiên chinh phục đỉnh Núi Everest, cũng từ sườn phía Nam, nơi được mệnh danh là không thể trèo lên được “unclimbable.” Song, lòng đam mê chinh phục ngọn núi Everest, vẫn là giấc mơ của biết bao nhà thám hiểm trên thế giới. Hẳn nhiên, qua truyền thông người ta biết rằng, họ sẽ phải trả giá rất đắt, vượt qua muôn vàn gian nan thử thách; từ việc chống chọi với cái giá lạnh, ăn uống không phù hợp, khí hậu khắc nghiệt, lượng oxy xuống quá thấp, có thể kiệt sức triền miên, mất ngủ, v.v...Đã có không ít nhà thám hiểm phải vĩnh viễn bỏ lại tuổi trẻ của mình trên đỉnh núi cao, heo hút, chót vót này (tỷ lệ thành công/ thiệt mạng là 16/1), khiến ai cũng xót thương!

3.

Dưới đây là câu chuyện đầy cảm xúc trong sự việc gởi gấm ý nguyện tôn vinh một lá cờ thân yêu của hàng triệu người Việt Nam ở hải ngoại trên đỉnh cao Everest nổi tiếng thế giới.

Chàng trai trẻ Huỳnh Lương Vinh, cư dân thành phố Hoa Hồng, Portland, Oregon, giã từ Sàigòn, sau ngày 30 tháng 4, 1975, cùng đại gia đình đến Hoa Kỳ năm 17 tuổi. Năm 1979 Vinh được bầu chọn là học sinh ưu tú ngành kỹ nghệ họa của liên trường trung học tiểu bang Oregon. Hằng năm Sở Học Chánh (Portland Public School) bang Oregon, cùng một số các cơ quan đã bảo trợ và cấp bằng Craftmanship of The Year. Trước đây thường lệ là các học sinh bản xứ người Mỹ được chọn đều là xuất thân từ trường kỹ thuật Benson Industry. Nhưng năm đó lại lọt vào tay một người Việt Nam. Sau đó Vinh được trường University of Oregon nhận thẳng vào phân khoa kiến trúc, một trong 3 trường Kiến trúc hàng đầu của nước Mỹ; anh đã ra trường, tốt nghiệp Kiến Trúc Sư, vào năm 1984. Và còn là một Họa Sĩ tài danh, làm việc tại Portland, Oregon. Chính tại nơi đây, Huỳnh Lương Vinh có dịp quen biết anh Craig Van Hoy, sinh quán tại Tacoma, Washington, nhưng hiện nay anh là cư dân Portland, Oregon, lập gia đình với một thiếu nữ Lào, tên Malaysone; anh chị đã có hai cháu: cháu trai Josiah, 6 tuổi, và cháu gái Bethany, 4 tuổi. Anh Craig Van Hoy làm việc cho Sở Giáo Dục Vancouver, Washington. Ngoài 3 tháng làm việc cho Sở Giáo Dục, 9 tháng còn lại, Anh dành toàn thời gian cho việc huấn luyện và hướng dẫn cho từng nhóm hoặc từng cá nhân cũng có ý ưa thích phiêu lưu, mạo hiểm như anh. Họ là những người yêu thích môn thể thao leo núi đến từ khắp nơi trên thế giới, đều mong ước chinh phục ngọn núi cao nhất thế giới Everest.

4.

Núi Everest được đặt theo tên của Sir George Everest (1790-1866), giám định viên trưởng người Anh tại Ấn Ðộ. Người Tây Tạng (Tibet) gọi núi Everest là Chomolangma (Thánh Mẫu của vũ trụ), người Nepal gọi là núi Sagarmatha, (tiếng phạn: Sagaramastakã (Vầng Trán Thái Dương), cao 29,035 feet (5.5 miles= 8.9 km), trên mực nước biển, trên biên giới Tibet và Nepal, phía Bắc Ấn.

Nhiều năm trước đây, anh Craig thường lui tới vùng núi này, tự nghiên cứu và học đàm thoại với dân bản xứ để chuẩn bị cho các chuyến chinh phục ngọn Everest.

Trong tình thân quen, Huỳnh Lương Vinh hiểu được ý chí kiên định của người bạn Craig sẽ quyết tâm chinh phục đỉnh cao nhất của ngọn Everest, từ sườn phía Nam, nơi mà từ trước tới nay rất ít người thực hiện được. Theo Craig, chuyến leo núi lần này sẽ đầy kỳ thú và mạo hiểm nhất. Do đó, anh chuẩn bị thật chu đáo. Ðoàn của anh gồm 1 người Ðài Loan, 4 người Mỹ đến từ các tiểu bang khác nhau và 5 người thổ dân. Chuyến đi này cũng được các đài truyền hình NBC, Discovery Channel và Universal Picture theo dõi tường thuật trong suốt cuộc hành trình. Trong thời gian hai tháng tại đây, Craig huấn luyện và hướng dẫn cho các thành viên trong đoàn về những kỹ thuật, động tác và cách xử trí mà đoàn sẽ phải đương đầu trong những ngày sắp tới.

5.

Vào lúc Craig chuẩn bị cho chuyến đi leo núi của anh, Chiến Dịch Cờ Vàng của người VN tị nạn tại Mỹ, khởi đi từ tiểu bang Virginia vào đầu năm 2003, đã như một vết dầu loang trên cùng khắp các tiểu bang, quận hạt và các thành phố Hoa Kỳ. Huỳnh Lương Vinh chợt có một ý tưởng tuyệt vời, đó là đem tâm nguyện của anh ấp ủ về lá cờ Vàng, biểu tượng cao quý về Tự Do, Dân Chủ và Nhân Quyền, là di sản của người Việt ở hải ngoại, trở thành hiện thực tung bay trên đỉnh ngọn núi Everest, một khi đoàn thám hiểm của người bạn Craig thành công. Cái nguyên nhân sâu xa, chính là Vinh đã sớm biết trăn trở từ cõi tâm, từ những nỗi đau của thân phận, của các bậc cha anh, của cả một dân tộc, nước mất, nhà tan! Nhắc tới cuộc chiến đầy lý tưởng tự do của người quốc gia VNCH ở đây, để khơi dậy lương tâm con người; không một ai muốn xẩy ra chiến tranh đổ nát, bởi hòa bình đích thưc, vẫn là niềm khát khao của nhân loại. Anh đem tâm nguyện của mình nói với Craig, và Craig đã hân hoan nhận lời. Craig thích thú nói: “Tôi sẽ trân trọng đem lá cờ mang ý nghĩa tranh đấu cho Tự Do này lên tới đỉnh Everest và sẽ chụp cho anh một tấm ảnh, chắc chắn đây là lần đầu tiên trong lịch sử, anh hãy hãnh diện.” Craig cũng có nhiều hiểu biết và rất kính trọng Ðức Ðạt Lai Lạt Ma, nhà lãnh đạo tinh thần của người Tây Tạng. Hiện ngài đang lưu vong ở Ấn Ðộ để tranh đấu giành tự do cho xứ sở Tây Tạng của ngài.

Cuộc hành trình bắt đầu từ trạm đầu tiên, lên tới đỉnh Everest phải mất hết ít nhất 6 ngày. Craig kể rằng, trời tờ mờ sáng, đoàn của anh lên đường, đất trại với cao độ là 17,600 feet. Nhiệt độ vào lúc này xuống tới 5 độ Fahrenheit. Ðể tranh thủ thời gian, trong suốt 17 giờ, anh chỉ ăn một thỏi chocolat và uống 1 lít nước lọc.

Từ chân núi lên đến đỉnh phải dựng lều trại nghỉ ngơi qua đêm, ít nhất là 4 lần. Ðến trạm thứ nhì coi như leo đã được nửa đường. Trang phục quần áo, như các phi hành gia không gian, trang bị nhiều loại dây leo núi khác nhau, giầy có móc sắt, búa, gậy, mặt nạ, bình dưỡng khí và 50 chiếc thang nhôm. Khi gặp đoạn nứt lớn của các hố sâu, các thang này sẽ được cột nối tiếp các đầu thang lại với nhau để đoàn băng qua dễ dàng hơn.

Tháng 5 là mùa mưa lũ tại những khu rừng già hoặc những khu đồi núi vùng Á Châu, nhưng may mắn thay, ngày hôm đó trời trong, khí hậu tương đối tốt, không có mưa lớn hoặc có bão tuyết như các năm trước. Ðoàn của Craig vẫn tiếp tục leo cao lên, cao hơn nữa. Thật xa, chân trời như một dải lụa màu xám bạc, trước mặt là những rặng núi nhấp nhô, mờ ảo.Cũng vào giờ này, bên dưới, dân làng đang yên giấc ngủ say như cùng hòa nhịp thở nhẹ của Craig qua ống dẫn khí mà anh đang đeo.

6.

Ðến đúng ngày thứ 6 (17 tháng 5, 2004), Craig và đoàn leo núi đã đặt chân lên đỉnh cao nhất của núi Everest, nơi còn được gọi là “Nóc Nhà Thế Giới.”

Trong giây phút thành công này, anh Craig Van Hoy nghĩ đến vợ, con anh tại Portland, Oregon. Anh nghĩ đến những người thổ dân ở đây đã cùng anh chia sẻ bao tháng ngày và nhất là vị cao tăng Phật Giáo đã theo truyền thống làm lễ ban phước lành cho anh mỗi lần anh leo núi tại đây. Và đặc biệt, anh nghĩ đến một người bạn mà theo anh biết, lúc nào cũng mong ngóng, trông đợi ngày anh thành công trở về với hình ảnh Cờ Vàng rực rỡ trên đỉnh cao chót vót của Núi Tuyết Everest hùng tráng, vĩ đại.

Ngay lập tức, trưởng đoàn leo núi Craig lấy từ trong túi đeo lưng ra một tấm vải nhựa có lá cờ vàng ba sọc đỏ cùng một người đồng hành giương ra trong ánh tuyết sáng trắng trên nền trời bao la trong xanh. “Vinh ơi!tấm ảnh này tôi chụp riêng tặng cho anh cùng tất cả những người Việt Nam yêu chuộng tự do”.

7.

Ngày 6 tháng 10 năm 2010, tại thành phố hoa hồng Portland, tiểu bang Oregon đã diễn ra buổi gặp gỡ đầy thú vị giữa ông Chu Lynh, đại diện đoàn làm phim Hồn Việt, Kiến Trúc Sư Huỳnh Lương Vinh, ông Craig Van Hoy, nhà thám hiểm, leo núi chuyên nghiệp, ông Trần Quang Đệ, Chủ tịch CĐVNO, cùng một số các vị đại diện, quan khách và nhân sĩ trong cộng đồng. Buổi tiệc họp mặt không ngoài việc chúc mừng, và vinh danh ngày lịch sử của Cộng Đồng VN Oregon, “17 tháng 5 năm 2004”, lá cờ vàng quốc gia được đặt trên đỉnh nóc nhà của thế giới, Everest; đóng góp trong dòng sử cờ vàng, quốc kỳ, và quốc ca của dân tộc VN, “nổi trôi theo mệnh nước", vẫn ngạo nghễ tung bay trên khắp bầu trời tự do. Chính phủ Hoa Kỳ đã ban hành luật pháp suốt 37 năm qua cho đến ngày nay, vinh danh lá cờ vàng quốc gia VNCH, di sản của người Việt tự do, tị nạn cộng sản.

Ông Craig Van Hoy nói: “Tôi rất hãnh diện coi đó là một kỳ tích đã thực hiện sự việc này, giờ đây tôi lại thêm sung sướng vì được hiểu thêm về ý nghĩa của lá cờ Vàng, và sự biểu tượng cho cái di sản của tất cả người Việt tự do trên toàn thế giới..” Ông tiếp: “Khi chinh phục được tới đỉnh núi cao nhất thì tôi phải trả cái giá nhiều cam go, có khi cả mạng sống, để hiểu rằng, lá cờ chính nghĩa tự do của quí vị thì phải trả bằng cái giá như thế nào! (Freedom is not Free).

Ô. Craig Van Hoy nói với Chủ Tịch CĐVN-OR  “Đó là vinh dự của tôi làm cho quý cộng đồng”.
Kết luận:

Tôi chỉ là kẻ thất phu, thật may mắn và hạnh phúc lây, được có mặt trong buổi họp tiếp tân, mang tính lịch sử này. Xin được bầy tỏ sự ngưỡng mộ sâu sa nhất về tấm lòng, và thành tích vô cùng ý nghĩa cao cả của nhà thám hiểm Mỹ, Craig Van Hoy, một anh hùng hào hiệp, đã tiếp tay cho công cuộc đấu tranh cam go, đầy chính nghĩa nhân bản của người VN quốc gia, chống bạo quyền cộng sản xâm lược! Chúng ta ngưỡng mộ anh Craig Van Hoy bao nhiêu về tài chinh phục đỉnh ngọn núi cao nhất, Everest, chúng ta lại càng không quên ngưỡng mộ về sự chinh phục chính mình của anh Huỳnh Lương Vinh, khi đạt được ước nguyện, treo lá cờ vàng quốc gia Việt Nam trên nóc nhà thế giới, Everest, lần đầu tiên và duy nhất hiện nay, như một kỳ tích. “Hàng trăm ngọn nến có thể thắp sáng từ một ngọn nến”. Nguyện xin hồn thiêng sông núi, mong niềm tin vào dân tộc tính, mọi sợi dây truyền thống bất tuyệt, nối quá khứ với hiện tại và tương lai mai sau: “Mai sau dù có bao giờ/ Đốt lò hương ấy so tơ phím này". (Kiều/ Nguyễn Du).

Tổng hợp:
Phạm Bá Hoa/ Ngọc Bội/ Bùi Quốc Hùng