ads

Slider[Style1]

Style2

Style3[OneLeft]

Style3[OneRight]

Style4

Style5

Tổng thống Hoa Kỳ Donald Trump
Tin Vắn- January 13 - 2018
Nguồn: https://diendantraichieu.blogspot.com/p/news.html

TT TRUMP BỊ TỐ MIỆT THỊ PHI CHÂU

TTDC đang lên cơn sốt. Các cơ quan như CNN, WaPo, NYT,... nhẩy dựng lên, tố cáo TT Trump đã miệt thị Haiti và các xứ Phi Châu mà ông gọi là “shithole countries”, trong một cuộc họp với vài nhân viên nội các và một ít thượng nghị sĩ để bàn về việc cải tổ chính sách di dân và số phận của 800.000 trẻ em di dân bất hợp pháp trong chương trình DACA. Xin miễn dịch “shithole”, quý độc giả tùy tiện tra tự điển.

Có người tham dự buổi họp đã xì tin này ra và TTDC đã làm như trúng số powerball. Xúm lại sỉ vả TT Trump là kỳ thị dân da đen và miệt thị cả lục địa Phi Châu.

Ngay sau khi câu chuyện nổ đùng ra, TT Trump đã cải chính ông không hề dùng ngôn từ đó. Một nghị sĩ DC xác nhận TT Trump đã dùng cụm từ này nhiều lần liên tiếp, trong khi hai nghị sĩ CH khẳng định không hề nghe thấy. Một ông nghe được nhiều lần liên tiếp, hai ông không hề nghe thấy lần nào. Ai nói láo?

Buổi họp không được thu thanh. Do đó, không ai biết câu chuyện thực hư như thế nào. TTDC và phe DC không quan tâm đến chuyện thực hư, chỉ nhẩy nhổm vì có cơ hội đánh Trump quá hấp dẫn, không thể bỏ qua. Vài cụ tỵ nạn cũng nhẩy tưng tưng theo.

Thật ra, rất có thể TT Trump đã dùng danh từ “shithole countries”, nếu có cũng là một danh từ kiểu chửi thề như ‘fucking countries” hay “shitty countries”, là những chữ dân Mỹ nói mỗi ngày, ngay cả vợ chồng Bill-Hillary cũng nói như cơm bữa mà chẳng ai thắc mắc vì chẳng mang ý nghiã gì đặc biệt. Cái gian trá của phe đối lập DC và TTDC là đã xoáy vào một chữ để đánh TT Trump thôi. Đây chính là kỹ thuật bóp méo để đánh mà không cần dựa trên fake news. Trong thời buổi này, bất cứ cái gì bất lợi cho TT Trump cũng biến thành vũ khí đánh Trump, bất cần biết tin thật hay tin phịa, một câu hay một chữ hay một cử chỉ nào.

CHIÊU MỚI CHỐNG TRUMP

Từ ngày ông Trump đắc cử tổng thống, ta thấy TTDC và phe DC đã tìm đủ mọi cách đánh hạ ông. Không thiếu gì tội: thông đồng với Nga, gian lận phiếu, dâm tặc, vô tài, tham nhũng ăn tiền quan chức ngoại quốc, nói nhảm, nói láo hơn Vẹm, … Tất cả như đổ mỡ trên chảo teflon, chẳng có gì dính vào chảo hết.

Bây giờ ra chiêu mới. Từ CNN đến NYT đến WaPo, dựa trên một cuốn sách của một ‘nhà báo’ tráo trở, tung tin Trump bị bệnh tâm thần.

Thật ra, đây không phải là tố cáo mới toanh, lần đầu tiên nghe được. Ngay từ hồi ông Trump tranh cử, đã có nhiều tiếng nói phán cụ Trump bị khùng, điên, lẫn, mát dây,… Nhưng dân Mỹ vẫn chấp nhận bầu ông này làm tổng thống. Bây giờ cạn ý, không biết làm gì, lại đi khui thùng rác cũ, bung cái bệnh tâm thần ra lại. Chứ biết làm gì khác bây giờ? Chiêu nào cũng thử rồi mà.

Phản ứng của TT Trump? Tuýt ngay cho thiên hạ biết ông là “thiên tài thông minh và ổn định nhất” –most intelligent and stable genius. Chỉ khiến TTDC tức điên người thêm. Đúng là ông thần Trump! Càng chửi, ông càng trả lời xóc họng lại. Không giống ai hết, ai bằng lòng thì tốt, không thì ráng chịu đi.

Phe ta trong quốc hội mời một bà bác sĩ tâm thần ra điều trần. Bà này khẳng định TT Trump có bệnh tâm thần thật. TTDC làm rùm beng. Hai ngày sau khám phá bằng bác sĩ của bà hết hạn hơn hai năm rồi và vì lý do nào đó đã không được gia hạn. Nghĩa là bà bác sĩ không có quyền hành nghề, chưa từng khám nghiệm bệnh nhân Trump, nhưng vẫn được dân biểu DC coi như tiếng nói quan trọng đáng tin cậy nhất, phải được mời ra trước quốc hội để tố TT Trump. Có phải tại các bác sĩ có bằng hành nghề không ai chia xẻ ý kiến của bà bác sĩ không được hành nghề này, nên chỉ mời được bà này?

GS luật của Harvard, ông Alan Dershowitz cảnh giác đây là chiêu đánh nguy hiểm nếu được dùng trong việc tranh chấp đảng phái, vì sẽ trở thành tiền lệ dễ dàng bị lạm dụng. Bệnh tâm thần không thể bị viện dẫn mỗi khi có khác biệt chính kiến.

Xin lỗi quý độc giả, nếu một ông khùng mà giảm thuế được cho tôi, cho đám bạn bè tôi có job, cú đầu được Trung Cộng, tiêu diệt được ISIS và đám khủng bố cuồng tín, ngăn chận được đám di dân lậu, làm kinh tế phát triển mạnh, bớt cho tôi phải nghe chuyện ‘cầu tiêu lưỡng giới’,… tôi sẽ hai tay hai chân bầu tên khùng này làm tổng thống ngay.

Tin giờ chót về cuốn sách:

- Ông Steve Bannon, cựu cố vấn Sách Lược cho TT Trump và đương nhiệm Chủ Tịch Hội Đồng Quản Trị báo mạng Breitbart News đã bị ép từ chức sau khi ông đã cung cấp tin hậu trường cho cuốn sách, mắc dù ông đã công khai xin lỗi TT Trump và gia đình ông.

- Trong một cuộc phỏng vấn trên đài CBS, tác giả cuốn sách Micheal Wolff thú nhận tất cả những phê phán, chê bai về TT Trump của nhân viên nội các được trích dẫn trong sách đều do ông ‘nghe được qua lời kể’, chứ thật sự, ông không hề được nghe trực tiếp từ họ, vì ông không được phỏng vấn bất cứ nhân viên nội các nào. Chuyện này chỉ củng cố những tố giác “fake news” của TT Trump thôi.

CÂU CHUYỆN TRUẤT PHẾ TT TRUMP

Phe đối lập đang quậy chuyện này và kêu gọi thi hành tu chính 25 của Hiến Pháp, cho phép giải nhiệm tổng thống nếu ông bị bệnh, kể cả bệnh tâm thần, không thi hành trách nhiệm được. Theo tu chính, muốn giải nhiệm tổng thống, cần phải có hai phần ba nội các biểu quyết thuận trong đó có phó tổng thống, và đa số lưỡng viện biểu quyết thuận theo. Nếu tổng thống phủ quyết, sẽ cần hai phần ba Hạ Viện và Thượng Viện biểu quyết giải nhiệm. Thực tế mà nói, chuyện này không có cách nào xẩy ra, nhưng phe DC và TTDC vẫn lôi ra, không phải vì hy vọng sẽ được toại nguyện, mà chỉ với mục đích bôi bác và phá thôi.

Không thể xẩy ra chẳng những vì phe CH đang nắm đa số tại cả hai viện, mà cũng vì nhiều lãnh đạo của đảng DC sợ truất phế Trump thì PTT Pence sẽ lên thay thế, và phe cấp tiến thật ra sợ ông Pence gấp vạn lần sợ ông Trump. Ông Pence bảo thủ ‘một chăm phần dầu’, hơn xa ông Trump.

TT TRUMP VÀ NÚT BẤM BOM NGUYÊN TỬ

Trong màn đấu võ miệng với Cậu Ấm Ủn, TT Trump đã ‘tuýt’, khoe ông có ‘cái nút bấm bom nguyên tử to hơn’. Một anh nhóc tiểu học cũng hiểu ý ông muốn nói lực lượng nguyên tử của Mỹ vĩ đại gấp bội so với vài cái bom muỗi của Bắc Hàn, và TT Trump cảnh giác Cậu Ấm không nên chơi với lửa. Nhưng dĩ nhiên đó là suy nghĩ của anh nhóc tiểu học.

Còn các đại trí thức trong TTDC thì nghĩ khác. Một đám thì chú tâm vào chuyện cái nút bấm, miả mai TT Trump so sánh kích thước cái nút bấm như trẻ con mẫu giáo. Một đám khác thì phán Trump điên cuồng mang vũ khí nguyên tử ra tuýt lăng nhăng, hăm dọa và khiêu khích Cậu Ấm Ủn. “Trump điên, đầu óc có vấn đề, nguy hiểm có thể tạo chiến tranh nguyên tử, đàn hặc, giải nhiệm, bắt vô nhà thương điên,…”. Đó là bài ca của TTDC hiện giờ.

Bỏ qua mấy anh ngây ngô bàn chuyện kích thước của nút bấm, ta thấy mấy anh la hoảng chuyện “hăm dọa” BH nghe giống như cái ông thủ tướng Anh Chamberlain suốt ngày vuốt ve ca tụng Hitler vì sợ chọc giận Hitler. Kết quả như thế nào, khỏi bàn thêm.

Khi TT Kennedy đụng độ với Khrutchev trong vụ hỏa tiễn nguyên tử của Nga đặt tại Cuba, ông cũng đã hăm dọa sẽ xử dụng kho vũ khí nguyên tử khổng lồ của Mỹ. Khi đó và cho tới nay, không ai tố cáo TT Kennedy bị bệnh tâm thần hết.

CHUYÊN GIA KINH TẾ TIN GIẢM THUẾ SẼ TĂNG TRƯỞNG KINH TẾ

Báo kinh doanh Wall Street Journal mở thăm dò với 68 nhà kinh doanh, kinh tế gia, và giáo sư về tình hình kinh tế. Đại đa số cho rằng việc giảm thuế sẽ đẩy mạnh tăng trưởng kinh tế ngay từ năm tới.

Họ cho rằng TT Trump đã có vai trò tích cực mạnh –strongly positive effect- trên ba yếu tố kinh tế quan trọng nhất trong thời gian qua: tạo công ăn việc làm, viễn tượng kinh tế phát triển mạnh, và sự gia tăng của chỉ số chứng khoán.

Đa số giới kinh doanh cho rằng những quyết định về giảm thuế và cắt thủ tục hành chánh cuả TT Trump đã đưa đến một sự tin tưởng vào chính sách kinh tế đặt trọng tâm vào việc tăng trưởng. 90% những người thăm dò đã tin rằng giảm thuế sẽ đưa đến tăng trưởng kinh tế mạnh ít nhất trong hai năm đầu, sau đó tăng trưởng sẽ giảm lần.

Tin mới nhất: Wal-Mart đã tăng lương khoảng một triệu nhân viên lên mức tối thiểu 11 đô một giờ, đồng thời tặng tiền thưởng 1.000 đô mỗi người nhờ việc giảm thuế sẽ giúp tăng lợi nhuận mạnh cho năm tới theo ước tính của Wal-Mart.

Bà dân biểu Nancy Pelosi, cựu chủ tịch Hạ Viện thời DC, cho rằng những tiền thưởng và tăng lương loại này giống như “crumbs” [mảnh vụn bánh mì rơi rớt trên bàn ăn]. Bà đại gia Pelosi, dân biểu của đảng tự xưng là “đảng của dân nghèo”, coi 1.000 đô như “crumbs”, nhưng kẻ này ước gì năm nào cũng được ít “crumbs” cho vợ con nhờ.

Sở thuế IRS đang tính lại số tiền thuế -tax withholdings- được giữ lại trên phiếu lương mỗi tháng của mỗi người, sẽ thông báo các công ty trong tháng Giêng này. Khoảng 90% dân Mỹ sẽ có được thêm ít tiền mỗi tháng, nhiều ít tùy trường hợp cá nhân, kể từ Tháng Hai.

Không biết những người đả kích việc giảm thuế có phản đối và đòi IRS giữ lại số tiền cao hơn, như hiện nay không nhỉ.

ĐẠI TÀI TỬ HỒ LY VỌNG CHỐNG GIẢM THUẾ

Bà tài tử kiêm ca sĩ kiêm người tình của TT Kennedy cách đây nửa thế kỷ, Barbra Streisand, nổi tiếng là thù ghét TT Trump đến tận xương tủy, đã lên tiếng cho biết quan điểm về luật giảm thuế mới. Theo bà, luật mới chỉ là “một trò bịp –scam- nhằm mục đích moi tiền giới trung lưu, thể tháo gia, và giới ca nhạc sĩ và tài tử sinh sống tại những tiểu bang xanh [bỏ phiếu cho đảng DC] như Cali để lấy tiền tặng cho các tỷ phú”.

Nhận xét này khiến kẻ này phải… gãi đầu gãi tai năm phút. Nhờ bà Streisand giải thích nên bây giờ kẻ này mới vỡ lẽ ra các thể tháo gia, ca sĩ, tài tử Hồ Ly Vọng đều chỉ là dân… trung lưu hết.

Như ông bầu đội football L.A. Raiders mới ký hợp đồng 100 triệu đô, hay anh quarterback của Los Angeles Rams lãnh lương có 20 triệu chơi football 4 tháng một năm. Hay anh Brad Pitt đóng mỗi phim vài tháng, lãnh 20 triệu. Hầu hết các ca sĩ, tài tử nổi tiếng dường như có gia tài vài chục hay vài trăm triệu đô hết.

Luật giảm thuế mới không cho họ khấu trừ tiền lãi trên nợ mua nhà trên 750.000 đô trong khi nhà họ đều trị giá vài chục triệu, không cho khấu trừ thuế nhà trên 10.000 trong khi thuế nhà của hođ lên tới cả triệu một năm, chỉ cho họ giảm thuế đâu chưa tới 10% trong khi dân trung lưu được trừ thuế tới 70%-80%,… Tất cả đều bất lợi cho họ. Điều này kẻ này hoàn toàn hiểu được. Nhưng từ đó, than vãn là TT Trump giựt tiền của họ, là “dân trung lưu” thì… quả là hết ý. Nghe thấy thật tội nghiệp cho những tài tử, ca sĩ, mấy anh chơi football hay bóng rổ thật.

Thú thật, kẻ này ước gì được thành dân “trung lưu” như bà Streisand hay anh Brad Pitt nhỉ.

Quên thưa với quý độc giả là bà Streisand trước khi ông Trump đắc cử đã thề thốt sẽ dọn đi Canada hay Úc ngay nếu ông này đắc cử. Đố quý vị biết bà này đã dọn đi chưa? Vị nào đoán trúng sẽ được đọc diễn đàn này miễn phí vĩnh viễn.

BÀ OPRAH WINFREY TRANH CỬ TỔNG THỐNG?

Tin nóng bỏng trong hậu trường chính trị của đảng DC: bà Oprah Winfrey có thể sẽ ra tranh cử tổng thống năm 2020, và có triển vọng chẳng những thắng lớn trong nội bộ đảng DC, mà thắng luôn cả TT Trump nếu ông ra tái tranh cử.

Bà Winfrey, được biết qua tên Oprah, là ‘Mỹ gốc Phi Châu’, năm nay 63 tuổi, làm nghề ... ‘nói chuyện’ (talk show) trên truyền hình từ 30 năm nay, có thể nói nổi tiếng nhất trong giới truyền hình, nhờ đó đã thành tỷ phú với lợi tức trung bình 60-70 triệu một năm. Bà không phải là chính trị gia, nhưng qua các cuộc nói chuyện, bà đã chứng tỏ là người có khuynh hướng chính trị thiên tả nặng, đã từng ủng hộ mạnh ứng viên Obama và Hillary trước đây.

Mặc dù đã nhiều lần xác định không có tham vọng chính trị, nhưng bà cũng ngấm ngầm khuyến khích bạn bè, các nhà báo và cả ông chồng, đánh tiếng bà sẽ ra tranh cử tổng thống. Ai cũng hiểu đây là cách thả bóng thăm dò dư luận. Đồng thời cũng là cách đánh bóng thêm tên tuổi, kiếm thêm ít tiền còm. TTDC đã mau mắn xúm lại công kênh bà lên 9 tầng mây.

Qua cách này, bà đã thấy đang được ủng hộ khá mạnh. Một thăm dò dư luận cho thấy bà sẽ hạ TT Trump 48%-38% nếu cuộc bầu được tổ chức ngày hôm nay.

Việc tung bà Oprah ra chính trường dường như chứng tỏ đảng DC đang bị khủng hoảng nhân sự trầm trọng. Nhìn qua nhìn lại, ngoài những ‘lão đồng chí’ như cụ bà Hillary, cụ bà Elizabeth Warren, cụ ông Bernie Sanders, cụ ông Joe Biden,... toàn là khủng long hết, thì chẳng còn ai đáng để ý.

Bây giờ, bí quá, ôm đại một bà chuyên nghề nói chuyện bá láp trên TV. Chưa chi thì NBC đã gọi bà Oprah là “tổng thống của chúng ta” (Our President!).

Phản ứng của TT Trump? Ông hoan nghênh việc bà Oprah ra tranh cử, nhưng quả quyết ông sẽ hạ bà đo ván.

Nếu quả có chuyện tranh cử Trump-Oprah, ta sẽ thấy một lựa chọn giữa hai tỷ phú nổi tiếng của TV. Thế mới nói thời đại này là thời đại của TV, của truyền thông đại chúng, của những người nổi tiếng –celebrities-. Chính trị gia chuyên nghiệp giỏi lắm, cho làm dân biểu, nghị sĩ tha hồ nói phét tại quốc hội thôi. Một khiá cạnh không mấy đẹp của thể chế dân chủ “ma-dzê” in USA.


JANUARY 6 – 2018

HẬU THUẪN CỦA TT TRUMP

Một tuần sau khi TT Trump ký luật thuế mới, tỷ lệ hậu thuẫn của ông nhất loạt tăng trên tất cả các cơ quan thăm dò dư luận.

Tổng hợp tất cả các thăm dò, theo cơ quan Politico, hậu thuẫn đã tăng từ 37% giữa tháng Chạp lên tới 40% cuối tháng Chạp. Tỷ lệ chống giảm từ 58% xuống 55% trong cùng thời điểm. Một chiều hướng thuận lợi, chứng tỏ dân Mỹ chuyển hướng về TT Trump nhờ luật thuế mới.

Tuy khoảng cách bất lợi đã giảm từ 21% xuống 15%, nhưng vẫn còn quá cao.

Nhắc lại, mới tháng trước, cơ quan thăm dò Gallup đã cho biết tỷ lệ hậu thuẫn của bà Hillary chỉ là 36%, tệ hơn TT Trump nữa. Dân Mỹ có vẻ không thích thái độ cù nhầy của bà, không chịu chấp nhận mình thua, cứ lèo nhèo giảng giải, phân bua rồi đả kích, chê bai TT Trump.

TNS LIEBERMAN VÀ CHÍNH SÁCH ĐỐI NGOẠI MỸ

Trong một dịp xuất hiện trên TV, cựu thượng nghị sĩ DC cũng là cựu ứng viên phó của PTT Al Gore năm 2000, ông Joe Lieberman, đã cho biết ông thấy TT Trump hoàn toàn có lý khi đặt nền tảng chính sách đối ngoại của Mỹ trên nguyên tắc ‘Nước Mỹ trước tiên’.

Ông Lieberman nói theo ông hiểu, “chính sách ngoại giao, quốc phòng của chúng ta phải luôn luôn lo về tự do của nước Mỹ, an ninh của nước Mỹ, và phúc lợi của dân Mỹ”.

Ông nói tiếp “Tổng thống đương nhiệm [TT Trump], qua tuyên cáo về sách lược an ninh mới của Mỹ, đã chứng tỏ quyết tâm với cả thế giới sẽ bảo vệ tự do, an toàn và phúc lợi của chúng ta, và tôi cảm thấy rất yên tâm. Tôi không đồng ý với tổng thống trên tất cả mọi chuyện, nhưng tôi thấy tuyên cáo này rất mạnh, và rất lương thiện. Cũng rất thực tế”.

Ông Lieberman lên tiếng sau khi có nhiều tiếng nói chỉ trích sách lược toàn cầu “Nước Mỹ trước tiên” của TT Trump sẽ cô lập Mỹ.

Đây là ông nghị sĩ DC, nhưng đã về hưu rồi, không cần phiếu của cử tri nên mới dám nói thẳng. Phải chi tất cả các nghị sĩ và dân biểu DC đều về hưu hết thì hay biết mấy.

NEW YORK TIMES VÀ KINH TẾ

Một chuyện hiếm hoi: báo NYT viết bài nhìn nhận kinh tế Mỹ đang phát triển mạnh, được thúc đẩy bởi một sự lạc quan lớn trong giới kinh doanh sau khi thuế lợi nhuận kinh danh giảm từ 35% xuống 21%. Đây là lần thứ nhì NYT nhìn nhận công của TT Trump, sau khi báo này xác nhận chiến thắng hạ ISIS tại Iraq là “chiến thắng của Trump”.

Điều đáng kể là nhiều triệu chứng cho thấy kinh tế Mỹ bộc phát đã kéo theo khuynh hướng tương tự trên cả thế giới.

Bên cạnh đó là việc chính quyền Trump lẳng lặng thu hồi hàng loạt luật lệ thủ tục kinh doanh. Theo NYT ít nhất 67 luật lệ liên bang đã bị hủy bỏ trong khi chỉ có 3 luật mới được ban hành. Dĩ nhiên không kể cả ngàn luật lệ thủ tục nhỏ khác đã bị thu hồi trong các bộ.

Trong khi đó, báo Washington Post than vãn chính quyền Trump đang phá hủy guồng máy hành chánh của Nhà Nước Obama. Ngoại trừ ba bộ là An Ninh Quốc Gia, Cựu Chiến Binh và Nội Vụ [bộ Nội Vụ của Mỹ lo về môi trường và quản lý đất đai liên bang, không liên quan gì đến an ninh, cảnh sát], tất cả các bộ khác đều đang được hạ cấp tối đa. Không có công chức nào bị sa thải hết, nhưng một số lớn được cho tiền để về hưu sớm trong khi phần lớn những người nghỉ việc đã không được thay thế.

Việc này hoàn toàn phù hợp với chủ trương một chính quyền càng nhỏ, càng ít ‘vú em’ càng tốt của phe bảo thủ Mỹ.

Dĩ nhiên WaPo xuyên tạc ngay “Trump cắt công chức để lấy tiền tặng cho các tỷ phú đóng tiền vào câu lạc bộ gôn của Trump”.

Cái khó hiểu là trong tinh thần chống Trump, đã có nhiều người chống tới cùng, bất kể kinh tế bộc phát mạnh và tất cả bàn dân thiên hạ đều được giảm thuế hết. Không lẽ những người đó chỉ muốn kinh tế lụn bại, muốn bị mất tiền đầu tư, bớt tiền hưu, mất job, và được may mắn đóng thuế nhiều hơn?

CHỨNG KHOÁN BAY BỔNG

Cuối năm 2017, thị trường chứng khoán Mỹ khoá sổ với với Dow Jones ở mức 24.754 điểm trong khi chỉ số Nasdaq ở mức kỷ lục chưa từng thấy là 6.960 điểm. Ngày 5 tháng Giêng vừa qua, Dow đã vọt lên tới gần 25.300 điểm, Nasdaq lên tới 7.136.

Từ ngày ông Trump đắc cử tổng thống, Dow Jones đã tăng từ 18.400, tức là tăng hơn 40%. Trong 8 năm của TT Obama, Dow Jones đã tăng từ 8.800 tới 18.400, hay là 110%, hay trung bình 13,5% một năm. Đại khái trong một năm dưới TT Trump, Dow Jones đã tăng hơn gấp ba lần mức trung bình hàng năm dưới TT Obama.

Những người ủng hộ TT Obama đã giải thích Dow Jones đã tăng từ thời Obama, và bây giờ chỉ là một sự tiếp nối. Tóm lại, công của Obama thôi, Trump chỉ là ngồi mát ăn bát vàng thôi. Nói vậy dường như là không hiểu hoàn toàn vấn đề mà chỉ là nhận định phe phái.

Hai cuộc tăng tốc chỉ số này khác nhau hoàn toàn trên căn bản.

Những năm 2008-09, kinh tế bị khủng hoảng nặng. Các công ty bị lỗ lã, sa thải nhân viên hàng loạt, một phần để giới hạn chi phí, nhưng một phần cũng là lợi dụng khủng hoảng để sa thải bớt nhân công, nhất là nhân công trong các nghiệp đoàn, để điện toán hóa. Gọi là cơ hội để sa thải mà không bị chỉ trích hay phạm luật. Sau những sa thải đó, các công ty củng cố lại quản trị, phát triển lại và lời lớn. Giá cổ phiếu tăng nhanh.

Nói cách khác, giá cổ phiếu dưới thời TT Obama tăng do hai yếu tố 1) tâm lý qua khỏi khủng hoảng, bình tĩnh lại, và 2) chấn chỉnh quản trị công ty.

Trong một năm dưới TT Trump, thị trường chứng khoán tăng nhưng hoàn toàn vì lý do khác: đó là niềm tin vào tương lai, tin tưởng vào chính sách giảm thuế, giúp tăng trưởng kinh tế nói chung, và phát triển công ty nói riêng.

Hai cuộc tăng trưởng của chứng khoán khác nhau rất xa, do đó, nói tăng trưởng Trump là tiếp nối của tăng trưởng Obama là không hiểu vấn đề.

Thuần tuý trên phương diện tài chánh, tăng trưởng của Trump có triển vọng tăng rất nhanh, nhưng đồng thời cũng có thể xụp đổ rất lẹ, vì tăng trưởng đó dựa trên hy vọng tăng trưởng kinh tế nhờ giảm thuế. Nếu việc giảm thuế của TT Trump thất bại, hy vọng xụp đổ, chứng khoán sẽ rớt rất nhanh và rất mạnh.

SÁCH MỚI VỀ TT TRUMP

Một cuốn sách mới vừa được phát hành. Tác giả là nhà báo kỳ cựu Michael Wolff, nhưng viết theo lời kể của ông Steve Bannon, cựu giám đốc Ban Vận Động Tranh Cử của ứng viên Trump và cựu cố vấn Sách Lược của TT Trump.

Những trích dẫn sơ khởi cho thấy ông Bannon đã khui xả láng những chuyện không hay ho gì trong hậu trường ban tha mưu của ông Trump. Phần lớn đả kích rất nặng các con và con rể của TT Trump. Ông con đi gặp bà luật sư Nga bị tố là hành động “phản quốc”. Bà con gái bị chê là “đầu óc đặc sệt như cục gạch”. Ai cũng biết trong thời gian ông Bannon hợp tác với ông Trump, ông đã xích mích hầu như thường trực với các con của ông Trump.

Ông Bannon ngay sau khi sách được công bố, đã ý thức ngay sự sai lầm của mình, vội vã khẳng định ông tuyệt đối ủng hộ TT Trump, chỉ là muốn gạt bỏ những con sâu làm rầu nồi canh, có hại cho việc thực hiện chương trình của TT Trump thôi. Ông Bannon là chủ nhiệm báo mạng Breitbart News mà 95% độc giả ủng hộ Trump hết mình. Chống Trump sẽ giết báo ngay. Ngay sau khi nội vụ đổ bể, một tỷ phú, nhà tài trợ lớn nhất của ông Bannon, đã ngưng yểm trợ ông Bannon ngay, và cũng có tin mấy ông chủ Breibart đang cứu xét việc sa thải ông Bannon nếu Breibart bị thiệt hại nặng.

Nhiều dân biểu CH đã mau mắn tách xa khỏi ông Bannon ngay. DB John Cornyn của Texas cho rằng không có ông Bannon, đảng CH sẽ bớt tiếng cực đoan và có lợi thế hơn trong cuộc bầu quốc hội năm tới.

Phe chống Trump nhẩy tưng tưng, vui mừng hơn bắt được vàng. Cám ơn trời đất, lại có tin xấu về Trump để đăng! Trang mạng của CNN trong một ngày, chạy nửa tá bài về cuốn sách, ngày hôm sau, thêm nửa tá bài khác, tất cả đều một luận điệu miệt thị, bôi bác TT Trump. Các đài TV tràn ngập tin. Các tài tử, ca sĩ, danh hài đầu tắp mặt tối khai thác để bôi bác chọc quê.

Luật sư của TT Trump đã gửi thư yêu cầu ông Bannon chấm dứt việc hợp tác với cuốn sách đồng thời cũng tìm cách cản không cho sách được xuất bản. Còn đe dọa ông Bannon đã vi phạm luật khi tiết lộ tin nội bộ mà ông đã ký giấy cam kết không tiết lộ.

Báo ‘phe ta’ Washington Post lạ lùng thay, đã viết ngay bài đả kích sách và cho rằng ông Wolff không đáng tin cậy vì là chuyên gia gây sóng gió bằng tin phịa trong làng báo chính trị Mỹ. WaPo cũng cho biết ông Wolff đã tráo trở, đánh lừa các phụ tá của TT Trump bằng cách viết bài đả kích TTDC đã không công bằng với tổng thống. Sau đó nhờ tạo cảm tình với các phụ tá đó, đã len lỏi vào lấy tin hậu trường để viết sách bôi bác. Lương tâm nhà báo là chuyện ‘quân tử Tầu’ ông Wolff không cần biết đến.

Việc viết sách để khui thùng rác là chuyện rất bình thường trong chính trường Mỹ. Họ làm vậy vì những mục đích dễ hiểu như trả thù, tự bào chữa, hay kiếm tiền. Càng khui tin động trời hay càng nói mạnh càng hấp dẫn, sách càng bán chạy. Trên thực tế, những sách loại này không thọ, chỉ qua một thời gian nổi đình nổi đám là đi vào kho sách cũ vì thật ra loại sách này ít giá trị lịch sử vì thường quá chủ quan, có mục đích tự đánh bóng mình, bôi bác đối thủ.

CÔNG TỐ MUELLER BỊ THƯA NGƯỢC

Ông Paul Manafort, cựu giám đốc Vận Động Tranh Cử cho ứng viên Trump, mới đây đã bị công tố đặc biệt Robert Mueller truy tố về nhiều tội như khai man, rửa tiền, chuyển tiền bất hợp pháp,...

Ai cũng biết những chuyện này chẳng ăn nhập xa gần gì tới cuộc điều tra của ông Mueller về việc Nga can thiệp vào bầu cử tổng thống Mỹ. Và ai cũng hiểu đây là phương thức của ông Mueller, bắt một con vịt đẹt, dọa cắt tiết để con vịt đó khai tội của... ‘vịt chúa’ Trump.

Như kẻ này đã từng viết, xứ Mỹ dù sao cũng vẫn là xứ pháp trị. Nhà Nước, cho dù là công tố đặc biệt, cũng không có quyền múa võ Sơn Đông, muốn bắt ai thì bắt, muốn tố gì thì tố.

Bây giờ, ông Manafort đã đâm đơn thưa ngược lại công tố Mueller và cả thứ trưởng Tư Pháp Rod Rosenstein về tội lạm quyền, đi quá xa khỏi trách nhiệm điều tra Nga can dự, vì những tội ông Manafort bị tố hoàn toàn không dính líu gì đến việc Nga can dự hết.

Kẻ này không phải chuyên gia về luật nên chỉ biết chờ xem câu chuyện đi về đâu.

MỸ CẮT NGÂN SÁCH LHQ

Trong thời gian qua, nhiều nguồn tin tung ra tin “Mỹ trả thù cắt 285 triệu tài trợ cho Liên Hiệp Quốc sau khi LHQ biểu quyết bất lợi cho Mỹ về vấn đề Jerusalem”. Thật ra loan tin như vậy không chính xác.

Ngân sách LHQ rất lớn, không ai biết chính xác là bao nhiêu vì cũng thay đổi tùy theo hoạt động, chẳng hạn như khi có chiến dịch tái lập hoà bình tại một xứ có chiến tranh nào đó thì sẽ có thêm ngân sách đặc biệt. Nói chung trên dưới khoảng một chục tỷ đô, trong đó Mỹ đóng góp khoảng 2,5 tỷ, xấp xỉ 25%. Phần đóng góp này, TT Trump cho là quá lớn, không cân đối khi LHQ có tới hơn 200 quốc gia thành viên. Chính quyền Trump trong nhiều tháng qua đã điều đình với LHQ, yêu cầu tổ chức này giảm ngân sách, cắt bớt những hoang phí, đi đến việc Mỹ cắt bớt tiền đóng góp của mình.

Đây không phải là hành động bốc đồng trả thù biểu quyết Jerusalem như TTDC gợi ý, mà nằm trong sách lược cắt giảm chi tiêu chung của TT Trump, là kết quả của cả tháng điều đình với LHQ.

LHQ, cũng như hầu hết các tổ chức quốc tế, là tổ chức tiêu xài vô độ, các viên chức đều lãnh lương trên trời, miễn thuế lợi tức, suốt ngày tiệc tùng đình đám, hội nghị khắp nơi, toàn ở khách sạn hạng nhất, phần lớn dựa trên đóng góp của Đại Cường Cờ Hoa. Cắt giảm 285T chỉ mới là khoảng 10% ngân sách LHQ, chưa đủ, phải cắt nhiều hơn nữa.

VẪN CHUYỆN THƯA KIỆN 

Một công dân Cali đã đệ đơn thưa luật an toàn cho di dân lậu của tiểu bang.

Ông Don Rosenberg, có con trai năm 2010 đi xe gắn mắy, bị một anh di dân ‘không giấy tờ’ gốc Honduras lại xe tải đụng, té lăn ra đường, bị anh di dân này cán qua cán lại cho tới chết để phi tang, không tố cáo anh ta được. Nhưng vẫn bị cảnh sát bắt được, đưa ra toà. Bị xử lỡ làm chết người –misdemeanour manslaughter-, phạt 6 tháng tù (!) rồi trục xuất khỏi xứ. Đúng ra phải là tội đụng xe rồi bỏ chạy và cố sát. Bóc lịch vài chục năm là ít.

Ông Rosenberg thưa cái luật an toàn cho di dân –sanctuary law- vì cho rằng Cali tìm đủ cách bảo vệ di dân lậu một cách phi lý, dù gây thiệt hại nặng cho dân bản xứ.


December 30 - 2017 
USA TODAY VÀ TT TRUMP

TT Trump, theo thông lệ, không bỏ qua một cuộc tấn công nào của đối thủ hết, bất kể ai, từ quốc trưởng các nước bạn, đến chính khách đối lập, đến nhà báo đủ cấp, đến cả mấy tay cầu thủ thể thao vô danh. Mới đây, ông bị bà thượng nghị sĩ Kirsten Gillibrand của New York chỉ trích. Ông đáp lễ ngay.

Ông tuýt “Bà nghị sĩ nhẹ ký Kirsten Gillibrand, một người chuyên xu nịnh Chuck Schumer [lãnh tụ khối thiểu số tại Thượng Viện, TNS thâm niên của New York] đã từng tới văn phòng của tôi để xin tiền yểm trợ tranh cử cách đây không lâu (và sẽ làm bất cứ gì vì mục đích này), bây giờ quay qua đánh Trump. …".

Báo USA Today, trong một bài nhận định của Hội Đồng Chủ Biên –Editorial Board- phán ngay “Một tổng thống gọi thượng nghị sĩ Kirsten Gillibrand là con điếm thật không đáng chùi cầu tiêu cho Thư Viện Obama, hay đánh giầy cho George W Bush”.

Bài báo này của USA Today chứng minh rõ hơn tất cả mọi bài báo khác trình độ văn hoá hay chính xác hơn, trình độ vô học cao siêu của truyền thông dòng chính Mỹ đã lên cao đến cỡ nào. Những tờ báo lá cải bán ở siêu thị còn không viết được những loại quan điểm này. Phải cần một nhóm đại trí thức, nhà báo lão làng, ngồi lại bóp trán nửa ngày mới viết được đoạn văn siêu hạ cấp đến mức đó.

Cho dù bất đồng chính kiến với Trump cỡ nào đi nữa thì cũng không thể có giọng văn như vậy đối với một quốc trưởng đã được bầu làm tổng thống hợp hiến và chính danh. Đây không còn là nhục mạ một người mà là nhục mạ hơn sáu chục triệu người đã bầu cho ông Trump, một khối người đã từng bị bà Hillary gọi là 'tệ hại vô phương cứu chữa' -irredeemable deplorables.

Hãy thử tưởng tượng kẻ này viết "Obama không xứng đáng đi chùi cầu tiêu cho Bush" xem? Phản ứng của TTDC hay những người ủng hộ TT Obama sẽ như thế nào? Kỳ thị chủng tộc? Miệt thị dân da đen? Vô học? Mất dạy?

TT Trump viết "sẽ làm bất cứ gì", vậy mà USA Today diễn giải ra thành bà Gillibrand 'sẵn sàng làm con điếm'. Như vậy có phải USA Today rõ ràng một là bị ám ảnh chuyện sex, hai là cố tình vặn vẹo để bôi bác không? Chỉ những người mù quáng vì phe đảng nhất mới hoan nghênh thái độ phe đảng lố bịch này. Và cũng tự họ chứng minh cho thiên hạ thấy rõ tính phe đảng quá khích của chính họ.

Với thái độ hạ cấp như vậy, TTDC đã nêu gương sáng cho dân Mỹ. Một anh bác sĩ tâm thần Cali (trí thức thiên tả dĩ nhiên) đã bỏ phân ngựa vào một cái hộp, gửi cho bộ trưởng Tài Chánh Mnuchin làm quà Giánh Sinh sau khi luật thuế mới được thông qua! Được truyền thông tỵ nạn hớn hở phổ biến rộng rãi.

Những chuyện đáng xấu hổ cho nước Mỹ hơn là đáng bực.

LẠI THƯA KIỆN TT TRUMP

Một tòa liên bang tại New York đã bác bỏ vụ CREW thưa kiện TT Trump. Ngay sau khi ông Trump đắc cử, CREW (Citizens for Responsibility and Ethics in Washington) đã thưa ông ra tòa vì tội vi phạm một luật gọi là ‘emolument law’. Đây là một luật có từ thời lập quốc, cấm không cho công chức liên bang được nhận tiền từ các viên chức ngoại quốc, nhưng từ hồi nào đến giờ, chẳng ai lôi luật này ra để thưa kiện ai hết, cho đến bây giờ khi ‘phe ta’ tìm đủ cách đánh phá tổng thống.

Luật này chủ yếu là ngăn cản công chức liên bang nhận hối lộ từ nước ngoài. CREW thưa TT Trump vì họ tố các khách sạn, sòng bài, cao ốc của ông nhận quan chức ngoại quốc, tức là nhận tiền hối lộ từ họ, tức là vi phạm luật trên.

Tòa bác vì cho rằng đây không phải là vấn đề thuộc phạm vi luật pháp, mà là một vấn đề chính trị tương tự như chuyện đàn hặc tổng thống, phải do quốc hội quyết định.

Kẻ này đọc tin này, có vài ý nghĩ vẩn vơ:

- Lại một vụ kiện vớ vẩn, để cho ‘phe ta’ cộng vào danh sách mấy ngàn vụ kiện chống ông Trump. Có môt cụ tỵ nạn loan tin TT Trump là đại vô địch vì đã bị thưa kiện tới hơn 3.500 vụ. Điều cụ này quên nhắc là tuyệt đại đa số đều là kiện vớ vẩn, bị tòa bác hay ông Trump thắng. Ông chỉ thua có 38 vụ, tính theo tỷ lệ là thua 1%, thắng 99%! (Quý độc giả hẳn còn nhớ nửa tá vụ kiện về sắc luật di trú, chỉ chấm dứt khi Tối Cao Pháp Viện phán 9-0 là TT Trump thắng).

- Thế thì khi bà ngoại trưởng Hillary Clinton nhận hàng trăm triệu đô từ tổng thống, vua chúa các nước chậm tiến nghèo rách mùng tơi đóng góp cho Quỹ Clinton Foundation thì tổ chức CREW ở đâu nhỉ?

TT OBAMA GIÚP HEZBOLLAH?

Cơ quan ngôn luận Politico vừa phanh phui ra một chuyện nếu có thật thì quả là động trời.

Cách đây 35 năm, các giáo sĩ Iran thành lập một tổ chức Palestine lấy tên là Hezbollah để giúp Liban trong cuộc chiến tranh Do Thái-Liban. Sau đó Hezbollah biến thành tổ chức khủng bố đánh Do Thái bằng mọi cách, như cướp máy bay, bắt con tin, đánh bom,...

Tổ chức này sống bằng đủ hình thức tài trợ bất hợp pháp như bắt cóc tống tiền, buôn súng đạn hay vũ khí hóa học, và nhất là buôn ma túy trên quy mô lớn, kể cả việc chuyển không biết bao nhiêu tấn ma túy vào Mỹ.

Cơ quan chống ma tuý Mỹ, Drug Enforcement Administration DEA, điều tra ròng rã cả chục năm trời dưới thời TT Bush con, qua một chiến dịch gọi là "Dự Án Cassandra".

Khi TT Obama nhậm chức thì ông tìm cách ‘làm thân’ với Iran, với chủ ý nhờ Iran giúp chính quyền Iraq đánh phe nổi loạn Sunni, cho Mỹ có cơ hội tháo chạy. TT Obama đi xa tới độ ký thỏa ước cho phép Iran tiếp tục các chương trình nghiên cứu về nguyên tử lực, trên nguyên tắc để phát triển ngành năng lượng, nhưng trên thực tế để phát triển khả năng vũ khi nguyên tử.

TT Obama cũng tìm đủ cách cản trở cuộc điều tra về Hezbollah là con đẻ của Iran, thậm chí chấm dứt luôn Dự Án Cassandra, phân tán các chuyên viên đi nhiều trách nhiệm khác nhau.

Chuyện này nếu có thật, có nghiã là TT Obama đã cứu sống hay ít ra cũng tiếp tay nuôi sống một tổ chức khủng bố tàn bạo nhất trước khi Al Qaeda ra đời. Đã có nhiều tiếng nói trong quốc hội đòi điều tra chuyện này.

Tin giờ chót, bộ Tư Pháp đã cho các chuyên gia nghiên cứu lại vấn đề (review) xem có đủ yếu tố mở điều tra đặc biệt về vụ này hay không.

NGUY CƠ BẮC HÀN

Tin báo chí cho thấy Cậu Ấm Ủn mới thử hoả tiễn liên lục địa mới, và theo độ cao và khoảng xa của hỏa tiễn, các chuyên gia nhìn nhận Bắc Hàn đã có hỏa tiễn tầm xa, có thể bắn tới bất cứ nơi nào trên đất Mỹ, kể cả Hoa Thịnh Đốn và Nữu Ước tuốt bên biển đông của Mỹ.

Một tờ báo nghiên cứu và cho biết ngay nếu một hỏa tiễn nguyên tử của BH bắn vào trung tâm –downtown- Los Angeles thì toàn thể khu vực này sẽ thành bình địa, kể cả hai khu Phố Tàu và Phố Hàn, với khoảng 400.000 người bị chết và hơn 800.000 bị thương.

Khu Little Saigon sẽ bị đe dọa bởi chất phóng xạ sau đó, tuy không ai bị chết hay bị thương trực tiếp vì bom ngay lúc đó.

Quý vị cần chuẩn bị khăn gói qua sống bên Congo chưa? Xin trả lời ngay: chưa đâu.

Theo các chuyên gia, BH chỉ mới có khả năng chế bom nguyên tử và bắn hoả tiễn lên cao thôi, còn nhiều việc khác chưa làm được. Như:

➢ chưa có khả năng gắn đầu đạn nguyên tử vào hỏa tiễn, rồi kích động cho bom nổ;

➢ chưa có khả năng đưa hoả tiễn trở vào vòng khí quyển trái đất được; đây là giai đoạn cực kỳ khó khăn vì khi đó hoả tiễn có thể bị cọ sát quá mạnh, sẽ nổ tung; cho đến nay, các hoả tiễn BH bắn lên cao đều nổ tung trên không hay đâm nhào xuống biển (BH loan tin “hỏa tiễn được điều khiển đâm xuống một cái phao giữa biển”; tin tình báo Mỹ cho biết hỏa tiễn đã nổ tung khi vào khí quyển);

➢ chưa có khả năng điều khiển hoả tiễn rớt đúng mục tiêu.

Theo các chuyên gia, BH sẽ cần một hay hai năm nữa mới trở thành mối nguy thực sự. Do đó, Mỹ và các đồng minh, cũng như cả Trung Cộng và Nga, đang tìm cách kềm chế Cậu Ấm lại, vì còn thời giờ.

Nếu trong năm tới, quý vị không thấy ai làm gì hết, thì có quyền vào Google nghiên cứu việc di dân qua Congo vì Cậu Ấm không có lý do gì bắn hoả tiễn nguyên tử qua Congo.

TT TRUMP NHÌN NHẬN JERUSALEM

TT Trump chính thức thông báo Mỹ thừa nhận Jerusalem là thủ đô Do Thái và sẽ chuyển tòa Đại Sứ Mỹ về đó.

Quyết định này bị TTDC chỉ trích thật ồn ào. CNN chạy tít lớn, đại khái tố TT Trump chặt đứt con đường điều đình cho hòa bình tại Trung Đông.

Bà thượng nghị sĩ Cali (dĩ nhiên là Cali!) Dianne Feinstein công bố ngay một lá thư bà viết cho TT Trump chỉ trích việc làm này sẽ tạo bạo động, khiến nước Mỹ bị ghét nhiều hơn và di hại đến triển vọng có giải pháp nhìn nhận hai nước Do Thái và Palestine 'sống chung hoà bình'.

Kẻ này xin tiết lộ vài ‘bí mật’ cho quý độc giả:

1- Năm 1995, Thượng Viện biểu quyết 93-5 nhìn nhận Jerusalem là thủ đô Do Thái và đòi chính quyền Mỹ phải dời toà đại sứ về đó. Bà Feinstein là một trong những người ồn ào cổ võ cho luật này. Hạ viện biểu quyết với đa số áp đảo tương tự 374-37.

2- Bốn lần bầu cử tổng thống cuối cùng, 2004, 2008, 2012 và 2016, cương lĩnh của đảng DC viết rõ ràng trên giấy trắng mực đen “Jerusalem phải là thủ đô của Do Thái, nguyên vẹn không chia cắt [ý nói chia làm hai vùng do Palestine và Do Thái kiểm soát riêng rẽ].”

3- Qua ba đời tổng thống Clinton, Bush và Obama, cả ba đều tuyên bố Jerusalem là thủ đô của Do Thái và Mỹ sẽ di chuyển tòa đại sứ về đó, nhưng cả ba đều lạnh cẳng, sợ phật lòng khối Ả Rập, chỉ đánh võ miệng.

4- Việc Do Thái-Palestine không thể ‘sống chung hòa bình’ là cái lo đã được bàn đến từ ngày các đại cường thành lập quốc gia Do Thái, ngay sau Đệ Nhị Thế Chiến; không phải đợi đến bây giờ bất thình lình TT Trump gây khó dễ cho triển vọng sống chung này.

Thế nhưng TT Trump có hành động là bị chửi ngay. Có hai cách giải thích:

- Một: phe ta chỉ lo chống Trump, chống tới cùng, bất kể chuyện gì, kể cả khi TT Trump làm những gì đúng ý với phe ta. Chẳng hạn trước đây, xúm lại đòi lấy đầu giám đốc FBI Comey, nhưng khi TT Trump cách chức ông này, thì xúm lại đòi đàn hặc. Bây giờ thi hành quyết định của lưỡng viện quốc hội cũng bị chửi.

- Hai: thượng và hạ viện biểu quyết cốt ý đánh võ miệng lấy phiếu cử tri Do Thái giáo, nhưng tính là không tổng thống nào dám làm. Khi TT Trump làm thật thì chưng hững.

Liên Hiệp Quốc cũng biểu quyết với tuyệt đại đa số quyết định của Mỹ "null and void", vô giá trị và không áp dụng. Chính trị quốc tế nhiều khi nghe như chuyện trẻ con mẫu giáo. LHQ thực sự có quyền hạn gì đối với chính sách đối ngoại của Mỹ? Có quyền gì đối với việc một quốc gia độc lập quyết định về quan hệ ngoại giao với một quốc gia độc lập khác?

Sau quyết định này, bà đại sứ Nikki Haley đã cho biết LHQ sẽ cắt giảm đâu gần 300 triệu trong ngân sách năm tới [cắt giảm ngân sách của LHQ chứ không phải cắt giảm số tiền Mỹ đóng góp], phần lớn do áp lực của Mỹ. Nếu kẻ này làm tổng thống Mỹ, sẽ cắt hết mọi đóng góp của Mỹ trừ phi LHQ dời trụ sở qua... Jerusalem.

LUẬT AN TOÀN CHO DI DÂN LẬU 

TIểu bang Oregon là tiểu bang đầu tiên ra ‘Luật An Toàn Cho Di Dân’ –Sanctuary Law- năm 1987, không cho phép cảnh sát địa phương hợp tác với chính quyền liên bang lùng bắt và trục xuất di dân ‘không giấy tờ’.

Cách đây ít lâu, anh Sergio Jose Martinez, dân Mễ Tây Cơ, bị bắt tại Portland, Oregon, ra tòa vì một tội vặt gì đó, bị tù. Sở Di Trú Liên Bang ICE yêu cầu chính quyền địa phương thông báo cho ICE biết ngày anh ra tù để ICE đến lãnh anh mang đi trục xuất về Mễ. Chính quyền Portland bất hợp tác, thả anh Martinez mà không thông báo cho ICE.

Một tuần sau, anh này đi bắt cóc hai phụ nữ, mang về tra tấn, đánh đập tàn bạo rồi hãm hiếp. Bị bắt, ra tòa lại. Lần này vì tội đại hình, nên hồ sơ được nghiên cứu kỹ hơn. Khám phá ra anh này đã bị bắt vì đủ thứ tội lặt vặt trước đây, đã bị trục xuất 20 lần (qúy vị không đọc lộn đâu, hai chục lần), lần nào cũng len lỏi trở vào lại để phạm tội tiếp. Và không lần nào chính quyền Portland thông báo cho ICE biết.

Đó là chuyện tiểu bang Oregon.

Tại Cali, một anh di dân ‘không giấy tờ’ cũng bị bắt ra tòa, đi tù vì một tội gì đó. ICE cũng yêu cầu được thông báo, nhưng chính quyền San Francisco bất hợp tác vì Luật An Toàn của thành phố. Anh này ra tù, đi ra công viên ngồi hóng gió. Và đây là đại khái câu chuyện anh kể lại trước tòa: Tôi tình cờ ra công viên, tình cờ đến ngồi trên cái băng ghế, tình cờ thấy có khẩu súng dưới ghế, tình cờ nhặt lên, tình cờ súng tự động bắn, tình cờ có cô sinh viên đi qua, tình cờ bị trúng đạn, tình cờ trúng ngay tim, tình cờ chết tại chỗ. Tất cả đều là tình cờ, tai nạn hết.

Bồi thẩm đoàn tuyên án anh vô tội, trắng án vì chỉ là chuyện tình cờ hết. Trong bồi thẩm đoàn, có ba người thuộc thành phần ‘không giấy tờ’ nhưng vẫn được ‘tình cờ’ lựa làm bồi thẩm đoàn. Đố quý vị biết 'không giấy tờ' làm sao có thể ở trong bồi thẩm đoàn được?

Anh di dân ‘không giấy tờ’ này trước đó đã bị trục xuất 5 lần vì đủ thứ tội. Nhưng tiểu bang Cali vẫn hoan nghênh anh và bảo vệ anh đến cùng, kể cả lần này, sau khi một sinh viên vô tội bị anh bắn chết.

Phát ngôn viên thị trưởng San Francisco bênh vực anh ta, tuyên bố “gia đình anh này đả trải qua cảnh địa ngục trần gian –gone through hell- nhưng thiên hạ, kể cả TT Trump, đã xúm lại rủa anh ta và tất cả di dân”. Vậy sao? Thế còn gia đình cô sinh viên bị chết oan thì sao nhỉ? Chắc không quan trọng vì cô không trải qua "cảnh địa ngục trần gian" mà lại đi thẳng vào địa ngục thiệt luôn rồi.

Tại xứ Mỹ văn minh này, người ta lo bảo vệ người sống dù là di dân lậu, chẳng ai thắc mắc người đã chết ngắc dù là dân bản xứ hợp pháp.

Other Articles

«
Next
Newer Post
»
Previous
Older Post

Top