Slider[Style1]

Style2

Style3[OneLeft]

Style3[OneRight]

Style4

Style5

Thế Kỷ Của Máu 
Di sản 100 năm của Đế quốc Cộng sản 
(Century of Blood - 100 Years of Communism’s Bloody Legacy)
Marion Smith, 23-04-2017 
Nguyễn Quốc Khải, bản Việt, 25-04-2017 

Một trăm năm trước đây trong tháng này, một đoàn xe lửa kéo bởi đầu máy số 293 đến trạm Phần Lan ở Petrograd (St Petersburg). Mặc dù trời đã khuya, một đám đông chờ đợi vẫy cờ đỏ và hoa. Trong một toa xe lửa bít kín là một hành khách không bao lâu nữa sẽ trở thành nhà độc tài của nước Marxist đầu tiên trên thế giới: Vladimir Ilyich Ulyanov, được biết đến nhiều hơn là Lenin.

Trở về sau 10 năm lưu vong, ông được chào đón bởi các đồng chí xã hội chủ nghĩa, cũ và mới, một tháng trước đó họ đã lật đổ Hoàng Đế Nicholas II. Lenin tuyên bố tại trạm xe lửa "Cách mạng Nga bạn đạt được đã mở ra một kỷ nguyên mới." Một kỷ nguyên mới, thật sự như thế, nhưng chắc chắn không phải là một kỷ nguyên tốt hơn cho hơn 100 triệu người mà trong quá trình một thế kỷ tiếp theo, sẽ bị tra tấn, bách hại và bị giết chết dưới danh nghĩa cộng sản.

Thật bi thảm, những sự kiện này đang gây tranh cãi đối với một số người - và thậm chí không được nhiều người biết đến - vào năm 2017. Đặc biệt, một phần lớn của thế hệ thiên niên kỷ không ý thức và thờ ơ đối với những nỗi kinh hoàng và sự lừa dối của chủ nghĩa cộng sản cũng như ý thức hệ tập thể và chủ nghĩa xã hội đồng hành.

Một nghiên cứu gần đây do YouGov thực hiện cho thấy chỉ có 33 phần trăm của thế hệ thiên niên kỷ đã biết rõ về Lenin. Trong số những người này, 25 phần trăm xem ông ta thuận lợi. Cuộc nghiên cứu cũng cho thấy, trong số những hiểu biết sâu sắc đáng lo ngại khác, 32 phần trăm của hế hệ thiên niên kỷ tin rằng nhiều người đã bị chính quyền George W. Bush giết chết hơn chế độ của Joseph Stalin. Chế độ này làm không ít hơn 15 triệu người chết.

Bị ảnh hưởng bởi các hệ thống giáo dục và văn hoá chống lại các nền kinh tế thị trường tự do và sẵn sàng để tẩy trắng con người của chủ nghĩa Marx, người Mỹ trẻ ngày càng chuyển sang chủ nghĩa xã hội và các hình thức tư tưởng cực đoan khác. Trong cuộc thăm dò năm 2016 của Đại học Harvard, 33 phần trăm số người trả lời trong độ tuổi từ 18 đến 29 cho biết họ ủng hộ chủ nghĩa xã hội, trong khi 51 phần trăm cho biết họ phản đối chủ nghĩa tư bản. Sự kiện đáng báo động là những kết quả của cuộc tham dò cho thấy chỉ có 25 phần trăm của thế hệ thiên niên kỷ tin rằng sống trong một nền dân chủ là điều cần thiết, so với 75 phần trăm cho thế hệ của ông bà của họ.

Đồng thời, các cuộc thăm dò cho thấy những người trẻ tuổi đánh giá sự công bằng cao hơn là dân chủ. Từ những dữ liệu này chúng ta có thể suy ra rằng nhiều người thuộc thế hệ thiên niên kỷ quan tâm sâu sắc đến việc nhà nước chăm sóc họ, cho dù nếu nó làm suy yếu các quá trình dân chủ. Nói một cách ngắn gọn, chủ nghĩa tập thể.

Trên thực tế, tổ chức của chúng tôi đã theo dõi sự phát triển của hàng chục tổ chức tân Mác Xít trong các trường đại học và trong các phong trào phản kháng ở thành thị. Số thành viên của họ đang tăng lên và có thể lên tới vài trăm ngàn. Không có gì đáng ngạc nhiên, các nhóm này gồm những người theo chủ nghĩa xét lại về lịch sử Hoa Kỳ và phổ biến tuyên truyền thế kỷ 21 trên truyền thông xã hội Mỹ - những thông điệp được làm ra hoặc mượn từ những người truyền tải đi từ Havana, Bắc Kinh, và thậm chí cả Bình Nhưỡng.

Thượng nghị sĩ Bernie Sanders và các nhà lãnh đạo khác của một cánh tả mới nổi đã triển khai cụm từ "chủ nghĩa xã hội dân chủ" (democratic socialism) làm lý tưởng mới của họ. Tuy nhiên, một từ, chỉ là một sự bổ sung về tính hùng biện, có ý nghĩa cao quý và quản trị tốt, không thể đủ vì nó không cho thấy tầm nhìn của họ khác biệt như thế nào với chủ nghĩa xã hội đầy thảm khốc về kinh tế và đẫm máu mà gần 40 quốc gia đã trải qua trong vòng 100 năm qua.

Nhưng vấn đề biến dạng lịch sử và nhận thức sai lầm nghiêm trọng hơn nữa. Tháng trước, báo chí của Viện Công nghệ Massachusetts (Massachusetts Institute of Technology) - xếp hạng thứ 7 trong số những trường đại học tốt nhất trong nước theo U.S. News & World Report - đã phổ biến cuốn sách “Chủ Nghĩa Cộng Sản Cho Trẻ Em” của Bini Adamczak, nhà lý thuyết và nghệ sĩ xã hội có trụ sở tại Berlin. Cuốn sách "trình bày lý thuyết chính trị theo những thuật ngữ đơn giản của chuyện của trẻ em, cùng với các minh họa của những nhà cách mạng nhỏ đáng yêu trải qua sự đánh thức chính trị của họ". Những nhà cách mạng nhỏ bắt đầu từ Lenin, tiếp tục qua Che Guevara và Mao Trạch Đông, và ở lại với chúng ta ngày nay từ Bình Nhưỡng đến Caracas, đã gây ra đau khổ cho cuộc sống của hàng trăm triệu người.

Đất của ngu dốt và ghen tị không sanh ra hoa quả mà là gai.

Hôm nay, cờ búa liềm một lần nữa lại phất phới trên bán đảo Crimean. Ở Venezuela, các công nhân hiện nay đang bị buộc phải dời đến các nông trại tập thể bằng những biện pháp cưỡng chế để khắc phục nạn đói do con người tự gây ra cho đất nước trước đây thịnh vượng. Ở Hồng Kông, lần đầu tiên trong lịch sử, Mao được miêu tả trong sách giáo khoa như một anh hùng xã hội chủ nghĩa - không phải là một kẻ giết người hàng loạt. Chính việc sửa đổi chương trình lịch sử sửa đổi do Bắc Kinh ủy nhiệm đã gây ra những phản kháng của sinh viên vào năm 2014, được gọi là Phong Trào Ô Dù.

Vào năm 1919, hai năm sau khi Lenin trở lại Nga, Lincoln Steffens, người điều tra về tham nhũng chính trị nổi tiếng và là đồng sáng lập The American Magazine, đã dành ba tuần thăm viếng Liên Xô sau khi mới thành lập. Bị kích động bởi những gì ông đã chứng kiến, khi trở về Mỹ, ông đã khoe khoang "Tôi đã nhìn thấy tương lai và nó thành công." Tất nhiên, “nó” là chủ nghĩa cộng sản.

Không lâu, "thử nghiệm của Nga" đã chuyển sang chế độ độc tài chưa từng có với nạn đói, lao động cưỡng bức, xử án trình diễn và đàn áp tàn bạo phe đối lập. Mặc dù chính Steffen đã vứt bỏ chủ nghĩa cộng sản vào đầu thập niên 1930, ông sẽ mãi mãi phục vụ như một cái túi đấm cho lời tiên tri vụng về của ông.

Tuy nhiên, ông đã không hoàn toàn sai. Trong khi chủ nghĩa cộng sản rõ ràng thất bại trong việc mang lại những điều không tưởng, Steffens, một cách thảm hại, đã thực sự nghiên cứu trước "tương lai." Liên Xô kéo dài thêm bảy thập kỷ nữa và hiện nay 1/5 dân số thế giới vẫn sống dưới chế độ cộng sản độc đảng tại Trung Quốc, Cuba , Lào, Bắc Triều Tiên và Việt Nam. Thế kỷ của chủ nghĩa cộng sản bắt đầu cách đây 100 năm. Ý thức hệ, chịu trách nhiệm cho nhiều cái chết hơn bất kỳ hệ tư tưởng hay tôn giáo nào trong lịch sử loài người, vẫn tiếp tục gây ra thiệt hại nặng nề về sinh mạng con người.

Để bóp méo và làm hư hỏng khát vọng của Lincoln Steffens dành cho nước Mỹ, những chế độ này hoạt động hàng ngày để đảm bảo rằng các chính phủ của đảng, bởi đảng, cho đảng sẽ không bị hư mất khỏi trái đất.

Thêm nhiều người Mỹ cần phải đứng lên để bảo vệ sự thật về những gì đã xảy ra và những gì đang xảy ra khi nói đến những ý tưởng thất bại của chủ nghĩa tập thể, cả chủ nghĩa xã hội lẫn chủ nghĩa cộng sản. Chúng ta phải chiến đấu vì công lý khi có thể, đối với những người bị giết vì lý do tư tưởng và gia đình họ vẫn tiếp tục đau khổ. Và chúng ta phải chiến đấu để vun xới trí nhớ chính xác về lịch sử khó khăn này. Nếu không, sẽ không có sự thật và công bằng. Và dường như, nền dân chủ Mỹ cũng sẽ là nạn nhân.


oo0oo

Century of Blood
100 Years of Communism’s Bloody Legacy
Marion Smith
04.23.17

One hundred years ago this month, a train pulled by locomotive No. 293 arrived at the Finland Station in Petrograd (St. Petersburg). Though it was late at night, a large crowd waited waving red flags and flowers. Within a sealed railcar was a passenger who would soon become dictator of the world’s first Marxist state: Vladimir Ilyich Ulyanov, better known as Lenin.

Returning from a decade in exile, he was jubilantly greeted by socialist comrades, old and new, who a month earlier had deposed Nicholas II. “The Russian Revolution achieved by you,” Lenin declared at the station, “has opened a new epoch.” A new epoch, to be sure, but certainly not a better one for the more than 100 million people who, over the course of the next century, would be tortured, persecuted, and murdered in the name of communism.

Tragically, these facts are controversial to some—and even unknown by many—in 2017. In particular, a large swath of the millennial generation is unaware of and indifferent to the horrors and deceits of communism as well as those of its fellow-traveling collectivist ideology, socialism.

A recent study conducted by YouGov found only 33 percent of millennials are familiar with Lenin. Of those who are familiar, 25 percent view him favorably. The study also revealed, among other disturbing insights, that 32 percent of millennials believe more people were killed by the administration of George W. Bush than the regime of Joseph Stalin, which was responsible for no fewer than 15 million deaths.

Influenced by educational and cultural systems hostile to free-market economics and willing to whitewash the human toll of Marxism, young Americans are increasingly turning to socialism and other forms of extremist ideology. In a 2016 poll by Harvard University, 33 percent of respondents between the ages of 18 and 29 said they supported socialism while 51 percent said they opposed capitalism. Alarming also are the findings that only 25 percent of millennials now believe that living in a democracy is essential, down from 75 percent for their grandparents’ generation.

At the same time, polls suggest that young people value equality more than democracy. From these data we can infer that many millennials care deeply about the state taking care of them, even if it undermines democratic processes. In a word, collectivism.

In fact, our foundation has tracked the growth of dozens of neo-Marxist organizations active on college campuses and in urban protest movements. Their membership is growing and may now be as high as several hundred thousand. Not surprisingly, these groups are revisionist on U.S. history and spread 21st-century propaganda on American social media—messages crafted or borrowed from those transmitted in Havana, Beijing, and even Pyongyang.

Senator Bernie Sanders and other leaders of a newly emergent left deploy the phrase “democratic socialism” as their new ideal.  Yet one word, a mere rhetorical modifier connoting noble intent and good governance, should not suffice when it remains unclear how their vision differs from the bloody and economically disastrous socialism experienced by nearly 40 nations in the last hundred years.

But the problem of historical distortion and misperception runs deeper. Last month, the university press of the Massachusetts Institute of Technology – ranked the seventh-best university in the country by U.S. News & World Report – released Communism for Kids. By Bini Adamczak, a Berlin-based social theorist and artist, the book “presents political theory in the simple terms of a children’s story, accompanied by illustrations of lovable little revolutionaries experiencing their political awakening.” The “lovable little revolutionaries,” beginning with Lenin, continuing through Che Guevara and Mao Zedong, and remaining with us today from Pyongyang to Caracas, have inflicted misery on the lives of hundreds of millions.

The soil of ignorance and envy bears not fruit but thorns.

Today, hammer and sickle flags once again flutter above the Crimean Peninsula. In socialist Venezuela, workers are now forcibly relocated to collective farms in coercive efforts to remedy the man-made famine now emaciating the once-prosperous country. In Hong Kong, for the first time in history, Mao is portrayed in textbooks as a socialist hero—not a mass murderer. It was this Beijing-mandated revised history curriculum that sparked the 2014 student protests known as the Umbrella Movement.

In 1919, two years after Lenin’s return to Russia, Lincoln Steffens, eminent muckraker and co-founder of The American Magazine, spent three weeks touring the then newly-established Soviet Union. Enthralled by what he had witnessed, he boasted back home, “I have seen the future, and it works.” The “it,” of course, was communism.

Before long, “the Russian experiment” devolved into tyranny of unprecedented scale marked by famines, forced labor, show trials, and the brutal repression of opposition. Although Steffens himself jettisoned communism by the early 1930s, he would forever serve as a punching bag for his botched prophecy.

Yet he wasn’t entirely wrong. While communism clearly failed to bring utopia, Steffens had in fact, tragically, previewed “the future.” The Soviet Union lasted another seven decades and today, one-fifth of the world’s population still lives under single-party communist regimes in China, Cuba, Laos, North Korea, and Vietnam. The century of Communism began 100 years ago.  The ideology responsible for more deaths than any ideology or religion in human history continues to exact a tragic human toll.

In perverted distortion of Lincoln’s aspiration for America, these regimes work every day to ensure that governments of the party, by the party, for the party shall not perish from the earth.

More Americans must stand up to defend the truth about what has happened and what is happening when it comes to the failed ideas of collectivism, both socialism and communism. We must fight for justice where feasible, for those who were killed for ideological reasons and their families who continue to suffer. And we must fight to cultivate accurate memory about this difficult history, without which neither truth nor justice is possible. Nor, it would seem, is American democracy.


oo0oo

"The only thing necessary for the triumph of evil is for good men to do nothing" Edmund Burke.
"When Journalists are silenced, people are silenced" Anonymous.

Other Articles

«
Next
Newer Post
»
Previous
Older Post

Top