Slider[Style1]

Style2

Style3[OneLeft]

Style3[OneRight]

Style4

Style5

Lá cờ Việt cộng trước và sau khi bị xé với chiến sĩ Ó Đen Lý Tống.
LÝ TỐNG & THÀNH BANNER XÉ CỜ MÁU VC THÀNH MIẾNG GIẺ RÁCH TẠI USC

Chiều thứ Sáu 10/6/16 Thành Banner rủ tôi đi nhậu vài chai để gặp mặt và giải thích thêm kế hoạch XÉ CỜ MÁU VC TẠI UNIVERSITY OF SOUTHERN CALIFORNIA (USC). Chúng tôi ngồi cạnh bàn mấy cựu quân nhân và người ngồi gần nhất hỏi tôi: "Có phải anh Lý Tống không?" Tôi trả lời: "Có lẽ vậy." Anh tự giới thiệu mình thuộc một binh chủng thứ dữ, một nhân vật tại SD ai cũng biết, và huyên thuyên kể về những trận đánh lớn khắp mọi miền đất nước và trong đó anh ấy như một Jango thời đại, một mình một ngựa, một mình một cõi tung hoành đánh đông dẹp bắc với bao chiến tích lẫy lừng. Anh cứ hỏi tôi có biết địa danh nầy, địa danh kia ở Miên, Lào ... và tôi trả lời: "Phi công chúng tôi chỉ cần biết tọa độ mục tiêu đánh bom hơn là địa danh của nơi xảy ra trận đánh." Anh giới thiệu về thành tích của người bạn thuộc binh chủng thứ dữ khác ngồi cùng bàn đang lặng yên ngồi nhậu, nhưng người nầy cự lại: "Tôi không muốn anh nhắc đến tên tôi." Một người trẻ hơn, lai Mỹ, thì cứ luôn miệng "xin lỗi" vì lúc đầu nghi tôi là "Lý Tống giả" vì anh đã từng gặp một số người tự xưng là Lý Tống trước kia. Một người khác cùng bàn thỉnh thoảng chọt vào nói móc và cự anh bạn lai: "Mấy làm lỗi gì mà cứ xin lỗi hoài vậy? Mầy xin lỗi một lần nữa, tao sẽ đi về ngay" và anh ta bỏ đi vì anh lai ngoài xin chụp hình với tôi, vẫn tiếp tục xin lỗi dù tôi đã yêu cầu: "Chấm đứt chương trình xin lỗi."

Cái lạ là anh thứ nhất khi nghe tôi nói vụ cờ máu VC treo tại trường Horace và trên flyers của ƯCV Saez thì anh bảo: "Giờ nầy VN là của VC rồi, nên chuyện tụi nó treo cờ máu tại San Diego hay tại bất cứ nơi đâu tôi không quan tâm. Ở tuổi nầy (nhỏ hơn LT tôi 1 tuổi), tôi chỉ muốn hưởng thụ cuộc đời, ăn chơi, ca hát qua ngày tháng là đủ." Còn anh thứ nhì, lúc đầu nghe có vẻ khí tiết, nhưng sau lại cứ gọi ngày 30/4 là "Ngày Giải Phóng" nên Thành Banner đã lớn tiếng cãi lại, bảo phải gọi là "ngày bọn VC cướp nước, xâm lược Miền Nam..." và suýt chút nữa gây ẩu đả. Thật là những "con sâu làm rầu nồi canh" của những binh chủng một thời lừng lẫy nầy (Tôi không muốn nhắc đến binh chủng của hai người nầy vì sợ các người cùng binh chủng với họ sẽ buồn lòng.) Thấy chán với cảnh nổ bạo, lại thiếu ý thức trách nhiệm, thiếu lập trường quốc-cộng của họ, tôi và Thành kéo đi nơi khác.

Thứ Bảy tôi nghiên cứu địa chỉ của USC, đặc biệt khu vực treo cờ. Trong Phi Vụ Hạ Cờ VC, Thượng Cờ VNCH ngày Chủ Nhật 18/1/2009, tôi đi với hai người hướng dẫn Rambo và Tony nên họ lo phần vụ nầy và giờ nầy sau gần 7 năm rưỡi, tôi chỉ còn nhớ mường tượng về nơi chốn cũ. Sau một hồi loay hoay, tôi kiếm được 2 tin quan trọng: Địa chỉ của Von Kleinsmid Center tại 3518 Trousdale Parkway, Los Angeles, CA 90089 và hai bài báo viết về vụ cờ máu tại đây: "USC officials say Vietnam's flag will remain" và "Little Saigon activists tell USC to take down Vietnam flag." Tôi chọn bài thứ nhất in ra giấy mang theo cùng các tài liệu khác.

Chiều và tối thứ Bảy, tôi liên tiếp gọi Thành Banner hỏi xem vụ mua lưỡi câu, mài bén cạnh dưới lưỡi câu, nối 2 cây sào đủ dài để với tới cờ máu VC, dây thép để cột, kềm... đã sẵn sàng chưa? Tôi còn dặn Thành Banner phải treo một tấm vải trên cao, thử móc xé xem có gì trở ngại không? Thành bảo "mọi thứ đều sẽ ổn cả" giống câu trả lời trong các phim Ấn Độ.

Chuyến nầy đi Nam Cali có hai công việc: (1) Tham dự Đại Hội Khóa 4/68 Thủ Đức tổ chức tại Diamond Seafood Palace lúc 11am và (2) Xé cờ máu VC tại USC. Thành Banner hát hay và thích hát những bài hát chống cộng và các bài hát về Lý Tống trong đó bản nhạc Ó Đen của Nhạc Sĩ Nhật Trường được T. hát nhiều lần. Tôi gọi BTC hỏi phần ca nhạc do các ca sĩ chuyên nghiệp phụ trách hay phe ta, Lễ cho biết gồm cả hai thứ nhưng bảo tôi liên lạc quá trễ nên sẽ cố gắng để T. lên hát nhưng không chắc chắn 100%. Lễ không chỉ cùng Khóa 4/68 còn cho biết trước kia là bạn cùng lớp Đệ Tam tại Quốc Học, Huế, và còn nhớ cả những chi tiết như tôi từng "thoi" mấy tay đầu bứu trong lớp và từng bị Giáo sư Ngô Kha hạ bệ khỏi chức Trưởng Lớp sau khi xem học bạ thấy phần hạnh kiểm ghi "tầm thường!"

8.30 sáng Thành Banner đến nhà tôi. Khi kiểm tra dụng cụ chỉ thấy mấy lưỡi câu nhỏ còn nguyên trong bọc và 2 cây gỗ thường dùng để chặt nhánh cây, tôi tá hỏa bảo: "Tại sao hôm qua em bảo đã lo xong mọi việc anh dặn, vậy mà giờ nầy chỉ có mấy lưỡi câu, vừa nhỏ lại chưa được mài bén, không có cả dây thép mỏng để cột lưỡi câu... Anh chán em quá. Biết vậy anh tự làm mọi chuyện cho xong." Thành trả lời: "Thực ra hôm qua khi trả lời điện thoại em còn ngồi trên cây để chặt cành vì bị bà chủ Mỹ chửi quá trời. Tối về mệt quá, tắm rửa xong là ngủ để sáng nầy dậy sớm. Nhưng anh cứ tự nhiên, em đã bảo với tên đệ tử, nếu hôm nay em bị anh xỉ vả cỡ nào, em sẽ về xỉ vả nó như vậy." Thành đề nghị trên đường đi ghé tạt vào các tiệm dọc đường mua đồ nghề, nhưng tôi quyết định: Chạy tới quán Diamond trước, rồi từ đó kiếm xem Big 5 nào gần nhất thì đi mua. Tại Big 5 cũng chẳng có lưỡi câu nào lớn hơn lại không bán đồ giũa nên T. đề nghi đi Home Depot. Trên đường ra tôi thấy một móc áo bằng đồng có thể dùng thế lưỡi câu nên hỏi người tính tiền: "Tôi cần cái nầy. Bao nhiêu tiền tôi trả." Anh chàng bán hàng cà chớn bảo: "Tiệm tôi cũng cần cái nầy và thứ nầy không bán!" Tôi bực mình mà chẳng làm gì được. Sau nầy mới thấy "đó là ý Trời" vì với móc đồng đó, T. phải mất công giũa đầu cho nhọn và giũa mặt dưới cho bén mới dùng được, nhưng không chắc có giữ vững độ cong để xé rách cờ máu vì cờ thường được làm bằng loại chất liệu rất bền chịu được mưa nắng, gió bão.

Tới Home Depot, trong khi kiếm giũa và móc, T. đã bất ngờ tìm được một loại móc đặc biệt, vừa có đầu nhọn để xuyên thủng cờ máu, vừa có mặt dưới sắc bén có thể xé cờ máu một cách dễ dàng. Nội chuyện cột móc vào cột cũng là một nghệ thuật, nếu không móc sẽ bị bật ngửa ra khi chạm vào vải. Tôi dự tiệc trong Diamond nhưng phải chạy ra chạy vào kiểm tra và giúp ý kiến vì T. lo lắp ráp đồ nghề ngoài parking lot. Dù đã lo xong mọi thứ, T. vẫn rề rà không vào nhập tiệc vì ghiền cà phê thuốc lá, trong lúc tôi cứ sợ khi được giới thiệu lên hát, không biết kiếm T. ở đâu. Cô M.C. mời tôi lên sân khấu cùng hát bài Dậy Mà Đi của Nguyệt Ánh và hỏi tôi định hát bài gì? Tôi bảo Thành Banner sẽ hát bài Ó Đen của Nhật Trường. M.C. Lễ cứ mãi than phiền: "Đã tới phiên ông Lý Tống chưa. Coi chừng ông thoi tôi đấy!" nhưng cô phụ trách ca nhạc vẫn tà tà với những mục đã được lên chương trình trước. Đến khi gần tàn tiệc T. mới được mời lên hát và chúng tôi lập tức thay đồ bay, mặc đồ dân sự ngay sau đó để lên đường kịp làm nhiệm vụ. Tôi cũng hân hạnh được nhiều bạn cùng Khóa đến chụp hình và nhiều người đẹp ôm hôn cổ rất thân tình.

Khi gần tới mục tiêu, GPS chỉ quẹo trái, và tôi đã chọn nhầm một trong hai hướng quẹo trái nên thay vì chỉ còn 400 feet, máy chỉ thành 10 dặm! Tôi chưa từng gặp một trường hợp nào kỳ lạ như vậy, vì thông thường, quẹo sai, chỉ tăng thêm vài dặm là nhiều. Khi đến nơi thì mọi cổng đều đóng. Tôi chạy vòng vòng từ cổng 1,2... đến lúc tới cổng 6 thì vẫn "Nội khả xuất, ngoại bất nhập" tức chỉ cổng ra mở còn cổng vào đóng. Thấy kim GPS chỉ đi thẳng vào cổng 6, tôi đoán chắc là khu treo cờ ở phía trước mặt nên quyết định đậu xe ngoài đường và đi bộ vào thám sát mục tiêu.

Trên đường đi thấy sinh viên và xe cộ vẫn lưu thông lai rai, tôi hỏi mấy cô đi cùng hướng trước mặt mình thì một cô bảo: "Cứ đi thẳng đến gần cuối đường rồi quẹo trái. Anh sẽ thấy một Tháp có quả cầu tròn. Đó chính là Von Kleinsmid Center." Quả nhiên như vậy. Chỉ có khác là cờ máu VC trước kia nằm ở giữa hành lang, giờ nầy được dời vào trong góc. Dưới cờ có một hàng rào chắn ngang tường để ngăn cách với khu bên đang được sửa chữa. Thấy hàng rào thép khá cao, đứng trên đó có thể vói tới lá cờ, tôi bèn ngồi xuống, kêu T. lại leo lên vai để tôi đồng đồng cho T. leo lên thanh sắt hàng rào. Nhưng chưa kịp vào thế thì bỗng thấy một cô nhân viên đang tiến về phía mình, kéo theo đồ tế nhuyễn. Thật hú hồn. Nếu cô xuất hiện trễ một tí sau khi Thành đã đứng trên vai tôi thì mọi chuyện chắc đã đổ bể. (Xem video đoạn nầy). Chuyện sớm hay muộn một giây, một phút có thể cứu hay giết một mạng người thì bất cứ người lính nào từng ra chiến trường đều kinh nghiệm. Thì ra chỗ chúng tôi đứng gần cầu thang máy bên trong và phía góc bên kia là cửa ra vào. Một người từ hướng khác mở cửa đi vào ngay sau đó. Tôi nhìn vào bên trong thấy hai người và chờ họ vào thang máy xong mới bắt đầu lại công tác.

T. cứ rề rà hút thuốc, tôi bảo dụt bỏ đi nhưng T. bảo giữ để đốt sợi dây ny lông cột lá cờ vào một khoen sắt nhỏ ở tường giữ cho cờ khỏi bị gió cuốn vào thanh sắt treo cờ nằm ngang, đơn giản hơn thời trước: Cờ được gắn vào dây lòi tói bằng thép lớn và dài tới hộp khóa gắn thấp ở tường bên dưới để ngăn ngừa bị đánh cắp. Đó là lý do vì sao lần trước đó tôi phải dùng cờ máu như một tấm vải để gắn 2 cờ VNCH hai bên, vì nếu xé bỏ cờ máu thì sợi dây lòi tói sẽ rơi xuống nằm trên đường đi, và ai đi qua cũng thấy được và sẽ phát hiện vụ lá cờ VNCH được thay thế nằm phía trên.


Lý Tống treo cờ VNCH tại USC ngày 18/1/2009

Tôi hối T. giật bỏ sợi ny lông nhưng T. cứ đốt dây rồi mới giựt đứt. Dây đứt xong, nhưng do khổ ống cờ luồn vào thành sắt quá chật không tài nào giật cờ ra được. Lá cờ nếu không cắt trước cũng không xé được, và do đồ nghề ở ngoài xe, chúng tôi đành trở ra để làm lại cú khác.

Tôi định vị con đường dọc theo trường gần nhất và hướng về phía đó tìm lối ra. Có một vài sinh viên đang đi về và chúng tôi theo họ. Ở cửa ra tắt nầy có một người gác cửa trên áo mang chữ USC Ambassador(!). Không biết y đứng giữ an ninh hay trông nom đống dụng cụ ngổn ngang bên cạnh. Đó là góc đường W. Jefferson Blvd và S. Hoover St. mà chúng tôi sẽ lái xe đến đậu.

Tôi đi dọc theo hông trường xem còn lối vào nào xa chỗ tay gác cửa không thì thấy một nhà thờ, cổng ra vào đều mở, bên trong vắng ngắt, chỉ có một xe duy nhất đậu. Đây là chỗ lý tưởng để đậu xe, xuống đồ nghề và đi đến mục tiêu mà không bị tên gác phát hiện. Đi bộ khá vất vả mới tìm được lại xe, hai đứa vào quán mua nước uống và xổ bầu tâm sự. (Xem đoạn phim quay chỗ T. mua nước uống.)

Sau khi lấy lại sức, chúng tôi lái xe vào sân nhà thờ, xuống đồ nghề, tôi đi trước, T. theo sau. Tôi dặn trước: "Nếu bị cảnh sát hay an ninh bắt, em cứ bảo là không biết gì cả. Chỉ nghe anh rủ đi dự tiệc Khóa 4/68 Thủ Đức và sau đó đi tỉa cây cho một nhà bạn. Nhưng không ngờ anh lại dẫn vào đây. Do thấy việc nầy cũng hợp ý nguyện của đa số người Việt tị nạn nên em cũng phụ quay phim cho anh. Như vậy có gì một mình anh chịu, em không bị rắc rối. Ngoài ra, anh đi trước, em theo sau một khoảng cách. Khi thấy anh ra hiệu, tức có cảnh sát hay security, em hãy bỏ đồ nghề xuống cỏ và cứ đi thẳng tự nhiên. OK?" Nhưng trên đường vào chuyến này hoàn toàn an toàn, chỉ gặp vài sinh viên đi ra cổng. Tới nơi, T. thử đưa cây với lên nhưng chỉ tới phần dưới của lá cờ. Tôi bảo nối hai cây lại cho đủ dài và chỉ T. cách xé lá cờ thành 3 mảnh. Phải công nhận vải cờ thật bền bởi với những cú phạng như trời giáng bằng cái móc thép sắt bén như vậy, Thành Banner cũng phải quật liên tiếp mới thực hiện được ý định xé cờ máu VC thành miếng giẻ rách. Tôi vừa quay phim vừa góp ý để công tác thực hiện nhanh chóng và đúng chủ đích.

Chúng tôi xếp đồ nghề trở ra theo lối vào. Điều đáng ngạc nhiên là lúc nầy, thay vì một security như trước đã có thêm 2 security nữa biệt phái tới cổng nầy. Tôi bảo T. quay phim họ, nhưng lo Zoom và do rào cản nên hình họ chỉ loáng thoáng trong phim. Hai đứa tôi cụng tay nhau chúc mừng và định về tới San Diego sẽ nhậu một chầu mừng thắng lợi. Nhưng trên đường đi, T. bị say tốc độ vừa chóng mặt, vừa muốn nôn mữa nên tôi đành chạy luôn về nhà nghỉ mệt.

Lý Tống & Thành Banner xé cờ Việt cộng tại USC Nam California


Tôi nằm bật ngửa lim dim xem TV thì thấy Lễ khánh thành tượng đài Đức Thánh Trần khác vĩ đại hơn, hoành tráng hơn, xôm tụ hơn tượng đài mới khai trương 5 tháng trước do Người Việt yểm trợ tài chánh, một tờ báo đã từng có thơ Xuân ca ngợi các đầu sõ CS, từng dìm cờ VNCH trong chậu rửa chân... Có lẽ vì thế nên BTC Tượng đài mới nầy mới tuyên bố rõ không do một đại gia hay tổ chức nào hỗ trợ mà là của mọi người đóng góp và với tinh thần đua tranh (hay tinh thần chống báo Người Việt) chỉ trong vòng 3 tuần đã kiếm được đủ số 100 ngàn MK. Đúng là hải ngoại đang thi đua nhau dựng tượng đài, không chịu thua quốc nội nên chẳng ai còn thì giờ nghĩ đến chuyện cờ máu VC ngang nhiên phất phới tại trường Horace, trên flyers của cô Saez tuần trước tại San Diego, và cờ máu lại tiếp tục ngang nhiên lả lơi 7 năm rưỡi qua sau khi bị tôi hạ bệ tại một trong những trường đại học lớn nhất của Hoa Kỳ. Không biết Đức Thánh Trần khi quắc mắt nhìn về hướng trường USC, thấy cờ máu ngang nhiên ngạo nghễ trên đầu con cháu mình, đứa thì cúi đầu nhục nhã vì bất lực, đứa thì vô cảm, vô tâm chỉ lo đú đởn cùng nhau, Ngài có đau lòng hay hãnh diện khi được vinh danh liên tục không mệt mỏi?

Trường USC có thể nói một cách không quá đáng là cứ địa chính của bọn CSVN bởi ngoài việc ngang nhiên treo cờ máu, tất cả tên các con đường, các bản hiệu đều dùng bảng màu đỏ chữ vàng giống y chang VC. Đây phải là nơi tư bản đỏ rửa tiền nên chúng mới có ảnh hưởng lớn như vậy. Muốn trừng trị bọn này chắc cần phải có những biện pháp mạnh. Nhưng trước tiên, để làm chúng nản lòng với chuyện treo cờ máu, chúng ta chỉ cần thi thoảng có người dùng một cần câu thật dài (loại có thể thụt ngắn lại) và gắn trên đầu cần cái móc thép đúng thứ tôi dùng mua tại Home Depot bỏ trong túi đựng vợt tennis, nhàn tản đi qua chỗ treo cờ những lúc vắng người qua lại, quật vài phát thật mạnh là đủ xé nát lá cờ máu thành miếng giẻ rách. Đây là một việc dễ dàng ai cũng có thể làm được từ quý nhi nữ đến các cháu học sinh.

Trường nầy coi thường Nghị Quyết của các Thống Đốc bang Cali, coi thường nguyện vọng của đại đa số người Mỹ gốc Việt thì chúng ta không cần phải tôn trọng họ. Cứ tưởng tượng cờ Nazi bay trong Cộng Đồng người Do Thái hay cờ KKK bay trong Cộng Đồng người da đen thì họ sẽ phản ứng thế nào? Có phải vì thấy người Việt mình quá hèn, quá vô cảm, không dám có những phản ứng mạnh như Mỹ đen nên họ coi thường và làm tới, sẵn sàng nối giáo cho giặc để hạ nhục rồi từ từ tiêu diệt chúng ta? Lớp cựu quân nhân già còn có kẻ ễnh ễnh xìu xìu thì con, cháu, chắt ta sẽ làm gì nếu VC vẫn còn tồn tại đến ngày đó?!

LÝ TỐNG

Sau đây là bài báo tôi đem theo trong tập tài liệu gồm các Nghị Quyết Cờ Vàng và các hình ảnh hạ cờ tại trường Horace, thư nhận lỗi của Hội Thầy giáo... để nếu bị Cảnh sát bắt thì đem ra đấu lý với họ.

Officials say Vietnam's flag will remain
April 24, 2008 -Updated Aug. 21, 2013 1:17 p.m.

HANGING ABOVE:The Vietnam flag, above right, hangs high with other national flags at the von KleinSmid Center for International & Public Affairs at USC.CHRISTINA HOUSE, FOR THE ORANGE COUNTY REGISTER

WESTMINSTER - The University of Southern California will not take down the Socialist Republic of Vietnam's flag in front of one of its main buildings on campus despite concerns raised by Vietnamese American students on campus, a university spokesman said Thursday.

Little Saigon activists approached USC officials last month after the Vietnamese Student Association on campus raised issue with the so-called communist flag being hung at the university's Von KleinSmid Center.

James Grant, a university spokesman, said he believes a public forum held Monday on campus about the flag issue was "constructive." But, he added, that the university's position remains the same.

"The university displays the flags of nations from which our international students come to attend USC," he said. "These flags represent nations recognized by the United Nations and the U.S. Department of State."

Christopher Tran, president of the Vietnamese Student Association, said he wanted to explore all options before resorting to a large-scale protest. He said the flag hanging at the center does not represent him or the 1,000 Vietnamese American students attending the school.

Tran and other members of his group requested Monday that the university either consider adding the red and yellow flag of former South Vietnam to the exhibit or take down all the flags.

Steven Huynh, also an association member, said the communist flag certainly doesn't represent him.

"My mother was a refugee and my father was a prisoner of war who later became a refugee," he said. "So this is really an important issue for me."

Close to 49,000 people voted on The Orange County Register's online poll last month on the issue. An overwhelming 91 percent said the university should remove the flag; 3 percent said it should be left alone and 6 percent said it should be replaced with the South Vietnamese flag.

But Vu Nguyen, a member of the Vietnamese International Students Association, which consists of students from Vietnam, says he is hurt that people want to take down the flag that represents him and more than 20 students on campus.

"That flag represents us as well as the 80 million people of Vietnam," he said. "I respect that the Vietnamese American community has a separate flag. But it would be an insult to us to have our country's flag taken down."

Grant said the university does not intend to hang the South Vietnamese flag at that location because it does not represent international students. Asked if the red and yellow flag will be flown at another location on campus, Grant said: "I can't say."

Little Saigon activists say it's a significant issue for this largely refugee, expatriate community. Most of its members fled Vietnam by boat after the communist takeover on April 30 1975. The community is in the process of organizing several Black April commemorative ceremonies to mark the occasion next week.

Local activist Hung Phuong Nguyen said he and others are standing by to organize a protest if the university fails to take down the communist flag or add the red and yellow flag. Nguyen says he and other activists plan to send out letter to all universities in California to remove the communist flag and replace it with the red and yellow flag.

"We want to give USC students the chance to discuss this with the officials," he said. "We've stepped aside for now, but if they ask for our help in protesting USC, we'll definitely join the protest."

Nguyen and other activists were successful recently in getting Irvine Valley College to take down an entire flag exhibit because it had the communist flag in it.

Bao Mai, a member of Garden Grove-based Union for Vietnamese Students Association, agreed.

"The school doesn't seem to understand that one flag does not represent everybody," he said. "If the students can't work it out, we'll be supporting them in a protest."

Huynh said he does not believe anything positive came from Monday's campus meeting, which he said included no top university officials.

"I think there is going to be a protest over this issue," he said. "It seems almost inevitable now."

Contact the writer: 714-445-6685 or dbharath@ocregister.com


Other Articles

«
Next
Newer Post
»
Previous
Older Post

Top