Không phải ngẫu nhiên mà các quốc gia Đông Phương như Trung Quốc, Hàn Quốc, Nhât Bản và Việt Nam từng dùng danh hiệu Thiên Tử (天子) tức là con Trời để chỉ các vị vua chúa, bởi Vua hay Chúa dù cũng là con người trần phàm được sinh ra lớn lên như những người khác trong xã hội, nhưng trong tâm thức của người Á Đông, thì Vua Chúa là những người có “Chân Mệnh Thiên Tử”, tức là người được Trời đất ban cho sứ mệnh trị nước, chăn dân, với sự mệnh đó, Trời đã ban cho họ những ân tứ đặc biệt mà người trần phàm không thể có được, ấy là “TÀI” “ĐỨC” vẹn toàn. Thực tế hẳn không hoàn toàn đúng như vậy: Vua Chúa, ngoài một số có Tài Đức thiên bẩm, thì phần nhiều, nhờ được sinh ra trong cung đình, được thừa hưởng một nền giáo dục rất căn bản nên việc họ hiểu sâu biết rộng hơn đa số thảo dân là điều không lạ.
| Democratic Voice of Vietnam |
| A forum for the Vietnamese people to speak to the world about Vietnam of today and of tomorrow |
|