|
|
|
Tự Do Ngôn Luận
|
|
“Mọi người có quyền tự do ngôn luận; quyền này bao gồm tự do tìm
kiếm, tiếp nhận và phổ biến mọi loại tin tức và ý kiến, không
phân biệt ranh giới, bằng truyền miệng, bản viết hoặc bản in,
bằng hình thức nghệ thuật, hoặc thông qua bất cứ phương tiện
truyền thông đại chúng khác theo sự lựa chọn của mình”
(Điều 19,2 Công ước Quốc tế về các quyền dân sự và chính trị,
Liên Hiệp Quốc biểu quyết năm 1966, Việt Nam xin tham gia năm
1982).
(Everyone shall have the right to freedom of expression; this
right shall include freedom to seek, receive and impart
information and ideas of all kinds, regardless of frontiers,
either orally, in writing or in print, in the form of art, or
through any other media of his choice.)
|
|
|
|
|
:: Home
|
Chủ Nhật, ngày
31 tháng 8 năm 2008 |
|
|
Thư tòa soạn Báo Tổ Quốc số
48 ngày 1 tháng 9 năm 2008
Nếu không có biến cố bất thường nào thì trong tháng 9 này thượng viện Mỹ sẽ
thảo luận và biểu quyết văn bản có sửa đổi của dự luật HR 3096, được gọi là
Dự Luật Nhân Quyền 2007 cho Việt Nam, đã được hạ viện Mỹ thông qua với một
đa số áp đảo. Có nhiều triển vọng dự luật sẽ được biểu quyết thông qua và
đem áp dụng.
Một cách tóm lược, dự luật một mặt bày tỏ quan tâm của Hoa Kỳ đến tình trạng
nhân quyền tại Việt Nam, đặc biệt là những biện pháp đàn áp và sách nhiễu
đối với các tôn giáo và những người dân chủ, và mặt khác yểm trợ mọi cố gắng
cải thiện các quyền căn bản của con người. Dự luật cũng dự trù một ngân
khoản ba triệu USD cho công tác yểm trợ này.
Đây là một sự kiện quan trọng trong quan hệ Mỹ - Việt cần được nhận định
đúng đắn.
Trước hết dự luật này không phản ánh một thái độ thù địch đối với Hà Nội.
Văn bản của hạ viện sẽ được sửa đổi để tránh mọi hiểu lầm là dự luật nhắm
mục đích chế tài. Hoa Kỳ đang chủ trương tăng cường hợp tác với Việt Nam về
nhiều mặt. Dự luật chỉ nhắm yểm trợ mọi cố gắng và sáng kiến trong chiều
hướng thuận lợi cho dân chủ và nhân quyền tại Việt Nam.
Chính quyền Việt Nam cũng sẽ rất sai lầm nếu coi dự luật như là một can
thiệp của Mỹ vào nội tình Việt Nam. Nhân quyền đã được mọi quốc gia thành
viên Liên Hiệp Quốc, kể cả Việt Nam, coi là một giá trị phổ cập của loài
người. Một giá trị phổ cập không có biên giới, mọi quốc gia đều có quyền và
bổn phận bảo vệ nó bất cứ lúc nào và nơi nào. Hơn nữa can thiệp để bảo vệ
những giá trị phổ cập còn là một điều cần thiết cho hòa bình và ổn định trên
thế giới và là một nghĩa vụ đối với các nước có khả năng. Một thí dụ cụ thể
là ngay trong lúc này nước cộng hòa nhỏ bé Georgia đang rất cần sự can thiệp
của các cường quốc dân chủ trước hành vi xâm lược của Nga. Chính Việt Nam
cũng đang cần một quan tâm tích cực của các cường quốc, đặc biệt là Hoa Kỳ,
trong cố gắng tìm kiếm một giải pháp thỏa đáng với Trung Quốc về những tranh
chấp lãnh thổ và lãnh hải.
Cũng phải vất bỏ một quan niệm đã quá lỗi thời coi biên giới quốc gia như có
vai trò qui định một vùng an toàn cho các chính quyền trong đó họ có thể làm
bất cứ gì với những người dân của họ. Một đất nước như thế không khác gì một
nhà tù và sẽ không thể tồn tại trong một thế giới văn minh.
Ban biên tập |
|
|